Huyết vụ phong thành, trận thế vây khốn
Mưa bão gầm rú trên bầu trời Nam Thành như tiếng gào thét của vạn quỷ. Nhưng luồng mưa lạnh ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi một thứ đáng sợ hơn gấp bội. Từ bốn phương tám hướng của khu ổ chuột, những dải sương mù màu đỏ tươi bốc lên từ lòng đất, đặc quánh và tanh hưởi mùi máu.
Huyết Sát Trận Pháp của phủ giám sát đã được kích hoạt.
Màn sương máu ăn mòn chầm chậm lan tỏa, đi đến đâu là cỏ cây héo úa, vách gỗ mục nát đến đó. Trên bầu trời, kết giới lôi điện lấp lóe những tia chớp xanh lam tàn khốc, đan thành một tấm lưới khổng lồ chụp xuống, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát của Nam Thành. Phàm nhân trong thành hoang mang tột độ. Những tiếng khóc than gào rú vang lên khắp nơi khi làn sương độc tràn vào các ngõ hẻm.
Tại Ngõ Vải Thô, nhiều người già và trẻ em bắt đầu đổ gục xuống đất, lồng ngực phập phồng dữ dội rồi ho ra từng ngụm máu đen. Độc tố ăn mòn khí huyết của tiên môn đang chầm chậm tước đoạt sinh mạng của họ để tích lũy oán khí cho lò luyện đan.
Dưới hầm ngầm Địa đạo Vạn Dân, không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Thương Vô Kỵ ngồi xếp bằng trên một phiến đá lạnh, gương mặt gầy gò tái nhợt dưới ánh lửa leo lét. Cánh tay phải của anh buông thõng, cơ thịt co quắp và hoàn toàn bị hóa đá vàng kim tạm thời – cái giá tàn nhẫn sau khi cưỡng ép bộc phát Nhân Hoàng Kiếm phôi để chém đứt tay Lôi Bằng. Từng cơn đau đớn như vạn đao xuyên tâm từ kinh mạch phế tích rạn nứt truyền về đại não, khiến mồ hôi lạnh của anh chảy ròng ròng dọc theo gò má.
"Điện hạ! Sương máu đã bắt đầu rò rỉ xuống ngách hầm phía Đông rồi!" Hắc Tử hốt hoảng chạy vào, gương mặt sạm đen bám đầy bùn đất hoảng loạn. "Dân chúng ở trên ngõ đang ho ra máu đen liên tục. Lão đại phu Tôn Tư Mạc đã dùng hết sạch thảo dược Thất Tinh Thảo nhưng vẫn không thể ngăn độc tố lan tràn!"
Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn nhìn thẳng vào luồng khí xám xịt đang len lỏi qua kẽ đá. Anh biết, nếu không hành động ngay, hàng vạn phàm nhân trú ẩn bên dưới sẽ bị chôn sống trong bể máu này.
"Đỡ ta dậy," Vô Kỵ khàn giọng ra lệnh.
Anh gượng đứng dậy bằng chân trái dẻo dai, tay trái run rẩy áp chặt lên lồng ngực, nơi ấn ký cổ xưa của Nhân Hoàng Ấn đang tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp. Thương Vô Kỵ nhắm mắt, vận hành *Khí Vận Thổ Nạp Pháp*. Anh không hấp thu thiên địa linh khí bóc lột của tiên môn, mà lặng lẽ lắng nghe tiếng lòng, tiếng kêu oan ức khẩn cầu của vạn dân nghèo khổ đang cận kề cái chết xung quanh.
*Rung động...!*
Từ sâu trong thần hồn của những phàm nhân đang run rẩy dưới hầm ngầm, từng sợi tơ hoàng kim quang mang đức tin nhỏ bé bay lơ lửng, tụ hội về phía lồng ngực Thương Vô Kỵ. Nhân Hoàng Ấn ký rực sáng hoàng kim quang mang lấp lánh, ngưng tụ luồng đức tin ấy thành Nhân Hoàng chi khí màu vàng nhạt ấm áp.
Vô Kỵ phẩy nhẹ tay trái, dẫn dắt luồng khí ấm áp ấy phát tán ra xung quanh. Đi đến đâu, luồng ánh sáng hoàng kim nhạt ấy đẩy lùi sương máu đỏ tươi đến đó, thanh lọc hoàn toàn độc khí trong không khí ngột ngạt. Những phàm nhân đang ho sặc sụa bỗng cảm thấy lồng ngực dịu lại, dòng máu đen ngừng chảy, hơi thở dần trở nên bình ổn.
Nhưng sắc mặt Thương Vô Kỵ càng thêm trắng bệch. Việc cưỡng ép ngự khí khi nhục thân đang gánh chịu phản phệ nặng nề khiến lồng ngực anh nhói buốt, một vệt máu hoàng huyết đỏ tươi rỉ ra nơi khóe môi.
"Điện hạ! Người không thể tiếp tục tiêu hao khí huyết nữa!" Lý Thiện bước tới, tay nâng chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ, gương mặt thư sinh đầy vẻ lo lắng. "Đại trận này bao phủ cả thành trì, nếu chỉ dùng sức mạnh của người để thanh lọc thì chưa đầy nửa ngày, nhục thân của người sẽ kiệt quệ thọ nguyên mà chết!"
Đúng lúc ấy, cửa hầm ngầm bỗng có tiếng động lớn. Hắc Tử lập tức rút đao sắt cảnh giác. Nhưng người bước vào lại là một thiếu niên gầy gò mặc áo tạp dịch màu xám rách nát bám đầy bụi đất, hơi thở dồn dập, tay ôm chặt một chiếc la bàn gỗ cũ kỹ.
"Đừng bắn! Tôi là Lâm Hạo! Tôi trốn thoát từ phủ giám sát!" Thiếu niên ngã quỵ xuống đất, thở hổn hển dâng lên một cuộn da thú loang lổ vết máu. "Tôi mang theo sơ đồ cấm chế và trận bàn vỡ của Huyết Sát Trận Pháp đây!"
Lý Thiện mắt sáng lên, lập tức đỡ lấy cuộn da thú trải rộng trên mặt bàn đá. Lâm Hạo chỉ vào những đường vẽ trận pháp lấp lánh linh lực xanh lam nhạt, giọng run rẩy:
"Trác Cảnh Sơn điên rồi. Lão kích hoạt Huyết Sát Trận Pháp để thu hoạch oán hồn phàm nhân bù đắp cho lò luyện đan bị phá hủy. Trận pháp này vận hành bằng linh lực tuần hoàn khép kín giữa Phủ Giám Sát và bốn trận nhãn phụ xung quanh thành. Đây chính là địa mạch trận bàn vỡ mà tôi lén cướp được từ mật thất của trận sư Mộc Thanh Phong trước khi trốn chạy."
Lý Thiện dùng ngón tay thon dài gõ nhanh trên bàn tính gỗ, đối chiếu sơ đồ trận pháp với bản đồ mật đạo ngầm Nam Thành xây dựng từ thời lập quốc Đại Chu. Đôi mắt thư sinh của y lóe lên tia sáng trí tuệ cực hạn:
"Điện hạ, nhìn vào đây! Trận nhãn phụ thứ nhất nằm ngay sát mỏ đá vôi ngoại ô. Nơi đó có dòng chảy địa mạch mỏng manh nhất. Nếu chúng ta có thể tiếp cận và vô hiệu hóa trận nhãn này thông qua đường cống ngầm cổ đại, kết giới lôi điện bao quanh Nam Thành sẽ xuất hiện một lỗ hổng rộng mười trượng trong vòng hai canh giờ!"
"Có thể phá hủy nó bằng búa tạ không?" Chu Đại Tráng gượng ngồi dậy từ giường tre, một chân trái quấn băng gạc dính máu rỉ oán độc đen thối rữa nhẹ, tay nắm chặt chiếc búa rèn rỉ sét của Tào Thiết, căm hận nói. "Ta muốn lên mặt đất đập nát cái cột trận kỳ khốn kiếp đó!"
"Tuyệt đối không được!" Thương Vô Kỵ và Lâm Hạo đồng thanh ngăn cản.
Vô Kỵ nhìn Chu Đại Tráng, nghiêm nghị nói: "Trận pháp này liên kết trực tiếp với thần thức của Trác Cảnh Sơn. Nếu dùng bạo lực phá hủy, nó sẽ kích hoạt lôi phạt tự hủy cực lớn, chấn sập toàn bộ hầm ngầm và chôn sống vạn dân bên dưới. Chúng ta chỉ có thể dùng Định Linh Châm đâm chính xác vào trung tâm trận nhãn để phong tỏa dòng chảy linh lực tuần hoàn, khiến trận pháp tạm thời ngưng trệ mà không kích hoạt báo động tự hủy."
Để chứng minh, Chu Đại Tráng cố gắng dùng sức phàm trần ném mạnh một phiến đá lớn vào một cột trận kỳ phụ rò rỉ lôi điện gần ngách hầm phía Đông. *Bùm!* Một tia chớp xanh lam nhạt giáng xuống đánh nát phiến đá thành tro bụi, phản lực lôi điện cực mạnh chấn ngược lại khiến Chu Đại Tráng phun ra một ngụm máu nhạt, ngã gục xuống giường tre. Sức mạnh thiên quy tiên môn không thể phá giải bằng bạo lực thô sơ của phàm nhân.
"Cái giá phải trả quá lớn," Lý Thiện trầm ngâm gõ bàn tính. "Nhiều phàm nhân đã nhiễm độc khí huyết vụ, chúng ta cũng mất đi một số trận kỳ ngụy trang cũ do lôi điện quét trúng. Chúng ta phải hành động ngay lập tức."
Thương Vô Kỵ đứng thẳng người, khí thế trầm ổn uy nghiêm bộc phát từ Nhân Hoàng Thể sơ khởi. Anh đưa ra quyết định chiến thuật:
"Chúng ta sẽ chia làm hai ngả. Ngô Hải và Hắc Tử dẫn theo đội tự vệ phàm nhân cầm gậy tre và đuốc tạo ra động tĩnh giả giả vờ đột kích ở Cổng thành Nam để thu hút sự chú ý của lính tuần tra phủ giám sát. Ta sẽ dẫn đầu nhóm nhỏ gồm Lâm Hạo và Lý Thanh Sơn lẻn qua đường mật đạo ngầm dưới đáy sông Vô Lệ để tiếp cận trận nhãn phụ mỏ đá vôi."
Chú chó hoang nhỏ bé A Cơ bỗng sủa khẽ một tiếng, cái mũi đen nhánh của nó hếch lên, khứu giác nhạy cảm phát hiện ra một mùi hương lạ đang chầm chậm xâm nhập qua kẽ đá hầm ngầm. Đó không phải là mùi tanh hôi của huyết vụ, mà là một mùi máu tươi thanh khiết nhưng lạnh buốt xương tủy.
Thương Vô Kỵ biến sắc, vận dụng Nhân Hoàng Thần Nhãn nhìn xuyên qua vách đá tối tăm hướng lên mặt đất.
Trên đống đổ nát của Ngõ Vải Thô, giữa màn sương máu đỏ tươi rùng rợn, một thân ảnh nữ tử mặc y phục trinh sát màu lục nhạt bó sát đang khéo léo di chuyển vô thanh vô ảnh. Gương mặt thanh tú lạnh lùng của nàng che giấu sau lớp mặt nạ mỏng, tay cầm chiếc la bàn truy vết khí tức 'Thiên Cơ' lấp lánh ánh đỏ nhạt.
Đó chính là Cơ Vô Song – nữ trinh sát giỏi khinh công và truy vết nhất của Cực Lạc Tiên Tông. Nàng đã ngửi thấy mùi máu hoàng huyết rò rỉ từ trận chiến của Lôi Bằng trước đó, và đang dẫn đầu một toán truy binh chấp pháp đệ tử tiến thẳng về phía lối vào hầm ngầm Ngõ Vải Thô!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!