Nhạc nềnRetroRoman_March

Dược Sư Nhân Hậu Và Sợi Dây Nhân Quả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao trùm ngoại môn Thương Vân Tông như một tấm lụa đen dày đặc thấm đẫm tử khí. Gió lạnh rít gào qua những vách đá rỉ sét của Ma Nguyên Cốc, mang theo thứ chướng khí độc hại ngai ngái mùi quặng thải.


Trong góc tối của lán trại phu mỏ phàm nhân, Tần Hoài ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, hai ngón tay siết chặt khóm U Minh Thảo màu tím sẫm vừa nhổ từ nghĩa trang hoang phế núi sau. Những chiếc lá nhỏ của cỏ độc dính đầy đất cát oán khí khẽ run rẩy, tỏa ra làn khói xám nhạt mờ ảo. Tai trái của anh im lìm hoàn toàn, chỉ có tai phải nghe được tiếng mưa phùn rơi lộp bộp trên mái tranh rách nát. Đó là cái giá của mười tám phần trăm thần hồn bị mài mòn vĩnh viễn sau những kiếp chết thử sai đầy đau đớn. Mỗi lần bẻ cong dòng thời gian, nhục thân và linh hồn anh lại phải gánh chịu một vết rạn nứt không thể xóa nhòa.


Nhìn về phía chiếc giường tre ọp ẹp, nơi biểu muội Tần Tiểu Hoa đang co giật trong những cơn mê sảng, gân máu đen kịt bò lổm ngổm từ ngực lên cổ cô bé phát ra thứ ánh sáng huyết sắc quỷ dị, đạo tâm phàm nhân của Tần Hoài càng thêm kiên định. Anh không có linh căn hoàn mỹ, đan điền dưới rốn chỉ là một xoáy nước vàng kim nhạt dị biến từ lõi đạo tiêu đúc bằng Linh Tủy Mỏ Cổ. Để cứu mạng Tiểu Hoa khỏi thứ huyết độc biến dị – phế phẩm tàn ác từ lò luyện Thọ Nguyên Huyết Đan của Cổ Hữu Lăng – anh bắt buộc phải đột nhập Dược Vương Các.


Nhưng đột nhập trực diện vào tòa tháp gỗ ba tầng đầy rẫy trùng độc và tu sĩ Trúc Cơ là tự sát. Kiếp trước, anh đã bị Triệu Tuyết Oánh dùng Xích Diễm Đan Pháp thiêu rụi kinh mạch, bị Cổ Hữu Đức bắt làm dược nô hiến tế đến mức nhục thân rã nát. Muốn lọt vào cấm địa ấy, anh chỉ có một con đường duy nhất: Giả chết.


Tần Hoài đưa khóm U Minh Thảo lên miệng, nhai nát thứ lá đắng ngắt, nuốt chửng độc dịch bạo liệt vào bụng. Dược tính của cỏ độc lập tức bùng phát, cắn xé các đường phế mạch rách nứt của anh. Tần Hoài không vận dụng linh lực phế thạch để chống cự, mà chủ động phối hợp, để mặc cho độc tố khóa chặt các huyệt đạo sinh mệnh.


Kính mạch toàn thân đông cứng. Tim anh đập chậm dần, chậm dần, rồi ngưng hẳn. Hơi thở đứt quãng hoàn toàn. Nhục thân phàm cốt nhanh chóng mất đi hơi ấm, trở nên lạnh ngắt, cứng đờ như một thây ma thực sự. Giả Tử Đan đã thành hình trong cơ thể anh, phong tỏa toàn bộ sinh cơ trong vòng sáu canh giờ.


Ngay khi Tần Hoài hoàn toàn chìm vào trạng thái giả chết, cánh cửa nhà tranh thô bạo bị đá văng. Tiếng bước chân nặng nề của đám chấp sự ngoại môn dội vào không gian.


"Lục soát! Trưởng lão Cổ Hữu Đức có lệnh, toàn bộ tạp dịch và phu mỏ ngoại môn đều phải chịu kiểm tra cốt tủy để tìm kiếm dược nô sống!" Giọng nói của một tên lính canh gầm lên.


Một bàn tay thô bạo lật ngửa thân thể lạnh ngắt của Tần Hoài. Ngay sau đó, một luồng thần thức lạnh lùng, mạnh mẽ bốc mùi dược thảo nồng nặc quét qua người anh. Đó là Cổ Hữu Đức – Các chủ Dược Vương Các, tu sĩ Trúc Cơ ngũ trọng tàn độc. Lão dùng linh lực quét qua đan điền rỗng tuếch, rạn nứt hoàn toàn và nhục thân không còn chút sinh khí nào của Tần Hoài.


"Hừ, lại là một tên phế mạch chết vì nhiễm độc chướng khí mỏ quặng. Thật là rác rưởi vô giá trị." Giọng nói khàn khản, đầy khinh miệt của Cổ Hữu Đức vang lên. Lão phất tay áo bào xanh lục, lạnh lùng ra lệnh: "Ném xác hắn vào phòng chứa phế thải dược liệu dưới đáy Dược Vương Các cùng lũ dược nô đã chết kia. Đừng để mùi thối rữa làm bẩn lán trại."


Tần Hoài bị quăng lên một chiếc xe gỗ thô sơ cùng với vài xác chết lạnh lẽo khác. Chiếc xe lăn bánh lọc cọc qua những con đường mòn đầy bùn đất, hướng thẳng về phía bóng đen âm u của Dược Vương Các.


***


Phòng chứa phế thải dưới đáy Dược Vương Các là một mật thất ngầm ẩm ướt, tối tăm, ngập tràn mùi hôi thối của xác chết thối rữa và cặn bã kịch độc từ việc luyện đan thải ra. Những chiếc lồng sắt rỉ sét trống rỗng treo lơ lửng trên trần đá, thỉnh thoảng nhỏ xuống những giọt nước thải màu đen kịt.


Bịch!


Thân thể Tần Hoài bị ném không thương tiếc xuống đống phế thải dược liệu mục nát ở góc phòng. Tiếng bước chân của lính canh xa dần, cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, trả lại sự im lặng rợn người cho mật thất.


Ba canh giờ trôi qua.


Dược tính của Giả Tử Đan bắt đầu tiêu tán dưới sự thanh lọc thầm lặng từ lõi đạo tiêu dưới rốn của Tần Hoài. Một luồng hơi ấm nhỏ nhoi xuất hiện nơi ngực trái, trái tim anh khẽ khàng đập lại nhịp đầu tiên. Sinh cơ rò rỉ, lưu chuyển chậm chạp qua các vết rạn nứt kinh mạch đau đớn như kim châm.


Tần Hoài mở mắt. Tai trái vẫn là một khoảng không câm lặng vĩnh viễn, nhưng tai phải của anh lập tức nhạy bén thu nhận tiếng gió rít qua khe cửa sắt. Nhục thân anh tê liệt nặng nề, cơ bắp rã rời, da thịt bỏng rát do tác dụng phụ của U Minh Thảo ăn mòn.


Anh cắn chặt răng không để phát ra một tiếng rên rỉ, gượng dậy bò ra khỏi đống xác chết dược nô. Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông khẽ va vào chuôi đoản đao Thời Không Nguyệt Đao phát ra tiếng động cực nhỏ. Vết nứt sâu hoắm trên ngọc cổ tỏa ra tử khí lạnh lẽo, cảnh báo thần hồn anh đang ở trạng thái vô cùng suy kiệt.


"Phải nhanh lên... Sinh cơ của Tiểu Hoa không kéo dài được quá đêm nay." Tần Hoài thầm nghĩ.


Anh vận hành Thốn Bộ Di Trầm thô sơ, lết thân thể tê liệt áp sát vào bức tường gỗ đen của mật thất. Dựa vào ký ức từ những kiếp trước, phòng chứa dược liệu hiếm nằm ngay sát vách phòng phế thải này, được ngăn cách bởi một cánh cửa gỗ có cơ quan khóa linh lực thô sơ.


Tần Hoài rút Thời Không Nguyệt Đao ra. Lưỡi đoản đao rỉ sét lách vào khe cửa gỗ. Anh nhẹ nhàng truyền một luồng linh lực phế thạch xám nhạt đục ngầu vào thân đao. Nhờ khả năng lách qua kẽ hở thời gian ba giây của đoản đao bản mệnh, luồng linh lực phòng hộ thô sơ trên khóa cơ quan bị cắt đứt không tiếng động.


Cạch.


Cánh cửa gỗ từ từ hé mở. Tần Hoài lướt vào bên trong phòng chứa dược liệu. Mùi thơm thanh khiết của linh thảo ngàn năm lập tức xua tan mùi xú uế của phòng phế thải. Trên những chiếc kệ gỗ đen sẫm là hàng trăm hộp ngọc chứa đan dược lấp lánh.


Tần Hoài đảo mắt quét qua các kệ thuốc, nhanh chóng định vị được một chiếc hộp ngọc màu xanh lục thẫm thêu đồ án bách thảo. Đó chính là Giải độc đan cấp trung.


Anh vươn bàn tay run rẩy, rách nứt kinh mạch rỉ máu do phản phệ của Giả Tử Đan, lén giật lấy hộp thuốc trên kệ gỗ.


Đột ngột, tiếng đẩy cửa gỗ vang lên phía sau lưng anh.


Tần Hoài giật mình quay phắt lại. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu hỏa trong phòng, một bóng người thanh tú bước vào.


Đó là Liễu Thanh Y.


Nàng mặc bộ đạo bào y sư màu xanh nhạt nhã nhặn, mái tóc đen dài buộc hờ sau gáy, thoang thoảng mùi hương thảo dược dịu nhẹ. Đôi mắt nàng trong sáng, mang một vẻ dịu dàng và nhân hậu hiếm hoi giữa thế giới tu tiên tàn bạo này. Trên tay nàng đang bưng một khay đựng kim châm cứu bằng ngọc.


Bốn mắt nhìn nhau trong im lặng tuyệt đối. Không khí trong phòng dược liệu như đông cứng lại.


Tần Hoài ở thế bị động hoàn toàn. Nhục thân anh đang suy kiệt cực độ sau khi uống Giả Tử Đan, đan điền rỗng tuếch không thể bộc phát toàn bộ sức mạnh của lõi đạo tiêu. Tai trái câm lặng khiến anh không thể cảm nhận được hướng di chuyển từ bên sườn trái. Nếu Liễu Thanh Y chỉ cần hé môi gào lên một tiếng, chuông cảnh báo của Dược Vương Các sẽ lập tức kích hoạt, Cổ Hữu Đức và Triệu Tuyết Oánh sẽ ập đến băm vằn anh thành muôn mảnh.


Ánh mắt xám tro của Tần Hoài chợt lóe lên một tia sáng lạnh lùng, tàn nhẫn. Tay phải anh giấu sau vạt áo xám rách nát, ngón tay đã siết chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao.


"Phải giết nàng diệt khẩu..." Ý nghĩ lạnh lẽo bùng lên trong đầu Tần Hoài.


Anh chuẩn bị bộc phát chút tàn lực cuối cùng để đâm một đao chí mạng vào yết hầu của nữ dược sư trước mặt. Nhưng đúng lúc anh định động thủ, anh chợt nhìn thấy đôi mắt của Liễu Thanh Y.


Đôi mắt ấy không có sự kiêu ngạo, khinh miệt của Triệu Tuyết Oánh, cũng không có sự tham lam, độc ác của Cổ Hữu Đức. Nó chỉ chứa đựng sự kinh ngạc, bàng hoàng và một nỗi trắc ẩn sâu sắc khi nhìn thấy vết sẹo rách nứt kinh mạch rỉ máu đen kịt trên cổ tay trái của anh – nơi ấn ký con mắt thời gian đang ẩn hiện.


Liễu Thanh Y nhìn xuống vạt áo rách nát bám đầy bụi quặng xám tro của Tần Hoài, rồi nhìn vào đôi mắt xám tro đầy tuyệt vọng nhưng kiên cường, bất khuất của anh. Nàng lập tức nhận ra anh là một phu mỏ phàm nhân khốn khổ của Hầm quặng số 9.


Nàng khẽ lùi lại nửa bước, một tay che miệng để ngăn không cho tiếng kêu kinh ngạc thoát ra ngoài. Trong tâm trí nữ dược sư nhân hậu, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra kịch liệt. Quy củ của Thương Vân Tông vô cùng tàn bạo: kẻ nào chứa chấp hoặc giúp đỡ phu mỏ trộm dược sẽ bị tru di tam tộc, rút hồn luyện khí vĩnh viễn không được siêu sinh. Nhưng đạo đức phàm nhân, lòng từ bi của một y sư không cho phép nàng đứng nhìn một sinh mệnh vô tội bị tàn hại.


"Ngươi... ngươi là phu mỏ?" Liễu Thanh Y khàn giọng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua rừng trúc. "Ngươi lẻn vào đây... là để cứu người?"


Tần Hoài không trả lời. Anh vẫn đứng im trong bóng tối, cơ thể căng cứng như dây cung kéo căng, Thời Không Nguyệt Đao sau lưng sẵn sàng vung lên. Anh định dùng mị thuật hoặc những lời dối trá để lừa gạt nàng, nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt trong sáng, không chút tỳ vết của Liễu Thanh Y, anh nhận ra mọi sự dối trá ở đây đều trở nên vô dụng.


Liễu Thanh Y nhìn thấy hộp Giải độc đan cấp trung trong tay Tần Hoài, lại nhìn thấy vết máu đen rỉ ra từ khóe môi anh do phản phệ của cỏ độc. Nàng khẽ thở dài một tiếng, nỗi sợ hãi tông quy bị lòng trắc ẩn khắc chế hoàn toàn.


Nàng bước lên một bước, hành động này khiến Tần Hoài suýt chút nữa đã vung đao chém xuống. Nhưng thay vì gọi lính canh, Liễu Thanh Y lại giật lấy hộp thuốc giải độc đan trên tay anh.


"Đừng động đậy. Nhục thân của ngươi đang bị độc tính của U Minh Thảo tàn phá kịch liệt, kinh mạch rách nứt sắp đứt đoạn hoàn toàn rồi." Nàng trầm giọng nói, bàn tay thon thả nhanh nhẹn lật mở túi trữ vật bên hông.


Nàng rút ra một gốc thảo dược phát ra hào quang màu xanh lục nhạt, tỏa ra sinh cơ dồi dào – Hồi Thiên Dược Linh. Đây là thứ dược thảo cực kỳ quý giá mà nàng đã lén trích ra từ phần thưởng luyện đan của mình.


Liễu Thanh Y thô bạo nhét gốc Hồi Thiên Dược Linh cùng hộp Giải độc đan cấp trung vào ngực áo vải thô của Tần Hoài.


"Cầm lấy! Hồi Thiên Dược Linh có thể giúp ngươi vá lại các vết rạn nứt kinh mạch sau khi dùng thuốc giả chết. Giải độc đan này đủ để cứu người thân của ngươi."


Tần Hoài bàng hoàng. Sát ý lạnh lẽo trong lòng anh lập tức bị sự ấm áp kỳ lạ này dập tắt hoàn toàn. Anh nợ nàng một ân tình lớn, một sợi dây nhân quả sâu đậm vượt qua sinh tử luân hồi bắt đầu nhen nhóm từ khoảnh khắc này.


Nàng chỉ tay về phía phiến sàn gỗ nứt nẻ góc phòng chứa dược liệu, nơi có một lối thoát hiểm ngầm dẫn thẳng ra khu rừng chướng khí bên ngoài:


"Chạy mau! Đường này dẫn ra ngoài tháp gỗ. Triệu Tuyết Oánh sắp đến kiểm tra kho dược rồi!"


Nhưng đúng lúc Tần Hoài định cúi người mở phiến sàn gỗ để tẩu thoát, một tiếng động rầm rầm kinh người đột ngột vang lên từ phía hành lang bên ngoài.


Rầm! Rầm! Rầm!


"Liễu Thanh Y! Mở cửa ra cho ta!"


Giọng nói lạnh lùng, kiêu ngạo và đầy đố kỵ của Triệu Tuyết Oánh vang lên rầm rầm ngoài cửa phòng dược liệu. Tiếng bước chân dồn dập của Chấp pháp đội tuần tra đi kèm áp sát hành lang, báo hiệu một cuộc càn quét lục soát quy mô lớn.


"Có kẻ lén đột nhập Dược Vương Các đánh cắp dược liệu! Ta nghi ngờ kẻ đào tẩu đang ẩn nấp trong phòng của ngươi! Mở cửa ra ngay lập tức để ta lục soát, nếu không ta sẽ dùng Xích Diễm Đan Pháp thiêu rụi cánh cửa này!" Triệu Tuyết Oánh gầm lên đầy đe dọa.


Tần Hoài bị kẹt lại hoàn toàn trong phòng dược liệu. Lối thoát hiểm dưới sàn gỗ cần ít nhất mười nhịp thở để mở ra không tiếng động, nhưng Triệu Tuyết Oánh đã đứng ngay trước cửa. Áp lực khổng lồ từ tu vi Luyện Khí lục trọng của kẻ thù đè nặng lên không gian, đẩy Tần Hoài và Liễu Thanh Y vào một sát cục nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!