Huyết Độc Thử Thách Và Sát Cục Tháp Gỗ
Ầm uỷ! Tiếng sụp đổ kinh thiên động địa của Thượng cổ động phủ vạn năm trước vẫn còn dư chấn dữ dội trong lòng đất Ma Nguyên Cốc. Đá tảng khổng lồ rạn nứt rơi xuống như mưa sa, bụi bặm xám xịt cuộn lên thành những vòi rồng đất đá nuốt chửng lối đi ngầm hoang phế.
Tần Hoài cõng Kiếm Vô Phong trên lưng, bước chân lảo đảo nhưng thẳng tắp lao qua màn nước mỏng của ảo trận tự nhiên. Ngay khi bước ra ngoài, tiếng gió độc gào rú của Ma Nguyên Cốc và tiếng còi tù và của Tuần tra thú vệ Vương Hổ lại dội thẳng vào tai anh. Nhưng bên tai trái của Tần Hoài lúc này chỉ còn lại một tiếng ù ù trầm đục vĩnh viễn, như tiếng sóng triều gào thét từ một hư vô xa xôi.
Đó là cái giá của việc thần hồn bị mài mòn lên đến mười sáu phần trăm sau năm lần chết thử sai liên tiếp. Thính giác phàm trần của tai trái đã hoàn toàn câm lặng, biến thành một khoảng trống không màu sắc. Anh đã quên đi tiếng khóc chào đời của muội muội Tần Dao, quên đi cả hơi ấm của những ngày đông lạnh giá thuở nhỏ. Trí óc anh giờ đây lạnh lùng như băng tuyết dưới hầm mỏ, chỉ có một mục tiêu duy nhất: Sinh tồn và phạt thiên.
“Hộc... Tần Hoài, thả ta xuống khe đá phía trước.” Kiếm Vô Phong thào thào, máu tươi từ khóe môi y nhuộm đỏ cả vạt áo xám rách nát của Tần Hoài. “Vương Hổ sắp đuổi kịp rồi. Ta... ta không muốn làm gánh nặng cho ngươi.”
“Ta đã nói, mạng của ngươi là của ta.” Tần Hoài khàn giọng đáp, giọng nói phát ra từ cổ họng khô khốc nghe méo mó qua chiếc tai phải duy nhất còn hoạt động.
Anh lách người qua một vách đá rỉ sét, đặt Kiếm Vô Phong vào sâu trong một khe nứt địa hình hiểm trở được bao phủ bởi lớp chướng khí độc hại dày đặc. Anh rút thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao bên hông ra, cắm mạnh xuống đất cát trước cửa khe đá, dùng chút linh lực phế thạch bạo liệt mới ngưng tụ được từ Linh Tủy Mỏ Cổ để kích hoạt một vòng ảo ảnh nhỏ che mắt.
“Trốn ở đây. Sương độc của Ma Nguyên Cốc sẽ che giấu khí tức của ngươi. Vương Hổ chỉ nghĩ ngươi đang chạy trốn về hướng đông.”
Nói xong, Tần Hoài không đợi Kiếm Vô Phong trả lời, lập tức xoay người lướt đi trong màn sương xám tro đặc quánh. Dưới rốn của anh, một xoáy nước vàng kim nhạt đang quay tròn chậm rãi – Đạo Tiêu thứ nhất đã được đúc thành công làm lõi năng lượng thay thế hoàn toàn cho đan điền rạn nứt. Nhờ có lõi đạo tiêu này, nhục thân phế cốt của anh đã đạt đến trạng thái dẻo dai cực hạn, giúp anh di chuyển nhanh nhẹn như một con báo đen trong bóng tối rừng chướng khí.
Anh phải quay lại khu lán trại phu mỏ ngoại môn ngay lập tức.
***
Khi Tần Hoài lén lút băng qua hàng rào tuần tra ngoại môn rách nát để trở về khu lán trại của phu mỏ phàm nhân, bầu trời đã sụp tối. Những căn nhà tranh đất sét nứt nẻ bám đầy bụi quặng xám tro đứng im lìm dưới màn mưa phùn lạnh giá. Mùi than củi ẩm ướt và tử khí nồng nặc bao trùm khắp không gian.
Anh đẩy cửa bước vào căn nhà tranh rách nát của mình.
“Ca ca!”
Tần Dao nhỏ nhắn chạy nhào tới, đôi mắt sưng mọng vì khóc, hai tay run rẩy bám chặt lấy vạt áo thấm đẫm mồ hôi và máu của anh. “Huynh về rồi... Tiểu Hoa... Tiểu Hoa tỷ tỷ sắp không xong rồi!”
Tần Hoài bước nhanh đến bên chiếc giường tre ọp ẹp góc nhà. Trên giường, biểu muội Tần Tiểu Hoa – cô bé mười tuổi gầy gò gầy guộc – đang co rúm người lại dưới tấm chăn mỏng rách nát. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé nhợt nhạt như tờ giấy xám, đôi má hóp lại vì đói khát, nhưng đáng sợ nhất là những sợi gân máu màu đen kịt đang bò lổm ngổm từ lồng ngực lên đến tận cổ, nhấp nháy một luồng ánh sáng huyết sắc quỷ dị.
“Khụ... khụ!”
Tần Tiểu Hoa đột ngột ho dữ dội, phun ra một ngụm máu đen kịt dính đầy cặn bã kịch độc trên ga giường. Cô bé rên rỉ đau đớn, hai bàn tay nhỏ bé cào cấu vào lồng ngực rách nát: “Nóng... nóng quá... Ca ca cứu muội...”
Tần Hoài vươn tay đặt lên cổ tay gầy guộc của Tiểu Hoa. Linh cảm từ lõi đạo tiêu dưới rốn lập tức truyền về một dao động bạo liệt đầy oán khí.
“Huyết độc biến dị của Dược Vương Các.” Đôi mắt xám tro của Tần Hoài co rút lại, sát ý lạnh lẽo bùng lên thấu xương.
Anh lập tức nhận ra loại độc này. Đây chính là phế phẩm từ quá trình luyện chế Thọ Nguyên Huyết Đan của trưởng lão Cổ Hữu Lăng. Cổ Hữu Đức – Các chủ Dược Vương Các – đã lén lút thải lượng cặn bã độc hại này vào nguồn nước ngầm của Hầm quặng số 9 để thử nghiệm phản ứng huyết độc trên nhục thân phàm nhân. Tần Tiểu Hoa trong lúc nhặt phế thạch đã vô tình uống phải nước độc từ khe đá rò rỉ.
Sự thật về thọ nguyên đan của Cổ Hữu Lăng vô cùng tàn nhẫn: chư thần thượng giới và các trưởng lão tiên môn bóc lột phàm nhân không chỉ để lấy linh thạch, mà còn coi sinh mạng của họ như củi đốt để ngưng tụ thọ nguyên kéo dài mạng sống ích kỷ của bản thân.
“Để cứu Tiểu Hoa, chỉ có một cách.” Tần Hoài đứng dậy, giọng nói khàn khản vang lên trong căn nhà tranh tối tăm. “Phải có Giải độc đan cấp trung của Dược Vương Các để trung hòa huyết độc.”
“Nhưng... nơi đó là cấm địa của nội môn.” Tần Dao khóc nấc lên, hai tay giữ chặt tay ca ca. “Dược Vương Các đầy rẫy trùng độc và cạm bẫy cơ quan, người phàm bước vào một bước liền bị rút hồn luyện đan. Ca ca, huynh không thể đi!”
“Dao nhi, ở nhà chăm sóc Tiểu Hoa. Ta sẽ mang thuốc về.”
Tần Hoài khẽ vuốt mái tóc xơ xác của muội muội, gỡ từng ngón tay nhỏ bé của nàng ra. Ánh mắt anh nhìn về phía tòa tháp gỗ ba tầng âm u đang lơ lửng bóng đen giữa màn đêm ngoại môn – Dược Vương Các.
***
*Dòng thời gian thứ nhất: Cuộc đột nhập và cái chết thảm khốc.*
Dược Vương Các sừng sững giữa khu rừng chướng khí ngoại môn như một con quái thú khổng lồ bằng gỗ đen. Mùi dược thảo nồng nặc xen lẫn mùi máu tanh rữa nát bốc lên từ những cống thải ngầm xung quanh tháp gỗ.
Tần Hoài ẩn nấp dưới bóng tối của một cây cổ thụ rỉ sét, quan sát kỹ lưỡng bầy trùng độc tuần tra đang bay lơ lửng quanh tầng một. Những con rết phát sáng màu xanh lục bò lổm ngổm trên vách gỗ, thỉnh thoảng phun ra những luồng oán khí đen kịt để dò tìm hơi ấm sinh mệnh.
Anh chọn đường thông gió ngầm dưới đáy tháp gỗ – nơi cống thải nước độc chảy ra.
Nhục thân phàm cốt của anh lách qua khe hở chật hẹp của song sắt rỉ sét, bò sát trên mặt đất sình lầy đầy nước thải kịch độc. Nhiệt độ bên trong đường thông gió nóng bức vô cùng, hơi độc bốc lên ăn mòn da thịt bả vai trái khiến vết thương cũ rách nứt rỉ máu.
“Xoạt... xoạt...”
Tiếng động quỷ dị vang lên từ phía trước. Tần Hoài nín thở, áp sát người vào vách đá tối tăm.
Một bầy trùng độc tuần tra khổng lồ – những con nhện mặt người cấu tạo từ oán khí phu mỏ chết oan – bất ngờ từ trần đường hầm bò xuống. Chúng bộc phát oán khí đen kịt, khóa chặt hoàn toàn hướng di chuyển của Tần Hoài. Áp lực oán khí quá nặng nề khiến kinh mạch phế cốt của anh bị đông cứng, không thể vận hành linh lực phế thạch thô sơ để di chuyển bộ pháp.
Mùi máu từ vết thương cũ trên bả vai trái của anh đã tố cáo hành tung của kẻ xâm nhập.
“Kẻ nào dám đột nhập Dược Vương Các?!”
Một giọng nói lạnh lùng, kiêu ngạo vang lên từ phía trên cửa thông gió. Phiến đá nắp hầm bị đẩy ra, ánh sáng đỏ rực từ lò luyện đan dội xuống chiếu thẳng vào gương mặt tái nhợt của Tần Hoài.
Triệu Tuyết Oánh – đan đạo thiên tài của Dược Vương Các – bước ra từ phòng luyện đan. Thiếu nữ mặc y phục đan sư kiêu sa màu đỏ rực, gương mặt xinh đẹp nhưng đôi mắt lại tràn đầy sự khinh miệt tột cùng đối với phàm nhân phu mỏ.
“Hóa ra là một con chuột cống phế mạch của khu tạp dịch.” Triệu Tuyết Oánh cười lạnh, năm ngón tay thon thả của nàng đột ngột kết ấn. “Dám bén mảng đến đây trộm dược, chết đi!”
Nàng vung tay phóng ra một luồng hỏa diễm đỏ rực từ Xích Diễm Đan Pháp. Luồng lửa nóng vạn độ cuộn xoáy như một con rồng lửa nhỏ lao thẳng vào đường thông gió, thiêu rụi mọi phòng ngự linh lực phế thạch thô sơ của Tần Hoài trong chớp mắt.
“Aaa!!!”
Tần Hoài gầm lên đau đớn kịch liệt. Da thịt anh bị nung chảy, kinh mạch phế cốt bị ngọn lửa thiêu rụi rách nứt hoàn toàn. Sức nóng khủng khiếp biến anh thành một ngọn đuốc sống giãy giụa trong đường hầm chật hẹp.
“Giữ lại mạng sống của hắn.”
Một giọng nói trầm đục, béo múp míp vang lên từ phía sau Triệu Tuyết Oánh. Các chủ Dược Vương Các Cổ Hữu Đức bước tới. Lão già mập mạp mặc áo bào đan sư màu xanh lục bốc mùi dược thảo nồng nặc, gương mặt giả nhân giả nghĩa lộ ra một nụ cười hiểm độc thấu xương:
“Nhục thân phế mạch này tuy yếu ớt, nhưng lại là chất dẫn hoàn mỹ để thử nghiệm độc tính của Huyết Dược mới. Đưa hắn lên đài hiến tế!”
Tần Hoài bị lính canh lôi ra khỏi đường hầm, ném lên một chiếc bàn đá đen khắc đầy trận văn huyết sắc. Cổ Hữu Đức thô bạo bóp cằm anh, đổ thẳng một chén Huyết Dược màu đen kịt, bubbling độc chất vào miệng anh.
“Ực... ực...”
Độc dược ngấm vào dạ dày. Cơn đau đớn vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của nhân loại bùng phát. Tần Hoài cảm nhận được toàn bộ nhục thân của mình đang tự tan rã từ bên trong. Xương cốt hóa thành nước vàng, lục phủ ngũ tạng bị ăn mòn rách nát, da thịt bong tróc từng mảng lớn rỉ ra huyết dịch đen kịt.
Ý thức của anh sụp đổ hoàn toàn trong sự tàn bạo vô nhân tính của Cổ Hữu Đức.
Linh hồn anh bị xé rách dữ dội, hút ngược về phía Đạo Tiêu thứ nhất dưới lòng đất nghĩa trang núi sau.
***
*Kiếp thứ hai: Sự thức tỉnh và chuẩn bị mưu kế mới.*
“Hộc! Hộc!”
Tần Hoài bật dậy dưới hầm ngầm nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông. Lồng ngực anh phập phồng kịch liệt, mồ hôi lạnh trộn lẫn tử khí lạnh lẽo thấm đẫm tấm áo vải thô xám tro rách nưới.
Tai trái của anh lại vang lên tiếng ù ù dữ dội hơn, hoàn toàn câm lặng trước mọi âm thanh của thế giới bên ngoài.
[Giới hạn chịu đựng linh hồn: Thần hồn mài mòn lên đến mười tám phần trăm].
Lần này, anh đã quên mất hình ảnh ngôi mộ cỏ của phụ mẫu Tần Thiết Sơn và Lâm Thục Anh ở nghĩa trang sau núi. Trí nhớ của anh về những người thân yêu chỉ còn lại một khoảng trống xám xịt đầy u uất. Nỗi cô độc thời gian cực hạn đè nặng lên đạo tâm phàm nhân, nhưng đôi mắt xám tro của anh khi mở ra lại không hề có một tia sợ hãi, chỉ có một sự tĩnh lặng lạnh lùng đến đáng sợ.
“Dược Vương Các có bầy trùng độc canh phòng nghiêm ngặt bằng oán khí, lối thông gió ngầm bị khóa chặt. Triệu Tuyết Oánh túc trực phòng luyện đan tầng một, Cổ Hữu Đức đang tìm kiếm dược nô phế mạch để thử thuốc.”
Tần Hoài vuốt ve thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao bên hông, phân tích tỉ mỉ từng chi tiết của cái chết trước bằng Tử Vong Điệp Gia Pháp.
“Không thể dùng vũ lực đột phá một tháp gỗ đầy rẫy cạm bẫy độc trùng và tu sĩ Trúc Cơ ngũ trọng. Muốn lấy được Giải độc đan... chỉ có thể dùng phương pháp giả chết để được khiêng thẳng vào phòng chứa phế thải dược liệu của Dược Vương Các.”
Anh đứng dậy, bước ra khỏi hầm ngầm, hướng thẳng về phía những ngôi mộ cỏ hoang phế của nghĩa trang núi sau dưới ánh trăng mờ xám xịt.
Tại những góc mộ tích tụ tử khí và oán niệm phu mỏ chết oan dồi dào nhất, những khóm cỏ dại màu tím sẫm, tỏa ra làn khói xám nhạt mờ ảo đang sinh trưởng lặng lẽ – U Minh Thảo. Đây là loại dược thảo độc tính cực mạnh có khả năng làm ngưng đọng sinh cơ nhục thân tạm thời.
Tần Hoài vươn bàn tay chai sạn thô ráp, nhổ tận gốc ba khóm U Minh Thảo dính đầy đất cát nghĩa địa.
“U Minh Thảo phối hợp với linh lực phế thạch nghịch hành... có thể chế tạo ra Giả Tử Đan hoàn mỹ giúp ngưng đọng sinh cơ hoàn toàn trong vòng sáu canh giờ, giả chết hoàn hảo qua mắt thần thức của tu sĩ Trúc Cơ.”
Anh giấu khóm cỏ độc vào ngực áo, bước từng bước vững chắc qua màn sương đêm lạnh giá, hướng về phía tòa tháp gỗ âm u Dược Vương Các.
Tần Hoài reset lại kiếp mới, đứng trước cửa tháp gỗ âm u, trong tay là U Minh Thảo dùng để chế tạo thuốc giả chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!