Nhạc nềnRetroRoman_March

Thượng Cổ Động Phủ Và Đoản Đao Thời Không

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc ở Ma Nguyên Cốc dường như chưa từng mỏng đi kể từ vạn năm trước. Thứ chướng khí màu xám tro đặc quánh, tanh nồng mùi lưu huỳnh và tử khí của những bộ xương khô rữa nát dưới đáy vực sâu, cứ thế lơ lửng thành từng tầng dày đặc, nuốt chửng chút ánh sáng mặt trời yếu ớt từ biên hoang dội xuống.


Tần Hoài cõng Kiếm Vô Phong trên lưng, từng bước lết đi trên những mảng đá quặng rỉ sét đen kịt. Tiếng tù và bằng xương thú của Tuần tra thú vệ Vương Hổ vẫn rống lên từng hồi trầm đục sau lưng họ, dội vào vách núi hoang tàn tạo nên những âm thanh ghê rợn. Tiếng sủa điên cuồng của bầy linh khuyển tuần tra đang áp sát, móng vuốt của chúng nện lên đất đá rào rào, chỉ cách hai người chưa đầy nửa dặm.


“Buông... buông ta xuống.” Kiếm Vô Phong khàn giọng thào thào bên tai Tần Hoài, hơi thở của y nóng hổi nhưng sực nức mùi máu tanh. Kinh mạch tàn phế của gã kiếm khách kiêu ngạo này đang co thắt dữ dội sau khi cưỡng bức vận hành Phế Kiếm Quyết ở kiếp trước. “Cứ thế này... cả hai chúng ta đều phải làm củi đốt cho lò luyện đan của tông môn.”


“Câm miệng.” Tần Hoài lạnh lùng đáp, giọng nói tĩnh lặng đến đáng sợ, không hề có một tia dao động của kẻ đang bị truy sát đến đường cùng. “Mạng của ngươi là ta dùng hai kiếp chết thử mới giật lại được từ miệng lũ súc sinh kia. Ta chưa cho phép ngươi chết, ngươi không có tư cách tự bạo.”


Kinh mạch phế cốt của Tần Hoài lúc này cũng đang gào thét đau đớn. Vết thương nhẹ ở bả vai trái do dính độc từ linh khuyển vẫn âm ỉ bỏng rát, cánh tay phải dính dư chấn lôi hỏa từ kiếp trước đỏ rực, da thịt rách nứt rỉ ra huyết dịch màu xám nhạt. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái của anh nhấp nháy luồng sáng xám mờ ảo, như một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược sinh mệnh lực của chính chủ nhân nó. Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông khẽ va vào chuôi đoản đao rỉ sét phát ra tiếng lách cách cô độc, vết nứt sâu hoắm trên ngọc cổ tỏa ra tử khí lạnh lẽo.


Thần hồn mài mòn hiện tại: Mười phần trăm. Anh đã quên mất tiếng búa rèn sắt của cha ruột Tần Thiết Sơn thuở nhỏ. Trí óc anh giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lùng tột cùng của một kẻ lấy cái chết làm công cụ phá cục.


“Phía trước... là vách đá cụt.” Kiếm Vô Phong nhướng hốc mắt sâu hoắm nhìn về phía trước, sắc mặt tái mét.


Trước mặt họ là một vách đá rỉ sét khổng lồ dựng đứng, chặn đứng toàn bộ lối đi. Sương mù xám xịt bao phủ xung quanh vách đá, tạo nên một cảm giác tuyệt vọng vô bờ bến. Nhưng trong đôi mắt xám tro của Tần Hoài, cảnh tượng lại hoàn toàn khác biệt. Nhờ vào những ghi chép cổ về địa mạch Thương Vân và dao động không gian rạn nứt nhạy bén của Đạo Tiêu Lục, anh nhìn thấy những sợi tơ quy tắc thời gian đang bị bẻ cong nhẹ ngay tại bề mặt vách đá.


“Không phải đường cụt. Đó là một ảo trận tự nhiên vạn năm.” Tần Hoài trầm giọng nói, bước chân không hề giảm tốc, lao thẳng về phía vách đá dựng đứng.


“Ngươi điên rồi sao?!” Kiếm Vô Phong vô thức nhắm chặt mắt lại.


“Xoạt!”


Một cảm giác mát lạnh như đi qua một màn nước mỏng bao phủ lấy nhục thân của hai người. Tiếng gầm rú của gió độc, tiếng còi tù và của Vương Hổ và tiếng sủa của bầy linh khuyển lập tức biến mất không một dấu vết. Không gian xung quanh đột ngột chuyển thành một sự im lặng chết chóc, u tịch đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của chính mình.


Kiếm Vô Phong hé mắt ra, thần sắc hoàn toàn dại đi.


Trước mắt họ không phải là lòng đất tối tăm, mà là một khoảng không gian ngầm khổng lồ cổ kính. Những cột đá rêu phong cao hàng chục trượng chống đỡ trần hang động nứt nẻ, trên bề mặt cột đá khắc đầy những trận văn cổ xưa đã mờ nhạt nhưng vẫn tỏa ra uy áp nhàn nhạt. Đây chính là Thượng cổ động phủ tàn tích – một phế tích cổ đại bị chôn vùi vạn năm dưới đáy Ma Nguyên Cốc, nơi dòng chảy thời gian bị hỗn loạn vĩnh viễn do sự ngã xuống của vị Tiên Vương bị phản bội năm xưa.


“Đây... đây là nơi nào?” Kiếm Vô Phong lẩm bẩm, ngạo cốt của y trước cảnh tượng vĩ đại này cũng phải cúi đầu.


“Nơi chôn cất của những kẻ nghịch thiên bị lãng quên.” Tần Hoài lạnh lùng đặt Kiếm Vô Phong ngồi tựa vào một cột đá đổ nát ngay sát lối vào ảo trận. “Đứng yên đây. Không được vận hành linh lực, không được hít thở mạnh. Trận pháp phòng ngự bên trong vẫn còn hoạt động.”


Tần Hoài bước từng bước chậm rãi tiến vào chính điện của động phủ. Ở trung tâm điện thờ đổ nát, có một bệ đá cổ xưa bằng đồng rỉ sét. Trên bệ đá, một thanh đoản đao rỉ sét, cong vút như vầng trăng khuyết đang cắm sâu vào lòng đá – Thời Không Nguyệt Đao. Ngay bên cạnh chuôi đao, một hốc đá nhỏ chứa một vũng chất lỏng màu vàng kim nhạt lấp lấp ánh sáng ảo diệu, tỏa ra mùi hương tinh khiết đến cực điểm – Linh Tủy Mỏ Cổ, nguồn linh dịch tinh túy tích lũy vạn năm từ địa mạch chưa bị bòn rút.


Nhưng ngay dưới chân bệ đá, những phiến đá vuông vức lại được khắc đầy những trận văn màu đỏ rực, đan xen chằng chịt như một mạng nhện khổng lồ. Đó là cơ quan lôi hỏa cổ xưa, hệ thống phòng ngự tĩnh được thiết lập để mạt sát bất kỳ kẻ xâm nhập nào.


“Tần Hoài... đừng qua đó! Trận pháp kia... áp lực quá mạnh, nhục thân phế mạch của ngươi sẽ bị nghiền nát ngay lập tức!” Kiếm Vô Phong lo lắng hét lên.


Tần Hoài không dừng lại. Anh khẽ nhắm mắt, hít vào một hơi thật sâu. Anh biết, đối mặt với cơ quan cổ đại có sát thương tuyệt đối này, tu vi Luyện Khí sơ kỳ của anh chỉ là rác rưởi. Cách duy nhất để vượt qua... là dùng mạng sống để vẽ bản đồ.


***


*Kiếp thứ nhất của cuộc thử sai cơ quan.*


Tần Hoài bước chân trái lên phiến đá màu xám đầu tiên ở rìa trận pháp.


“Ầm!!!”


Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, một tia chớp lôi hỏa màu đỏ rực từ trên trần hang động đột ngột giáng xuống với tốc độ ánh sáng. Sức mạnh hủy diệt của lôi hỏa cổ xưa lập tức nện thẳng vào đỉnh đầu Tần Hoài.


Cơn đau đớn kịch liệt ập đến trong một phần vạn giây. Anh cảm nhận được da thịt mình co rút, xương cốt rạn nứt và kinh mạch phế cốt bị nung chảy thành tro bụi dưới sức nóng vạn độ. Nhục thân của anh hóa thành một ngọn đuốc đỏ rực rồi tan rã hoàn toàn trước khi kịp phát ra tiếng hét.


Bóng tối lạnh lẽo nuốt chửng ý thức. Linh hồn anh bị hút mạnh mẽ ngược về phía Đạo Tiêu thứ nhất vừa cắm mốc tạm thời ngay sát lối vào ảo trận.


***


“Hộc!”


Tần Hoài bật dậy bên cạnh cột đá đổ nát nơi Kiếm Vô Phong đang ngồi. Lồng ngực anh phập phồng kịch liệt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, bả vai trái vẫn còn cảm giác bỏng rát của lôi hỏa kiếp trước.


Kiếm Vô Phong giật mình nhìn anh: “Ngươi... ngươi vừa mới đứng im hóa đá ba nhịp thở, sao sắc mặt lại tái nhợt như xác chết vậy?”


Y không hề biết rằng, Tần Hoài vừa mới trải qua một cái chết thực sự.


Tần Hoài không đáp, anh đưa tay lên vuốt ve mảnh ngọc cổ rỉ sét trên cổ tay trái. Trên mặt ngọc lại xuất hiện thêm một vết nứt nhỏ li ti, phát ra ánh sáng xám tro đầy u uất. Thần hồn mài mòn tăng lên mười một phần trăm. Anh nhận ra mình vừa quên đi hình dáng ngôi nhà tranh cũ của phụ mẫu ở lán trại phu mỏ.


“Phiến đá số một bên trái là tử lộ. Lôi hỏa giáng xuống từ góc nghiêng ba mươi độ.” Tần Hoài bình tĩnh ghi nhớ tọa độ trong đầu bằng Tử Vong Điệp Gia Pháp.


Anh đứng dậy, bước thẳng về phía trận pháp lần thứ hai.


***


*Kiếp thứ hai của cuộc thử sai cơ quan.*


Tần Hoài lách người sang phải, bước chân lên phiến đá thứ hai.


An toàn.


Anh bước tiếp bước thứ hai lên phiến đá thứ tư ở hàng ngang.


“Rắc! Đoàng!”


Hai tia chớp lôi hỏa đỏ rực bắn ra chằng chịt như mạng nhện từ hai cột đá bên hông, đan chéo nhau tạo thành một lưới điện khổng lồ. Tần Hoài bộc phát Thốn Bộ Di Trầm hòng né tránh, nhưng tốc độ của nhục thân phế mạch quá chậm. Lưới lôi hỏa quét qua hông, cắt đứt nhục thân anh làm đôi.


Máu tươi chưa kịp chảy ra đã bị nhiệt độ cực cao thiêu rụi thành khói đen. Tần Hoài tử vong lần thứ hai trong đau đớn tột cùng.


***


“Hộc!”


Tần Hoài lại tỉnh dậy bên cạnh Kiếm Vô Phong. Thần hồn mài mòn đạt mười hai phần trăm. Anh quên mất mùi vị của bát cháo cá hoang dã mà muội muội Tần Dao từng nấu cho anh ăn lúc nhỏ. Sự cô độc và đau đớn tinh thần đè nặng lên đạo tâm phàm nhân, nhưng ánh mắt anh lại càng thêm phần lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu.


“Phiến đá thứ tư hàng ngang kích hoạt lôi hỏa đan chéo từ hai bên cột đá.” Anh thầm nhủ.


Kiếm Vô Phong thấy sắc mặt Tần Hoài ngày càng tệ đi, liền cắn răng đứng dậy: “Để ta! Kiếm ý của ta dù tàn phế, nhưng có thể chém nát trận nhãn cơ quan này!”


“Đứng im!” Tần Hoài khàn giọng quát, nhưng Kiếm Vô Phong đã bộc phát ngạo cốt, vung thanh phế kiếm rỉ sét chém ra một luồng Tàn Kiếm Ý màu xám tro khổng lồ nhắm thẳng vào bệ đá đồng cổ.


***


*Kiếp thứ ba của cuộc thử sai cơ quan.*


“Ầm uỷ!!!”


Kiếm ý rỉ sét của Kiếm Vô Phong chém trúng bệ đá, nhưng không những không phá hủy được trận nhãn mà ngược lại còn kích hoạt toàn bộ hệ thống cơ quan tự hủy của động phủ cổ đại.


Trần hang động rạn nứt dữ dội, đá tảng khổng lồ đổ sụp xuống như mưa sa. Đồng thời, hàng vạn tia lôi hỏa đỏ rực phóng ra điên cuồng từ khắp các hướng, biến toàn bộ chính điện thành một biển lửa sấm sét khổng lồ.


“Rắc rắc!”


Tần Hoài và Kiếm Vô Phong bị đá tảng đè nát nhục thân và bị lôi hỏa thiêu rụi hoàn toàn trong chớp mắt.


***


“Hộc! Hộc!”


Tần Hoài rống lên một tiếng nhỏ, bật dậy lần thứ ba. Mặt anh cắt không còn giọt máu, thần trí chao đảo dữ dội trước những ảo ảnh tâm ma gầm rú chập chờn từ ba cái chết liên tiếp.


[Giới hạn chịu đựng linh hồn: Thần hồn mài mòn lên đến mười bốn phần trăm].


Lần này, anh đã quên mất nụ cười dịu dàng cuối cùng của mẫu thân Lâm Thục Anh trước khi bà qua đời trong hầm mỏ. Lòng anh trống rỗng, đau buốt như bị vạn tiễn xuyên tâm, nhưng ý chí phạt thiên sắt đá lại càng thêm phần kiên định.


Anh quay sang, thô bạo đè vai Kiếm Vô Phong xuống cột đá: “Ta đã nói ngươi đứng im! Kiếm ý của ngươi chỉ làm sụp đổ toàn bộ động phủ ngầm mà thôi! Muốn sống sót ra ngoài, tuyệt đối không được động thủ!”


Kiếm Vô Phong bị uy áp tinh thần khủng bố từ đôi mắt xám tro của Tần Hoài chấn nhiếp, y ngơ ngác gật đầu, không hiểu vì sao một thiếu niên phế mạch lại mang một sát khí đáng sợ đến mức này.


Tần Hoài hít một hơi sâu, vận hành Tĩnh Tâm Chú để ổn định thần trí đang chao đảo, rồi bước lên phía trước lần thứ tư.


***


*Kiếp thứ tư của cuộc thử sai cơ quan.*


Tần Hoài di chuyển theo lộ trình mới: bước một sang phải, bước hai tiến lên, bước ba lách trái mười phân.


Anh di chuyển liên tục qua sáu phiến đá an toàn. Nhưng khi chỉ còn cách bệ đá đồng cổ năm trượng, anh bước lên phiến đá thứ mười hai.


“Vút! Vút!”


Bốn luồng lôi hỏa đỏ rực như những sợi xích sắt khổng lồ phóng ra từ bốn góc điện thờ, khóa chặt không gian xung quanh anh. Tần Hoài dùng Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục để hấp thụ bớt chấn động không gian khi cơ quan nổ tung hòng giảm nhẹ sát thương, nhưng áp lực lôi hỏa quá khủng khiếp đã thiêu rụi hoàn toàn đan điền rạn nứt của anh.


Anh tử vong lần thứ tư dưới chân bệ đá.


***


“Hộc!”


Tần Hoài tỉnh lại lần thứ tư bên cạnh cột đá. Thần hồn mài mòn hiện tại: Mười sáu phần trăm. Tai trái của anh bắt đầu xuất hiện những tiếng ù ù trầm đục vĩnh viễn, thính giác phàm trần bị suy giảm rõ rệt. Anh quên mất tiếng khóc chào đời của muội muội Tần Dao.


“Phiến đá thứ mười hai kích hoạt xích lôi hỏa khóa không gian. Cần lách người qua góc chết phía nam hai phân.” Tần Hoài khàn giọng lẩm bẩm, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng lạnh lùng đầy quyết chiến.


Anh đứng dậy, nhục thân run rẩy nhẹ do phản phệ mài mòn thần hồn, nhưng bước chân vẫn thẳng tắp hướng về phía bệ đá đồng cổ.


***


*Kiếp thứ năm của cuộc thử sai cơ quan.*


Kiếm Vô Phong đứng tựa vào cột đá, nín thở quan sát thiếu niên áo xám thô rách rưới đang di chuyển trên đài đá đen. Trong mắt y, hành động của Tần Hoài lúc này không khác gì một phép màu quỷ dị của thần minh.


Tần Hoài di chuyển. Nhục thân gầy gò của anh sway, uốn lượn và trượt đi trên các phiến đá đen nứt nẻ với một tốc độ và quỹ đạo vô cùng hoàn mỹ, như thể anh đã tập luyện lộ trình này hàng vạn lần trong bóng tối.


“Ầm! Đoàng!”


Các tia chớp lôi hỏa đỏ rực bắn ra chằng chịt xung quanh anh như mạng nhện khổng lồ. Nhưng cứ mỗi khi một luồng sét chuẩn bị giáng xuống, nhục thân của Tần Hoài lại lách qua một cách thần kỳ trước đó đúng một phần mười giây. Anh nghiêng đầu né tránh một luồng sét sượt qua tóc, lướt ngang người tránh lưới điện đan chéo, rồi nhảy vọt lùi lại né xích lôi hỏa khóa không gian.


Mười hai luồng sét cuồng bạo phóng ra điên cuồng, nổ tung đất đá xung quanh tạo thành những làn khói đen kịt, nhưng không một tia lôi hỏa nào có thể chạm vào vạt áo xám rách nưới của anh.


Tần Hoài đáp chân nhẹ nhàng lên phiến đá cuối cùng, áp sát bệ đá đồng cổ rỉ sét hoàn mỹ không một tỳ vết.


“Keng!”


Ngay khi anh đặt tay lên chuôi đoản đao Thời Không Nguyệt Đao, một luồng ánh sáng vàng kim nhạt từ bệ đá đồng cổ bỗng nhiên bùng phát rực rỡ, xua tan hoàn toàn huyết sắc sương mù xung quanh.


Từ trong luồng sáng vàng kim mờ ảo, một bộ xương khô phát ra ánh sáng nhạt từ từ ngưng tụ thành tàn ảnh của một vị tiên nhân trung niên mặc trường bào xám cổ xưa, phong thái tiêu sái nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự u buồn tột cùng – Khô cốt Tiên Nhân.


Tàn ảnh tiên nhân nhìn chằm chằm vào Tần Hoài, thần sắc hoàn toàn chấn động kinh ngạc:


“Linh hồn bất diệt... Thần hồn mang theo hơi thở của dòng sông thời gian nguyên thủy! Ngươi... một phàm nhân phế mạch đan điền rạn nứt, tại sao lại nắm giữ Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục? Làm sao ngươi có thể vượt qua Vạn Kiếp Lôi Hỏa trận pháp của ta ngay lần đầu tiên mà không phạm sai lầm một phân nào?!”


“Ta không vượt qua ở lần đầu tiên.” Tần Hoài lạnh lùng đáp, giọng nói khàn khản nhưng mang theo ý chí sắt đá vượt thời gian. “Ta đã dùng năm mạng sống để vẽ ra sơ đồ di chuyển này. Tiền bối, ta cần sức mạnh để phạt thiên, cứu vớt muội muội và vạn dân khỏi vòng lặp diệt thế của chư thần.”


Khô cốt Tiên Nhân nghe vậy bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn u buồn, tiếng cười vang vọng khắp động phủ tàn tích đầy oán niệm:


“Ha ha ha! Dùng cái chết để thử sai... Nghịch thiên thử sai lộ! Hóa ra ngươi chính là kẻ kế thừa ý chí của vị Tiên Vương bị phản bội năm xưa! Nhân quả sụp đổ của Ma Nguyên Cốc vạn năm trước... cuối cùng cũng đợi được kẻ gác cổng thời gian mới!”


Tàn ảnh tiên nhân chỉ tay về phía thanh đoản đao rỉ sét:


“Thanh đoản đao này chính là 'Thời Không Nguyệt Đao', được rèn từ mảnh vỡ cốt lõi của Thiên Đạo nguyên thủy bị vỡ vụn năm xưa. Nó có thể chém đứt mọi liên kết linh lực pháp phòng hộ của kẻ thù nhờ lách qua kẽ hở thời gian ba giây. Hãy nhận lấy nó!”


Tần Hoài vươn tay trái, nắm chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét. Một luồng dao động thời gian khổng lồ từ thân đao truyền thẳng vào cổ tay trái anh, khiến vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian bừng sáng rực rỡ màu vàng kim, dung hợp hoàn toàn Thời Không Nguyệt Đao thành pháp bảo bản mệnh.


Khô cốt Tiên Nhân tiếp tục chỉ vào vũng chất lỏng màu vàng kim nhạt bên cạnh:


“Và đây chính là 'Linh Tủy Mỏ Cổ', linh dịch tinh khiết hiếm hoi còn sót lại từ kỷ nguyên trước. Đan điền phế mạch của ngươi rạn nứt không thể ngưng tụ linh lực chính thống, hãy dùng linh tủy này để đúc Đạo Tiêu thứ nhất làm lõi năng lượng dưới rốn, lách luật thiên đạo ngụy tạo tu luyện phế mạch nghịch hành cảnh!”


“Ầm uỷ!!!”


Đột nhiên, toàn bộ Thượng cổ động phủ tàn tích chấn động kịch liệt. Những cột đá khổng lồ bắt đầu rạn nứt rộng hơn, đất đá từ trần hang đổ sụp xuống rào rào. Việc Tần Hoài thu phục Thời Không Nguyệt Đao và hấp thụ linh tủy đã làm tiêu hao hoàn bộ nguồn năng lượng vạn năm duy trì ảo trận và kết giới phòng ngự của động phủ.


“Động phủ sắp sụp đổ rồi! Chạy mau!” Kiếm Vô Phong hét lên từ phía cửa vào.


Tần Hoài nhìn vũng Linh Tủy Mỏ Cổ lấp lánh ánh sáng vàng kim nhạt trước mặt, không chút do dự cúi đầu xuống, uống cạn luồng linh dịch tinh khiết vạn năm vào lồng ngực.


Tần Hoài uống cạn Linh Tủy Mỏ Cổ, linh lực bạo liệt bắt đầu đúc lại một lõi năng lượng dị biến chưa từng có dưới rốn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!