Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Độc y ra tay, Huyết Trì đại loạn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng hầm hập bốc lên từ lòng Huyết Trì Cực Lạc dưới lòng đất Phủ Giám Sát Nam Thành dường như muốn thiêu rụi cả dưỡng khí mỏng manh còn sót lại. Mùi máu tanh nồng rò rỉ từ bể máu sùng sục hòa quyện với mùi lưu huỳnh, tạo nên một thứ hỗn hợp bốc mùi nôn mửa. Chu Hồng đã chết, cái đầu mập mạp của gã trôi nổi trên mặt nước huyết dịch nhuộm đen, nhưng cái chết của gã không hề mang lại sự bình yên.


Từ sâu dưới đáy bể máu sôi trào, một luồng tà khí Nguyên Anh phân thân cực kỳ tàn ác bộc phát, làm rung chuyển toàn bộ mật thất ngầm. Mặt đất huyết sắc thạch nứt rạn rầm rầm, gạch đá từ trần hầm sụt lở dữ dội. Một lão già gầy gò râu tóc bạc đỏ từ từ nhô lên từ lòng bể máu. Da dẻ lão đỏ hồng dị thường do hỏa độc lò đan tích tụ lâu năm, đôi mắt rực lửa tà ác đỏ lòm khóa chặt vào Thương Vô Kỵ. Lão chính là đan sư chủ lực Lý Diên.


"Thằng rác rưởi phàm nhân... ngươi dám giết đệ tử của ta, đập nát Huyết Thần Đô Lư hương của ta!" Giọng nói của Lý Diên khàn đặc, rít lên như tiếng quỷ đói dưới âm ty. Lão vung tay phải, một luồng huyết vụ đỏ tươi bùng phát từ bể máu, cuồn cuộn hóa thành hàng vạn con dơi quỷ độc hại. Tiếng rít chói tai của bầy dơi quỷ chấn động thức hải, tạo thành một trận huyết vụ ảo ảnh bao vây phong tỏa toàn bộ lối thoát mật thất ngầm, nhắm thẳng vào thần hồn của Thương Vô Kỵ và hàng trăm đứa trẻ phàm nhân đang co rúm phía sau.


Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, tay trái nắm chặt Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét cắm xuống đất để giữ vững nhục thân đang kiệt sức. Cánh tay phải của anh hoàn toàn bị hóa đá vàng kim tạm thời, cứng đờ và lạnh ngắt giấu dưới vạt áo vải thô rách nát. Vết thương bỏng rát phồng rộp lồng ngực vai trái rỉ máu hoàng huyết đỏ tươi từ trận chiến với Chu Hồng vẫn nhức nhối tột cùng. Đứng trước áp lực tinh thần vĩ ngạn khổng lồ của Lý Diên, Thương Vô Kỵ cảm thấy thức hải của mình như muốn rạn nứt. Anh dùng hết sức bình sinh vận hành nhục thân Luyện Thể Thất Tầng hoàn mỹ để ngạnh kháng, nhưng hỏa độc hầm hập cùng huyết vụ ảo ảnh đang dần gặm nhấm ý chí của anh.


*Vút! Vút! Vút!*


Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ phía đường cống ngầm sông Vô Lệ dẫn vào Huyết Trì bỗng bắn ra hàng chục tia sáng bạc xé rách màn sương huyết vụ. Những cây kim châm mảnh như sợi tóc, mang theo một luồng độc dược vô sắc vô vị cực kỳ tàn độc, bắn thẳng vào các tử huyệt trên mặt và cổ của Lý Diên.


Lý Diên khịt mũi một tiếng khinh miệt, lão không thèm né tránh, chỉ vung nhẹ ống tay áo bào đỏ thẫm. Một màng chắn linh lực Trúc Cơ kiên cố lập tức ngưng tụ quanh thân lão, đánh bật toàn bộ kim châm bạc văng ra ngoài.


"Lũ chuột nhắt phàm trần, lại dám dùng độc phấn phàm trần để ám hại ta?" Lý Diên cười lạnh điên cuồng.


Từ bóng tối của đường cống ngầm, hai bóng người dũng mãnh lao ra. Đi đầu là Trần Độc – y sư độc dược lập dị của Nam Thành, ngón tay thon dài của y vẫn còn bám đầy mùi bột độc 'Hủ Cốt Tán'. Ngay bên cạnh y là Nhan Như Ngọc – nữ đệ tử y đạo tiên môn có lòng cảm thông, mặc y phục đan sư màu xanh nhạt tỏa ra mùi dược thảo thơm mát.


"Vô Kỵ! Tránh ra mau!" Trần Độc hét lớn, gương mặt lạnh lùng của y đầy vẻ quyết liệt. Y tiếp tục vung tay phóng ra một lượng lớn độc phấn phàm trần cực độc hòng đầu độc Lý Diên từ xa, nhưng màng chắn linh lực Trúc Cơ của lão già quá kiên cố, luồng gió linh lực từ tay áo Lý Diên quét qua đã đẩy lui hoàn toàn độc phấn của Trần Độc, chấn động khiến y sư phàm trần lùi lại mấy bước, ngực phập phồng thở dốc.


Cùng lúc đó, bầy dơi quỷ huyết vụ điên cuồng lao vào tấn công nghĩa quân. Một con dơi quỷ to lớn sượt qua bóng tối, há miệng cắn rách cánh tay trái của Trần Độc. Oán độc màu đen lập tức lan tràn trên vết thương của y, khiến da thịt thối rữa nhanh chóng. Trần Độc cắn răng không rên một tiếng, dùng châm bạc tự đâm vào huyệt đạo cánh tay để ngăn độc tố chạy về tim.


"Để ta hỗ trợ!" Nhan Như Ngọc khẽ quát. Nàng lập tức mở chiếc Bách Thảo Hộp đeo bên hông, vận hành đan sư hỏa diễm từ Thần Nông Đan Điển. Một luồng linh thảo hương thơm dịu mát rực rỡ sắc xanh lục bùng phát, phát tán khắp mật thất ngầm. Hương thơm đi đến đâu, màn sương huyết vụ ảo ảnh độc hại liền bị thanh lọc đến đó, bảo vệ hàng trăm trẻ em phàm nhân khỏi cơn mê sảng chết người. Linh hỏa đan sư của nàng còn hóa thành một dải lụa xanh, quấn lấy màng chắn linh lực của Lý Diên, không ngừng nung đốt làm suy yếu màng chắn phòng ngự của lão già tà ác.


"Nữ tử phản đồ! Dám dùng lửa Thần Nông để phá trận của ta!" Lý Diên gầm lên phẫn nộ. Lão vung tay trái, điều khiển một thanh phi kiếm bản mệnh lấp lánh linh lực đỏ thẫm chém thẳng về phía Nhan Như Ngọc.


"Cơ hội đến rồi!"


Thương Vô Kỵ đứng bên đống đổ nát lò đan, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt của Nhân Hoàng Thần Nhãn nhìn thấu sợi tơ nhân quả màu hoàng kim nhạt nối liền giữa đan điền Lý Diên và thanh phi kiếm đang lao đi. Anh hiểu rằng, đây là cơ hội duy nhất để lật ngược thế cờ.


"Hoàng Huyết Kích Hoạt!"


Thương Vô Kỵ gầm vang trong lòng ngực. Anh đốt cháy một giọt hoàng huyết nguyên thủy tinh khiết nhất trong tim. Luồng máu nóng bỏng như dung nham bộc phát, chảy tràn khắp cơ thể. Tốc độ và sức mạnh cơ bắp của anh tăng vọt lên gấp ba lần trong nháy mắt. Thân ảnh Thương Vô Kỵ nhạt đi, hóa thành một tàn ảnh hoàng kim lướt đi với tốc độ kinh hoàng, tiếp cận trực diện Lý Diên chỉ trong mười nhịp thở ngắn ngủi.


Lý Diên kinh hãi phát hiện tốc độ của phế hoàng tử đã vượt quá giới hạn của phàm nhân, vội vàng điều khiển phi kiếm quay lại chém đầu Vô Kỵ.


"Nhân Quả Trảm sơ cấp!"


Thương Vô Kỵ vung tay trái cầm Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét, chém một nhát kiếm quyết liệt vào khoảng không. Lưỡi kiếm oán khí xám xịt chém đứt chính xác sợi tơ nhân quả liên kết tinh thần giữa Lý Diên và phi kiếm bản mệnh.


*Rắc!*


Thanh phi kiếm bản mệnh màu đỏ thẫm lập tức mất đi linh lực, rơi rụng xuống đất bùn lầy lội. Lý Diên gào thét thảm thiết, đan điền chấn động mạnh, thần thức bị phản phệ dữ dội do kiếm bản mệnh bị bẻ gãy. Lão phun ra một ngụm máu đen, màng chắn linh lực hoàn toàn vỡ vụn.


Trần Độc chớp thời cơ, phóng mạnh một cây Định Linh Châm tẩm kịch độc Hủ Cốt Tán xuyên qua kẽ hở phòng ngự, găm chặt vào cổ tay phải của Lý Diên. Độc tố cực mạnh ăn mòn kinh mạch, khiến cánh tay phải của lão già đông cứng, không thể kết ấn vận hành tà thuật.


Thương Vô Kỵ lướt tới như một con mãnh thú cận chiến, đâm thẳng mũi Nhân Hoàng Kiếm phôi sứt mẻ vào ngực trái của Lý Diên.


"Oán Niệm Thiêu Đốt!"


Toàn bộ oán khí căm hận khổng lồ của hàng vạn trẻ em phàm nhân bị hiến tế dưới Huyết Trì dâng trào qua thân kiếm phôi, truyền trực tiếp vào vết thương của Lý Diên. Luồng oán khí xám xịt rít gào, thiêu rụi kinh mạch và phá hủy viên Huyết Đan tà ác trong đan điền lão già – thứ vốn đang duy trì thọ nguyên giả tạo của lão. Da thịt của Lý Diên thối rữa nhanh chóng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, máu đen tanh hôi phun trào xối xả.


"Lũ sâu kiến... các ngươi..." Lý Diên trừng mắt kinh hoàng, nhục thân lão sụp đổ hoàn toàn dưới oán niệm căm hận khổng lồ.


Thế nhưng, trong sát na trước khi thần hồn tan biến thành tro bụi, Lý Diên điên cuồng vung tay trái còn lại, dùng chút tàn lực thọ nguyên cuối cùng bóp nát chiếc truyền âm ngọc giản giấu trong ống tay áo bào.


*Rắc!*


Một tia sáng máu đỏ tươi bắn thẳng lên trần hầm ngầm, mang theo tiếng rít gào căm hận cuối cùng của lão truyền về phía Phủ Giám Sát phía trên. Thương Vô Kỵ ho ra một ngụm hoàng huyết đỏ tươi do phản phệ hoàng huyết cực hạn, anh quỳ sụp xuống đất, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đang hóa đá co quắp đau đớn dữ dội, đôi mắt rực sáng nhìn theo tia sáng máu đang xé rách không gian hoang mạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!