Huyết Trì hiển lộ, đột nhập sào huyệt
Bóng tối dưới lòng Địa đạo Vạn Dân ẩm ướt vang lên tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, lạnh lẽo và cô tịch. Trong ngách đá hẹp được che giấu bởi kết giới thô sơ, mùi thảo dược phàm trần nồng nặc bốc lên từ niêu đất nung đang sôi sùng sục.
Lão đại phu Tôn Tư Mạc mồ hôi đầm đìa, đôi tay già nua nhưng chuẩn xác đang vê nhẹ những cây bạc châm thuộc bộ Sinh Tử Châm, cẩn thận cắm vào bả vai trái của lão thợ săn Vương Đại thúc. Vết thương do kiếm khí băng sương của Cơ Vô Song để lại rách da rỉ máu đỏ tươi, thịt da xung quanh đã bắt đầu có dấu hiệu hoại tử nhẹ do dính phải hàn độc tiên môn.
"Đại thúc, ráng chịu đựng một chút. Hàn khí của nha đầu tiên môn kia cực kỳ bá đạo, lão phu phải dùng Sinh Tử Châm để khóa chặt kinh mạch, sau đó mới dùng bột thảo dược Thất Tinh Thảo để trục độc ra ngoài." Tôn Tư Mạc khàn giọng nói, tay trái bốc một nắm lá Thất Tinh Thảo tươi giã nát, đắp thẳng lên vết thương đang rỉ máu.
Vương Đại thúc cắn chặt một thanh gỗ, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn nhưng không hề phát ra một tiếng rên rỉ. Làn khói đen xám mang theo mùi tanh hôi từ bả vai lão bốc lên, gặp hơi nóng của niêu thuốc liền tan biến dần.
Thương Vô Kỵ đứng lặng lẽ bên cạnh vách đá, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn khẽ quan sát quá trình trục độc. Cánh tay phải của anh lúc này hoàn toàn bị hóa đá vàng kim tạm thời, cứng đờ và lạnh ngắt như một khối kim loại cổ xưa, giấu kín dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro. Cơn đau đớn dữ dội từ đan điền bị phế bỏ vẫn râm ran truyền về đại não, nhưng sát ý và phẫn nộ trong lòng anh đã đè bẹp mọi sự hành hạ về thể xác.
Phía sau anh, Cơ Vô Song đang bị xích sắt phàm trần trói chặt vào cột đá. Kịch độc Hắc Ma Thảo kết hợp với sương độc rừng sương mù đã hoàn toàn đông cứng kinh mạch của nàng, khiến nữ trinh sát kiêu ngạo của Cực Lạc Tiên Tông chỉ có thể thở dốc yếu ớt, đôi mắt đầy căm hận nhìn chằm chằm vào bóng lưng của phế hoàng tử.
"Lý Thanh Sơn, Ngô Hải, hai người canh giữ nha đầu này thật chặt. Tuyệt đối không được tháo xích sắt hay để nàng ta tiếp xúc với bất kỳ nguồn linh khí nào." Vô Kỵ quay sang ra lệnh cho kiếm sĩ phế mạch và cựu thống lĩnh cấm vệ quân đang cảnh giới xung quanh.
"Điện hạ yên tâm, có Thanh Phong kiếm của ta ở đây, nàng ta không thoát nổi." Lý Thanh Sơn ôm thanh kiếm cùn rỉ sét, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt Cơ Vô Song.
Vô Kỵ gật đầu, tay trái cầm chiếc la bàn Thiên Cơ cướp được từ Cơ Vô Song bước ra góc tối của địa đạo. Chiếc la bàn bằng đồng đen lúc này đã tắt ngóm ánh đỏ nhạt, nhưng trên mặt đá của nó vẫn còn lưu lại những đường vân trận pháp tinh xảo. Anh vận hành một tia hoàng huyết nguyên thủy chảy về đôi mắt, kích hoạt Nhân Hoàng Thần Nhãn.
Dưới nhãn quan cổ xưa, những đường vân trận pháp trên la bàn Thiên Cơ bỗng chốc biến thành những đường chỉ dẫn linh lực màu đỏ thẫm ẩn hiện dưới lòng đất Nam Thành. Chúng không hướng lên mặt đất, mà đâm sâu xuống lòng sông Vô Lệ, luồn lách qua hệ thống cống ngầm cổ đại và tụ hội về một điểm cực kỳ rực rỡ ngay bên dưới nền móng của Phủ Giám Sát Cực Lạc Tiên Tông.
"Quả nhiên là ở đó." Vô Kỵ thầm nghĩ. Bản đồ địa hình ngầm trùng khớp hoàn toàn với những tin tức tình báo mà Tiểu Thu – cựu tỳ nữ của mẫu hậu hiện đang ẩn thân trong kỹ viện Nam Thành – đã cung cấp cho anh trước đó. Tiểu Thu từng nhắc đến một lối vào cống ngầm sông Vô Lệ cực kỳ bí mật, vốn là đường thoát hiểm của hoàng gia cũ, chạy thẳng dưới lòng kỹ viện và thông tới mật thất phủ giám sát mà không đi qua các chốt kiểm soát tuần tra trên mặt đất.
"Thời gian lò luyện Huyết Đan đỏ lửa chỉ còn chưa đầy nửa ngày. Ta không thể chậm trễ." Vô Kỵ siết chặt chiếc la bàn Thiên Cơ bằng tay trái.
Anh bước tới bên một chiếc hũ đất nung cũ kỹ ở góc hang, dùng tay trái bốc một nắm tàn tro hương hỏa miếu hoang màu xám tro bôi khắp người, từ bả vai, cổ họng cho đến vạt áo vải thô rách rưới. Thứ bụi nhang tích tụ hàng trăm năm tại Miếu Đổ Nát thờ Thần Hoàng này chứa đựng đức tin cổ xưa và oán khí phàm trần của vạn dân nghèo khổ, khi thoa lên người sẽ tạo ra một lớp màng lọc tự nhiên, hấp thu hoàn toàn dao động linh lực và hơi thở hoàng huyết nguyên thủy của anh, biến anh thành một kẻ tạp dịch dọn phân dọn rác tầm thường nhất của khu ổ chuột Nam Thành trước thần thức quét của tiên nhân.
"Điện hạ, người định một mình đột nhập sao? Cánh tay phải của người..." Lý Thiện lo lắng bước tới, chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ trên tay khẽ rung động nhẹ.
"Cánh tay phải của ta tuy hóa đá, nhưng tay trái vẫn đủ sức phóng châm." Vô Kỵ lạnh lùng đáp, tay trái khẽ lật nhẹ ống tay áo xám, lộ ra bộ Định Linh Châm gồm mười hai cây kim châm phàm trần tẩm kịch độc Hắc Ma Thảo sắc bén. "Nếu đi đông người, dao động khí huyết phàm nhân sẽ kích hoạt kết giới lôi điện của Trác Cảnh Sơn. Một mình ta là đủ."
Nói rồi, không đợi Lý Thiện khuyên ngăn, Thương Vô Kỵ lách mình vào một nhánh cống ngầm tối tăm, bóng dáng nhanh chóng hòa vào sương mù tím dày đặc và bóng đêm lạnh lẽo của Nam Thành.
* * *
Đường cống ngầm sông Vô Lệ bốc mùi hôi thối nồng nặc của rác rưởi hoại tử, bùn đất lầy lội và đặc biệt là mùi máu tanh nồng rò rỉ từ phía Phủ Giám Sát. Nước thải đục ngầu, xám xịt chảy xiết dưới chân Thương Vô Kỵ. Mỗi bước đi của anh đều cực kỳ cẩn trọng, vận dụng thân pháp Nhân Gian Du Bộ lắt léo để lướt qua những bãi cát lún ngầm và đống xương cốt phàm nhân mục nát trôi nổi trên dòng nước.
Càng tiến sâu vào lòng đất Phủ Giám Sát, không khí càng trở nên nóng bức và ngột ngạt. Mùi hóa chất luyện đan và độc tố quặng mỏ rò rỉ từ các phòng thí nghiệm phía trên thấm qua các kẽ đá, tạo thành một làn khói độc mỏng màu xanh lục lơ lửng trên mặt nước cống.
Thương Vô Kỵ nín thở tuyệt đối bằng Ẩn Hơi Thở Thuật, nhịp tim hạ xuống mức tối thiểu. Nhờ có lớp tàn tro hương hỏa miếu hoang bao phủ toàn thân, nhục thân Luyện Thể Thất Tầng của anh hoàn toàn hòa mình vào môi trường u ám dơ bẩn xung quanh, tránh né hoàn hảo những luồng thần thức dò tìm yếu ớt thỉnh thoảng quét qua cống ngầm từ phía trên.
Sau gần một canh giờ luồn lách dưới lòng đất, Vô Kỵ dừng lại dưới một vòm đá lớn bám đầy rêu độc. Ngay phía trên đầu anh là một tấm lưới sắt khổng lồ rỉ sét, nơi nước thải từ Phủ Giám Sát đổ xuống cống ngầm.
Anh kích hoạt Nhân Hoàng Thần Nhãn, ngước nhìn xuyên qua các khe gạch lát nền phía trên. Dưới nhãn quang màu vàng nhạt, anh nhìn thấy hai luồng dao động linh lực mỏng manh màu trắng nhạt đang đứng bất động cách tấm lưới sắt không xa.
Đó là hai lính gác cấm vệ quân bù nhìn – phàm nhân làm tay sai cho tiên sứ, nhưng trên người chúng lại khoác giáp sắt có gắn kết giới cảm ứng linh lực cấp thấp và chuông báo động lôi điện tự động kích hoạt khi có lực va đập mạnh trực tiếp.
"Hệ thống phòng ngự ngầm của phủ giám sát quả nhiên nghiêm ngặt." Vô Kỵ thầm tính toán trong đầu. "Nếu ta dùng lực lượng cơ bắp để bẻ cổ hay dùng búa tạ chấn vỡ đầu chúng, chuông báo động lôi điện trên giáp sắt sẽ lập tức reo vang, đánh động toàn bộ phủ giám sát. Ta phải tiêu diệt chúng vô thanh vô ảnh trong cùng một nhịp thở."
Anh khẽ lách người leo lên qua một đường ống thông hơi nhỏ hẹp bên cạnh tấm lưới sắt, tiếp cận sát nền mật thất ngầm. Bóng tối của những thùng gỗ chứa phân và rác thải dọn dẹp phủ bóng lên thân hình gầy gò của phế hoàng tử.
Hai tên lính gác cấm vệ quân đang đứng tựa lưng vào tường đá, tay lăm lăm giáo dài, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi và khinh khỉnh. Chúng hoàn toàn không ngờ rằng ngay trong đống rác thải dơ bẩn cách chúng chưa đầy ba thước, một sát thần phàm nhân đang lặng lẽ khóa chặt tử huyệt của chúng.
Thương Vô Kỵ tập trung tinh thần lực cực hạn vào bàn tay trái. Hai cây Định Linh Châm mảnh như sợi tóc, lấp lóe ánh đen kịt của kịch độc Hắc Ma Thảo, hiện ra giữa các kẽ ngón tay anh.
*Nhân Gian Du Bộ!*
Thân ảnh Thương Vô Kỵ lướt ra nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng trong đêm tối, hoàn toàn vô thanh vô thế.
*Sát Phạt Tiên Nhẫn!*
Cánh tay trái của anh phóng ra nhanh như chớp giật. Hai tiếng *vút* cực nhỏ xé rách không khí chật hẹp.
Hai cây Định Linh Châm đâm chính xác đến từng milimet vào tử huyệt gáy của hai tên lính gác, xuyên qua kẽ hở mỏng manh của giáp sắt găm chặt vào kinh mạch cột sống.
Kịch độc Hắc Ma Thảo lập tức bộc phát, đông cứng hoàn toàn dòng chảy linh lực mỏng manh và hệ thần kinh của hai tên lính gác trong vòng một nhịp thở. Gương mặt chúng trợn trừng, toàn thân cứng đờ nhưng không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào. Nhịp tim của chúng vẫn được giữ đập nhẹ yếu ớt nhờ kỹ thuật châm cứu khống chế của Định Linh Châm Pháp, đánh lừa hoàn hảo hệ thống chuông báo động lôi điện liên đới trên giáp sắt.
Thương Vô Kỵ lướt tới, tay trái đỡ lấy thân thể cứng đờ của hai tên lính gác, nhẹ nhàng đặt chúng tựa vào tường đá như đang đứng gác bình thường.
Anh nhanh chóng lùng sục trên người tên lính gác bên phải, lấy ra một lá bùa màu vàng vẽ bằng máu phàm nhân tanh nồng – đó chính là Hương Hỏa Phù, chìa khóa ngầm dùng để mở cấm chế cửa ngầm dẫn xuống Huyết Trì dưới lòng đất phủ giám sát.
"Hương Hỏa Phù đã có." Vô Kỵ lẩm bẩm, ánh mắt nhìn thẳng vào bức tường đá phẳng phía sau đống thùng gỗ.
Anh áp lá bùa Hương Hỏa Phù lên một vết nứt hình chữ bát trên tường đá. Lá bùa lập tức bốc cháy hóa thành một luồng khói đỏ nhạt, ăn mòn cấm chế lôi điện ẩn giấu trong tường đá. Một tiếng *rắc* nhỏ vang lên, bức tường đá từ từ hé mở một lối đi tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất, tỏa ra luồng hơi nóng hầm hập và mùi máu tanh nồng nặc đến mức khiến nhục thân đồng thau của Vô Kỵ cũng phải khẽ run lên.
Thương Vô Kỵ bước vào lối đi ngầm, bức tường đá phía sau lập tức đóng chặt lại.
Càng đi xuống sâu, không gian càng mở rộng ra thành một mật thất ngầm khổng lồ. Mặt đất dưới chân anh bắt đầu chuyển sang màu đỏ sậm do thấm đẫm máu khô vạn ngày. Tiếng bong bóng máu nổ lụp bộp và tiếng rên rỉ u uất của oán hồn phàm nhân vang vọng khắp không gian chật hẹp, tạo thành một khúc nhạc địa ngục rợn người.
Thương Vô Kỵ nép mình sau một cột đá lớn bám đầy huyết sắc thạch, phóng tầm mắt nhìn về phía trung tâm mật thất.
Trước mắt anh hiện ra một cảnh tượng kinh hoàng tột độ, hoàn toàn đối lập với vẻ hào nhoáng, thánh khiết bằng đá trắng phía trên của Phủ Giám Sát.
Đó là Huyết Trì Cực Lạc – một bể máu khổng lồ rộng hàng chục trượng, chứa đầy thứ nước máu đỏ tươi đang sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút oán khí màu xám xịt. Xung quanh bể máu, hàng trăm bộ xương cốt phàm nhân bị hút cạn tủy trắng chất đống như những bức tường rào dơ bẩn.
Ở trung tâm bể máu, lơ lửng một lò luyện đan bằng đồng rỉ sét khổng lồ khắc đầy phù văn tà ác – Huyết Thần Đô Lư hương. Ngọn lửa địa hỏa màu đỏ sậm cháy hừng hực dưới đáy lò, nung đỏ cả thân đồng rỉ sét, tỏa ra luồng hỏa độc ăn mòn da thịt cực mạnh.
Đứng bên cạnh lò luyện đan là Chu Hồng – gã đệ tử luyện đan tàn bạo của Cực Lạc Tiên Tông. Gã có thân hình mập mạp béo ú, làn da đỏ hồng do nhiễm hỏa độc lò đan lâu ngày, khoác chiếc áo bào đỏ thẫm bốc mùi máu tanh nồng nặc. Gương mặt gã đầy vẻ tàn nhẫn, biến thái khi nhìn vào chiếc lồng sắt lớn treo bên cạnh, nơi nhốt hàng chục đứa trẻ phàm nhân Nam Thành đang khóc lóc thảm thiết trong sự sợ hãi tột cùng.
"Khóc đi! Gào thét đi! Oán khí càng đậm đặc, Huyết Đan luyện ra càng tinh khiết, thọ nguyên của sư tôn sẽ càng kéo dài!" Chu Hồng cười khằng khặc, giọng nói rít lên đầy điên loạn.
Gã vung bàn tay mập mạp thò vào lồng sắt, thô bạo xách ngược cổ áo của một đứa trẻ phàm nhân khoảng năm tuổi đang khóc khản cả giọng. Đứa trẻ giãy giụa yếu ớt, đôi mắt to tròn ngập tràn sự tuyệt vọng nhìn ngọn lửa hừng hực trong lò luyện đan đồng rỉ sét.
Chu Hồng xách đứa trẻ lơ lửng trên miệng lò đan đang đỏ lửa, chuẩn bị thực hiện nghi thức ném sống đứa trẻ vào lò đồng để chưng cất linh khí huyết mạch.
Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo dã man này, hoàng huyết nguyên thủy trong tim Thương Vô Kỵ sôi trào dữ dội như dung nham phun trào. Sát ý và phẫn nộ tột độ bùng phát, khiến ấn ký Nhân Hoàng Ấn trên lồng ngực anh rực nóng như lửa đốt, màng chắn hoàng kim vạn dân hộ thể ẩn hiện muốn bộc phát phá vỡ lớp ngụy trang tàn tro.
Tay trái Thương Vô Kỵ khẽ lướt vào trong ống tay áo xám rách, ngón tay siết chặt lấy chuôi sắt rỉ sét của chiếc búa rèn tạ cổ xưa giấu sau lưng.
Chỉ cần chậm một nhịp thở, đứa trẻ vô tội kia sẽ hóa thành tro bụi trong lò đan tà ác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!