Quyết chiến tiền dạ, địa đạo di dân
Mưa bão gầm thét trên đỉnh đầu như muốn xé rách cả bầu trời Nam Thành. Từng tia chớp lôi phạt màu xanh lam điên cuồng giáng xuống, chiếu sáng gương mặt gầy gò nhưng đầy sát khí của Thương Vô Kỵ. Dưới chân anh, bùn nhão trộn lẫn với hoàng huyết đỏ tươi rỉ ra từ những vết nứt rạn khắp nhục thân Luyện Thể Thất Tầng. Cơn đau đớn tột cùng từ đan điền bị phế bỏ và nghiệp lực oán niệm của hàng vạn vong hồn Thiên Khanh đang điên cuồng cắn xé thức hải anh. Nhưng điều kinh khủng nhất lúc này chính là cánh tay phải của anh—toàn bộ cơ thịt từ ngón tay ngược lên bả vai đã hoàn toàn bị hóa đá vàng kim tạm thời, lạnh ngắt, cứng đờ và co quắp đau đớn dữ dội dưới lớp áo vải thô xám rách rưới.
"Điện hạ! Sương máu đang khép lại! Trác Cảnh Sơn phát điên rồi!"
Tiếng hét của Trần Độc vang lên giữa tiếng sấm rền. Vị độc y phàm trần ôm chặt cánh tay trái đang đen sạm, da thịt thối rữa nhẹ do vết cắn của dơi quỷ oán độc. Gương mặt y tái nhợt vì kiệt sức, nhưng đôi mắt vẫn quật cường hướng về phía hầm ngầm. Bên cạnh y, Nhan Như Ngọc đang ôm chặt đứa trẻ năm tuổi vừa được giải cứu, tay kia cầm chiếc Bách Thảo Hộp tỏa ra luồng dược hương Thần Nông dịu mát để che chở cho hàng trăm đứa trẻ phàm nhân khác đang khóc lóc co rúm phía sau.
Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, tay trái anh nắm chặt chuôi thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi rực sáng khói xám. Lưỡi kiếm vừa được khai phong hoàn mỹ, rít lên những tiếng gào thét oán giận của vạn dân, chém rách một đường sương máu khổng lồ trên bầu trời. Anh khàn giọng ra lệnh:
"Trần Độc, Nhan Như Ngọc! Đưa bọn trẻ xuống Địa đạo Vạn Dân ngay lập tức! Lý Thiện, Ngô Hải, tổ chức cuộc đại di tản khẩn cấp cho toàn bộ phàm nhân Nam Thành. Ta sẽ chặn hậu!"
"Nhưng điện hạ, cánh tay phải của người..." Nhan Như Ngọc nhìn bả vai rực sáng hoàng kim quang mang lạnh ngắt của anh, đôi mắt lộ vẻ nghẹn ngào.
"Đi!" Thương Vô Kỵ gầm lên, cắt ngang lời nàng. "Trác Cảnh Sơn đang kéo toàn bộ chấp pháp đệ tử và binh lính tay sai tới đây. Nếu để lão phát hiện ra lối vào địa đạo, hàng vạn đồng bào dưới lòng đất sẽ bị chôn sống!"
Trần Độc cắn răng, dứt khoát kéo Nhan Như Ngọc và bế xốc đứa trẻ năm tuổi lao xuống lối mật đạo tối tăm dẫn thẳng tới Địa đạo Vạn Dân.
Lúc này, từ các ngõ hẻm ngách tối của khu ổ chuột Nam Thành, hàng vạn phàm nhân rách rưới đang hốt hoảng tháo chạy dưới sự chỉ huy chiến thuật nhịp nhàng của cựu thống lĩnh Ngô Hải và quân sư Lý Thiện. Những người mẹ bế con nhỏ, những thợ mỏ già nua khập khiễng dắt díu nhau, tất cả đều đổ dồn về các cửa ngõ hầm ngầm ẩn giấu dưới nền đất lò rèn Tào Thiết cũ và miếu hoang.
*Toét! Toét! Toét!*
Tiếng còi đất nung nhỏ bé vang lên dồn dập từ các ngõ hẹp. Mao Đầu cùng đội trẻ em truyền tin đang thoăn thoắt chạy nhảy trên các mái nhà rách nát, liên tục thổi còi đất để phát tín hiệu mật báo động hướng di chuyển của truy binh tiên môn.
"Truy binh hướng Đông Nam! Ba mươi tên! Có chấp pháp đệ tử dẫn đầu!" Tiếng còi đất nung trầm đục lẩn khuất hoàn hảo trong tiếng sấm sét gầm thét, báo hiệu hiểm họa đang cận kề.
Phía ngoại vi, một toán lính gác phủ giám sát định đột kích vào lối ngầm từ hướng cống sông Vô Lệ để cắt đứt đường rút lui của dân nghèo. Nhưng ngay lập tức, Ngô Hải với gương mặt đầy vết sẹo chiến trận xuất hiện. Lão vung cao thanh thiết thương rỉ sét, bộc phát võ đạo đại tông sư nhục thân phàm nhân, gầm lên:
"Binh trận chỉ huy! Phàm nhân tự vệ, lập trận gậy tre!"
Hàng trăm thanh niên nghèo khổ của Ngõ Vải Thô Tự Vệ Đội lập tức xông ra. Họ không có linh lực, nhưng dưới sự huấn luyện nghiêm ngặt của Ngô Hải, họ phối hợp nhịp nhàng như một khối thép. Những chiếc gậy tre đực dẻo dai rèn từ tre già đồng loạt đâm ra, chặn đứng hoàn toàn đòn tấn công của lính gác phủ giám sát. Ngô Hải dẫn đầu một mũi nhọn, thiết thương đâm thẳng xuyên qua kẽ hở giáp sắt của tên đội trưởng tay sai, đẩy lui hoàn toàn toán đột kích, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho vành đai ngoài của địa đạo.
Trong khi đó, dưới cửa hầm ngầm trung tâm, Thương Vô Kỵ đang đứng canh giữ, nhục thân Luyện Thể Thất Tầng của anh run rẩy dữ dội vì kiệt sức. Cánh tay phải hóa đá nặng nề đè chặt xuống bả vai, khiến anh phải dùng tay trái chống thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi xuống đất để giữ thăng bằng. Hoàng huyết đỏ tươi nhỏ giọt đều đặn từ khóe miệng anh xuống bùn nhão.
Bỗng nhiên, một bóng người già nua còng lưng bước ra từ đám đông tị nạn. Đó là Trương bà bà, người phụ nữ mất cả gia đình dưới tay tiên môn, người từng chia sẻ bát cháo loãng cứu sống Thương Vô Kỵ thuở đói lả đầu ngõ. Bà run rẩy bưng một vật phẩm bọc trong tấm vải xám vá víu trăm mảnh tiến về phía anh.
"Điện hạ..." Giọng Trương bà bà run rẩy nhưng ánh mắt đầy vẻ sùng kính và quyết liệt. "Đây là Vạn Dân Ô. Hàng ngàn dân nghèo chúng tôi đã âm thầm góp nhặt từng mảnh vải rách rưới, thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đã chết để tự tay khâu vá nên chiếc ô này. Chúng tôi dâng tặng người... xin người hãy giữ lấy mạng sống để cứu nhân gian!"
Thương Vô Kỵ nhìn chiếc ô thô sơ rách rưới, thô sần bám đầy bụi đất phàm trần. Khi tay trái anh chạm vào thân ô bằng gỗ thiết mộc, anh bỗng cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm áp, nặng nề và khổng lồ dâng trào vào thần hồn. Đó không phải là linh khí tiên môn kiêu ngạo, mà là đức tin thuần khiết, lòng biết ơn và ý chí tự chủ của hàng vạn chúng sinh phàm trần tích tụ vạn ngày.
"Trương bà bà..." Thương Vô Kỵ nghẹn ngào, cúi đầu nhận lấy chiếc ô. "Ta thề, chừng nào nhục thân này chưa tan biến, ta sẽ không để một ai bước qua cửa hầm này!"
Anh dứt khoát mở chương ô Vạn Dân Ô ra, che phủ hoàn toàn trên đầu lối vào Địa đạo Vạn Dân.
*Oong!!!*
Một tiếng ngân trầm hùng vang dội sâu trong lòng đất. Chiếc ô rách rưới bỗng bộc phát một màng chắn bảo vệ màu vàng kim nhạt khổng lồ, bao phủ toàn bộ khu vực cửa hầm và lan rộng ngầm dưới lòng đất. Sức mạnh đức tin phàm nhân kết hợp với Nhân Hoàng Ấn ký trên ngực Thương Vô Kỵ tạo ra một kết giới vô hình, hoàn toàn hấp thu và che giấu toàn bộ dao động linh lực, khí huyết của hàng vạn phàm nhân bên dưới trước thiên cơ.
Đúng lúc đó, một luồng uy áp Trúc Cơ Viên Mãn khổng lồ và tàn bạo đột ngột giáng xuống từ bầu trời Nam Thành.
Sương máu đỏ tươi cuồn cuộn dâng trào, hóa thành những luồng khói đỏ bốc mùi tanh hôi nồng nặc. Tiên sứ Trác Cảnh Sơn đáp xuống trước cổng Phủ Giám Sát, khoác trên mình chiếc tiên bào xám thẫm thêu hình mây rách nát. Gương mặt lão u tối đầy nếp nhăn tàn nhẫn giật liên hồi vì phát điên. Tay phải lão cầm chiếc Vạn Hồn Phiên rực đen, tỏa ra hàng vạn oán linh gào thét gớm ghiếc.
Theo sau lão là hai vị tà tu Trúc Cơ Sơ Kỳ—Huyết Ma Tử mặc đạo bào đỏ thẫm bốc khói huyết vụ, và U Minh Tử gầy gò như quỷ đói cầm lá cờ đen lấp lánh mặt quỷ u buồn.
"Thần thức quét cho ta!" Trác Cảnh Sơn gầm lên điên cuồng, giọng lão rít qua kẽ răng. "Tìm bằng được thằng rác rưởi Thương Vô Kỵ và lũ sâu kiến trốn chạy! Ta ngửi thấy mùi hoàng huyết rò rỉ của nó ở gần đây!"
Thần thức mạnh mẽ phạm vi ngàn trượng của Trác Cảnh Sơn cùng bầy dơi quỷ oán độc lập tức quét qua quét lại khắp khu vực khu ổ chuột Nam Thành. Nhưng khi thần thức của lão quét đến cửa hầm ngầm ngõ mật đạo, nó hoàn toàn bị màng chắn vô hình của Vạn Dân Ô hấp thu và bẻ gãy hoàn toàn. Trong mắt Trác Cảnh Sơn, khu vực cửa hầm chỉ là một đống đổ nát hoang tàn, u ám oán khí thông thường của bãi loạn táng.
"Không có?! Làm sao có thể?!" Trác Cảnh Sơn tức giận nghiến răng, chiếc Vạn Hồn Phiên trên tay lão rung lên bần bật phóng ra những tia sét lôi hỏa bạo liệt thiêu rụi vài căn lều rách rưới xung quanh để hả giận. Từng luồng khói độc hỏa hoạn bốc lên nghi ngút, thiêu rụi một số lối lên ngầm của mật đạo phụ.
Thương Vô Kỵ đứng nấp sau một bức tường đổ nát sát cổng Phủ Giám Sát, tay trái siết chặt chuôi kiếm phôi rực sáng. Anh nhìn thấy những ngọn lửa lôi hỏa đang bắt đầu lan rộng về phía các ngách hầm phụ. Nếu tiếp tục ẩn nấp, sớm muộn gì Trác Cảnh Sơn cũng sẽ phát điên giáng lôi phạt đánh sập toàn bộ khu ổ chuột, chôn sống hàng vạn phàm nhân dưới Địa đạo Vạn Dân.
Anh hiểu rằng, mình buộc phải xuất hiện để làm mồi nhử, thu hút toàn bộ sự chú ý và sát ý của lão về phía mình.
Thương Vô Kỵ hít một hơi thật sâu, vận hành hoàng huyết nguyên thủy chảy đều đặn khắp cơ thể để giảm bớt cơn đau co quắp của cánh tay phải hóa đá. Anh dùng tay trái cầm thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi rực sáng khói xám căm hận, dứt khoát bước ra khỏi bóng tối bức tường đổ nát.
Từng bước chân vải thô của anh dẫm mạnh lên bùn đất đẫm máu, tiến thẳng về phía cổng Phủ Giám Sát. Kiếm khí xám xịt từ thanh kiếm phôi rít lên tiếng oán khí gào thét vĩ đại, xé rách màn sương máu xung quanh anh.
"Trác Cảnh Sơn!" Giọng nói của Thương Vô Kỵ vang lên trầm hùng, át cả tiếng sấm sét lôi phạt. "Ngươi đang tìm ta sao?"
Trác Cảnh Sơn đột ngột quay ngoắt đầu lại. Đôi mắt lão rực lửa tà ác đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào bóng dáng đơn độc, rách rưới nhưng uy nghiêm bất khuất của Thương Vô Kỵ đang đứng chặn ngay trước cổng Phủ Giám Sát.
Huyết Ma Tử và U Minh Tử cũng đồng loạt đáp xuống hai bên lão, vung cao pháp bảo tà ác, khóa chặt khí tức của phế hoàng tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!