Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Phá vỡ phong ấn, Đại Chu thức tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đầu của tiên sứ Trác Cảnh Sơn rơi rầm xuống đất bùn nhão, đôi mắt lão vẫn trợn trừng kinh hãi nhìn chằm chằm vào lồng ngực rực sáng hoàng kim quang mang của Thương Vô Kỵ. Tàn niệm cuối cùng của lão rít lên đầy oán độc, hóa thành một luồng sáng đỏ thẫm bắn thẳng lên không trung, xuyên qua tầng mây đen kịt của Nam Thành: "Nghịch tặc phàm nhân... ngươi dám sát tiên... Liên minh tiên môn... Thiên Quy Điện... sẽ đồ sát diện rộng toàn bộ Đại Chu... bắt vạn dân các ngươi làm củi đốt linh lực vĩnh viễn!"


Luồng sáng đỏ thẫm kia nổ tung trên chín tầng mây, hóa thành một trận pháp truyền tin khổng lồ rực lửa, báo động đỏ toàn diện về phía Cực Lạc Tiên Tông và cơ quan chấp pháp thượng giới.


Thương Vô Kỵ quỳ sụp một chân giữa đống đổ nát của Phủ Giám Sát, dòng máu đen từ xác Trác Cảnh Sơn loang lổ dưới chân anh. Cánh tay phải của anh—toàn bộ cơ thịt từ ngón tay ngược lên bả vai đã bị hóa đá vàng kim hoàn toàn, co quắp cứng đờ và lạnh ngắt như một khối kim loại cổ xưa. Cơn đau đớn tột cùng từ đan điền bị phế và kinh mạch phế tích rạn nứt như vạn đao xuyên tâm khiến anh run rẩy dữ dội. Vai trái rỉ máu hoàng huyết đỏ tươi nóng hổi, vết thương cũ do dơi quỷ cắn vẫn bốc lên luồng oán độc đen thối rữa nhạt.


"Điện hạ!" Lý Thiện từ trong bóng tối ngõ hẹp lao ra, tay vẫn xiết chặt chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ. Gương mặt vị mưu sĩ phàm trần tái nhợt dưới ánh chớp lôi phạt: "Tàn niệm của Trác Cảnh Sơn đã kích hoạt đại trận báo động vĩ mô. Sương máu ngoài kia tuy đã bắt đầu tiêu tán, nhưng lôi phạt thiên quy đang rục rịch giáng xuống. Chúng ta phải di tản vạn dân xuống Địa đạo Vạn Dân ngay lập tức!"


Ngô Hải cũng dẫn theo đội tự vệ phàm nhân hối hả chạy tới, thiết thương rỉ sét trên tay ông vẫn còn nhỏ máu của binh lính tay sai: "Điện hạ, vạn dân Nam Thành đã bắt đầu dắt díu nhau xuống địa đạo dưới sự bảo vệ của Vạn Dân Ô. Nhưng nếu chúng ta chỉ trốn chạy, liên minh tiên môn hạ phàm sẽ dễ dàng tìm ra hầm ngầm bằng thần thức quét. Chúng ta không thể thoát khỏi vương quốc này nếu kết giới phong tỏa vĩ mô vẫn còn nguyên vẹn!"


Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, tay trái cắm mạnh thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi xuống đất để chống đỡ nhục thân suy kiệt. Anh ngước đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt của Nhân Hoàng Thần Nhãn nhìn về hướng dòng sông đục ngầu cuộn sóng phía xa: "Ngô thúc, Lý tiên sinh... Trác Cảnh Sơn đã chết, nhưng xích sắt nhân quả giam giữ khí vận của Đại Chu vẫn chưa đứt. Nó nằm dưới đáy sông Vô Lệ. Chỉ có đập tan Phong Ấn Đài Cổ Quốc, giải phóng Khí vận chi lực của vương quốc, vạn dân mới có thể thức tỉnh ý chí tự chủ, che giấu thiên cơ trước thần thức tiên nhân."


"Nhưng sông Vô Lệ lạnh giá vô cùng, đáy sông đầy oán độc và cấm chế áp lực nước cực lớn!" Lý Thiện hốt hoảng: "Nhục thân của người đang bị phản phệ hóa đá, làm sao chịu đựng nổi?"


"Nếu ta không đi, hàng vạn phàm nhân Nam Thành sẽ chết khi thiên quân tiên môn đáp xuống." Thương Vô Kỵ khàn giọng nói, ánh mắt kiên định bất khuất không hề dao động. Anh quay sang Ngô Hải: "Ngô thúc, ông tiếp tục chỉ huy di tản. Lý tiên sinh, giúp ta chuẩn bị một chiếc thuyền thô sơ. Ta phải đi ngay trước khi sấm sét thiên quy phong tỏa hoàn toàn dòng sông."


Mưa bão rầm rập trút xuống hoang mạc biên thùy, gió rít buốt xương như tiếng khóc than của vạn cổ tiên nhân bị phản bội. Thương Vô Kỵ kéo lê bước chân nặng nề, một tay ôm lấy cánh tay phải hóa đá cứng đờ, tiến về phía bến sông Vô Lệ. Dòng sông đục ngầu chảy qua Nam Thành, cuộn lên những lớp sóng xám xịt bốc mùi xác chết và oán khí rỉ ra từ lòng đất vạn năm. Đây là nơi tiên môn thường xuyên vứt xác phàm nhân bị hút cạn khí huyết, dòng nước xiết lạnh buốt đến mức kinh mạch tu sĩ thông thường cũng phải đóng băng.


Đứng trước dòng sông gầm thét, Thương Vô Kỵ không một chút do dự, hít một hơi thật sâu rồi gieo mình xuống dòng nước lạnh giá.


*Ùm!*


Cơn lạnh buốt từ nước sông Vô Lệ lập tức ập đến, như hàng vạn cây kim băng đâm thấu vào từng thớ thịt rạn nứt của anh. Vết thương bỏng rát ở vai trái và oán độc dơi quỷ ở tay trái bị nước sông kích thích, đau nhói lên tận thần hồn. Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, vận hành hoàng huyết nguyên thủy trong tim chảy đều đặn để giữ ấm cơ thể, dùng tay trái quạt nước lặn sâu xuống đáy sông tối tăm.


Dưới đáy sông lạnh lẽo, bóng tối bao trùm tuyệt đối, chỉ có oán khí xám xịt lơ lửng như những dải lụa ma quái. Thương Vô Kỵ kích hoạt Nhân Hoàng Thần Nhãn, đôi mắt anh rực lên ánh vàng nhạt nghiêm nghị, nhìn xuyên qua làn nước đục ngầu. Dưới lòng cát lạnh, hàng vạn bộ xương trắng của chiến binh cổ tộc và phàm nhân bị hiến tế vạn năm qua hiện ra, nằm xếp chồng chất lên nhau đầy bi thương.


Nằm chính giữa lòng sông, được bao bọc bởi một vòng xoáy nước xiết khổng lồ và những sợi xích sắt lôi điện xanh lam lấp lóe, chính là Phong Ấn Đài Cổ Quốc. Đó là một bệ đá cổ xưa cao hàng chục trượng, khắc đầy những chữ cổ nguyên thủy của Nhân Tộc Nguyên Thủy, nhưng giờ đây đã bị một lớp kết giới sấm sét màu xanh thẫm của Thiên Quy Điện Phân Bộ phong tỏa chặt chẽ.


Áp lực nước ở độ sâu này cực kỳ khủng khiếp, liên tục nghiền nát xương cốt phàm nhân của Thương Vô Kỵ. Xương cốt Luyện Thể Thất Tầng của anh phát ra những tiếng kêu răng rắc trầm đục dưới sức ép của dòng nước.


Thương Vô Kỵ tiếp cận bệ đá cổ, tay trái rút thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi rực sáng khói xám căm hận ra trước. Anh định vung kiếm chém đứt kết giới sấm sét, nhưng ngay khi mũi kiếm vừa chạm vào màng chắn màu xanh thẫm, một luồng lôi phạt thiên quy bạo liệt lập tức bùng phát, hấp thu ngược lại kiếm khí oán khí và phản chấn mạnh mẽ khiến tay trái anh tê dại, suýt chút nữa làm rơi thanh kiếm.


"Kiếm phôi mang oán khí căm hận của người chết, đối lập hoàn toàn với quy luật lôi phạt chính tông của thiên đạo... không thể dùng kiếm để phá cấm!" Thần niệm của thủy tổ Thương Cổ Thần vang lên đầy nghiêm khắc trong thức hải anh: "Vô Kỵ, phong ấn này được dệt bằng xích sắt nhân quả liên kết với thiên quy thượng giới. Muốn đập tan nó, ngươi phải dùng thần lực nguyên thủy của nhân đạo giới. Dùng Nhân Hoàng Ấn!"


Thương Vô Kỵ hiểu ra. Anh thu hồi kiếm phôi, áp sát lồng ngực đang rực sáng hoàng kim quang mang vào bệ đá cổ Phong Ấn Đài Cổ Quốc.


Ấn ký Nhân Hoàng Ấn (mảnh ngọc rỉ sét) sâu trong lồng ngực anh đột ngột nóng bừng như một miếng sắt nung đỏ dưới địa hỏa. Hoàng huyết nguyên thủy trong tim Thương Vô Kỵ sôi trào, bộc phát một luồng nhiệt lượng vĩ đại chạy dọc kinh mạch phế tích.


"Nhân đạo bất khuất! Khí vận quy tông! Phá cho ta!"


Thương Vô Kỵ gầm lên dưới lòng sông lạnh giá. Anh dồn toàn bộ kình lực cơ bắp phàm cốt và đức tin bất khuất của vạn dân tích tụ trong lồng ngực, đập mạnh Nhân Hoàng Ấn ký trực tiếp vào trận nhãn bệ đá cổ.


*RẦM!!!*


Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ đáy sông Vô Lệ. Hào quang hoàng kim vạn dân hộ thể bộc phát rực rỡ từ Nhân Hoàng Ấn, tạo thành một làn sóng xung kích vàng kim khổng lồ càn quét khắp đáy sông. Những sợi xích sắt lôi điện xanh lam giam giữ bệ đá cổ nứt rạn rầm rầm, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh vụn linh lực tiêu tán dưới nước xiết.


Kết giới phong ấn vĩ mô kiên cố vạn năm của Thiên Quy Điện Phân Bộ chính thức bị đập tan hoàn toàn!


*OONG!!!*


Từ sâu trong lòng bệ đá cổ Phong Ấn Đài Cổ Quốc, một cột sáng hoàng kim khổng lồ, rộng hàng chục trượng, đột ngột phun trào vút lên từ đáy sông, rít gào phóng thẳng lên bầu trời Nam Thành, đâm xuyên qua mây đen và màn sương máu đỏ tươi của phủ giám sát.


Khí vận chi lực của vương quốc Đại Chu bị giam cầm suốt vạn năm qua chính thức được giải phóng tự do!


Luồng khí vận hoàng kim lấp lánh như những dải lụa thần thánh lan tỏa khắp đất trời Đại Chu. Trong khoảnh khắc đó, hàng triệu phàm nhân đang trốn chui trốn lủi trong các khu ổ chuột, các mỏ đá vôi và hầm ngầm địa đạo đột ngột khựng lại. Họ cảm nhận được một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng, lồng ngực rực nóng, đầu óc vốn bị tẩy não u uất bỗng trở nên sáng suốt lạ thường. Niềm tự hào dân tộc, ý chí tự chủ và lòng căm phẫn đối với sự thống trị tàn bạo của tiên thần bùng cháy mạnh mẽ trong tim mỗi người dân phàm trần.


"Đại Chu... Đại Chu vương triều của chúng ta... vẫn chưa diệt vong!" Một lão già phàm nhân tị nạn dưới địa đạo quỳ sụp xuống đất, nước mắt tuôn rơi xối xả khi nhìn thấy cột sáng hoàng kim ngoài cửa hầm.


"Nhân Hoàng... là hoàng tử cuối cùng đang chiến đấu bảo vệ chúng ta!" Hàng vạn phàm nhân đồng thanh hô vang danh hiệu hoàng tử, ý chí căm hận và đức tin của họ ngưng tụ thành luồng năng lượng khổng lồ vạn dân đồng lòng hướng về sông Vô Lệ.


Thế nhưng, sự giải phóng khí vận quốc gia nghịch thiên lập tức kích hoạt hình phạt tối cao của thiên đạo quy tắc.


*OÀNG! OÀNG! OÀNG!*


Bầu trời Nam Thành đột ngột chuyển sang màu xanh lam rực rỡ của lôi điện bạo liệt. Thiên quy lôi phạt khổng lồ được kích hoạt toàn diện. Hàng vạn tia chớp xanh lam, to như cột đình, điên cuồng giáng xuống từ chín tầng mây, nhắm thẳng vào phế tích hoàng cung Đại Chu cũ nát và dòng sông Vô Lệ hòng thanh tẩy luồng khí vận nhân đạo vừa thức tỉnh.


Toàn bộ khu vực phế tích hoàng cung cũ nát bị sấm sét lôi phạt đánh sập rầm rầm, đất đá hóa thành tàn tro bụi bặm bay mịt mù. Dưới lòng sông Vô Lệ, luồng lôi phạt thiên quy bạo liệt xuyên qua làn nước, giáng thẳng vào nhục thân của Thương Vô Kỵ.


*Hự!!!*


Thương Vô Kỵ chịu chấn động cực hạn dưới nước xiết. Kinh mạch nhục thân của anh bị rạn nứt nghiêm trọng do gánh chịu lôi phạt thiên quy phản phệ trực tiếp. Từng dòng máu hoàng huyết đỏ tươi phun ra từ khóe miệng, hòa vào dòng nước sông lạnh giá. Đau đớn dữ dội khiến anh suýt chút nữa ngất lịm, nhục thân phế mạch như muốn vỡ vụn thành trăm mảnh.


Nhưng giữa lằn ranh sinh tử, hoàng huyết nguyên thủy trong tim anh tự động sản sinh tuần hoàn bảo vệ mạnh mẽ. Nhân Hoàng Ấn ký trên ngực bộc phát luồng khí ấm áp ôn dưỡng tâm mạch, giúp anh giữ lại một hơi tàn cuối cùng để ngoan cường chống chịu lôi phạt.


Thương Vô Kỵ cắn răng, dùng chút sức tàn còn lại bơi lội ngoi lên khỏi mặt nước sông Vô Lệ, bám chặt vào một tảng đá rỉ sét bên bờ sông, thở dốc dữ dội. Toàn thân anh cháy sạm đen thui, nhưng dưới làn da rách rưới, một luồng Nhân Hoàng chi khí màu vàng nhạt hộ thể đã chính thức ngưng tụ vĩnh viễn quanh thân anh, che giấu hoàn hảo thiên cơ nhục thân trước mọi thần thức tuần tra cấp thấp.


"Khạc... phá vỡ phong ấn thành công..." Thương Vô Kỵ nhìn cột sáng hoàng kim đang dần hòa quyện vào đất trời, khóe miệng khẽ hiện lên một nụ cười quật cường.


Thế nhưng, nụ cười của anh chưa kịp trọn vẹn thì bầu trời phía biên giới vương quốc đột ngột biến sắc.


*Ầm rầm rầm!!!*


Một luồng tà khí lôi điện khổng lồ, mang theo uy áp Trúc Cơ Đỉnh Phong vĩ ngạn, từ phía chân trời rầm rộ kéo đến. Mây đen cuồn cuộn chuyển sang màu tím xanh bạo liệt, hồ quang điện lấp lánh rợp trời dồn dập kéo đến phong tỏa toàn bộ vành đai biên giới Đại Chu.


Giữa tầng mây lôi điện, một thanh niên vạm vỡ khoác chiến giáp lôi điện rực rỡ xuất hiện. Tóc hắn dựng ngược lấp lánh hồ quang điện xanh lam, đôi mắt rực cháy lôi quang kiêu ngạo vô song. Trên tay hắn, chiếc búa lôi điện Lôi Thần Búa khổng lồ phát ra những tiếng nổ gió vang dội không trung.


Lôi Động—thiên kiêu lôi thể của Thiên Quy Điện Phân Bộ hạ phàm tuần tra—đã dẫn theo đại quân tiên môn bao vây hoàn toàn biên giới vương quốc Đại Chu!


Giọng nói hống hách của Lôi Động vang dội khắp đất trời, mang theo sát ý tàn bạo tột cùng nhắm thẳng vào vương quốc phàm nhân dưới chân: "Lũ sâu kiến Đại Chu nghịch thiên dám sát tiên sứ, phá hủy phong ấn thiên quy... Hôm nay, bản thiên kiêu sẽ dùng sấm sét lôi phạt san phẳng vương quốc này thành đất chết để răn đe phàm giới!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!