Trận Pháp Sư Cố Vân Cơ Và Mật Đồ Địa Mạch
Bóng tối trong kho lương ngoại môn Thương Vân Tông đặc quánh như mực, chỉ có ngọn đèn dầu bão trên bàn gỗ khẽ chao đảo, hắt ra những vệt sáng vàng vọt, run rẩy lên những bao tải lương thực chất cao như núi.
Tần Hoài khẽ rút ba cây Định Hồn Châm bằng sắt đen ra khỏi ba tử huyệt Linh Đài, Thần Khuyết và Mệnh Môn trên nhục thân Chấp sự Lưu. Ba vệt khói xám đen bốc lên nhạt nhòa rồi tiêu biến vào không khí ẩm mốc. Chấp sự Lưu vẫn quỳ rạp dưới đất, đầu cúi sát nền đá lạnh, cả cơ thể run rẩy một cách vô thức dưới sự áp chế tuyệt đối của ấn ký nô bộc thần hồn vừa được đóng sâu vào thức hải.
"Lưu chấp sự," Tần Hoài khàn giọng nói, giọng nói phát ra méo mó và trầm đục qua chiếc tai phải ù đặc, còn bên tai trái của anh chỉ là một khoảng tịch mịch câm lặng vĩnh viễn. "Lập tức thi triển thủ pháp làm giả sổ sách, vận chuyển toàn bộ số dược liệu giải độc chướng khí sơ cấp và ba mươi phần trăm lương thực dự trữ vào địa đạo ngầm phía tây. Trần Thiết và phu mỏ đang đợi ở đó. Nếu để lộ một chút sơ hở nào trước Chấp Pháp Đội Ngoại Môn, thần hồn của ngươi sẽ lập tức bị Đạo Tiêu Lục nghiền nát thành hư vô."
"Nô... nô bộc tuân lệnh chủ nhân." Chấp sự Lưu run rẩy trả lời qua thần thức liên kết, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác. Lão không dám ngẩng đầu, chỉ biết dập đầu lia lịa cho đến khi bóng dáng xám tro của Tần Hoài hoàn toàn biến mất vào cửa thông gió ngầm bỏ hoang.
Lách qua đường ống thông gió chật hẹp đầy bụi bặm và mạng nhện, Tần Hoài trườn ra ngoài bãi rác thải quặng nghĩa trang núi sau. Cơn bão đêm tầm tã quất những tia nước lạnh buốt vào nhục thân rách nứt gân cốt của anh. Gió rít gào thê lương qua hàng vạn ngôi mộ cỏ vô danh của phu mỏ chết oan, tử khí và oán niệm nồng nặc bốc lên từ lòng đất ngập nước, che phủ hoàn hảo cho dao động không gian mờ ảo phát ra từ cổ tay trái của anh.
Tần Hoài khẽ vuốt ve vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái. Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông khẽ va chạm vào chuôi đoản đao Thời Không Nguyệt Đao dính máu đen tẩm Thực Hồn Tán thật, phát ra âm thanh lạch cạch cô độc giữa tiếng mưa gầm rú. Trên mặt ngọc cổ, vết nứt sâu hoắm rỉ ra làn sương mù xám tro u uất kịch liệt. Thần hồn mài mòn độ vẫn duy trì ở mức ba mươi tám phần trăm đầy nguy hiểm. Anh đã mất đi thính giác tai trái, mất đi ký ức về nụ cười dịu dàng của mẫu thân Lâm Thục Anh, chỉ còn lại gương mặt yếu ớt của muội muội Tần Dao đang ngủ say trong không gian Đạo Tiêu Lục làm neo giữ cuối cùng cho nhân tính phàm nhân.
"Dạ Vô Song đã tiến vào hang động ngầm... Đại lễ hiến tế mười vạn phu mỏ bắt đầu sớm hơn dự định." Đôi mắt xám tro của Tần Hoài tĩnh lặng như nước hồ thu dưới đáy vực sâu, không một gợn sóng hoang mang. Anh biết rõ, việc chôn vùi Lôi Chấn đường chủ Thiết Cốt Đường ở kiếp trước đã bẻ cong mệnh quỹ Thương Vân Châu, đẩy nhanh tiến trình diệt thế của Cổ Hữu Lăng. Anh không còn thời gian hai ngày để chuẩn bị hậu cần nữa. Đêm nay, anh bắt buộc phải đột kích tế đàn đá đen, dùng chính cái chết và tri thức thử sai để tìm ra khe hở duy nhất giải cứu muội muội.
Theo sơ đồ địa đạo ngầm dính máu khô thu giữ từ thi thể Giám ngục trưởng Ngô Sát, Tần Hoài lướt đi như một bóng ma xám tro xuyên qua rừng thông biên giới ngoại môn. Anh không đi đường chính, mà lách qua các ngách đá rạn nứt hiểm trở dưới lòng đất, tiến thẳng về phía cấm địa hang động ngầm.
Khi tiến sâu vào một nhánh địa đạo bỏ hoang nằm giữa Dược Vương Các và Thiết Cốt Đường, sương mù xung quanh đột ngột chuyển sang màu tím xám dày đặc. Mùi ẩm mốc của đất đá biến mất, thay vào đó là một luồng linh khí dao động kỳ quái, hỗn loạn và đầy sát cơ ẩn giấu.
"Ảo trận sương mù?"
Tần Hoài khựng bước chân phàm cốt bất khuất lại. Chiếc tai phải ù đặc của anh nhạy bén cảm nhận được những tiếng xèo xèo chói tai phát ra từ vách đá xung quanh. Địa hình trước mắt bắt đầu biến hóa, những lối đi quen thuộc biến mất, thay vào đó là những bức tường đá xám xịt, cao vút vây chặt lấy anh vào giữa.
"Uỳnh!"
Một chấn động kịch liệt nổ ra ngay phía trên đầu. Một tảng đá ngầm khổng lồ rực lửa lôi hỏa bỗng nhiên từ trên trần hang sụp đổ xuống, lao thẳng về phía đỉnh đầu Tần Hoài với tốc độ kinh hoàng.
Ngay trong sát na sinh tử, năng lực "Tử Vong Giác Tri" trong thần hồn Tần Hoài đột ngột kích hoạt. Đôi mắt xám tro của anh lóe lên tia sáng xám mờ ảo, nhìn thấy trước ba giây tàn ảnh nhục thân của mình bị tảng đá lôi hỏa đè nát vụn thành vũng máu đỏ rực.
"Thốn Bộ Di Trầm!"
Tần Hoài vận hành linh lực phế thạch ít ỏi ngược dòng kinh mạch phế cốt rách nứt, đôi chân giẫm mạnh lên mặt đất ẩm ướt, nhục thân gầy gò lách ngang một nhịp hoàn mỹ sang ngách đá bên trái đúng vào giây thứ hai trước khi tảng đá chạm đất.
"Oành!"
Tảng đá nổ tung, những mảnh đá vụn dính lôi hỏa bắn ra tứ phía, thiêu rụi một góc vạt áo xám tro rách rưới của anh. Phản lực cuồng bạo chấn động khiến lồng ngực Tần Hoài nhói buốt, anh hộc ra một ngụm máu xám nhạt nhưng không hề dừng lại.
"Vù! Vù! Vù!"
Liên tiếp ba trận nổ đá ngầm bộc phát ngẫu nhiên từ các góc khuất địa hình ảo trận. Tần Hoài di chuyển thần tốc, đôi mắt xám tro liên tục khóa chặt các tàn ảnh tử vong dự tri trước ba giây. Anh lướt đi giữa những luồng lôi hỏa bùng nổ, nhục thân phàm cốt dẻo dai uốn cong né tránh từng mảnh đá sắc nhọn một cách chuẩn xác đến rợn người, hoàn toàn vượt ra ngoài giới hạn phản xạ của một tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ.
"Kẻ nào dám lén lút phá trận của ta?!"
Một tiếng quát lạnh lùng, ngông cuồng bỗng nhiên vang lên từ sâu trong màn sương tím.
Sương mù cuộn trào dạt sang hai bên, để lộ ra một nam tử trung niên phong trần đang đứng trên một tảng đá cao. Người này mặc bộ đạo bào rách nát thêu đầy những đồ án trận pháp kỳ quái màu đỏ rực, râu ria lởm chởm, mái tóc rối bù xù bay múa. Trên tay trái của gã nâng một bàn cờ trận pháp bằng đồng cổ rỉ sét, các đường chỉ trận trên bàn cờ đang phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, kết nối trực tiếp với màn sương mù bao quanh.
Đó chính là Cố Vân Cơ – tán tu trận sư lang thang đang bị Thương Vân Tông phát lệnh truy nã vạn dặm vì tội trộm cắp tài liệu địa mạch.
Cố Vân Cơ chĩa thẳng bàn cờ đồng cổ về phía Tần Hoài, đôi mắt sắc sảo đầy vẻ kiêu ngạo nhưng cũng không giấu nổi sự kinh ngạc tột độ:
"Một tên phế mạch tạp dịch ngoại môn, nhục thân không có nửa phần tiên thiên linh căn, kinh mạch rách nứt rã rời... thế mà lại có thể né tránh hoàn hảo bốn đợt bẫy lôi hỏa trận của ta? Ngươi là con chó săn nào dưới trướng Chấp Pháp Đội Ngoại Môn phái đến để bắt giữ ta? Nói!"
Áp lực linh lực Trúc Cơ sơ kỳ từ bàn cờ đồng cổ của Cố Vân Cơ đè nặng xuống không gian, khiến các vết rách kinh mạch dưới rốn của Tần Hoài co thắt kịch liệt đau đớn. Anh đứng thẳng lưng giữa màn sương độc, tay phải khẽ buông chuôi đoản đao rỉ sét, đôi mắt xám tro tĩnh lặng nhìn thẳng vào gã trận sư lập dị:
"Nhìn cho kỹ đi. Ta có đan điền không?"
Tần Hoài chủ động mở rộng khí tức phế mạch của mình.
Cố Vân Cơ nhíu mày, vận hành thần thức quét qua người Tần Hoài. Gương mặt phong trần của gã lập tức cứng đờ, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào khu vực dưới rốn của anh. Lão không nhìn thấy đan điền truyền thống của tu sĩ chính thống Thương Vân Tông, mà chỉ thấy một xoáy nước vàng kim nhạt dị biến xoay tròn mờ ảo – một lõi năng lượng đúc bằng Đạo Tiêu hoàn toàn nghịch thiên lách luật.
"Cái này... Đan điền rỗng tuếch rách nát, dùng phế cốt làm cầu nối linh lực phế thạch ngược dòng... Đạo cơ dị biến?!" Cố Vân Cơ lắp bắp, bàn cờ đồng cổ trên tay khẽ run lên bần bật. Lão là kẻ say mê trận pháp địa mạch, cả đời nghiên cứu các quy tắc dòng chảy năng lượng, nhưng chưa từng thấy một nhục thân phàm nhân nào có thể đúc được một lõi năng lượng nghịch thiên như thế này. "Ngươi... ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?"
"Ta là Tần Hoài, phu gác mộ nghĩa trang núi sau." Tần Hoài khàn giọng đáp, giọng nói méo mó dội lại trong chiếc tai phải ù đặc. "Ta không phải chó săn của Thương Vân Tông. Ngược lại, ta là kẻ đã chém chết ngoại môn đệ nhất Lâm Thần, chôn vùi Lôi Chấn dưới địa hỏa mỏ cổ. Mục tiêu duy nhất của ta đêm nay là đập tan tế đàn đá đen của Cổ Hữu Lăng, cứu vớt muội muội Tần Dao và mười vạn phu mỏ phàm nhân khỏi kiếp nạn hiến tế."
Cố Vân Cơ nghe vậy, lặng đi vài nhịp thở. Lão nhìn vào đôi mắt xám tro tĩnh lặng nhưng chứa đựng ý chí phạt thiên kiên định như bàn thạch của Tần Hoài, rồi đột ngột ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, tiếng cười ngông cuồng vang vọng khắp địa đạo tối tăm:
"Ha ha ha! Khá cho một gã phu gác mộ phế cốt! Khá cho một câu cứu vớt mười vạn phu mỏ! Cố mỗ ta cả đời ghét cay ghét đắng lũ tu sĩ tiên môn độc quyền kiêu ngạo, coi phàm nhân như cỏ rác làm củi đốt. Không ngờ dưới đáy bùn Thương Vân Châu lại sinh ra một nghịch hành giả kiệt xuất như ngươi!"
Gã vung tay một cái, các đường chỉ đỏ trên bàn cờ đồng cổ tắt ngúm. Màn sương mù tím xám dày đặc xung quanh lập tức tiêu tán hoàn toàn, lộ ra ngách hang đá rạn nứt hoang phế dưới lòng đất cấm địa.
Cố Vân Cơ nhảy xuống khỏi tảng đá cao, bước đến sát bên Tần Hoài. Gã không màng đến mùi máu tanh và độc khí Thực Hồn Tán dính trên đoản đao rỉ sét của anh, mà thò tay vào vạt áo đạo bào rách nát, rút ra một tấm da dê cổ xưa dính đầy bụi mỏ và một cuốn ngọc giản phát ra luồng sáng đỏ nhạt.
"Ta lén đột nhập vào mật khố của Cổ Hữu Lăng để trộm tấm bản đồ địa mạch này, bị Chấp Pháp Đội truy quét suốt ba ngày qua." Cố Vân Cơ đưa tấm da dê cổ – Bản đồ địa mạch Thương Vân – và cuốn ngọc giản chứa Phá Trận Thập Nhị Lộ cho Tần Hoài, gương mặt lập dị lộ rõ vẻ nghiêm trọng. "Cố mỗ ta tu vi Trúc Cơ sơ kỳ nhưng không có nhục thân phàm cốt dẻo dai như ngươi để chịu tải phản phệ địa hỏa bạo liệt. Ta giao thứ này cho ngươi."
Tần Hoài thản nhiên nhận lấy tấm mật đồ địa mạch và cuốn ngọc giản, nhét nhanh vào vạt áo xám tro rách rưới. Bản đồ địa mạch Thương Vân chỉ rõ chi tiết các điểm rò rỉ linh khí và lối thoát hiểm ngầm xuyên qua hộ tông trận pháp – đây chính là chìa khóa tối quan trọng để anh dẫn dắt phu mỏ tẩu thoát lên Linh Châu sau này.
"Phá Trận Thập Nhị Lộ là bí thuật tìm kiếm và kích hoạt các điểm yếu trận nhãn rò rỉ địa mạch mà ta tự ngộ ra." Cố Vân Cơ khàn giọng truyền thụ khẩu quyết qua thần thức, giúp Tần Hoài nhanh chóng ghi nhớ lộ trình vận chuyển linh lực phá trận nhãn tháp đồng. "Ngươi có đạo cơ dị biến làm lõi chứa linh lực bạo liệt, thi triển bí thuật này sẽ có sức tàn phá cực mạnh."
Tuy nhiên, gương mặt Cố Vân Cơ đột ngột vặn vẹo, lão nắm chặt lấy vai Tần Hoài, giọng nói run lên vì phẫn nộ và u uất thấu xương thấu tủy:
"Nhưng ngươi phải nhớ kỹ! Tế đàn hiến tế của Cổ Hữu Lăng không phải là một trận pháp kéo dài thọ thọ mệnh thông thường của phàm giới. Đó thực chất là một trạm thu hoạch khí vận và linh hồn phàm nhân được kết nối trực tiếp với chín tòa tháp thiên tù của thượng giới Linh Tiêu Phái! Bọn chúng coi phàm nhân chúng ta như gia súc trong vườn ươm, định kỳ gặt hái để duy trì sự bất tử giả tạo cho chư thần thượng giới!"
Đôi mắt xám tro của Tần Hoài khẽ híp lại, luồng sát cơ lạnh lẽo dâng lên trong lòng ngực. Manh mối vĩ mô đầu tiên về âm mưu diệt thế vạn năm của Tiên Đế Thái Nguyên đã chính thức được hé lộ qua lời cảnh báo của gã trận sư lang thang.
"Muốn cứu muội muội của ngươi và đưa mười vạn phu mỏ thoát ra ngoài biên giới hoang phế này, ngươi bắt buộc phải phá hủy hoàn toàn kết giới Phong Không Trận đang phong tỏa toàn bộ vùng núi tế đàn." Cố Vân Cơ nghiến răng rít lên qua kẽ răng, bàn tay gầy guộc chỉ thẳng về hướng hang động ngầm cấm địa phía trước. "Nhưng ta vừa cảm nhận được dao động trận pháp cực mạnh từ tháp đồng rỉ sét phía đông. Trận pháp thiên tài nội môn Vương Tử Kiệt... gã đang bắt đầu kích hoạt Phong Không Trận Kỳ để phong tỏa hoàn toàn không gian tế đàn! Nếu để gã hoàn tất phong tỏa, mọi độn thuật dịch chuyển thời không của ngươi sẽ bị khóa chặt, phu mỏ sẽ bị dồn vào đường chết không thể tẩu thoát!"
"Vương Tử Kiệt... Phong Không Trận Kỳ..."
Tần Hoài siết chặt chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao dắt bên hông. Mặt đất đá đen dưới chân anh bỗng nhiên rung chuyển nhẹ, một luồng áp lực không gian vô hình, lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa từ phía tháp đồng rỉ sét phía đông, giống như một bàn tay khổng lồ đang từ từ bóp nghẹt lấy đường lui linh hồn dẫn về Đạo Tiêu thứ nhất của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!