Huyết chiến tiêu diệt Trác Cảnh Sơn
Mưa bão cuồn cuộn gào thét trên bầu trời Nam Thành, từng tia chớp lôi phạt màu xanh lam điên cuồng giáng xuống, xé rách màn sương máu đỏ tươi đang phong tỏa toàn bộ khu ổ chuột. Trước cổng Phủ Giám Sát, Thương Vô Kỵ đứng thẳng như một ngọn thương cổ độc lập giữa đất trời. Toàn thân anh nứt rạn, từng vệt hoàng huyết đỏ tươi rỉ ra qua lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro. Đau đớn từ đan điền bị phế và kinh mạch rạn nứt co rút dữ dội, nhưng khủng khiếp nhất vẫn là cánh tay phải của anh—toàn bộ cơ thịt từ ngón tay ngược lên bả vai đã bị hóa đá vàng kim hoàn toàn, co quắp cứng đờ và lạnh ngắt như một khối kim loại cổ xưa. Anh chỉ còn có thể dùng tay trái nắm chặt chuôi thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi đang rực sáng khói xám căm hận.
Đối diện với anh, tiên sứ Trác Cảnh Sơn đứng lơ lửng trên không trung, tiên bào xám thẫm thêu hình mây rách nát tung bay trong gió bão. Đôi mắt lão rực lửa tà ác đỏ thẫm, gương mặt u tối đầy nếp nhăn tàn nhẫn vặn vẹo điên cuồng. Hai bên lão, Huyết Ma Tử và U Minh Tử vung cao pháp bảo tà ác, khóa chặt khí tức của phế hoàng tử Đại Chu.
"Thương Vô Kỵ! Thằng phế vật Đại Chu hèn hạ!" Trác Cảnh Sơn gầm lên, giọng lão rít qua kẽ răng đầy sát khí. "Hôm nay, ta sẽ dùng huyết nhục của ngươi và toàn bộ lũ sâu kiến Nam Thành để luyện chế lò Huyết Đan cuối cùng! Chết đi!"
Trác Cảnh Sơn vung mạnh tay phải, kích hoạt tà bảo Huyết Ma Lò khổng lồ lơ lửng trên đỉnh đầu. Chiếc lò đồng rỉ sét đột ngột đỏ rực, phun trào từng luồng lửa lôi hỏa màu đỏ thẫm bạo liệt, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và nhiệt lượng hủy diệt thiêu rụi vạn vật xung quanh, cuồn cuộn đổ ập xuống đầu Thương Vô Kỵ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Thương Vô Kỵ không hề lùi bước. Anh dùng tay trái dứt khoát vung cao chiếc ô rách rưới Vạn Dân Ô dâng tặng trước đó.
*Oong!!!*
Khi chương ô mở ra, đức tin thuần khiết và ý chí tự chủ của hàng vạn phàm nhân Nam Thành tích tụ vạn ngày lập tức bùng phát. Một màng chắn bảo vệ màu vàng kim nhạt khổng lồ hiện lên, mang theo hàng vạn bóng mờ phàm nhân đồng lòng nắm tay nhau đứng sau lưng anh. Luồng lửa lôi hỏa bạo liệt của Huyết Ma Lò dội mạnh vào màng chắn, tạo ra tiếng nổ sấm sét vang dội không trung, nhưng hoàn toàn bị chặn đứng trước bức tường tinh thần vững chắc của nhân đạo giới.
"Cái gì?! Chiếc ô rách rưới đó là thứ bảo vật gì?!" Trác Cảnh Sơn kinh ngạc gầm lên, không tin nổi phép thuật lôi hỏa Trúc Cơ Viên Mãn của mình lại bị một phàm nhân chặn đứng.
"Sư huynh! Để ta bắt lấy thần hồn của nó!" Huyết Ma Tử cười lạnh tàn nhẫn, vung mạnh sọ người tà bảo Huyết Hũ. Một làn sương máu ảo ảnh độc dược đỏ tươi bùng phát, hóa thành hàng vạn khuôn mặt oán tử gào thét căm hận, phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh Thương Vô Kỵ hòng làm mài mòn thần hồn anh.
Thương Vô Kỵ cảm nhận được thức hải chấn động dữ dội dưới làn sương độc ảo ảnh. Cánh tay phải hóa đá vàng kim co quắp đau đớn như bị vạn đao xuyên tâm. Giữa lằn ranh tinh thần sụp đổ, anh thề nguyện bảo vệ chúng sinh phàm nhân, kích hoạt hoàn toàn tầng thứ nhất của Nhân Hoàng Ấn ký sâu trong lồng ngực.
*Ầm!!!*
Đôi mắt Thương Vô Kỵ rực sáng hoàng kim quang mang lấp lánh cổ xưa nghiêm nghị. Anh vận dụng kỹ năng Thần Hồn Chấn Nhiếp, chiếu thẳng tia sáng vàng nhạt từ đôi mắt vào thẳng tâm thần của Huyết Ma Tử.
"Nhân đạo bất khuất! Trấn áp!" Thương Vô Kỵ gầm lên.
Huyết Ma Tử đột ngột cứng đờ người, thần hồn của y bị ánh sáng cổ xưa của Nhân Hoàng Ấn chấn nhiếp, tê liệt hoàn toàn trong một nhịp thở.
Chỉ cần một nhịp thở đó là quá đủ cho một võ giả cận chiến đỉnh phong. Thương Vô Kỵ vận dụng thân pháp Nhân Gian Du Bộ lắt léo, lướt qua màn sương máu vô thanh vô ảnh như một bóng ma phàm trần. Tay trái anh vung Nhân Hoàng Kiếm phôi, vận hành Nhân Quả Trảm sơ cấp, vạch một đường kiếm xám xịt chém thẳng vào sợi tơ nhân quả màu hoàng kim nhạt nối liền giữa Huyết Ma Tử và chiếc Huyết Hũ.
*Rắc! Phốc!*
Sợi tơ nhân quả liên kết bị chém đứt lìa. Chiếc Huyết Hũ nổ tung vỡ vụn thành trăm mảnh đồng nát ngay trên tay Huyết Ma Tử. Sự sụp đổ của tà bảo giải phóng hàng vạn oán hồn bị giam giữ bên trong, chúng rít gào căm hận quay lại cắn xé, tạo ra phản phệ oán niệm thiêu rụi hoàn toàn nhục thân và thần hồn của Huyết Ma Tử thành tro bụi ngay tại chỗ.
"Huyết Ma sư đệ!" Trác Cảnh Sơn trừng mắt gầm thét khi chứng kiến vị tà tu Trúc Cơ đồng hành bị tiêu diệt chớp nhoáng dưới tay một phế hoàng tử. Lão điên cuồng tột độ, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ Viên Mãn còn lại vào chiếc Vạn Hồn Phiên rực đen.
"Nghịch tặc phàm nhân! Ta sẽ dùng lôi phạt thiên quy nghiền nát ngươi thành vũng máu!"
Trác Cảnh Sơn vung cờ, giáng thẳng một đạo sấm sét lôi phạt màu xanh lam bạo liệt khổng lồ, nhanh như chớp giật nhắm thẳng vào lồng ngực của Thương Vô Kỵ. Đòn đánh mang theo uy lực hủy diệt của Trúc Cơ Viên Mãn, đủ sức đánh sập cả một góc thành trì.
Thương Vô Kỵ đang trong trạng thái kiệt sức sau khi thi triển Nhân Quả Trảm, không thể lách né kịp thời. Anh cắn chặt răng, đứng thẳng người đón nhận đòn đánh chí mạng.
*OÀNG!!!*
Tia sét lôi phạt khổng lồ đánh trúng lồng ngực Thương Vô Kỵ, khói đen và hồ quang lôi điện nổ tung dữ dội. Trác Cảnh Sơn cười ngạo nghễ điên cuồng: "Chết đi! Lũ sâu kiến phàm trần!"
Thế nhưng, khói đen vừa tán đi, Thương Vô Kỵ vẫn đứng vững vàng giữa bùn nhão. Dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bị đánh nát vụn ở ngực, mảnh giáp ngực cổ đại Cổ tộc Giáp ngực nhặt được dưới đáy sông Vô Lệ đang rực sáng chữ cổ màu xám đồng nhạt, hấp thu và chặn đứng hoàn toàn 80% lực chấn động hủy diệt của lôi phạt.
"Khạc..." Thương Vô Kỵ ho ra một ngụm hoàng huyết đỏ tươi nóng hổi, nhục thân rạn nứt rỉ máu toàn thân đau đớn tột cùng, nhưng đôi mắt anh vẫn rực cháy ngọn lửa bất khuất.
"Trác Cảnh Sơn! Nợ máu Nam Thành, hôm nay phải trả sòng phẳng!"
Thương Vô Kỵ gầm lên, tay trái cầm Nhân Hoàng Kiếm phôi rực sáng khói xám căm hận. Anh vận dụng chút sức tàn cuối cùng, lướt tới bằng Nhân Gian Du Bộ nhanh như một tia chớp xám đồng.
Trác Cảnh Sơn hoảng sợ tột độ, định ngự phi kiếm lăng không rút chạy, nhưng đã quá muộn. Thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi sắc bén vô song, mang theo ý chí căm hận tích tụ vạn ngày của vạn dân Nam Thành, chém rách màng chắn linh lực hộ thể mỏng manh của lão như chém một tờ giấy mỏng.
*Xoẹt! Phốc!!!*
Một đường kiếm xám xịt lướt qua cổ. Đầu của tiên sứ Trác Cảnh Sơn bay lăng không giữa màn mưa bão, dòng máu tươi phun trào xối xả nhuộm đỏ bệ đá Phủ Giám Sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!