Địa Hỏa Bùng Nổ, Cái Chết Thứ Hai Mươi Mốt
Ánh sét đỏ rực xé toạc màn đêm đặc quánh của linh mạch rạn nứt Thương Vân.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chiếc tai trái của Tần Hoài hoàn toàn chìm trong một sự câm lặng tuyệt đối, lạnh lẽo và cô tịch như nấm mồ hoang sau núi. Nhưng tai phải của anh lại rít lên những tiếng ù ù điên cuồng, dội ngược vào màng nhĩ thứ âm thanh trầm đục của sấm sét Trúc Cơ tam trọng đang cuộn trào. Hai bên thái dương, những sợi tóc bạc trắng bay múa hỗn loạn trước luồng cuồng phong nóng rực mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc.
"Chết đi, gã rác rưởi phế mạch!"
Lôi Chấn gầm lên một tiếng như thú dữ sập bẫy. Thân hình đồ sộ của lão bao phủ trong một tầng huyết sắc và lôi điện đỏ sẫm. Cây búa khổng lồ Lôi Thần Hammer vung lên, kéo theo một vệt sáng hủy diệt dài trượng dư, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Tần Hoài.
Tần Hoài không hề lùi bước. Đôi mắt xám tro của anh tĩnh lặng đến đáng sợ, phản chiếu tia sét đỏ đang lao đến gần trong gang tấc. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái khẽ nhói lên đau đớn.
"Thốn Bộ Di Trầm!"
Anh vận hành linh lực phế thạch ít ỏi ngược dòng kinh mạch phế cốt, đôi chân phàm cốt bất khuất giẫm mạnh lên mặt đá rạn nứt, nhục thân gầy gò lách ngang một nhịp hoàn mỹ đúng vào giây thứ hai trước khi đầu búa chạm đất.
"Uỳnh!"
Mặt đất nơi anh vừa đứng nổ tung, những mảnh đá đen rạn nứt bị chấn thành bụi cám, lôi hỏa bùng lên thiêu rụi một góc vạt áo xám tro rách rưới của anh. Dù né tránh được đòn đánh trực diện, nhưng phản lực sấm sét cuồng bạo vẫn dội mạnh vào lồng ngực Tần Hoài, khiến anh hộc ra một ngụm máu xám nhạt, lùi liên tục năm bước mới đứng vững.
Kinh mạch phế cốt dưới rốn co thắt kịch liệt, đau đớn như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông khẽ va chạm vào chuôi đoản đao Thời Không Nguyệt Đao dính máu đen tẩm Thực Hồn Tán thật, phát ra tiếng lạch cạch khô khốc. Vết nứt trên ngọc cổ lại rộng thêm một phân.
"Lôi Chấn có nhục thân thể tu quá mạnh, lại kháng được lôi hỏa thông thường. Đoản đao rỉ sét dính Thực Hồn Tán lúc này không thể đâm xuyên qua lớp hộ thể cương khí Trúc Cơ của lão." Tần Hoài thầm tính toán, tầm mắt lướt nhanh qua các kẽ nứt rò rỉ linh khí bạo liệt màu đỏ rực xung quanh.
Anh khẽ liếc nhìn về phía khe đá rạn nứt Thương Vân. Tại đó, những luồng khí chướng màu đỏ rực phát ra tiếng xèo xèo chói tai, mang theo áp suất khổng lồ từ lòng đất. Chu kỳ bộc phát khí chướng địa mạch chính là chìa khóa duy nhất để anh lật ngược thế cờ.
"Muốn giết lão, chỉ có thể mượn địa hỏa bạo liệt của linh mạch này."
Tần Hoài ho khan một tiếng, vờ như kiệt sức, nhục thân lảo đảo tháo chạy về phía vách đá rạn nứt hiểm trở nhất phía tây.
"Chạy đi đâu! Hôm nay không ai cứu được ngươi!" Lôi Chấn trợn tròn mắt khát máu, giẫm mạnh đôi chân trần đầy sẹo xuống mặt đất, cầm búa đuổi theo sát nút. Mỗi bước chạy của lão đều bộc phát Lôi Hỏa Thể Tu Quyết, tốc độ nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh đỏ rực giữa màn sương độc.
Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn mười trượng, Tần Hoài đột ngột dừng lại sát bên một kẽ nứt địa mạch khổng lồ đang phun trào hơi nóng ngùn ngụt. Anh thò tay vào túi vải thô bên hông, rút ra ba viên Lôi Hỏa Thạch mang thuộc tính hỏa bạo liệt cực mạnh nhặt được dưới đáy Ma Nguyên Cốc.
"Lôi Chấn, nhìn xuống dưới chân ngươi đi!" Tần Hoài khàn giọng hét lên qua chiếc tai phải ù đặc.
Anh dứt khoát ném mạnh ba viên Lôi Hỏa Thạch vào sâu trong kẽ nứt rò rỉ linh khí bạo liệt dưới chân Lôi Chấn, đồng thời bộc phát toàn bộ linh lực phế thạch ngược dòng để kích hoạt vụ nổ địa hỏa.
Nhưng biến số ngoài ý muốn đã xảy ra.
Khi Lôi Chấn lao đến, luồng sét đỏ rực bao phủ quanh Lôi Thần Hammer và Lôi Hỏa Thể Tu Quyết của lão đã tạo ra một áp lực lôi điện quá khổng lồ. Áp lực này ép thẳng xuống kẽ nứt địa mạch, làm thay đổi đột ngột áp suất khí chướng bên dưới lòng đất.
Chu kỳ bộc phát địa hỏa bạo liệt bị đẩy nhanh sớm hơn dự tính của Tần Hoài đúng ba nhịp thở!
"Không ổn!"
Tần Hoài biến sắc. Anh cố gắng vận hành Hóa Thạch Chi Lực để tạm thời hóa đá cánh tay trái nhằm chống đỡ sức nóng kinh hoàng đang dội lên, nhưng vô ích.
"Uỳnh!!!"
Một cột lửa địa hỏa khổng lồ màu đỏ tía bùng nổ kinh thiên động địa từ kẽ nứt địa mạch rạn nứt Thương Vân, đâm thẳng lên trời cao vạn trượng. Sức nóng khủng khiếp của vụ nổ địa hỏa ngay lập tức bao phủ toàn bộ không gian xung quanh trong vòng mười trượng.
Cùng lúc đó, Lôi Chấn gầm lên một tiếng điên cuồng, bất chấp ngọn lửa đang thiêu đốt nhục thân, lão dồn toàn lực giáng mạnh đầu búa Lôi Thần Hammer vào lồng ngực Tần Hoài trước khi bị sức ép vụ nổ hất văng ra xa.
"Rắc!"
Tiếng xương ngực nát vụn vang lên khô khốc trong đầu Tần Hoài. Đòn đánh búa cuồng bạo của Lôi Chấn đánh nát hoàn toàn lồng ngực anh, trong khi ngọn lửa địa hỏa nóng rực thiêu rụi kinh mạch phế cốt và nhục thân anh ngay lập tức.
Cảm giác đau đớn kịch liệt như linh hồn bị xé rách thành trăm mảnh ập đến. Nhục thân phàm cốt của Tần Hoài hoàn toàn tan vỡ và bị thiêu rụi thành tro bụi đen kịt giữa cột lửa đỏ rực.
Lôi Chấn bị hất văng ra xa hơn mười trượng, nhục thân thể tu cường tráng dính nhiều vết bỏng sâu hoắm, hộc máu liên tục nhưng nhờ sức mạnh Trúc Cơ và lôi hỏa hộ thể nên lão vẫn giữ được mạng sống, gầm rú trong đau đớn giữa đống đổ nát.
***
Trong khoảng không gian tịch mịch sâu thẳm của thức hải, cuốn sổ rách nát rỉ sét Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục từ từ mở ra, tỏa ra làn sương mù xám tro u uất. Một dòng cổ tự lạnh lùng hiện lên:
"Cái chết thứ hai mươi mốt. Thần hồn mài mòn độ: Ba mươi tám phần trăm. Cảnh báo: Linh hồn chủ nhân đã rạn nứt sâu sắc, thính giác suy giảm nghiêm trọng."
"Vù!"
Một vệt sáng vàng kim nhạt xé rách bóng tối, kéo ngược linh hồn của Tần Hoài về phía Đạo Tiêu thứ nhất đang cắm mốc dưới hầm ngầm nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông.
Tần Hoài đột ngột mở mắt, bật dậy trên đệm rơm rách nát sâu dưới lòng đất.
"Khục... khục!"
Anh nhổ ra một ngụm máu xám đen dính đầy tàn tro ảo ảnh, lồng ngực vẫn còn âm ỉ cảm giác đau nhói kinh hoàng của nhát búa kiếp trước. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, tai phải ù trầm đục kéo dài, mái tóc hai bên thái dương dường như bạc thêm vài sợi trắng xóa. Mảnh ngọc cổ rỉ sét bên hông xuất hiện thêm một vết nứt sâu hoắm, phát ra ánh sáng xám tro u uất kịch liệt.
Nhưng đôi mắt xám tro của anh lúc này không hề có một tia hoang mang. Anh khẽ vuốt ve vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu.
Nhờ cái chết thứ hai mươi mốt đầy đau đớn vừa rồi, anh đã nắm thấu trọn vẹn chu kỳ bộc phát khí chướng địa mạch và ảnh hưởng áp lực lôi điện của Lôi Chấn lên kẽ nứt địa mạch rạn nứt Thương Vân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!