Địa Đạo Sụp Đổ Và Hạt Giống Đồng Minh
Không khí bên trong Hầm quặng số 9 lúc nào cũng đặc quánh như một thứ váng dầu hôi thối. Tiếng cuốc mỏ nện vào vách đá vang lên những âm thanh cộc cộc, nặng nề và đều đặn, xen lẫn tiếng ho khan xé phổi của những phu mỏ phàm nhân. Dưới ánh sáng lờ mờ của những cây đuốc tẩm mỡ thú bốc khói nghi ngút, những tấm lưng trần loang loãng mồ hôi và bụi quặng xám xịt chuyển động như những bóng ma dưới lòng đất.
Tần Hoài khẽ siết chặt cán cuốc rỉ sét, đôi mắt xám tro khẽ liếc nhìn về phía cổ tay trái. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian ẩn hiện dưới lớp bụi đá dày đặc, thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp đập lạnh buốt. Trên trán anh, vết sẹo mờ từ vụ tự sát bằng cách lao đầu vào bệ bếp đá ở kiếp trước vẫn còn lưu lại như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của việc bẻ cong nhân quả. Thần hồn của anh hiện tại đã bị mài mòn bốn phần trăm. Mỗi một lần nghịch hành là một lần anh phải đánh đổi bằng chính ký ức phàm nhân của mình. Anh đã quên đi mùi vị bát cháo loãng của mẹ, quên đi những âm thanh ấm áp thuở thiếu thời, chỉ còn lại sự lạnh lùng và ý chí sắt đá phải bảo vệ bằng được muội muội Tần Dao.
“Ca ca, huynh uống hớp nước đi.”
Lục Tiểu Đồng gầy gò lết đến bên cạnh, chìa ra một ống tre nước vẩn đục. Cậu bé mười lăm tuổi mặc bộ đồ tạp dịch rộng thùng thình bám đầy bụi than, khuôn mặt lem luốc nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ lo lắng và trung thành tuyệt đối. Sau khi phối hợp gài bẫy loại bỏ tên giám sát Lưu Manh vào ngày hôm trước, Tiểu Đồng coi Tần Hoài không khác gì một vị thần minh cứu thế.
“Đệ uống đi.” Tần Hoài trầm giọng đáp, ánh mắt anh đột ngột dán chặt vào những kẽ nứt trên trần hang đá phía xa.
Theo ký ức từ dòng thời gian gốc, hôm nay chính là ngày Mã Độc – chấp sự trưởng tàn bạo của Hầm quặng số 9 – sẽ kích hoạt trận pháp tự hủy để chôn vùi toàn bộ phu mỏ. Lão muốn xóa sổ những kẻ cứng đầu, bòn rút tài nguyên mỏ cổ và quan trọng nhất là che giấu việc lén lút khai thác Sơ cấp Thời Không Sa dưới đáy vực sâu.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Tiếng gầm rú kinh hoàng vang lên từ sâu trong lòng núi, không phải là một vụ động đất tự nhiên. Đó là tiếng xé rách của linh lực bạo liệt. Trần hang đá phía trước bắt đầu nứt toác, những khối đá nặng hàng trăm cân rơi xuống rầm rầm, bụi đất bốc lên mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
“Sập hầm rồi! Chạy mau!”
Hàng trăm phu mỏ phàm nhân hoảng loạn gào thét, vứt bỏ cuốc mỏ, điên cuồng dồn về phía lối thoát hiểm chính của hầm quặng. Trần Thiết – gã phu mỏ lực lưỡng với bắp tay cuồn cuộn gân xanh – hét lớn chỉ huy toán thợ mỏ chạy trốn.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, một luồng chướng khí màu xám đen kịt bỗng nhiên phun ra từ các vách đá rạn nứt. Luồng khí độc này mang theo oán niệm nồng nặc, chỉ cần hít phải một ngụm nhỏ là lồng ngực sẽ nóng rát như thiêu đốt, lục phủ ngũ tạng rữa nát.
***
*Kiếp thứ nhất của vụ sập hầm.*
Tần Hoài của kiếp này chưa kịp chuẩn bị kỹ lưỡng cho tốc độ bùng phát của trận pháp tự hủy. Anh nắm chặt tay Lục Tiểu Đồng, hét lớn: “Tiểu Đồng, chạy theo ta!”
Nhưng lối thoát hiểm chính đã bị một khối đá khổng lồ cao bằng hai người đàn ông từ trần hang đổ ập xuống, chặn đứng hoàn toàn. Bụi đá và chướng khí độc hại ập đến như thủy triều.
“Không thông rồi! Lối ra bị chặn rồi!” Trần Thiết gào lên trong tuyệt vọng, dùng cuốc sắt nện điên cuồng vào khối đá khổng lồ nhưng chỉ tạo ra những tia lửa vô dụng.
Chướng khí độc dâng cao cực nhanh. Lục Tiểu Đồng ngã quỵ xuống đất, hai tay cào cấu cổ họng, gương mặt tím tái vì ngạt thở. Tần Hoài lao đến, ôm chặt lấy cậu bé, vận hành Thổ Nạp Phế Thạch Pháp đến cực hạn để hấp thụ ngược chướng khí độc hại vào kinh mạch phế cốt của chính mình nhằm làm lá chắn tạm thời cho Tiểu Đồng.
Nhưng lượng khí độc quá khổng lồ. Kinh mạch phế cốt rạn nứt của Tần Hoài gào thét đau đớn, linh lực bạo liệt trong người bộc phát dữ dội. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt, không khí loãng dần, tầm nhìn nhòe đi trong làn sương xám kịt.
Trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng ý thức, đôi mắt xám tro của Tần Hoài cố gắng quét qua cấu trúc địa tầng xung quanh. Nhờ dao động linh lực hỗn loạn, anh phát hiện ra ở vách đá phía đông có một khe hở địa tầng nhỏ, nơi áp suất khí chướng rò rỉ ra ngoài với tần số khác biệt.
“Phía đông... có một kẽ hở...”
Tần Hoài ngã gục, nhục thân rã nát vì ngạt độc khí.
Bóng tối lạnh lẽo ập xuống. Linh hồn anh bị xé rách một cách thô bạo, hút ngược vạn dặm về phía Đạo Tiêu thứ nhất đặt dưới ngôi mộ cỏ vô danh ở nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông.
***
“Hộc!”
Tần Hoài bật dậy giữa nghĩa trang hoang vắng. Ánh trăng xám xịt rọi xuống gương mặt nhợt nhạt cắt không ra giọt máu của anh.
Cơn đau đầu kịch liệt dội lên như muốn nổ tung thức hải. Trên cổ tay trái, mảnh ngọc cổ rỉ sét nứt thêm một vết sâu hoắm, phát ra ánh sáng xám tro u uất. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian rỉ ra một giọt máu tươi lạnh ngắt.
[Giới hạn chịu đựng linh hồn: Thần hồn mài mòn thêm 2%. Tổng mức mài mòn hiện tại: 6%].
Anh khẽ nhắm mắt, nhận ra mình vừa quên đi một ký ức phàm nhân nữa – ký ức về hình ảnh nụ cười dịu dàng của mẹ khi bà thắt bím tóc cho Tần Dao thuở nhỏ. Lòng anh lạnh đi một nhịp, nhưng ý chí phạt thiên lại càng thêm phần kiên định.
“Mã Độc... ngươi tàn ác dùng mạng phàm nhân làm củi đốt, ta sẽ dùng chính cái chết này để lật đổ sát cục của ngươi.”
Không phí phạm một nhịp thở, Tần Hoài vận hành Thốn Bộ Di Trầm đến cực hạn. Nhục thân của anh để lại những tàn ảnh mờ ảo trong đêm tối nhờ lợi dụng sương mù độc hại xung quanh nghĩa trang. Anh lao thẳng về phía Hầm quặng số 9, lách qua các trạm gác ngoại môn một cách ngụy trang hoàn hảo trước khi trận pháp tự hủy được kích hoạt.
***
*Kiếp thứ hai của vụ sập hầm.*
Tần Hoài bước vào lòng địa đạo tối tăm của Hầm quặng số 9 đúng nửa canh giờ trước khi vụ nổ diễn ra. Anh tìm thấy Lục Tiểu Đồng đang lúi húi nhặt phế thạch vụn, bên cạnh là Trần Thiết và A Sâm – người phu mỏ gù lưng có thính giác địa tầng bẩm sinh.
“Trần Thiết, A Sâm, dừng tay lại!” Tần Hoài trầm giọng ra lệnh, uy áp từ đôi mắt xám tro lạnh lùng khiến cả hai phu mỏ giật mình khựng lại.
“Tần Hoài tiểu tử, ngươi có ý gì? Giờ giới nghiêm sắp đến, không đào đủ quặng Mã Độc sẽ lột da chúng ta!” Trần Thiết nhíu mày gầm gừ.
“Mã Độc muốn giết tất cả các ngươi.” Tần Hoài bước lên một bước, giọng nói không chút dao động. “Lão đã kích hoạt trận pháp tự hủy. Trong vòng nửa canh giờ nữa, toàn bộ Hầm quặng số 9 sẽ sập xuống, chướng khí độc từ hồ máu sẽ tràn ngập nơi này để chôn sống các ngươi.”
Toán phu mỏ xung quanh nghe vậy lập tức xôn xao, kẻ tin người ngờ.
“Ngươi nói càn cái gì đó? Tông môn làm sao có thể...”
“Ầm!!!”
Lời chưa dứt, tiếng nổ kinh hoàng từ sâu trong lòng núi đã cắt ngang mọi sự nghi ngờ. Trần hang đá bắt đầu rạn nứt kịch liệt, những tảng đá khổng lồ rơi xuống sầm sập. Chướng khí màu xám đen kịt bắt đầu phun ra từ các vách đá.
“Sập hầm thật rồi! Chạy lối chính mau!” Trần Thiết biến sắc gào lên, định dẫn đầu toán phu mỏ lao về phía lối thoát chính.
“Đứng lại!” Tần Hoài hét lớn, âm thanh mang theo linh lực phế thạch bộc phát chấn động cả lòng hang. “Lối thoát chính sẽ bị đá lở đè sập hoàn toàn trong vòng mười nhịp thở nữa! Kẻ nào qua đó sẽ chết không toàn thây!”
Nhìn thấy sự kiên định lạnh lùng và vết sẹo mờ trên trán Tần Hoài tỏa ra một khí tức tang thương vượt thời gian, Trần Thiết khựng lại trong một nhịp thở quyết định. Đúng lúc đó, một tiếng “Rầm” kinh thiên động địa vang lên từ phía lối ra chính, cả một mảng trần hang khổng lồ sụp đổ, chặn đứng hoàn toàn lối thoát đúng như lời Tần Hoài dự đoán.
Toán phu mỏ mặt cắt không còn giọt máu, hoàn toàn tuyệt vọng quỳ sụp xuống đất gào khóc.
“Tần Hoài! Giờ làm sao đây? Chúng ta chết chắc rồi!” Trần Thiết nắm chặt lấy vai Tần Hoài, giọng run rẩy.
“Nghe lệnh ta!” Tần Hoài gạt tay Trần Thiết ra, chỉ tay về phía vách đá phía đông – nơi anh đã ghi nhớ vị trí khe hở địa tầng từ kiếp trước. “Trần Thiết! Dẫn toán phu mỏ dùng cuốc sắt đập mạnh vào vách đá phía đông kia! Phía sau vách đó có một lối thoát ngầm rỗng!”
“Nhưng vách đá đó cứng như thép tốt...”
“A Sâm!” Tần Hoài cắt ngang, quay sang gã phu mỏ gù lưng. “Áp tai vào đất, định vị cấu trúc rỗng phía sau vách đá phía đông cho ta!”
A Sâm lập tức bò rạp xuống đất, áp đôi tai nhạy bén vào vách đá nứt nẻ. Chỉ ba nhịp thở sau, đôi mắt mờ đục của gã trợn trừng kinh ngạc: “Đúng! Đúng rồi! Phía sau vách này có tiếng gió rít nhẹ, đá ở đây mỏng hơn chỗ khác rất nhiều! Có địa đạo ngầm!”
“Mau! Nghe theo Tần Hoài! Đập vỡ vách đá phía đông!” Trần Thiết gầm lên, vung cây cuốc mỏ bọc thép nện điên cuồng vào điểm yếu vách đá dưới sự chỉ điểm của A Sâm.
Cùng lúc đó, chướng khí độc hại màu xám đen đã tràn ngập không gian chật hẹp, bắt đầu ăn mòn sinh mệnh lực của các phu mỏ. Lục Tiểu Đồng ho sặc sụa, ngã quỵ xuống đất.
“Tiểu Đồng!”
Tần Hoài lao đến. Không có mạng hồi sinh dự phòng nào khác nếu Đạo Tiêu bị phát hiện, anh buộc phải mạo hiểm nhục thân. Tần Hoài vận hành Thổ Nạp Phế Thạch Pháp, đảo ngược dòng chảy kinh mạch phế cốt. Anh há miệng hít sâu một hơi, cưỡng ép hút toàn bộ luồng chướng khí độc hại xung quanh Lục Tiểu Đồng vào lồng ngực của mình.
“Khặc!”
Máu đen từ khóe môi Tần Hoài trào ra, kinh mạch toàn thân anh bỏng rát như có vạn con kiến độc đang cắn xé. Nhục thân phàm cốt của anh nứt nẻ nhẹ, rỉ ra những giọt máu tươi lẫn lộn linh lực tạp chất màu xám nhạt đục ngầu. Nhưng anh vẫn đứng sừng sững như một ngọn núi đá, che chắn hoàn hảo cho Lục Tiểu Đồng phía sau.
“Bể rồi! Vách đá bể rồi!” Trần Thiết gào lên vui sướng.
Một khe nứt khổng lồ phát ra ánh sáng tím nhạt bạo liệt xuất hiện trước mắt họ. Đó chính là Linh mạch rạn nứt Thương Vân – lối thoát hiểm ngầm duy nhất chứa đầy linh khí bạo liệt không ổn định.
“A Sâm dẫn đường! Trần Thiết bọc hậu! Tất cả tiến vào khe nứt địa mạch mau!” Tần Hoài khàn giọng ra lệnh, tay bế xốc Lục Tiểu Đồng đang hôn mê lao thẳng vào khe nứt không gian rạn nứt.
Sau lưng họ, Hầm quặng số 9 sụp đổ hoàn toàn trong một tiếng nổ kinh thiên động địa, chôn vùi toàn bộ dấu vết tội ác của Mã Độc dưới hàng vạn tấn đá nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!