Nghịch Chuyển Linh Lực, Chôn Vùi Lôi Chấn
Bóng tối dưới lòng đất của linh mạch rạn nứt Thương Vân không bao giờ mang lại sự yên bình. Nó chỉ là một khoảng không đen kịt, ngột ngạt và nồng nặc mùi quặng cháy.
Tần Hoài mở mắt. Cơn đau dữ dội từ lồng ngực bị nghiền nát ở kiếp trước vẫn còn âm ỉ dư chấn, khiến toàn thân anh co giật nhẹ trên mặt đất đá thô ráp. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng tịch mịch tuyệt đối bao trùm lấy nửa thế giới bên trái. Trong khi đó, tai phải rít lên những tiếng ù ù kéo dài như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. Hai bên thái dương, những sợi tóc bạc trắng rủ xuống lơ thơ, lạnh lẽo chạm vào gò má gầy gò bám đầy bụi quặng xám tro.
Trong thức hải, cuốn sổ rách nát Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục từ từ khép lại, để lại dòng cổ tự phát sáng mờ ảo: "Thần hồn mài mòn độ: Ba mươi tám phần trăm."
Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông khẽ va chạm vào chuôi đoản đao Thời Không Nguyệt Đao, phát ra tiếng lạch cạch khô khốc. Trên mặt ngọc cổ, vết nứt mới sâu hoắm rỉ ra một làn sương xám nhạt u uất. Cái giá của việc luân hồi thử sai hai mươi mốt lần đã khắc sâu lên nhục thân phàm nhân của anh những dấu vết không thể xóa nhòa.
"Lần thứ hai mươi mốt... ta đã chết vì áp lực lôi điện của Lôi Chấn bóp nghẹt địa mạch, khiến địa hỏa bộc phát sớm ba nhịp thở." Tần Hoài thầm nghĩ, đôi mắt xám tro tĩnh lặng như nước hồ thu không một gợn sóng hoang mang. "Kiếp này, ta sẽ không dùng Lôi Hỏa Thạch làm mồi nổ nữa. Ta sẽ dùng chính trận nhãn địa mạch để chôn vùi lão."
Anh khẽ cử động kinh mạch phế cốt dưới rốn. Xoáy nước linh lực vàng kim nhạt dị biến từ Đúc Đạo Tiêu làm lõi khẽ quay tròn, chậm rãi hấp thụ chút linh khí bạo liệt rò rỉ xung quanh để xoa dịu những vết rạn nứt li ti. Nhục thân phàm cốt đạt cực hạn dẻo dai của anh khẽ căng lên, sẵn sàng cho một cuộc đi săn ngược dòng nhân quả.
Tần Hoài lách người ra khỏi hầm ngầm ngách đá phía tây, di chuyển nhanh chóng dọc theo địa đạo dốc dẫn ngược lại khu vực trung tâm linh mạch rạn nứt Thương Vân. Mùi máu tanh nồng và tiếng sấm sét đỏ rực lách tách nổ vang dội lại qua chiếc tai phải ù đặc.
Dưới dốc đá rạn nứt, Kiếm Vô Phong đang nằm gục trong vũng máu, cánh tay phải bị lôi điện đánh cháy đen tê liệt vĩnh viễn, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió bão. Phía trên y, Lôi Chấn – Đường chủ Thiết Cốt Đường với thân hình khổng lồ cao một trượng, mặc áo da hở ngực đầy lông lá dính tàn tro, đang cầm cây búa rèn nhị phẩm Lôi Thần Hammer đỏ rực sấm sét.
"Kiến hôi phàm nhân! Để xem ngươi chạy đường nào!" Lôi Chấn gầm lên, tiếng rống chấn động cả trần hang đá rơi rụng rào rào.
"Lôi Chấn!"
Một giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo đột ngột vang lên từ phía lối rẽ địa mạch phía tây.
Lôi Chấn giật mình quay đầu lại. Hai hốc mắt đỏ ngầu của lão trợn trừng khi nhìn thấy Tần Hoài – kẻ đáng lẽ đã bị lão đánh nát lồng ngực và thiêu rụi thành tro bụi ở kiếp trước (nhưng trong ký ức của Lôi Chấn hiện tại, lão chỉ vừa mới dồn ép anh đến đường cùng). Lão cười gằn, bắp tay cuồn cuộn gân xanh nổi lên như những con giun đất, sấm sét đỏ rực trên đầu búa khổng lồ càng bùng phát dữ dội:
"Tốt! Ngươi chưa chết, vậy để ta tự tay nghiền nát từng khúc xương phế mạch của ngươi!"
"Vù!"
Lôi Chấn giậm mạnh đôi chân trần đầy sẹo xuống mặt đất, nhấc búa lao tới như một ngọn núi lửa di động. Đầu búa khổng lồ kéo theo một luồng lôi điện đỏ sẫm, rạch nát không khí tạo thành những tiếng rít chói tai.
Tần Hoài đứng im phăng phắc, đôi mắt xám tro sắc lạnh khóa chặt quỹ đạo chuyển động của đối thủ. Nhờ ký ức điệp gia từ hai mươi mốt cái chết trước đó, anh đã thuộc lòng từng thói quen vung búa, từng nhịp thở và góc chết phòng ngự của Lôi Chấn.
Nhịp búa thứ nhất giáng xuống từ góc nghiêng ba mươi độ bên phải.
Tần Hoài không vận hành linh lực phòng ngự, nhục thân phàm cốt khẽ nghiêng sang trái đúng nửa gang tay. Đầu búa sượt qua sát ngực anh, luồng gió sét đỏ rực thiêu rụi một góc áo vải thô xám tro nhưng không chạm được vào da thịt.
"Cái gì?!" Lôi Chấn biến sắc, lão không ngờ một gã phế mạch lại có thể né tránh đòn đánh nhanh như chớp của mình một cách thong thong như vậy.
Không kịp thu búa, Lôi Chấn xoay người, mượn đà vung búa ngang hông quét một đường bán nguyệt hủy diệt – nhịp búa thứ hai.
Tần Hoài khẽ cúi gập người xuống sát mặt đất rạn nứt. Luồng lôi hỏa bạo liệt quét qua đỉnh đầu anh, chém đứt vài sợi tóc bạc trắng bay múa. Anh giẫm mạnh đôi chân trần xuống vách đá, sử dụng bộ pháp "Thốn Bộ Di Trầm" lướt nhanh về phía sau ba trượng, dẫn dụ Lôi Chấn tiến sâu hơn vào khu vực linh mạch rạn nứt hiểm trở phía tây.
"Súc sinh! Ngươi chỉ biết trốn chạy thôi sao!" Lôi Chấn phẫn nộ tột cùng. Lão bộc phát toàn bộ "Lôi Hỏa Thể Tu Quyết", nhục thân đỏ rực như sắt nung, sấm sét đỏ sẫm bao phủ quanh người hóa thành những luồng lôi xà gầm rú. Lão giơ cao Lôi Thần Hammer, dồn toàn lực giáng mạnh xuống mặt đất – nhịp búa thứ ba.
Đòn đánh này không nhắm vào Tần Hoài, mà nhắm thẳng xuống nền đá dưới chân anh để chấn nát nhục thân phàm nhân bằng lực lượng chấn động diện rộng.
Tần Hoài đã dự đoán trước điều này. Đúng vào sát na đầu búa chạm đất, anh bật nhảy lên cao, mượn lực đẩy từ luồng chấn động nổ tung để bay ngược về phía sau, đáp xuống một cách hoàn mỹ ngay sát bên một kẽ nứt địa mạch khổng lồ đang phun trào hơi nóng ngùn ngụt đỏ tía.
Đây chính là Trận nhãn lôi hỏa của linh mạch rạn nứt Thương Vân – nơi dòng chảy địa mạch rò rỉ bạo liệt nhất, được bảo vệ bởi một hệ thống trận pháp phòng ngự thô sơ của Thiết Cốt Đường nhằm ngăn chặn địa hỏa phun trào tự do.
Lôi Chấn lao đến sát bên kẽ nứt, hơi thở dồn dập dội ra hơi nóng rực. Lão nhìn Tần Hoài đang đứng sát mép vực lửa, cười lạnh khát máu:
"Hết đường chạy rồi! Đi chết đi!"
Lôi Chấn giơ cao Lôi Thần Hammer, sấm sét đỏ rực ngưng tụ thành một đầu lôi thú khổng lồ trên đỉnh đầu lão. Áp lực lôi điện khổng lồ từ tu vi Trúc Cơ tam trọng ép thẳng xuống lòng đất, khiến áp suất khí chướng địa mạch bên dưới kẽ nứt bắt đầu tăng vọt kịch liệt.
Đúng ba nhịp thở trước khi địa hỏa bùng nổ tự nhiên do áp lực lôi điện!
Tần Hoài không ném Lôi Hỏa Thạch như kiếp trước. Đôi mắt anh lóe sáng xám tro, bàn tay trái mang vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian đột ngột áp sát vào phiến đá đồng rỉ sét của trận nhãn địa mạch dưới chân.
"Phá Trận Thập Nhị Lộ!"
Trong đầu anh, sơ đồ dòng chảy địa mạch rạn nứt Thương Vân hiện lên chi tiết đến từng sợi tơ linh năng. Anh tìm thấy điểm rạn nứt yếu nhất của trận nhãn – nơi đang phải gánh chịu áp lực lớn nhất từ khí chướng địa hỏa bên dưới.
"Nghịch Chuyển Linh Lực!"
Tần Hoài gầm nhẹ qua chiếc tai phải ù đặc.
Anh không hấp thụ linh khí bạo liệt, mà ngược lại, dồn toàn bộ linh lực phế thạch xám đục ngầu tích lũy được từ lõi đạo tiêu dưới rốn, truyền thẳng ngược dòng vào trận nhãn địa mạch đang rạn nứt.
"Xèo xèo xèo!!!"
Linh lực phế thạch tạp chất bạo liệt va chạm dữ dội với linh khí địa hỏa tinh khiết bên trong trận nhãn, gây ra một phản phản phệ quá tải cực hạn cực kỳ kinh khủng. Các đường chỉ trận pháp bằng đồng rỉ sét xung quanh vách đá đột ngột chuyển sang màu đỏ rực, rạn nứt dần và nổ tung phát ra những tiếng rít chói tai.
Lôi Chấn đang vung búa giáng xuống đòn chí mạng, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng dao động linh lực hủy diệt đang bùng phát dữ dội từ ngay dưới chân mình. Gương mặt tàn ác của lão lập tức đông cứng lại, thay thế bằng một sự khiếp sợ tột cùng chưa từng có:
"Ngươi... ngươi đã làm gì trận nhãn địa mạch?!"
"Uỳnh!!!"
Một vụ nổ địa hỏa khổng lồ màu đỏ tía bùng phát kinh thiên động địa từ chính trận nhãn địa mạch rạn nứt Thương Vân.
Cột lửa địa hỏa nóng rực kết hợp với luồng lôi điện đỏ sẫm bị dội ngược, tạo thành một vụ nổ kép hủy diệt bao phủ toàn bộ không gian trong vòng mười lăm trượng. Sức nóng kinh hoàng thiêu rụi hoàn toàn lớp hộ thể cương khí Trúc Cơ của Lôi Chấn ngay lập tức.
Nhờ tính toán chính xác chu kỳ biến dị sớm ba nhịp thở và chủ động kích nổ trận nhãn bằng Nghịch Chuyển Linh Lực, Tần Hoài đã nhảy thoát hiểm lách qua kẽ nứt địa hình phía tây đúng vào giây thứ nhất trước khi vụ nổ bùng phát. Nhục thân phàm cốt của anh chỉ bị bỏng nhẹ do hơi nóng ăn mòn kinh mạch rách nứt, nhưng hoàn toàn bảo toàn được sinh mệnh lực.
"Áaaa!!!"
Tiếng gào thét thảm thiết của Lôi Chấn vang vọng khắp hang động ngầm đang sụp đổ.
Thân hình khổng lồ của Đường chủ Thiết Cốt Đường bị cột lửa địa hỏa tàn phá dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn lớp da thịt đỏ rực. Cây búa Lôi Thần Hammer bị chấn bay văng vào vách đá nứt vỡ. Vách hang động phía tây sụp lở khổng lồ, hàng vạn tấn đá nát rực lửa đổ sập xuống, chôn vùi Lôi Chấn hoàn toàn dưới lòng đất địa mạch.
Tu vi Trúc Cơ tam trọng của lão bị luồng địa hỏa bạo liệt phế bỏ hoàn toàn, kinh mạch dập nát, sinh cơ cạn kiệt dưới đống đổ nát rực lửa.
Tần Hoài lảo đảo đứng vững trong ngách đá an toàn phía tây, tay ôm lồng ngực đang phập phồng thở dốc, kinh mạch phế cốt nứt rách rỉ ra huyết dịch màu xám nhạt đau đớn kịch liệt. Anh khẽ liếc nhìn về phía đống đổ nát chôn vùi Lôi Chấn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Lôi Chấn bị phế tu vi tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ tại Thiết Cốt Đường ngoại môn Thương Vân Tông, giúp quân phản kháng phu mỏ dễ dàng đột nhập cướp đoạt linh binh chuẩn bị khởi nghĩa.
Nhưng niềm vui chiến thắng không kéo dài lâu.
"Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!"
Chấn động khổng lồ từ vụ nổ địa hỏa chấn động toàn bộ Thương Vân Châu hoang phế, rạch nát bầu trời sương mù độc hại phía sau núi.
Từ phía trên chín tầng mây biên giới hoang dã, một vệt sáng vàng kim lộng lẫy xé toạc màn sương độc lao xuống với tốc độ cực nhanh. Sứ giả Linh Tiêu Phái – Dạ Vô Song, người vừa đáp xuống biên giới để kiểm tra tiến độ thu hoạch linh khí định kỳ, lập tức chú ý đến dao động năng lượng bạo liệt khổng lồ từ vụ nổ địa mạch Thương Vân.
Ánh mắt ngạo mạn tột cùng của Dạ Vô Song từ trên cao nhìn xuống vách núi sụp đổ, lão nhíu mày giận dữ, tăng tốc ngự phi kiếm lao thẳng về phía trung tâm Thương Vân Tông để càn quét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!