Nhạc nềnRetroRoman_March

Chấp Pháp Vây Quét Và Sự Hy Sinh Của A Thạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đập cửa rầm rầm của Triệu Tuyết Oánh dội vào màng nhĩ bên phải của Tần Hoài như những nhát búa nện. Dưới phiến sàn gỗ ẩm ướt của phòng chứa dược liệu, anh nằm ép sát thân mình gầy gò vào khoảng không gian chật hẹp, nín thở hoàn toàn. Tai trái câm lặng hoàn toàn kể từ cái chết thứ năm không truyền lại bất kỳ âm thanh nào, tạo thành một khoảng trống chết chóc bên sườn trái, buộc anh phải căng mọi giác quan còn lại để cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của luồng linh lực hỏa thuộc tính đang rực cháy phía trên.


“Liễu Thanh Y! Ngươi có nghe thấy ta nói gì không? Mở cửa ngay!” Giọng nói chói tai của Triệu Tuyết Oánh tràn đầy sự đố kỵ và nghi ngờ. Luồng khí nóng từ Xích Diễm Đan Pháp của ả len lỏi qua khe hở sàn gỗ, nướng chín bầu không khí ẩm mốc xung quanh Tần Hoài, khiến cánh tay trái vốn bị bỏng nặng do phản phệ của Giả Tử Đan đau buốt lên từng cơn.


Phía trên đầu anh, tiếng bước chân của Liễu Thanh Y khẽ khàng nhưng kiên định bước ra. Giọng nói dịu dàng của nàng vang lên, che giấu sự run rẩy một cách khéo léo: “Triệu sư tỷ, đêm hôm khuya khoắt tỷ dẫn theo Chấp pháp đội đến phòng dược liệu của ta làm gì? Ta đang trong giai đoạn mấu chốt phối chế độc dịch từ chướng khí, nếu linh khí hỏa thuộc tính của tỷ làm nổ lò đan, hậu quả này tỷ có gánh nổi trước mặt Các chủ?”


Sự trầm mặc kéo dài vài nhịp thở. Triệu Tuyết Oánh hừ lạnh một tiếng, khí thế hung hãn có phần chững lại. Ả vốn đố kỵ với tài năng và lòng trắc ẩn của Liễu Thanh Y, nhưng lại cực kỳ kiêng dè lò luyện độc của Dược Vương Các. “Có kẻ lẻn vào tháp gỗ trộm thuốc cứu mạng của phu mỏ. Ta nghi ngờ kẻ đó đang lẩn trốn ở đây. Nếu ngươi không có tật giật mình, hãy để Chấp pháp đội vào lục soát!”


“Phòng dược liệu hiếm chứa toàn độc thảo dị biến, đệ tử ngoại môn tiến vào nếu dính phải kịch độc tự chịu trách nhiệm. Sư tỷ cứ tự nhiên.” Liễu Thanh Y thản nhiên đáp, đồng thời khéo léo dịch chuyển bước chân, che khuất khe hở sàn gỗ nơi Tần Hoài đang ẩn nấp.


Sự quyết đoán của Liễu Thanh Y cùng cái danh độc thảo dị biến đã khiến toán lính canh Chấp pháp đội chùn bước. Triệu Tuyết Oánh tức giận giậm chân, quét thần thức thô bạo một lượt qua căn phòng. Tuy nhiên, nhờ Ẩn Khí Quy Tức Pháp hòa trộn hoàn hảo với tử khí lạnh lẽo bốc lên từ đống xác chết dưới tầng hầm thải, Tần Hoài hiện tại trong mắt thần thức của ả không khác gì một khúc gỗ mục vô tri.


“Hừ! Chúng ta đi nơi khác lục soát! Đừng để ta bắt được sơ hở của ngươi, Liễu Thanh Y!” Triệu Tuyết Oánh hậm hực phất tay áo, dẫn theo đám truy binh rời đi, tiếng bước chân dồn dập xa dần ngoài hành lang.


Ngay khi tiếng động hoàn toàn biến mất, Liễu Thanh Y lập tức cúi xuống lật phiến sàn gỗ. Gương mặt nàng nhợt nhạt vì căng thẳng, đôi mắt ngập tràn lo âu nhìn Tần Hoài: “Chạy mau qua đường cống ngầm này! Triệu Tuyết Oánh sẽ sớm nhận ra có điều bất thường và quay lại.”


Tần Hoài không nói lời nào, anh khẽ gật đầu, ánh mắt xám tro nhìn sâu vào mắt nàng như muốn khắc ghi ân tình cứu mạng này. Anh nhanh chóng chui vào đường ống thoát hiểm ngầm tối tăm, ôm chặt hộp Giải độc đan cấp trung và gốc Hồi Thiên Dược Linh trong lồng ngực rách nứt.


Lách qua những đường ống ngầm hôi thối dính đầy cặn bã độc dịch, Tần Hoài tẩu thoát thành công ra ngoài rừng chướng khí. Anh không chậm trễ một giây, lập tức tìm đến lán trại phu mỏ, trao hộp giải độc đan cho Lục Tiểu Đồng để cứu mạng biểu muội Tần Tiểu Hoa đang hấp hối. Nhìn thấy gân máu đen trên cổ cô bé nhạt dần dưới tác dụng của đan dược hoàn mỹ, Tần Hoài mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Anh lặng lẽ rời khỏi lán trại, lết thân thể tàn tạ quay trở về căn cứ địa bí mật duy nhất của mình: Nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông.


***


Mưa bão đột ngột đổ ập xuống Thương Vân Châu. Từng vệt chớp xé rách bầu trời đen kịt, dội xuống nghĩa trang hoang tàn những luồng ánh sáng trắng bệch, lạnh lẽo. Những ngôi mộ cỏ vô danh của hàng vạn phu mỏ chết oan nằm im lìm dưới màn mưa tầm tã, tử khí và oán niệm tích tụ vạn năm bốc lên thành làn sương xám mờ ảo.


Tần Hoài ngồi xếp bằng sâu năm mươi trượng dưới lòng đất nghĩa trang, bên trong Hầm trú ẩn ngầm của mình. Căn hầm nhỏ hẹp chỉ vừa đủ một người ngồi, được bao bọc bởi trận pháp ẩn nặc thô sơ vẽ bằng máu quặng. Anh run rẩy rút gốc Hồi Thiên Dược Linh ra, nhét vào miệng nhai nát. Dược lực thanh khiết màu xanh lục nhạt bùng phát, như những dòng suối mát lành chảy vào các đường phế mạch rách nứt rộng hoác, xoa dịu cơn đau bỏng rát do phản phệ của Giả Tử Đan.


Đột nhiên, vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái của Tần Hoài nhấp nháy liên tục luồng sáng xám tro đầy u uất. Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông anh khẽ run lên bần bật, phát ra tiếng kêu u uất.


“Gừ rừ...”


Một tiếng gầm gừ trầm đục, quái dị không thuộc về nhân gian vang lên từ phía trên đỉnh hầm ngầm, xuyên qua lớp đất đá dày đặc lọt vào tai phải duy nhất còn hoạt động của Tần Hoài.


Anh giật mình mở mắt. Khí tức nghẹt thở của quy tắc thời không rạn nứt đang lan tỏa dữ dội.


Là Hư Vô Khuyển!


Con quái thú hư vô – thực thể cấu tạo từ làn khói xám đen vặn vẹo, mắt phát sáng đỏ rực – đã ngửi thấy mùi hương nghịch hành thời gian của anh. Do Tần Hoài liên tục hồi sinh thử sai phá cục ở các kiếp trước, dao động thời không tích lũy tại nghĩa trang núi sau đã vượt quá giới hạn che giấu của oán khí nghĩa địa.


Không chỉ có Hư Vô Khuyển. Tai phải Tần Hoài thu nhận được tiếng bước chân rầm rập của hàng chục tu sĩ đang đạp mưa lướt tới. Tiếng roi gai sắt đen quất vào không khí xé gió, tiếng la bàn truy tung kêu tít tít liên hồi.


“Lục soát kỹ khu vực nghĩa trang sau núi cho ta! La bàn phát hiện dao động mệnh quỹ bất thường cực mạnh ở ngay dưới lòng đất này!” Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của Chấp pháp đội trưởng Tôn Lập vang lên oai nghiêm giữa tiếng sấm sét gầm rú.


Tần Hoài biến sắc. Tôn Lập – tu sĩ Luyện Khí cửu trọng cực hạn, kẻ đứng đầu lực lượng chấp pháp ngoại môn – đã dẫn theo toàn bộ truy binh vây quét nghĩa trang. Nếu bọn chúng tìm thấy hầm ngầm này, Đạo Tiêu thứ nhất đặt dưới mộ cỏ vô danh sẽ bị phá hủy hoàn toàn. Đạo Tiêu mất, khả năng hồi sinh của anh sẽ vĩnh viễn biến mất, anh sẽ chết thực sự!


“Không thể để chúng chạm vào Đạo Tiêu...” Tần Hoài cắn chặt răng, đôi mắt lóe lên sự quyết đoán tột cùng. Anh nhìn sang khối đá xám khổng lồ cao một trượng đang dựng đứng ở góc hầm ngầm.


Đã đến lúc phải dùng đến quân bài tẩy cuối cùng dưới đáy vực sâu Ma Nguyên Cốc.


Tần Hoài cắn rách đầu ngón tay phải, vẽ nhanh trận pháp thời không cổ xưa lên bề mặt khối đá thô ráp theo bí thuật Thuật Điểm Hóa Thạch Nhân. Anh truyền luồng linh lực phế thạch xám nhạt đục ngầu kết hợp với một hạt Sơ cấp Thời Không Sa vào trận nhãn. Đồng thời, anh lồng khối đá phát sáng màu vàng nhạt tích tụ tinh hoa thời gian – Thạch Nhân Tâm – vào khe nứt sâu hoắm giữa lồng ngực đá của khối đá khổng lồ.


“Thức tỉnh đi, A Thạch!” Tần Hoài trầm giọng quát.


Oong!


Khối đá xám khổng lồ rạn nứt dữ dội, phát ra luồng ánh sáng vàng kim nhạt ảo diệu của cát thời gian. Hai nhãn cầu đá rỗng tuếch bừng sáng thần thái trung thành tuyệt đối. Khối đá đứng dậy, nhục thân gồ ghề đầy sẹo đá chuyển động phát ra tiếng kêu rầm rập, quỳ rạp xuống trước mặt Tần Hoài.


“A Thạch, chặn đứng cửa hầm! Không cho phép bất kỳ ai bước vào đây một bước!” Tần Hoài ra lệnh.


Thạch nhân A Thạch gầm khẽ một tiếng câm lặng, thân hình khổng lồ cao một trượng lết đi, dùng bờ vai đá gồ ghề chặn khít lấy lối vào hầm ngầm chật hẹp, tạo thành một lá chắn nhục thân kiên cố bất khả xâm phạm.


Uỳnh!


Đất đá trên đỉnh hầm ngầm nổ tung. Kiếm quang màu đen xám của Thiết Huyết Kiếm Thuật chém sạt lớp đất dày, để lộ ra khoảng không gian hầm ngầm tối tăm. Tôn Lập cầm linh kiếm nhất phẩm cực hạn giẫm trên đống đổ nát bước xuống, theo sau là bầy Hư Vô Khuyển đang nhe nanh vuốt khói xám gầm rú điên cuồng.


“Hừ! Quả nhiên có mật thất ẩn giấu nghịch tặc!” Tôn Lập nhìn thấy Thạch nhân A Thạch đang chặn cửa hầm, ánh mắt chim ưng co rụt lại đầy kinh ngạc. “Linh thể đá điểm hóa? Thương Vân Châu làm sao có loại bí thuật thượng cổ này? Chém nát nó cho ta!”


Bầy Hư Vô Khuyển lao lên trước tiên, móng vuốt khói xám cào xé dữ dội vào nhục thân đá của A Thạch. Nhưng chúng là thực thể quy tắc không có ngũ quan phàm trần, Tần Hoài định dùng Thực Hồn Tán để làm mù chúng hoàn toàn thất bại. Những vết cào cấu của bầy khuyển ăn mòn đá thô, tạo ra các vệt khói xám bốc lên nghi ngút.


A Thạch không biết đau đớn, đôi tay đá khổng lồ vung lên đập phá điên cuồng, đập nát một con Hư Vô Khuyển thành làn khói xám tan biến.


“Súc sinh vô tri! Chết đi!” Tôn Lập gầm lên, vung linh kiếm chém ra ba đường kiếm mang Thiết Huyết sắc bén vượt trội. Kiếm cương xé rách không khí ẩm ướt, chém thẳng vào lồng ngực đá của A Thạch.


A Thạch kích hoạt Hóa Thạch Chi Lực, nhục thân đá chuyển sang màu xám xịt gồ ghề cực hạn để hấp thụ lực chấn động. Ba đường kiếm cương chém nứt vỡ nhiều mảng đá thô lớn, rớt xuống đất rầm rập, nhưng sát thương cận chiến đã bị triệt tiêu năm mươi phần trăm, không thể chém xuyên qua lồng ngực đá bảo vệ Thạch Nhân Tâm.


“Đáng chết! Độ cứng của khối đá này thật quỷ dị!” Tôn Lập tức giận, linh lực Luyện Khí cửu trọng bộc phát diện rộng, Thiết Huyết Kiếm Quyết bộc phát chiêu thức mạnh nhất, chém ra một luồng kiếm áp khổng lồ hình lưỡi liềm đen kịt chém đứt đôi cánh tay đá của A Thạch.


Rầm!


Hai cánh tay đá khổng lồ của A Thạch rơi rụng xuống đất cát nát vụn. Lồng ngực đá của thạch nhân rạn nứt sâu hoắm, để lộ ra khối Thạch Nhân Tâm phát sáng vàng nhạt đang quay tròn yếu ớt bên trong.


Dù mất đi đôi tay, A Thạch vẫn trung thành tuyệt đối với mệnh lệnh của chủ nhân. Thạch nhân gầm rú oanh liệt một tiếng câm lặng, dùng cả thân hình đá khổng lồ còn lại lao tới, ngã sầm sập đè chặt lấy đôi chân của Tôn Lập dưới đống đổ nát, dùng chút sức tàn cuối cùng để kéo dài thời gian.


“Nhả ra! Con súc vật bằng đá này!” Tôn Lập điên cuồng vung kiếm đâm liên tiếp vào lồng ngực của A Thạch, khiến khối Thạch Nhân Tâm nứt vỡ hoàn toàn, rỉ ra những giọt huyết dịch màu vàng kim nhạt lấp lánh của cát thời gian.


Tần Hoài đứng sâu trong hầm ngầm, tai phải thu nhận trọn vẹn tiếng gầm rú oanh liệt của thạch nhân hộ vệ và tiếng sấm sét nổ vang bên ngoài nghĩa trang. Anh nhìn thấy rõ rệt lồng ngực đá của A Thạch nứt vỡ rỉ máu vàng kim khi che chắn cho mình.


Tôn Lập đã gạt bỏ được đống đá nát của A Thạch, ánh mắt khát máu khóa chặt vào Tần Hoài đang đứng trong góc tối hầm ngầm. Linh kiếm của gã chỉ thẳng vào ngực anh: “Nghịch tặc phế mạch! Đạo Tiêu của ngươi ở đâu? Khai ra mau, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!”


Tần Hoài khẽ vuốt ve vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái. Anh hiểu rằng nếu để Tôn Lập bắt sống hoặc phá hủy hầm ngầm này, mọi bí mật về luân hồi thử sai và vong linh Tần Dao sẽ bại lộ hoàn toàn. Anh không thể chiến đấu thắng tu vi Luyện Khí cửu trọng của Tôn Lập trong trạng thái nhục thân suy kiệt hiện tại mà không để lộ Đạo Tiêu.


Hy sinh A Thạch và tự sát là cách duy nhất để bảo toàn bí mật tối cao này. Anh phải dời đạo tiêu đến một địa điểm mới an toàn hơn.


Tần Hoài nhìn Tôn Lập, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu. Anh rút thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao bên hông ra, không hề do dự, dùng cả hai tay đâm thẳng lưỡi đao rỉ sét xuyên qua lồng ngực trái, cắm ngập vào tim mình.


Máu tươi đỏ rực bắn tung tóe lên bức tường hầm ngầm ẩm ướt.


“Ngươi... Ngươi điên rồi!” Tôn Lập kinh hãi hét lên, lao tới định ngăn cản nhưng đã quá muộn.


Nhục thân Tần Hoài ngã gục sầm sập xuống đất cát lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng hoàn toàn. Nhưng ngay khi ý thức anh chìm vào bóng tối vô tận, linh hồn anh đã hóa thành một vệt sáng vàng kim nhạt, bị hút ngược về phía trận nhãn Đạo Tiêu thứ nhất đang phát sáng rực rỡ dưới mộ cỏ vô danh nghĩa trang núi sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!