Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Trinh sát lùng sục, bẫy rập rừng sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ ngoài thành Nam vẫn không ngừng dội vào lòng đất, nhưng không khí dưới Địa đạo Vạn Dân lúc này còn đông đặc hơn cả băng giá đáy sông.


Trên phiến đá ẩm ướt, chiếc la bàn Thiên Cơ trên tay Cơ Vô Song – đang đứng ở khoảng sân hoang phế phía trên hầm ngầm – liên tục phát ra những tiếng cạch cạch máy móc dồn dập. Luồng sáng đỏ nhạt từ kim chỉ nam của nó quét mạnh qua từng khe gạch, mỗi lúc một rực lên gay gắt.


"Nàng ta đã tìm đến sát cửa hầm." Lâm Hạo run rẩy thầm thì, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã tạp dịch nhỏ tuổi. Gã ôm chặt lấy địa mạch trận bàn vỡ, hàm răng va vào nhau lập cập. "Thần thức của đệ tử trinh sát Luyện Khí tầng 8 cực kỳ nhạy bén. Chỉ cần nàng ta dùng linh lực chấn vỡ phiến đá cửa ngầm, sương máu Huyết Sát ngoài kia sẽ tràn xuống đây trong vòng mười nhịp thở."


Thương Vô Kỵ nhắm mắt, cố nén cơn đau thắt lồng ngực. Cánh tay phải của anh buông thõng, toàn bộ cơ thịt từ bả vai đến ngón tay đã bị hóa đá vàng kim tạm thời, cứng đờ và lạnh ngắt như một khối kim loại cổ xưa. Đó là cái giá tàn nhẫn của việc cưỡng ép bộc phát Nhân Hoàng chi khí để chém đứt tay Lôi Bằng ở tập trước. Từng đường kinh mạch phế tích bên trong tay phải như đang bị thiêu đốt bởi nham thạch, râm ran thứ cảm giác rạn nứt đau đớn tột cùng.


"Chúng ta không thể chiến đấu ở đây." Vô Kỵ khàn giọng nói, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn khẽ liếc qua hàng ngàn phàm nhân tị nạn đang ôm nhau run rẩy trong ngách hầm tối. "Nếu kết giới lôi điện của nàng ta bùng phát dưới lòng đất chật hẹp này, toàn bộ địa đạo sẽ sụp đổ. Ta phải dụ nàng ta đi."


"Nhưng làm sao dụ được? La bàn của nàng ta đã khóa chặt vệt máu hoàng huyết rò rỉ của người rồi!" Lý Thiện lo lắng xiết chặt chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ.


Thương Vô Kỵ khẽ cúi đầu nhìn xuống vạt áo vải thô xám rách rưới của mình. Ở đó, bên dưới lớp bùn đất, vẫn còn vương lại một vệt bụi linh lực màu xanh nhạt lấp lánh nhẹ. Đó là mảnh ngọc giản truyền âm vỡ nát của Vân Hi – di vật từ Động Khởi Nguyên mà anh luôn mang theo bên người. Thứ bụi linh lực của Linh Lung Tiên Tông này tuy mỏng manh, nhưng đối với các thiết bị dò tìm của Cực Lạc Tiên Tông, nó lại là một tín hiệu vô cùng rõ ràng.


Một kế hoạch táo bạo nảy ra trong đầu vị phế hoàng tử. Anh dùng tay trái – cánh tay duy nhất còn cử động được – dứt khoát xé toạc vạt áo dính bụi linh lực của Vân Hi, nhỏ thêm một giọt hoàng huyết đỏ tươi vừa rỉ ra từ khóe môi lên đó.


"Vương Đại thúc, Triệu Mãnh, hai người đi theo ta." Vô Kỵ ra lệnh, giọng điệu không chút kéo dài. "Lâm Hạo, Lý Thiện, bảo vệ cửa hầm ngầm. Lý Thanh Sơn, canh gác phía sau phòng rèn đúc. Khi ta dẫn Cơ Vô Song rời đi, lập tức đóng chặt ngõ mật đạo."


Nói rồi, Thương Vô Kỵ lách người vào một nhánh cống ngầm cổ đại hướng thẳng ra phía rừng Sương Mù Biên Giới. Vương Đại thúc – lão thợ săn quắc thước với bộ áo da hổ cũ kỹ, và Triệu Mãnh – gã thần tiễn thủ vạm vỡ vai đeo cây cung lớn rèn từ gân thú cổ, lập tức bám sát sau lưng anh.


Trước khi đi, Vô Kỵ vung tay trái ném vạt áo dính máu và bụi linh lực của Vân Hi ra một nhánh cống ngầm trống hướng ngược lại, tạo ra một luồng khí tức giả tạo chạy dọc theo dòng nước xiết sông Vô Lệ để đánh lạc hướng ban đầu của la bàn Thiên Cơ.


* * *


Bên ngoài thành Nam, Rừng Sương Mù Biên Giới chìm trong một màn đêm u uất và lạnh lẽo. Làn sương mù độc hại tự nhiên màu tím nhạt lơ lửng giữa các thân cây cổ thụ, bốc mùi hăng hắc của lá mục và oán khí hoang dã. Đây là vành đai xanh ngăn cách Đại Chu với hoang mạc Tây Lăng khô cằn, nơi phàm nhân thông thường chỉ cần hít phải một ngụm sương độc cũng đủ để thối rữa phổi khí mà chết.


*Vút!*


Một bóng người màu lục nhạt lướt đi trên những ngọn cây cổ thụ nhanh như một chiếc lá cuốn theo chiều gió. Cơ Vô Song khẽ đáp xuống một cành thông già, tà áo trinh sát bó sát người không hề gây ra một tiếng động nhỏ. Gương mặt nàng lạnh lùng như băng tuyết dưới lớp mặt nạ mỏng, đôi mắt sắc bén liên tục đảo quanh dưới màn sương tím.


Nàng nâng chiếc la bàn Thiên Cơ lên. Kim chỉ nam bằng đồng đen khẽ rung động, ánh đỏ nhạt đột ngột chuyển hướng từ dòng sông Vô Lệ chỉ thẳng vào sâu trong rừng sương mù.


"Hừ, phế hoàng tử hèn hạ, tưởng dùng chút linh lực tạp chất của Linh Lung Tiên Tông là có thể đánh lạc hướng được thần thức của ta sao?" Cơ Vô Song cười lạnh trong lòng. Nàng vận hành *Cực Lạc Khinh Công bộ pháp*, thân hình lướt đi vô ảnh, thần thức Luyện Khí tầng 8 bộc phát quét rộng phạm vi ba mươi trượng xung quanh để tìm kiếm bất kỳ dao động khí huyết nào.


Sâu trong rừng sương độc, dưới một hốc cây cổ thụ mục nát, Thương Vô Kỵ đang ngồi xếp bằng. Anh vận dụng *Ẩn Hơi Thở Thuật phàm trần*, hoàn toàn nín thở và cưỡng ép ngưng trệ nhịp tim của mình xuống mức thấp nhất. Trong trạng thái cực đoan này, nhục thân Luyện Thể Thất Tầng của anh lạnh ngắt như một xác chết phàm trần dính bùn đất, không hề phát ra một chút nhiệt lượng hay dao động linh lực nào để thần thức của Cơ Vô Song có thể khóa định.


Bên cạnh anh, Vương Đại thúc khom người ẩn nấp sau một tảng đá bám đầy rêu độc, tay nắm chặt viên đá phàm trần. Cách đó mười trượng, Triệu Mãnh đang quỳ một chân trong bụi rậm, hai tay giữ chặt cây cung cứng 'Hổ gầm' làm từ gỗ thiết mộc, mũi tên yêu cốt đã được lắp sẵn vào dây cung dệt bằng gân thú cổ.


*Xào xạc...!*


Tiếng gió rít qua kẽ lá mỗi lúc một dồn dập. Cơ Vô Song đã đến rất gần. Thần thức của nàng như những sợi tơ vô hình, liên tục quét qua quét lại trên các bụi rậm xung quanh hốc cây.


"Ném!" Vô Kỵ dùng khẩu hình ra hiệu cho Vương Đại thúc.


Lão thợ săn kỳ cựu dứt khoát ném mạnh viên đá về phía một đầm lầy sương độc cách đó hai mươi trượng. Tiếng đá đập vào nước bùn vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch.


*Vút!*


Cơ Vô Song phản ứng nhanh như chớp giật. Thân hình nàng lướt thẳng về phía tiếng động, đồng thời tay phải vung lên, phóng ra ba đạo kiếm khí màu xanh lam nhạt sắc bén từ phi kiếm bản mệnh.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Ba đạo kiếm khí chém rách các bụi rậm gai góc, chấn vỡ nát tảng đá nơi Vương Đại thúc đang ẩn nấp. Một mảnh đá vỡ sắc nhọn bay sượt qua vai lão thợ săn, cắt rách lớp áo da hổ và để lại một vết thương rỉ máu nhẹ. Vương Đại thúc cắn chặt răng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ, lập tức lùi sâu vào màn sương mù dày đặc.


"Kiếm khí thật tàn độc." Thương Vô Kỵ nheo mắt nhìn qua khe lá. Anh nhận ra khinh công của Cơ Vô Song quá nhanh, nếu anh chủ động xông ra cận chiến bằng tay trái lúc này, nàng ta chỉ cần ngự kiếm bay cao lên không trung là có thể dùng kiếm khí tầm xa bắn phá bừa bãi tiêu diệt anh. Anh phải kiên nhẫn đợi nàng ta đáp xuống mặt đất.


Cơ Vô Song đáp xuống một bệ đá phẳng gần đầm lầy, la bàn Thiên Cơ trên tay nàng bỗng nhiên mất đi tín hiệu đỏ nhạt. Sự im lặng đáng sợ của rừng sương khiến nàng bắt đầu cảm thấy nghi ngờ.


"Không có hơi thở sống? Chỉ là một con dã thú sao?" Cơ Vô Song nhíu mày, tay trái khẽ bấm quyết để tăng cường phạm vi dò tìm của la bàn.


Đúng lúc này, Triệu Mãnh ở trong bụi rậm bắt đầu kéo căng dây cung gân thú cổ. Lực kéo cực mạnh của gã thần tiễn thủ khiến thân cung thiết mộc uốn cong thành một vầng trăng khuyết, phát ra những tiếng cọt kẹt trầm đục.


*Phựt...!*


Một tiếng động nhỏ vang lên khiến tim Vô Kỵ nảy lên một nhịp. Do sương độc lạnh giá của rừng sương ăn mòn, một sợi dây cung phụ của Triệu Mãnh bỗng nhiên bị đứt vỡ dưới áp lực kéo cực hạn. Triệu Mãnh biến sắc, nhưng gã không hề hoảng loạn, dùng ngón tay thô ráp giữ chặt lấy dây cung chính còn lại, cố gắng duy trì lực bắn.


Tiếng dây cung đứt tuy cực nhỏ, nhưng không thể qua mắt được đôi tai nhạy bén của đệ tử trinh sát tiên môn.


"Kẻ nào?!"


Cơ Vô Song quay ngoắt người lại, phi kiếm bản mệnh trên tay nàng rực sáng kiếm khí xanh lam nhạt, chuẩn bị lao thẳng về phía bụi rậm của Triệu Mãnh.


"Chính là lúc này!"


Thương Vô Kỵ bộc phát. Anh từ bỏ trạng thái nín thở, nhục thân Luyện Thể Thất Tầng bùng nổ kình lực khổng lồ. Anh lướt ra khỏi hốc cây bằng thân pháp *Nhân Gian Du Bộ* lắt léo, tàn ảnh xám xịt lướt nhanh trên mặt đất lầy lội, hướng thẳng về phía bệ đá nơi Cơ Vô Song đang đứng.


Sự xuất hiện đột ngột của một luồng khí huyết phàm nhân mạnh mẽ khiến Cơ Vô Song giật mình. Nàng không thèm nhìn, vung tay phóng ra một đạo kiếm khí bão liệt nhắm thẳng vào lồng ngực Vô Kỵ.


*Bùm!*


Đạo kiếm khí đập mạnh vào vai trái của Vô Kỵ, chấn rách lớp áo vải thô xám, để lại một vết thương bỏng rát rỉ máu hoàng huyết đỏ tươi. Nhưng nhục thân cốt tủy đồng thau của anh đã ngạnh kháng được 80% lực chấn động. Bước chân của Vô Kỵ không hề dừng lại, anh áp sát Cơ Vô Song trong vòng ba trượng.


Cơ Vô Song kinh hãi trước sức phòng ngự nghịch thiên của phế hoàng tử, nàng nhún người định vận hành khinh công bay vọt lên ngọn cây để tái lập khoảng cách an toàn.


*Hưu...!*


Tiếng rít xé gió của mũi tên yêu cốt vang lên từ phía sau bụi rậm. Triệu Mãnh đã buông dây cung. Mũi tên rèn từ xương thú biến dị hoang dã, tẩm kịch độc *Hắc Ma Thảo* màu đen kịt, bay nhanh như một tia chớp đen xuyên qua màn sương tím.


Cơ Vô Song đang ở giữa không trung, không thể mượn lực né tránh hoàn toàn. Mũi tên yêu cốt bắn trúng kẽ hở mỏng manh giữa giáp vai và cổ áo trinh sát của nàng.


*Phập!*


"A!" Cơ Vô Song hét lên một tiếng đau đớn, thân hình mất đà rơi thẳng từ trên cao xuống đất bùn lầy lội.


Nàng điên cuồng vận hành linh lực Luyện Khí tầng 8 trong đan điền để thanh lọc độc tố đang nhanh chóng lan tràn vào kinh mạch vai. Thế nhưng, ngay khi linh lực hộ thể của nàng bộc phát ra ngoài, nó lập tức tiếp xúc với làn *Sương độc rừng sương mù* màu tím đậm đặc xung quanh.


Sự kết hợp giữa kịch độc Hắc Ma Thảo bên trong kinh mạch và sương độc tự nhiên bên ngoài tạo ra một phản ứng ăn mòn kinh hoàng. Lớp màng bảo hộ linh lực của Cơ Vô Song bị sương độc tím gặm nhấm rầm rầm, tan rã thành từng mảng ánh sáng nhạt. Dòng linh lực của nàng bị đông cứng hoàn toàn, kinh mạch tê liệt khiến nàng không thể nâng nổi một ngón tay.


Thương Vô Kỵ lướt tới như một bóng ma, tay trái vung chiếc búa rèn rỉ sét cổ xưa gõ mạnh vào cổ tay phải của Cơ Vô Song, chấn bay thanh phi kiếm bản mệnh của nàng ra xa. Anh cúi xuống, nhặt lấy chiếc la bàn Thiên Cơ đang rơi trên đất bùn, rồi đè chặt đầu gối trái lên lồng ngực của nàng, khống chế hoàn toàn trinh sát tiên môn.


Cơ Vô Song nằm ngửa trên đất bùn dơ bẩn, gương mặt thanh tú lộ ra dưới lớp mặt nạ bị vỡ nứt, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhưng vẫn ngoan cố trợn trừng căm hận.


"Phàm nhân hèn hạ... các ngươi dám dùng kịch độc ám hại đệ tử tiên môn... Trác Cảnh Sơn tiên sứ sẽ không tha cho các ngươi... cả Nam Thành sẽ phải chôn cùng ta!" Cơ Vô Song ho ra một ngụm máu đen dính độc Hắc Ma Thảo, cười lạnh tàn nhẫn.


Thương Vô Kỵ lạnh lùng nhìn nàng, tay trái siết chặt cổ họng nàng, giọng nói trầm ổn uy nghiêm dội thẳng vào thần hồn đối thủ:


"Nói! Trác Cảnh Sơn đang âm mưu điều gì ở Phủ Giám Sát?"


Cơ Vô Song dù bị kịch độc gặm nhấm kinh mạch đau đớn dữ dội, nhưng khóe môi nàng bỗng nhiên nhếch lên thành một nụ cười biến thái, đầy vẻ khinh miệt tột cùng dành cho lũ sâu kiến phàm trần.


"Ngươi muốn biết sao?" Cơ Vô Song cười khằng khặc, giọng nói rít qua kẽ răng rỉ máu đen. "Các ngươi tưởng bắt được ta là cứu được lũ kiến hôi dưới hầm ngầm kia sao? Trễ rồi... Lò luyện Huyết Đan tại Huyết Trì Cực Lạc dưới lòng phủ giám sát đã bắt đầu đỏ lửa từ một canh giờ trước... Mồi hiến tế để chưng cất linh khí lần này... chính là hàng trăm đứa trẻ phàm nhân mà các ngươi vừa cố gắng bảo vệ đấy!"


*Oanh...!*


Câu nói của Cơ Vô Song như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Thương Vô Kỵ, sát ý trong đôi mắt rực sáng hoàng kim nhạt của anh bùng lên ngút trời.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!