Cạm Bẫy Lục Lọi Và Cái Giá Của Sự Thay Đổi
Bàn tay gầy guộc như móng vuốt dơi của giám sát Lưu Manh từ từ hạ xuống bả vai Tần Hoài. Luồng linh lực Luyện Khí ngũ trọng lạnh lẽo từ lòng bàn tay gã thẩm thấu qua lớp áo vải thô rách nát, tựa như một thanh băng nhọn hoắt đâm thẳng vào xương tủy anh. Trong không gian chật hẹp và ẩm ướt của nhánh địa đạo bỏ hoang phía đông Hầm quặng số 9, hơi thở của Tần Hoài ngưng đọng lại. Anh cảm nhận rõ ràng viên phế thạch phát sáng kỳ lạ – thứ đang chứa đựng những hạt cát thời gian vô giá – vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay phải bám đầy bụi quặng xám xịt của mình.
“Tiểu tử, ngươi đang giấu cái gì đó?” Giọng nói của Lưu Manh rít qua kẽ răng vàng khè, mang theo sự tham lam tột độ. Đôi mắt chuột ti hí của gã dán chặt vào khe hở giữa những ngón tay của Tần Hoài, nơi luồng ánh sáng vàng kim mờ ảo vẫn đang cố lách qua lớp bụi đất để thoát ra ngoài.
Tần Hoài khẽ run vai, cố tình lộ ra vẻ hoảng hốt và hèn nhát của một tên tạp dịch phế mạch thông thường. Anh lùi lại nửa bước, lắp bắp đáp:
“Giám... Giám sát đại nhân, chỉ là một viên phế thạch quặng thải có chút phát quang mà thôi. Vãn bối thấy lạ nên nhặt lên xem...”
“Phế thạch?” Lưu Manh cười khẩy, tiếng cười khô khốc vang vọng trong lòng địa đạo tối tăm. “Một tên phế mạch đan điền rạn nứt như ngươi mà cũng có tư cách xem quặng sao? Đưa đây cho ta!”
Gã không đợi Tần Hoài đồng ý, năm ngón tay gầy guộc đột ngột biến trảo, thô bạo giật lấy viên đá từ tay anh. Sức mạnh của tu sĩ Luyện Khí ngũ trọng dễ dàng bẻ gãy lực kháng cự yếu ớt của nhục thân phàm cốt. Viên phế thạch phát sáng rơi vào tay Lưu Manh. Gã đưa lên sát mắt, lật qua lật lại, hơi thở dồn dập khi cảm nhận được dao động không gian mờ ảo tỏa ra từ bên trong.
“Đây không phải quặng thường... Đây là bảo vật mỏ cổ!” Ánh mắt Lưu Manh bừng lên tia sáng điên cuồng. Gã đột ngột quay sang, túm chặt lấy cổ áo Tần Hoài, nhấc bổng anh lên vách đá lạnh ngắt. “Nói! Ngươi đào được thứ này ở đâu? Có phải dưới giường đất của ngươi vẫn còn giấu những thứ tương tự không?”
“Không có! Vãn bối thề không có!” Tần Hoài gào lên, giả vờ tuyệt vọng. Ở kiếp này, anh biết rõ lòng tham của tu sĩ ngoại môn là một cái hố không đáy. Nếu anh hối lộ gã bằng linh thạch hạ phẩm như ở kiếp trước, gã sẽ chỉ càng nghi ngờ anh nắm giữ bí mật lớn hơn và lục soát triệt để hơn.
Quả nhiên, Lưu Manh ném mạnh Tần Hoài xuống đất, khạc một bãi đờm đặc xuống chân anh. “Hừ, miệng cứng lắm. Đi! Ta phải lục soát lán trại của ngươi. Nếu tìm thấy nửa viên linh thạch lậu hay bảo vật nào khác, ta sẽ lột da ngươi dâng lên Mã Độc đại nhân!”
Gã thô bạo lôi xềnh xệch Tần Hoài ra khỏi địa đạo, hướng thẳng về phía khu lán trại phu mỏ rách nát ở ngoại môn.
***
Cơn gió lạnh buốt mang theo chướng khí độc hại thổi qua khu lán trại phu mỏ xám xịt. Nhà tranh phế thải của Tần Hoài nằm trơ trọi ở rìa khu đất, tường đất nứt nẻ bám đầy bụi quặng xám tro.
“Rầm!”
Lưu Manh dùng chân đạp văng cánh cửa gỗ mục nát. Tiếng động lớn khiến thiếu nữ đang nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp giật mình tỉnh giấc. Tần Dao – muội muội của anh – vóc dáng gầy gò yếu ớt dưới lớp chăn mỏng, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra giọt máu, đôi mắt sáng ngời như sao đêm lộ ra vẻ hoảng sợ tột độ. Sợi dây buộc tóc màu đỏ do Tần Hoài tặng khẽ lay động bên gối.
“Ca ca...” Giọng nàng yếu ớt, ho khan vài tiếng khô khốc.
“Dao nhi, đừng sợ!” Tần Hoài định lao đến che chắn cho muội muội nhưng đã bị Lưu Manh vung tay bắn ra một luồng linh lực xám xịt, đánh ngã nhào xuống đất.
“Tránh ra, tên rác rưởi!” Lưu Manh cười lên sằng sặc, bắt đầu điên cuồng lục lọi căn nhà tranh rách nát. Gã đập phá chiếc hòm gỗ duy nhất chứa vài bộ quần áo chắp vá, hất văng niêu cháo loãng nguội ngắt trên bệ bếp đất nứt nẻ.
Cuối cùng, gã bước đến bên giường tre của Tần Dao. Thần thức của gã quét qua mặt đất, đột ngột dừng lại dưới giường đất sụt lún.
“Ha ha! Tìm thấy rồi!”
Lưu Manh cúi người, thọc tay vào đống đất nát và lôi ra một chiếc giỏ tre nhỏ. Bên trong chứa đầy những mảnh phế thạch lấp lánh cát vàng thời gian mà Tần Hoài đã cẩn thận tích lũy từ những ngày trước.
“Không được chạm vào đồ của ca ca ta!” Tần Dao không biết lấy đâu ra sức lực, đột ngột lao xuống giường, hai bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy cánh tay của Lưu Manh.
“Cút ra, con ranh phế vật!” Lưu Manh biến sắc, vung tay tát mạnh một cú.
Lực lượng của tu sĩ Luyện Khí ngũ trọng dù chỉ là một cái gạt tay vô tình cũng đủ tàn phá nhục thân phàm nhân. Thân hình gầy yếu của Tần Dao bị hất văng ra xa, đầu đập mạnh vào góc sắc nhọn của bệ bếp đá nứt nẻ.
Một tiếng “cốp” khô khốc vang lên.
Máu đỏ tươi tuôn ra từ mái tóc đen nhánh, nhuộm đỏ cả sợi dây buộc tóc màu đỏ bên cạnh. Đôi mắt sáng ngời của nàng dần mất đi tiêu cự, khẽ mấp máy môi gọi “Ca ca...” rồi vĩnh viễn khép lại.
“Dao nhi!!!”
Tần Hoài như phát điên, lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Anh lao lên như một con dã thú bị thương, bất chấp đan điền rạn nứt đang gào thét đau đớn. Nhưng Lưu Manh chỉ cần xoay người, lạnh lùng giậm chân xuống gối trái của anh.
“Rắc!”
Xương bánh chè của Tần Hoài vỡ vụn dưới đế giày của gã. Anh ngã quỵ xuống vũng máu, đau đớn đến mức co giật toàn thân nhưng đôi mắt xám tro vẫn dán chặt vào thi thể lạnh ngắt của muội muội.
Thất bại. Thất bại đẫm máu.
Ở dòng thời gian gốc này, anh hoàn toàn bất lực. Nếu anh tiếp tục sống với nhục thân tàn phế này, anh sẽ bị Mã Độc tra tấn đến chết, và linh hồn của Tần Dao sẽ bị thiên kiêu Thương Vân Tông bắt đi luyện chế huyết đan. Nhân quả đã định sẵn cái chết của nàng nếu anh không thay đổi.
“Ta phải... làm lại...” Tần Hoài khàn giọng lẩm nhẩm, máu từ khóe miệng trào ra.
Lưu Manh đang say sưa đếm những viên phế thạch lấp lánh cát thời gian, hoàn toàn không chú ý đến tên phế mạch đang bò dưới đất. Tần Hoài dùng chút sức tàn cuối cùng của chân còn lại, dồn toàn bộ khí lực phàm cốt lướt đi, lao đầu thật mạnh vào góc nhọn của vách đá hầm mỏ ngay cạnh cửa.
“Bùm!”
Bóng tối ập xuống, nuốt chửng lấy tiếng cười tham lam của Lưu Manh và tiếng khóc câm lặng trong lòng anh.
***
“Hộc!”
Tần Hoài đột ngột mở mắt ra, bật dậy thở dốc.
Bóng tối của nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông vây lấy anh. Ánh trăng xám xịt rọi xuống những ngôi mộ cỏ vô danh lạnh lẽo. Gió đêm thổi qua rặng tre xào xạc, mang theo tử khí nồng nặc.
Thức hải của anh như bị một lưỡi rìu rỉ sét bổ đôi. Cơn đau đầu kịch liệt từ thần hồn rạn nứt dội lên từng cơn khiến anh phải quỳ sụp xuống đất, hai tay bấu chặt vào đất bùn. Trên cổ tay trái, vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian rỉ máu tươi, mảnh ngọc cổ rỉ sét xuất hiện thêm một vết nứt nhỏ mảnh như sợi tóc.
[Giới hạn chịu đựng linh hồn: Thần hồn mài mòn thêm 2%. Tổng mức mài mòn hiện tại: 4%].
Dòng chữ cổ hiện lên trong thức hải như một lời cảnh báo lạnh lùng của Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục. Anh cảm nhận rõ ràng một phần ký ức nhỏ bé của mình – mùi vị bát cháo loãng nóng hổi mà mẹ từng nấu cho anh năm mười tuổi – đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống xám xịt vô hồn.
Cái giá của sự thay đổi dòng thời gian là có thật. Linh hồn anh đang thực sự bị xói mòn.
Nhưng ánh mắt xám tro của Tần Hoài không có lấy một tia dao động hay sợ hãi. Anh đứng dậy, lau vệt máu trên khóe môi. Anh đang ở mốc thời gian nửa ngày trước khi cuộc lục soát của Lưu Manh diễn ra.
“Ta sẽ không để bi kịch lặp lại,” anh thì thầm, sát ý trong mắt ngưng tụ thành băng lạnh.
Anh nhanh chóng di chuyển về phía khu lán trại phu mỏ. Trên đường đi, anh gặp Lục Tiểu Đồng đang lén lút vác một giỏ quặng thô nhỏ.
“Tiểu Đồng, nghe ta nói,” Tần Hoài giữ chặt vai cậu bé, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng uy áp không thể chối từ. “Lưu Manh sắp tới lục soát lán trại của chúng ta để tịch thu linh thạch lậu. Ta cần đệ phối hợp với ta làm một việc.”
Lục Tiểu Đồng nhìn thấy vẻ nghiêm trọng và vết máu chưa khô trên trán Tần Hoài (di chứng từ vụ tự sát kiếp trước vẫn còn lưu lại dưới dạng một vết sẹo mờ), liền nuốt nước bọt gật đầu lia lịa: “Ca ca, huynh bảo gì đệ cũng làm!”
***
Tần Hoài quay trở lại căn nhà tranh phế thải của mình. Nhìn thấy Tần Dao vẫn đang nằm ngủ say trên giường tre, hơi thở tuy yếu ớt nhưng lồng ngực vẫn phập phồng ấm áp, hốc mắt anh khẽ nóng lên. Anh bước đến, nhẹ nhàng đắp lại tấm chăn mỏng cho nàng, rồi bắt đầu hành động.
Anh rút viên phế thạch phát sáng kỳ lạ ra. Lần này, anh không giấu dưới giường đất nữa.
Tần Hoài vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp, nín thở hoàn toàn để thu hồi toàn bộ dao động linh lực của bản thân. Anh dùng đoản đao rỉ sét khẽ cạy một kẽ nứt nhỏ trên bức tường đất nứt nẻ bám đầy bụi quặng. Anh nhét viên phế thạch vào sâu bên trong.
Để đối phó với thần thức quét phòng của tu sĩ Luyện Khí ngũ trọng như Lưu Manh, chỉ nín thở là chưa đủ. Tần Hoài nhớ lại chỉ điểm của linh thể giếng cổ Tào Diệc. Anh lén lút bôi một lớp đất bùn trộn lẫn oán khí tử thi mà anh đã thu thập từ nghĩa trang núi sau lên bề mặt vết nứt tường đất. Tử khí nồng nặc và oán niệm hôi thối của nghĩa địa hoàn toàn che lấp đi dao động không gian rạn nứt siêu nhỏ của viên phế thạch.
Tiếp theo, anh lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm lậu – thứ mà anh đã lén giấu được từ trước. Anh bọc nó vào một mảnh vải rách, ánh mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt.
“Lưu Manh, ngươi tham lam, vậy ta sẽ dùng chính lòng tham của ngươi để chôn vùi ngươi.”
***
Vài canh giờ sau, tiếng bước chân thô bạo quen thuộc vang lên ngoài lán trại.
“Rầm!”
Cánh cửa gỗ mục nát lại bị đạp văng ra đúng như trong ký ức của Tần Hoài. Lưu Manh vác bộ mặt chuột tai dơi đầy sẹo rỗ bước vào, theo sau là hai tên tay sai chấp pháp đội ngoại môn.
“Tiểu tử phế mạch, cút ra đây!” Lưu Manh hét lớn, đôi mắt ti hí quét qua căn phòng rách nát.
Tần Hoài lập tức đứng bật dậy từ cạnh giường của Tần Dao, vẻ mặt lộ ra sự sợ hãi tột độ nhưng che chắn hoàn hảo cho muội muội phía sau. Anh quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy:
“Giám sát đại nhân... vãn bối thực sự không tư tàng thứ gì cả. Xin ngài thương xót muội muội vãn bối đang bệnh nặng...”
“Hừ, thương xót? Ở Thương Vân Tông này không có hai chữ đó!” Lưu Manh gạt phăng anh ra, ra lệnh cho tay sai: “Lục soát cho ta! Lục từng kẽ đất, từng khe hở giường tre!”
Hai tên tay sai lập tức lao vào đập phá. Chúng lật tung chiếc hòm gỗ, bới tung đống rơm rạ dưới đất. Thần thức của Lưu Manh quét qua bức tường đất nứt nẻ, nhưng khi chạm đến vết nứt bôi đầy bùn oán khí nghĩa địa, gã chỉ nhíu mày khịt mũi vì mùi hôi thối của tử khí vứt xác phu mỏ, hoàn toàn lờ đi vết nứt đó.
Đúng lúc cuộc lục soát đang đi vào bế tắc và Lưu Manh bắt đầu lộ vẻ tức giận, Lục Tiểu Đồng từ bên ngoài lán trại bất ngờ chạy xộc vào, ôm theo một giỏ than củi bẩn thỉu.
“A! Giám sát đại nhân cứu mạng!” Lục Tiểu Đồng giả vờ vấp ngã ngay dưới chân Lưu Manh, giỏ than củi đổ ập ra, bụi than đen kịt bắn tung tóe lên đôi giày da sạch sẽ của gã.
“Mẹ kiếp! Tên tạp dịch rác rưởi này!” Lưu Manh nổi giận lôi đình, vung chân định đá bay Lục Tiểu Đồng.
“Đại nhân bớt giận! Tiểu Đồng không cố ý!” Tần Hoài lập tức lao ra gục đầu cầu xin, che chắn trước mặt Lục Tiểu Đồng.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn khi bụi than bay mù mịt và Lưu Manh đang mải chửi bới, Tần Hoài vận hành Thổ Nạp Phế Thạch Pháp, dồn luồng linh lực xám nhạt đục ngầu tích lũy được vào mười đầu ngón tay. Động tác tay của anh nhanh đến mức để lại tàn ảnh mờ ảo trong màn bụi đen.
Anh khẽ lướt tay qua đai lưng của Lưu Manh. Với thủ pháp tráo dược vô ảnh cực kỳ tinh tế, Tần Hoài đã nhét viên linh thạch hạ phẩm lậu bọc trong vải rách sâu vào nếp gấp đai lưng bằng da thú của gã giám sát, đồng thời lén giật đứt sợi dây treo túi trữ vật nhỏ của gã khiến nó hơi trễ xuống.
“Cút ra!” Lưu Manh đá mạnh vào vai Tần Hoài, khiến anh ngã lộn nhào ra đất. Gã phủi phủi bụi than trên áo, hậm hực quát: “Mẹ kiếp, toàn một lũ rác rưởi nghèo kiết xác! Đi, chúng ta qua lán trại khác!”
Nhưng gã chưa kịp bước ra khỏi cửa, tiếng bước chân kim loại dồn dập và uy nghiêm đã vang lên rầm rập ngoài sân lán trại.
Một toán tu sĩ mặc giáp sắt đen chỉnh tề, tay lăm lăm linh kiếm nhất phẩm cực hạn xuất hiện. Dẫn đầu là Tôn Lập – Chấp pháp đội trưởng ngoại môn, người sở hữu tu vi Luyện Khí cửu trọng cực mạnh, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng tuần tra.
“Chấp pháp đội tuần tra! Tất cả đứng im!” Tôn Lập lạnh lùng ra lệnh, khí áp của tu sĩ Luyện Khí cửu trọng đè nặng khiến hai tên tay sai của Lưu Manh lập tức quỳ mọp xuống đất.
Lưu Manh giật mình, vội vàng khom lưng hành lễ: “Tôn đội trưởng, ngài sao lại đến đây? Tiểu nhân đang tiến hành lục soát định kỳ khu lán trại tạp dịch...”
“Lục soát?” Tôn Lập khẽ liếc nhìn đống đổ nát trong nhà tranh của Tần Hoài, rồi hướng ánh mắt lạnh lẽo về phía Lưu Manh. “Ta nhận được mật báo từ phu mỏ, nói có giám sát ngoại môn lén lút ăn chặn linh thạch hạ phẩm khai thác được từ Hầm quặng số 9 để làm của riêng, vi phạm nghiêm trọng tông quy.”
Lưu Manh biến sắc, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán: “Tôn đại nhân, oan uổng quá! Tiểu nhân trung thành tận tụy với tông môn, làm sao dám tư tàng linh thạch lậu...”
“Có oan hay không, lục soát người sẽ rõ!” Tôn Lập không thèm nghe giải thích, vung tay ra hiệu cho hai vệ binh tiến lên.
“Đại nhân, tiểu nhân thực sự bị oan...” Lưu Manh gào lên, nhưng khi vệ binh thọc tay vào nếp gấp đai lưng bằng da thú của gã, sắc mặt gã lập tức cứng đờ.
Một viên linh thạch hạ phẩm lậu bọc trong mảnh vải rách rưới – thứ chứa đầy linh khí tạp chất đặc trưng của Hầm quặng số 9 – được lôi ra trước bàn dân thiên hạ.
“Tôn... Tôn đại nhân! Cái này không phải của tiểu nhân! Có kẻ gài bẫy! Chắc chắn có kẻ gài bẫy tiểu nhân!” Lưu Manh kinh hoàng hét lên, gương mặt vặn vẹo tột độ. Gã quay sang nhìn Tần Hoài đang nằm rên rỉ dưới đất, chỉ tay điên cuồng: “Là hắn! Là tên phế mạch này!”
Tôn Lập nhìn viên linh thạch lậu, rồi nhìn sang Tần Hoài gầy gò yếu ớt, đan điền rỗng tuếch không có lấy một tia linh lực chính thống. Lão gác mộ mù Thẩm Vô Danh từng nói phế mạch của Tần Hoài không thể chứa nổi nửa tia linh khí chính quy, làm sao có thể sở hữu thứ này?
“Hừ, một tên phế mạch phu mỏ làm sao trộm được linh thạch lậu dưới sự giám sát gắt gao của ngươi?” Tôn Lập lạnh lùng thốt lên. “Lưu Manh, chứng cứ rành rành, ngươi dám ăn cắp tài sản của tông môn, tội không thể dung thứ! Rút hồn luyện khí, tru di tam tộc!”
“Không!!! Tôn đại nhân! Cổ Hữu Lăng trưởng lão sẽ cứu ta! Ta là người của Cổ gia!” Lưu Manh gào thét thảm thiết khi bị hai vệ binh chấp pháp đội bẻ quặt tay ra sau, lôi xềnh xệch ra khỏi lán trại như một con chó chết.
Tiếng gào thét bất lực của gã nhỏ dần rồi tắt hẳn trong tiếng gió rít gào của nghĩa trang sau núi.
***
Căn nhà tranh rách nát trở lại sự tĩnh lặng u ám.
Tần Hoài từ từ đứng dậy từ mặt đất lạnh ngắt. Anh phủi sạch bụi than trên áo vải xám tro, ánh mắt xám tro tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn ra ngoài cửa.
Lưu Manh đã bị loại bỏ hoàn toàn khỏi khu lán trại phu mỏ một cách hợp pháp mà không để lại bất kỳ dấu vết nào nghi ngờ đến anh. Muội muội Tần Dao vẫn an toàn nằm trên giường tre, sợi dây buộc tóc màu đỏ vẫn nguyên vẹn bên gối.
Anh đã bẻ cong dòng thời gian thành công lần thứ nhất.
Nhưng Tần Hoài biết rõ, đây mới chỉ là sự khởi đầu của một đại kiếp nạn khủng khiếp hơn gấp bội. Việc Lưu Manh bị bắt sẽ khiến Chấp pháp đội trưởng Tôn Lập nảy sinh nghi ngờ về kẻ đứng sau gài bẫy, siết chặt kiểm soát khu mỏ. Và quan trọng hơn, thần hồn của anh đã xuất hiện thêm những vết rạn nứt không thể đảo ngược.
Anh khẽ vuốt ve vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái đang nhói đau âm ỉ.
“Mỗi lần thay đổi nhân quả... cái giá phải trả đều thật tàn khốc,” Tần Hoài thì thầm, ánh mắt nhìn về phía Hầm quặng số 9 âm u ở phía xa. “Nhưng để bảo vệ nàng, ta sẵn sàng chết thêm ngàn vạn lần nữa.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!