Trận Pháp Phong Không Và Cái Chết Thứ Hai Mươi Hai
Cơn bão đêm ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời Thương Vân Châu, nhưng sâu trong những ngách đá rạn nứt dưới lòng đất cấm địa, bầu không khí lại đặc quánh và im lìm đến đáng sợ.
Tần Hoài đứng lặng trong bóng tối của nhánh địa đạo hoang phế. Gió rít từ các khe đá dội lại qua chiếc tai phải ù đặc của anh thành những tiếng u u trầm đục, còn bên tai trái chỉ là một khoảng tịch mịch câm lặng vĩnh viễn. Hai bên thái dương, những sợi tóc bạc trắng lơ thơ rủ xuống, lấp lánh thứ ánh sáng xám tro lạnh lẽo của thần hồn đã bị mài mòn tới mức ba mươi tám phần trăm.
Anh khẽ cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian nhạt đi thấy rõ, như một chiếc đồng hồ cát đang cạn dần cát ấm. Bên hông anh, mảnh ngọc cổ rỉ sét – di vật duy nhất của phụ mẫu – khẽ va chạm vào chuôi đoản đao Thời Không Nguyệt Đao dính máu đen tẩm Thực Hồn Tán thật, phát ra âm thanh lạch cạch cô độc. Trên mặt ngọc cổ, vết nứt sâu hoắm rỉ ra làn sương mù xám tro u uất kịch liệt.
"Vương Tử Kiệt... Phong Không Trận Kỳ..."
Tần Hoài khẽ lẩm nhẩm qua thần thức. Luồng áp lực không gian vô hình từ tháp đồng rỉ sét phía đông lan tỏa ngày càng mạnh mẽ. Nó không giống như áp lực linh lực thông thường của tu sĩ Trúc Cơ, mà là một loại quy tắc phong tỏa vô hình, khiến cho không gian xung quanh anh trở nên nặng nề, dính nhớp như bùn loãng. Mỗi nhịp thở của anh đều trở nên khó khăn, xoáy nước linh lực vàng kim nhạt dị biến từ Đúc Đạo Tiêu làm lõi dưới rốn khẽ co thắt kịch liệt để chống lại sự đè nén của trận pháp.
Anh biết rõ gã trận pháp thiên tài Vương Tử Kiệt đang làm gì. Gã đang kích hoạt Phong Không Trận Kỳ để phong tỏa hoàn toàn không gian tế đàn đá đen phía đông. Một khi trận pháp hoàn tất, kết giới phong không sẽ khóa chặt mọi dao động thời không trong phạm vi vạn dặm. Khi đó, không chỉ con đường trốn chạy của mười vạn phu mỏ bị chặn đứng, mà ngay cả bí thuật "Hồi Sinh Đạo Mốc" của Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục cũng sẽ bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Linh hồn anh sẽ bị nhốt chặt trong nhục thân phàm cốt này, nếu chết đi sẽ là cái chết thực sự, vĩnh viễn không thể nghịch hành luân hồi.
"Ta không còn hai ngày để chuẩn bị nữa." Đôi mắt xám tro của Tần Hoài tĩnh lặng như nước hồ thu dưới đáy vực sâu, không một gợn sóng hoang mang. Anh khẽ thò tay vào vạt áo vải thô xám tro rách rưới bám đầy bụi quặng, chạm vào tấm Bản đồ địa mạch Thương Vân và cuốn ngọc giản chứa Phá Trận Thập Nhị Lộ vừa nhận từ Cố Vân Cơ.
Theo mật đồ địa mạch, tháp đồng rỉ sét phía đông chính là nhãn trận phụ của toàn bộ hệ thống phong tỏa ngoại môn. Vương Tử Kiệt đang túc trực tại đó để điều phối trận kỳ. Muốn mở đường sống cho mười vạn phu mỏ và bảo toàn khả năng hồi sinh của bản thân, anh bắt buộc phải đột kích tháp đồng, phá hủy trận nhãn trước khi gã hoàn thành việc phong tỏa.
Tần Hoài lướt đi như một bóng ma xám tro xuyên qua địa đạo ngầm tối tăm. Kinh mạch phế cốt dưới rốn gào thét đau đớn theo từng bước chân phàm cốt bất khuất, những vết rách kinh mạch cũ rỉ ra từng giọt huyết dịch màu xám nhạt nóng hổi. Anh không dùng linh lực để phi hành, mà hoàn toàn dựa vào lực lượng nhục thân dẻo dai đạt cực hạn phàm cốt và bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm để di chuyển không tiếng động trong bóng tối.
Sau nửa nén nhang, Tần Hoài đã tiếp cận được khu vực tháp đồng rỉ sét phía đông.
Tòa tháp đồng cao vút, rỉ sét xanh loang lổ đứng sừng sững giữa một hang động ngầm khổng lồ. Xung quanh tháp đồng, hàng vạn đường chỉ trận pháp phát ra ánh sáng vàng nhạt đan xen chằng chịt như mạng nhện, cắm chặt vào các kẽ nứt địa mạch rò rỉ linh khí bạo liệt. Trên đỉnh tháp đồng, ba lá cờ Phong Không Trận Kỳ bằng đồng rỉ sét đang quay tròn, tỏa ra những làn sóng xung kích không gian vô hình làm méo mó cả ánh sáng sương mù.
Trên đài đá cao sát chân tháp, một thanh niên gầy gò mặc đạo bào nội môn thêu đồ án bát quái đang đứng im lìm. Tay gã cầm một chiếc la bàn bát quái bằng đồng cổ nhị phẩm, ngón tay gầy guộc liên tục gảy nhẹ để điều chỉnh tần số trận pháp. Gương mặt gã lạnh lùng, đôi mắt hí đầy vẻ kiêu ngạo tột cùng – đó chính là Vương Tử Kiệt.
"Trận pháp sắp hoàn thành." Giọng nói của Vương Tử Kiệt vang lên lạnh lẽo, dội vào chiếc tai phải còn hoạt động của Tần Hoài. Gã cười khẩy, nhìn về phía những đường chỉ trận pháp đang khép kín dần: "Một lũ kiến hôi phu mỏ phàm nhân và tán tu rác rưởi, lại dám mưu đồ đào tẩu dưới mắt ta. Phong Không Trận Kỳ một khi khóa chặt, đến cả một con ruồi cũng đừng hòng bay khỏi Thương Vân Châu này."
Tần Hoài ẩn mình sau một tảng đá ngầm rạn nứt, nín thở vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp để thu hồi hoàn toàn dao động linh lực phế thạch ít ỏi. Anh áp dụng Phá Trận Thập Nhị Lộ, lặng lẽ quan sát dòng chảy linh khí bạo liệt đang tụ hội về phía tháp đồng. Nhờ mật đồ địa mạch của Cố Vân Cơ, anh nhận ra trận nhãn chính của tháp đồng nằm ở khớp nối ròng rọc bằng đồng rỉ sét ở tầng hai, nơi ba luồng linh khí địa mạch giao nhau.
"Muốn phá trận nhãn, phải áp sát cự ly mười trượng." Tần Hoài thầm tính toán.
Anh khẽ vận sức vào đôi chân, nhục thân phàm cốt căng lên như dây cung. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị lướt đi, chiếc la bàn bát quái trên tay Vương Tử Kiệt bỗng nhiên phát ra tiếng tít tít chói tai. Kim la bàn xoay tít rồi chỉ thẳng về phía tảng đá ngầm nơi Tần Hoài đang ẩn nấp.
"Kẻ nào dám lén lút rình mò?!" Vương Tử Kiệt quát lớn, phản ứng cực nhanh. Gã không hề do dự, vung tay gạt mạnh một cần gạt trên la bàn bát quái.
"Uỳnh!"
Hệ thống trận pháp phòng ngự tự động xung quanh tháp đồng lập tức bị kích hoạt. Trần hang động đá đen bỗng nhiên rạn nứt, hàng chục bẫy trận lôi hỏa tự động ngưng tụ thành những luồng sét đỏ rực bọc lửa, lao thẳng về phía vị trí của Tần Hoài với tốc độ kinh hoàng.
Năng lực "Tử Vong Giác Tri" đột ngột bùng phát trong thức hải. Đôi mắt xám tro của Tần Hoài lóe sáng, nhìn thấy trước ba giây nhục thân của mình bị luồng lôi hỏa thứ nhất thiêu rụi kinh mạch, ngã gục trong đống đổ nát rực lửa.
"Thốn Bộ Di Trầm!"
Tần Hoài giẫm mạnh chân, lướt ngang ba trượng né tránh đường lôi hỏa thứ nhất. L luồng sét đỏ rực nện xuống mặt đất đá đen, nổ tung thành hàng vạn mảnh đá vụn dính địa hỏa bạo liệt.
Nhưng Vương Tử Kiệt là một trận pháp thiên tài thực sự, gã không giống như những kẻ thù cận chiến thông thường. Gã lạnh lùng quan sát bộ pháp né tránh kỳ quái của Tần Hoài, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn độc: "Né được một đòn? Để xem ngươi né được bao nhiêu đòn dưới Linh Áp Trận của ta!"
Gã vung mạnh tay, ba lá Phong Không Trận Kỳ trên đỉnh tháp đồng bỗng nhiên bộc phát luồng sáng vàng kim chói mắt. Một luồng linh áp không gian nặng nề vạn cân đột ngột giáng xuống, đè chặt lên bả vai Tần Hoài. Nhục thân phàm cốt của anh trầm xuống, mặt đất đá đen dưới chân nứt toác ra dưới sức nặng khổng lồ. Tốc độ di chuyển của anh lập tức bị giảm đi quá nửa, Thốn Bộ Di Trầm bị lực lượng không gian dính nhớp khóa chặt gân cốt.
"Vù! Vù! Vù!"
Liên tiếp năm luồng lôi hỏa bẫy trận tự động tiếp theo bắn ra từ tháp đồng, bao phủ toàn bộ phạm vi mười trượng xung quanh Tần Hoài, khóa chết mọi góc né tránh.
Tử Vong Giác Tri liên tục cảnh báo những tàn ảnh tử vong đỏ rực trong đầu anh. Tần Hoài nghiến răng, tay phải dứt khoát rút đoản đao Thời Không Nguyệt Đao dắt bên hông ra, chém mạnh vào hư không. Anh muốn dùng kẽ hở thời gian ba giây của đoản đao để cắt đứt liên kết linh lực của bẫy trận lôi hỏa.
Nhưng vô ích! Đoản đao rỉ sét chém ra vệt sáng xám tro sượt qua luồng lôi hỏa thứ nhất, chỉ làm nó lệch hướng một phân chứ không thể dập tắt hoàn toàn. Tu vi phế mạch nghịch hành tương đương Luyện Khí sơ kỳ cực hạn của anh quá chênh lệch trước trận pháp phòng ngự cấp cao do một tu sĩ Luyện Khí bát trọng đỉnh phong như Vương Tử Kiệt thiết lập.
"Một gã phế mạch rác rưởi cầm thanh đao rỉ sét, lại dám mưu đồ phá hủy tháp đồng của ta?" Vương Tử Kiệt cười lớn đầy khinh miệt, ánh mắt gã lạnh lùng nhìn Tần Hoài như nhìn một con thú hoang dã bị sập bẫy. Gã dứt khoát gõ mạnh vào la bàn bát quái: "Thiêu rụi gã cho ta!"
"Ầm!!!"
Năm luồng lôi hỏa khổng lồ đồng loạt bùng nổ diện rộng, đan chéo vào nhau tạo thành một cơn bão sét đỏ rực bao vây hoàn toàn Tần Hoài vào giữa. Nhiệt độ nóng bỏng của địa hỏa kết hợp với sức tàn phá cuồng bạo của lôi điện xé rách lớp phòng ngự phàm cốt Đoán Cốt Thạch của anh dễ dàng.
Trong sát na sinh tử, Tần Hoài lập tức đưa ý thức vào thức hải, định kích hoạt bí thuật "Hồi Sinh Đạo Mốc" để dịch chuyển linh hồn ngược dòng thời gian về hầm trú ẩn ngầm dưới nghĩa trang núi sau.
"Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục! Nghịch hành!"
Trang sách rách nát trong thức hải bùng lên luồng sáng vàng kim nhạt mờ ảo. Sợi tơ linh hồn của anh bắt đầu dao động, chuẩn bị đứt ra khỏi nhục thân để bay ngược về đạo mốc.
Nhưng ngay lúc đó, ba lá Phong Không Trận Kỳ trên đỉnh tháp đồng bỗng nhiên phát ra tiếng rít chói tai. Luồng sáng vàng kim phong tỏa không gian của kết giới giáng xuống dữ dội. Sợi tơ linh hồn đang chuẩn bị dịch chuyển của Tần Hoài đột ngột bị những sợi xích không gian vô hình khóa chặt lại giữa hư không.
Không gian xung quanh tháp đồng đã bị đông cứng hoàn toàn!
"Cái gì?!"
Tần Hoài biến sắc. Lần đầu tiên trong hai mươi hai lần luân hồi thử sai, anh cảm nhận được sự bất lực tuyệt đối của linh hồn khi bị quy tắc không gian khóa chặt. Bí thuật hồi sinh dịch chuyển bị Phong Không Trận Kỳ đè nén, không thể kết nối được với nhãn trận Đạo Tiêu thứ nhất dưới hầm ngầm. Linh hồn anh bị cưỡng bức giam cầm lại trong nhục thân đang bị thiêu đốt.
"Aaa!!!"
Cơn đau đớn kịch liệt tột cùng ập đến, xé rách mọi dây thần kinh trên cơ thể Tần Hoài. Luồng bão lôi hỏa bùng nổ, thiêu rụi hoàn toàn lớp da thịt phàm nhân của anh. Kinh mạch phế cốt dưới rốn rách nát dữ dội, xoáy nước linh lực vàng kim nhạt bị lôi điện đánh nứt vỡ tan tành. Lục phủ ngũ tạng của anh bị nhiệt độ địa hỏa thiêu rụi thành tro than đen kịt, huyết dịch xám nhạt bốc hơi nghi ngút.
Tần Hoài quỳ rạp xuống đất đá đen đang nóng chảy đỏ rực. Đôi mắt xám tro của anh bị lửa thiêu mờ đục, nhưng anh vẫn cố nén cơn đau đớn xé rách linh hồn để nhìn trừng trừng vào chiếc la bàn bát quái trên tay Vương Tử Kiệt đang xoay tròn qua chiếc tai phải duy nhất còn hoạt động.
Nhịp thở thứ nhất... nhịp thở thứ hai... nhịp thở thứ mười... nhịp thở thứ mười hai...
Ngay trong khoảnh khắc nhục thân phàm cốt bị thiêu rụi hoàn toàn thành một đống tro bụi đen kịt, Tần Hoài nhận thấy một dao động cực nhỏ của trận pháp. Khi chiếc la bàn của Vương Tử Kiệt xoay đến nhịp thở thứ mười hai để đổi hướng quét năng lượng về phía tây nam, luồng linh áp không gian đè nặng trên bả vai anh khẽ giãn ra trong vòng nửa nhịp thở.
Đó chính là khe hở duy nhất của Phong Không Trận!
"Rầm."
Nhục thân của Tần Hoài hoàn toàn sụp đổ, hóa thành một đống tro tàn đen kịt dính trên mặt đất đá đen nóng chảy dưới chân tháp đồng rỉ sét.
Vương Tử Kiệt chậm rãi bước đến bên đống tro tàn dính máu đen của Tần Hoài. Gã dùng mũi giày thêu chỉ vàng gạt nhẹ đống tro bụi, nhặt lên thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao đang nằm trơ trọi. Gã đưa đoản đao lên nhìn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy khinh miệt:
"Một thanh đao rỉ sắt vụn mỏ quặng dính Thực Hồn Tán... đúng là rác rưởi tán tu. Cứ nghĩ là cường địch phương nào, hóa ra chỉ là một gã phế mạch ngu xuẩn tự tìm đường chết."
Gã thản nhiên ném thanh đoản đao rỉ sét xuống đất cát, quay người bước trở lại đài đá để tiếp tục điều khiển Phong Không Trận Kỳ, hoàn toàn không hề hay biết rằng linh hồn của kẻ vừa bị gã thiêu chết đã vượt qua sự phong tỏa rạn nứt của kết giới nhờ vụ nổ địa hỏa tự hủy.
***
Sâu năm mươi trượng dưới lòng đất nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông.
Trong không gian chật hẹp, ẩm mốc của Hầm trú ẩn ngầm, trận nhãn Đạo Tiêu thứ nhất cắm dưới mộ cỏ vô danh bỗng nhiên bùng lên luồng sáng vàng kim nhạt mờ ảo. Làn sương mù xám tro u uất cuộn trào dữ dội xung quanh bệ đá rêu phong.
"Hộc!!!"
Tần Hoài đột ngột bật dậy khỏi đệm rơm mục nát. Anh há miệng thở dốc gầm rú, hai tay điên cuồng cào cấu vào lồng ngực đang phập phồng kịch liệt. Cảm giác lục phủ ngũ tạng bị thiêu rụi thành tro than và sấm sét xé rách gân cốt ở kiếp trước vẫn còn vẹn nguyên, sống động đến mức khiến toàn thân anh run rẩy dữ dội theo bản năng.
Anh nhổ ra một ngụm máu đen kịt dính đầy oán khí xuống nền đất ẩm. Kinh mạch phế cốt dưới rốn rách nứt rộng hơn, rỉ ra từng luồng linh lực màu xám nhạt hỗn loạn đau đớn.
Trong thức hải của anh, cuốn sổ rách nát Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục từ từ mở ra, tỏa ra làn sương mù xám tro u uất tột cùng. Trên trang giấy ố vàng nhạt, một dòng chữ cổ tự động hiện lên, lạnh lùng phán quyết:
"Thần hồn mài mòn độ: Bốn mươi phần trăm. Cảnh báo cực hạn: Linh hồn chủ nhân đã xuất hiện vết rạn nứt sâu hoắm vĩnh viễn. Giới hạn chịu đựng linh hồn đang tiệm cận ngưỡng nguy hiểm."
Tần Hoài khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, đưa bàn tay phải run rẩy lên ôm chặt lấy đầu.
Cái giá tích lũy của cái chết thứ hai mươi hai đã giáng xuống một đòn tàn nhẫn không thể đảo ngược. Đầu anh đau buốt nhói như bị hàng vạn cây kim sắt đâm xuyên qua đại não. Anh cố gắng lục lọi trong ký ức phàm nhân của mình để tìm kiếm gương mặt của cha mẹ – Tần Thiết Sơn và Lâm Thục Anh.
Nhưng vô ích.
Gương mặt khắc khổ của cha ruột khi cầm cuốc đào quặng, nụ cười dịu dàng nhợt nhạt của mẹ ruột khi dặn dò anh bảo vệ muội muội... tất cả đã biến mất hoàn toàn. Ký ức về họ giờ đây chỉ là hai tấm bia đá trắng xóa, trống rỗng và lạnh lẽo trong tâm trí anh. Anh đã quên mất giọng nói của họ, quên mất mùi vị bát cháo loãng phàm trần thuở nhỏ, quên sạch những ấm áp ít ỏi của mười bảy năm làm người thường.
Nỗi cô độc thời gian cực hạn ập đến, bao vây lấy thần trí Tần Hoài như một hố sâu vô tận. Anh đứng lặng giữa căn hầm tối tăm, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng lạnh lùng, tĩnh lặng đến đáng sợ. Sự mài mòn của luân hồi thử sai đang dần biến anh thành một thực thể vô tình, lạnh lẽo như chư thần thượng giới mà anh đang muốn lật đổ.
Nhưng khi anh đưa mắt nhìn vào góc tối của Đạo Tiêu Lục, nơi vong linh của muội muội Tần Dao vẫn đang ngủ say trong làn sương vàng kim mỏng manh, đạo tâm phàm cốt bất khuất của anh bỗng nhiên bùng cháy dữ dội trở lại.
"Ta vẫn còn Tần Dao... Ta vẫn chưa được phép hóa đá vô tình."
Tần Hoài khẽ cắn môi đến bật máu tươi, vị tanh nồng giúp anh giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng. Anh khẽ vuốt ve vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái. Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo sát bên hông lúc này đã nứt vỡ thêm một đường sâu hoắm rỉ máu xám nhạt, nhưng ánh sáng vàng kim của Đúc Đạo Tiêu làm lõi dưới rốn vẫn xoay tròn kiên định.
Anh đã chết lần thứ hai mươi hai. Nhục thân phàm cốt đã bị thiêu rụi dưới chân tháp đồng rỉ sét. Nhưng cái chết khốc liệt ấy không hề vô ích.
Đôi mắt xám tro của Tần Hoài nhìn chằm chằm vào khoảng tối của hầm ngầm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, sắc lạnh như lưỡi đao thời không:
"Vương Tử Kiệt... Ta đã thấu suốt toàn bộ chu kỳ quét của la bàn và điểm yếu chí mạng của trận nhãn tháp đồng của ngươi rồi."
Nhịp thở thứ mười hai. Khi chiếc la bàn bát quái đổi hướng quét về phía tây nam, đó chính là sát na duy nhất kết giới Phong Không Trận rạn nứt.
Kiếp mới đã bắt đầu, và phán quyết dành cho gã trận pháp thiên tài ngoại môn đã nằm gọn trong tầm tay của kẻ gác mộ nghịch thiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!