Vách Nứt Ma Nguyên Và Kiếm Ý Rỉ Sét
Sương độc ở Ma Nguyên Cốc không giống với chướng khí tầm thường ở các hầm mỏ ngoại môn. Nó mang một sắc xám tro đặc quánh, tanh nồng mùi lưu huỳnh và tử khí tích tụ từ vạn năm trước, lơ lửng thành từng tầng dày đặc che khuất cả ánh mặt trời yếu ớt của vùng biên hoang. Dưới chân vách nứt khổng lồ này, đất đá lởm chởm những mảng quặng đen rỉ sét, thỉnh thoảng lại bốc lên những luồng hơi nóng đỏ rực của địa hỏa rò rỉ.
Tần Hoài đứng ở rìa vách nứt, khẽ ho khan một tiếng. Tay phải của anh bọc trong một lớp vải thô xám bám đầy bụi quặng, những vết bỏng rát do hấp thụ chướng khí độc hại từ vụ sập Hầm quặng số 9 ngày hôm trước vẫn còn mưng mủ đỏ hỏn. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau buốt nhói chạy dọc theo kinh mạch phế cốt rạn nứt. Anh đưa mắt nhìn xuống cổ tay trái của mình. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên da thịt đang nhấp nháy một luồng sáng mờ nhạt, lạnh lẽo.
Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông khẽ va vào chuôi đoản đao phát ra tiếng lách cách cô độc. Vết nứt trên mảnh ngọc đã sâu thêm một phần, nhắc nhở anh về một chân lý tàn nhẫn: Thần hồn của anh hiện tại đã bị mài mòn đến sáu phần trăm. Anh đã quên đi nụ cười của mẫu thân, quên đi mùi vị của những bát cháo loãng phàm trần thuở nhỏ. Trí óc anh giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lùng và ý chí sắt đá phải tìm bằng được Sơ cấp Thời Không Sa để gia cố Đạo Tiêu.
“Trần Thiết, ngươi dẫn Tiểu Đồng và A Sâm ẩn nấp sâu trong hang đá này.” Tần Hoài không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một uy áp khiến gã phu mỏ lực lưỡng Trần Thiết phải rùng mình cúi đầu. “Trong vòng ba canh giờ, bất luận bên ngoài có tiếng động gì, tuyệt đối không được lộ diện. Sương mù ở Ma Nguyên Cốc sẽ che giấu khí tức của các ngươi, nhưng nếu bước ra ngoài một bước, bầy linh khuyển của Vương Hổ sẽ ngửi thấy mùi máu phàm nhân ngay lập tức.”
“Tần đại ca, huynh... huynh phải cẩn thận.” Lục Tiểu Đồng gầy gò ló đầu ra từ cửa hang đá nhỏ hẹp, đôi mắt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Cậu bé vừa thoát chết từ vụ sập hầm mỏ, nhục thân vẫn còn yếu ớt, nhưng lòng trung thành đối với Tần Hoài đã đạt đến mức tuyệt đối.
Tần Hoài khẽ gật đầu, siết chặt chuôi đoản đao rỉ sét dắt bên hông, rồi xoay người bước thẳng vào màn sương mù xám xịt của Ma Nguyên Cốc. Anh cần tìm kiếm những vết rạn nứt thời gian dưới đáy cốc – nơi duy nhất có thể rò rỉ những hạt cát thời gian quý giá để nạp lại năng lượng cho Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục.
Càng đi sâu vào lòng thung lũng hoang phế, địa hình càng trở nên hiểm trở. Những vách đá dựng đứng hai bên đường rạn nứt chằng chịt, thỉnh thoảng lại bộc phát những tiếng “ầm uỷ” trầm đục từ lòng đất. Đó là dấu hiệu của Ma Nguyên Cốc lôi hỏa bạo phát, một tai nạn thiên nhiên tàn khốc sẵn sàng thiêu rụi bất kỳ tu sĩ Luyện Khí Cảnh nào nếu vô tình giẫm phải trận nhãn rò rỉ.
Đột nhiên, từ trong màn sương xám phía trước, Tần Hoài nghe thấy tiếng kim loại va chạm sắc bén, kèm theo tiếng gầm rú hung tợn của dã thú.
“Keng! Keng! Phập!”
“Lũ súc sinh tông môn! Muốn lấy mạng ta làm mồi nhử sao? Kiếm ý của Kiếm Vô Phong ta dù rỉ sét, cũng đủ chém đứt cổ họng các ngươi!”
Một giọng nói kiêu ngạo nhưng khàn đặc, mang theo sự suy kiệt rõ rệt vang vọng qua vách đá. Tần Hoài khẽ nhíu mày. Anh nhận ra cái tên này. Kiếm Vô Phong – gã kiếm khách phàm trần kiêu ngạo có kinh mạch tàn phế nửa chừng, kẻ ở dòng thời gian gốc đáng lẽ đã bị bầy linh khuyển của Vương Hổ cắn xé chết oan dưới đáy vực này.
Tần Hoài lướt nhanh thân hình qua những bụi gai độc, ẩn nấp sau một tảng đá lớn rỉ sét. Trước mắt anh, giữa một bãi đất trống ngập tràn sương độc, một nam tử gầy gò, hốc mắt sâu hoắm đang đơn độc chống chọi với bầy thú dữ. Y mặc một bộ y phục rách nát như bang chúng Cái Bang, nhưng tấm lưng lại thẳng tắp như một thanh kiếm cắm giữa trời đất. Trên tay y là một thanh Phế kiếm rỉ sét, cùn vẹt và đầy những vết sứt mẻ.
Vây quanh y là bảy con linh khuyển khổng lồ, lông đen mượt như nhung nhưng đôi mắt lại phát ra ánh sáng đỏ rực khát máu. Đây là bầy chó săn đột biến được nuôi dưỡng bằng huyết nhục phu mỏ của Tuần tra thú vệ Vương Hổ.
***
*Kiếp thứ nhất của cuộc chạm trán Ma Nguyên Cốc.*
Kiếm Vô Phong vung mạnh thanh phế kiếm rỉ sét. Một luồng Tàn Kiếm Ý màu xám tro, sắc bén và lạnh lùng bộc phát, chém gục một con linh khuyển đang lao đến. Nhưng ngay lập tức, lồng ngực y phập phồng kịch liệt, y hộc ra một ngụm máu đen. Kinh mạch tàn phế của y bị phản phệ dữ dội do vận hành Phế Kiếm Quyết cưỡng bức.
“Gừ... Gào!”
Con linh khuyển thủ lĩnh – một con quái thú to lớn gấp đôi đồng loại, trên cổ đeo một chiếc vòng sắt rỉ sét – tận dụng khoảnh khắc Kiếm Vô Phong bị khựng lại do thổ huyết, đột ngột nhảy vọt từ một góc khuất phía sau lưng y. Hàm răng sắc nhọn như dao cạo của nó nhắm thẳng vào cổ họng gã kiếm khách tàn phế.
Tần Hoài không do dự, bộc phát Thốn Bộ Di Trầm lao ra khỏi tảng đá, vung đoản đao rỉ sét hòng ngăn chặn. Nhưng nhục thân phế mạch của anh ở kiếp này chưa đủ tốc độ để vượt qua khoảng cách mười trượng trong chớp mắt.
“Phập!”
Hàm răng của linh khuyển thủ lĩnh cắn đứt cổ họng Kiếm Vô Phong. Máu tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả thanh phế kiếm rỉ sét. Kiếm Vô Phong ngã gục, đôi mắt sâu hoắm vẫn trợn trừng đầy kiêu ngạo và bất khuất.
Ngay lập tức, sáu con linh khuyển còn lại quay đầu, phát hiện ra sự hiện diện của Tần Hoài. Chúng gầm rú, lao vào cắn xé nhục thân yếu ớt của anh. Tần Hoài vung đao chống cự, nhưng sự chênh lệch về số lượng và tốc độ của bầy thú săn mồi trong sương mù đã dồn anh vào góc chết. Hàm răng sắc nhọn găm sâu vào bả vai, xé rách kinh mạch phế cốt của anh.
Bóng tối lạnh lẽo ập xuống. Linh hồn Tần Hoài bị xé rách một cách thô bạo, kéo ngược về phía Đạo Tiêu thứ nhất đặt dưới nghĩa trang núi sau.
***
“Hộc!”
Tần Hoài bật dậy dưới hầm ngầm nghĩa trang núi sau. Cơn đau buốt từ cổ họng và bả vai ở kiếp trước vẫn còn âm ỉ chạy dọc nhục thân. Anh khẽ vuốt ve mảnh ngọc cổ rỉ sét trên cổ tay trái. Vết nứt trên ngọc cổ lại sâu thêm một phần, phát ra ánh sáng xám tro đầy u uất.
[Giới hạn chịu đựng linh hồn: Thần hồn mài mòn thêm 2%. Tổng mức mài mòn hiện tại: 8%].
Anh nhắm mắt lại, nhận ra mình vừa mất đi một ký ức phàm nhân nữa – ký ức về âm thanh tiếng búa rèn sắt của cha ruột Tần Thiết Sơn thuở nhỏ. Lòng anh lạnh lẽo như băng tuyết, nhưng ý chí cứu sống Kiếm Vô Phong – mũi nhọn chiến đấu đắc lực cho kế hoạch phạt thiên sau này – lại càng thêm phần quyết liệt.
“Ta đã biết quỹ đạo tấn công của bầy linh khuyển ở kiếp trước. Nhưng tốc độ của phế mạch vẫn quá chậm... Ta cần dùng địa hình lôi hỏa để bù đắp.”
Không phí phạm một nhịp thở, Tần Hoài lập tức vận hành Thốn Bộ Di Trầm, lướt nhanh như một bóng ma xám tro băng qua màn sương độc của Ma Nguyên Cốc, quay lại mốc thời gian ba phút trước khi cuộc chạm trán kết thúc.
***
*Kiếp thứ hai của cuộc chạm trán Ma Nguyên Cốc.*
Tần Hoài nấp sau tảng đá lớn rỉ sét, đôi mắt xám tro tĩnh lặng quan sát chiến trường.
Kiếm Vô Phong vừa vung kiếm chém gục con linh khuyển thứ nhất và bắt đầu thổ huyết. Đúng lúc này, con linh khuyển thủ lĩnh co chân lấy đà chuẩn bị nhảy vọt từ góc khuất phía sau y.
“Ẩn nấp!”
Tần Hoài hét lớn, bộc phát Thốn Bộ Di Trầm lao ra. Anh sử dụng Tử Vong Giác Tri, nhìn thấy trước ba giây quỹ đạo hàm răng của con quái thú sẽ cắm vào cổ họng Kiếm Vô Phong.
Anh lách người chính xác, vung đoản đao rỉ sét chặn đứng hàm răng sắc nhọn của linh khuyển thủ lĩnh ngay giữa không trung. Tiếng kim loại và răng thú va chạm vang lên chói tai.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc anh đẩy lùi được con quái thú, bước chân của anh vô tình giẫm mạnh vào một mảng đá màu đỏ rực dưới đất.
“Ầm!!!”
Một luồng lôi hỏa bạo liệt từ vết nứt địa mạch dưới lòng đất đột ngột bùng phát dữ dội. Cột lửa trắng xóa mang theo sấm sét cuồng bạo phun thẳng lên trời, thiêu rụi hoàn toàn nhục thân của Tần Hoài trong chớp mắt. Anh thậm chí không kịp cảm nhận nỗi đau trước khi ý thức bị nuốt chửng bởi ánh sáng trắng xóa.
***
“Hộc!”
Tần Hoài tỉnh lại lần nữa dưới hầm ngầm nghĩa trang. Đầu anh đau như búa bổ, thần trí bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh tâm ma chập chờn từ các kiếp chết trước.
[Giới hạn chịu đựng linh hồn: Thần hồn mài mòn thêm 2%. Tổng mức mài mòn hiện tại: 10%].
Lần này, anh đã quên đi từ ngữ đầu tiên mà muội muội Tần Dao bập bẹ gọi ca ca khi nàng tròn một tuổi. Sự cô độc thời gian đè nặng lên vai anh như một ngọn núi khổng lồ. Nhưng đôi mắt xám tro của anh không có lấy một tia dao động. Anh đã nắm thấu hai biến số chí mạng: quỹ đạo nhảy của linh khuyển thủ lĩnh và vị trí/thời gian bộc phát chính xác của cột lôi hỏa địa mạch.
“Kiếp thứ ba. Lần này... ta sẽ biến lôi hỏa của Ma Nguyên Cốc thành vũ khí sát thú.”
Tần Hoài đứng dậy, khàn giọng lẩm bẩm, rồi một lần nữa nghịch hành thời gian quay lại vách nứt tử thần.
***
*Kiếp thứ ba của cuộc chạm trán Ma Nguyên Cốc.*
Tần Hoài lao ra khỏi tảng đá lớn ngay trước khi Kiếm Vô Phong kịp thổ huyết vung kiếm.
“Kiếm Vô Phong! Vung kiếm sang trái ba thước, dọn dẹp bầy chó nhỏ! Con thủ lĩnh để ta!”
Tiếng hét của Tần Hoài mang theo một ý chí sắt đá, chấn động cả màng nhĩ của gã kiếm khách kiêu ngạo. Kiếm Vô Phong dù đang kinh ngạc trước sự xuất hiện đột ngột của một thiếu niên áo xám rách rưới, nhưng bản năng chiến đấu của một kẻ cuồng kiếm đã khiến y vô thức nghe theo mệnh lệnh.
“Xoạt!”
Kiếm Vô Phong xoay người, vung thanh phế kiếm rỉ sét tạo thành một vòng tròn kiếm quang màu xám tro sắc bén. Kiếm ý bất khuất quét qua, chém đứt đôi hai con linh khuyển đang lao đến từ phía bên trái. Nhưng phản phệ kinh mạch khiến y ngã quỵ xuống đất, miệng trào máu tươi.
Cùng lúc đó, con linh khuyển thủ lĩnh gầm rú, lấy đà nhảy vọt từ góc khuất phía sau lưng Kiếm Vô Phong, nhắm thẳng vào cổ y.
Tần Hoài không lao đến đỡ đòn như kiếp trước. Anh lách người sang bên phải chính xác ba phân, đứng sừng sững bên cạnh vết nứt địa mạch màu đỏ rực.
“Ba... hai... một.”
Tần Hoài nhẩm đếm trong lòng. Đúng nhịp thở thứ ba, anh bộc phát Thốn Bộ Di Trầm, nhảy vọt lùi lại phía sau.
“Ầm!!!”
Cột lôi hỏa bạo liệt từ vết nứt địa mạch bùng phát dữ dội đúng như tính toán của anh. Luồng sấm sét đỏ rực phun thẳng lên trời, đánh trúng vào phần hông và chân sau của con linh khuyển thủ lĩnh đang lao tới giữa không trung.
“Áu... Gào!”
Con quái thú bị lôi hỏa thiêu rụi một mảng lớn da thịt, tiếng gầm rú kiêu hãnh biến thành tiếng rên rỉ đau đớn kịch liệt. Nó rơi bịch xuống đất, nhục thân cháy xém nhưng vẫn hung tợn nhe nanh vuốt cố lết về phía Tần Hoài hòng đồng quy vu tận.
“Nghịch Chuyển Linh Lực!”
Tần Hoài trầm giọng quát. Anh vận hành Thổ Nạp Phế Thạch Pháp ngược chiều kinh mạch, đưa luồng linh lực phế thạch bạo liệt màu xám nhạt đục ngầu trong người chạy ngược vào vết sẹo đỏ trên cổ tay trái, truyền thẳng vào thanh đoản đao rỉ sét.
Thanh đoản đao rỉ sét (Thời Không Nguyệt Đao) đột ngột phát ra những tiếng kêu vo vo kỳ lạ. Trên thân đao loang lổ vết rỉ sét bỗng nhiên lóe lên một luồng dao động thời gian mờ ảo, bẻ cong cả màn sương độc xung quanh.
Tần Hoài lướt tới, vung đao chém xuống. Nhát chém của anh không hề mang theo linh áp mạnh mẽ của tu sĩ chính thống, nhưng nó lại đi qua một quỹ đạo vô cùng quỷ dị – dường như lưỡi đao đã lách qua một kẽ hở thời gian ba giây trước để chém thẳng vào điểm yếu sinh mệnh của con thú dữ.
“Phập!”
Đoản đao rỉ sét chém đứt đôi cơ thể của con linh khuyển thủ lĩnh khổng lồ một cách dễ dàng, như thể lớp da thịt dày cộm và xương cốt cứng ngắc của nó chỉ là một tờ giấy mỏng. Máu đen kịch độc phun ra xối xả, ăn mòn cả đất đá xung quanh.
Ba con linh khuyển còn lại nhìn thấy thủ lĩnh bị chém chết thảm khốc trong chớp mắt, lập tức rên rỉ cụp đuôi, điên cuồng tháo chạy vào sâu trong màn sương độc của Ma Nguyên Cốc.
Kiếm Vô Phong ngồi bệt dưới đất, hai tay run rẩy chống thanh phế kiếm rỉ sét để giữ cho nhục thân không ngã gục. Đôi mắt sâu hoắm của y trợn trừng kinh ngạc, dán chặt vào thanh đoản đao rỉ sét trên tay Tần Hoài vẫn còn đang tỏa ra những luồng dao động thời gian mờ ảo.
“Ngươi... thanh đao của ngươi... tại sao lại có thể chém đứt phòng ngự của linh thú dễ dàng như vậy? Kiếm ý của ngươi... không phải, đó không phải kiếm ý...”
“Đừng nói nhảm nữa.” Tần Hoài lạnh lùng ngắt lời, bước đến sát bên y.
Anh phát hiện ra Kiếm Vô Phong đang lén vận hành toàn bộ luồng linh lực tàn dư trong đan điền rách nát của mình hòng tự bạo để không bị bầy thú vệ của Vương Hổ bắt sống làm dược nô.
“Muốn tự bạo sao? Kiếm ý bất khuất của ngươi chỉ dùng để tự sát thôi sao?”
Tần Hoài nhanh như chớp vươn tay trái ra, ngón tay kẹp một cây Định Hồn Châm bằng sắt đen rỉ sét, đâm mạnh vào huyệt đạo linh hồn trên vai của Kiếm Vô Phong.
“Cạch!”
Luồng linh lực tự bạo trong đan điền của Kiếm Vô Phong lập tức bị đóng băng hoàn toàn. Y trợn tròn mắt, nhục thân tê liệt ngã quỵ vào lòng Tần Hoài, không thể tin nổi một thiếu niên phế mạch lại có thể dùng một cây kim châm khống chế được kinh mạch tàn phế của y.
“Ngươi... ngươi cứu ta làm gì? Vương Hổ sắp dẫn theo lực lượng chủ lực khóa chặt Ma Nguyên Cốc rồi... Hai tên phế mạch chúng ta... chỉ là chờ chết mà thôi...” Kiếm Vô Phong khàn giọng cười khổ, nhưng trong mắt y vẫn cuồn cuộn một luồng ngạo cốt không chịu khuất phục.
“Ta cứu ngươi, vì kiếm ý rỉ sét của ngươi đáng để ta mạo hiểm mạng sống.” Tần Hoài đỡ Kiếm Vô Phong dậy, đôi mắt xám tro nhìn sâu vào màn sương độc phía xa.
“U u u!!!”
Một tiếng tù và bằng xương thú vang dội, trầm đục đột ngột vang lên từ lối vào Ma Nguyên Cốc, chấn động cả vách núi hoang tàn. Đó là tiếng còi tập hợp lực lượng tuần tra của Vương Hổ. Bầy linh khuyển săn mồi đã ngửi thấy mùi máu của đồng loại và đang dẫn đường cho toán thú vệ áp sát vị trí của họ.
“Vương Hổ đến rồi...” Kiếm Vô Phong siết chặt chuôi phế kiếm rỉ sét, cắn răng nói. “Lần này... chúng ta không còn lối thoát.”
Tần Hoài khẽ siết chặt đoản đao rỉ sét dắt bên hông, đưa mắt nhìn sâu vào màn sương độc dày đặc của Ma Nguyên Cốc hoang phế, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!