Thiết Cốt Đường Lửa Giận Và Lôi Chấn Truy Sát
Bóng tối dưới lòng đất Thương Vân Tông chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế.
Tần Hoài khẽ siết chặt tấm sơ đồ địa đạo ngầm dính máu khô của Ngô Sát trong lòng bàn tay. Chất da dê thô ráp, lạnh ngắt cọ xát vào những vết chai sạn trên ngón tay anh, mang theo mùi máu tanh nồng và tử khí tích tụ từ ngục tối.
Kinh mạch phế cốt dưới rốn—nơi đúc Đạo Tiêu thứ nhất làm lõi năng lượng thay thế cho đan điền rạn nứt—đang khẽ run rẩy. Dù đã được vá lại tạm thời bằng một nửa gốc Hồi Thiên Dược Linh mà Liễu Thanh Y mạo hiểm tặng, những vết nứt li ti trên phế cốt vẫn âm ỉ bỏng rát như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua.
Anh khẽ nghiêng đầu sang bên phải. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng tịch mịch tuyệt đối bao trùm lấy nửa thế giới, giống như một bức tường đá vô hình chặn đứng mọi âm thanh. Trong khi đó, chiếc tai phải duy nhất còn hoạt động liên tục phát ra những tiếng ù ù trầm đục, kéo dài như tiếng bão cát thổi qua khe núi hoang phế.
Hai bên thái dương của Tần Hoài, những sợi tóc bạc trắng lơ thơ rủ xuống, lấp lánh dưới ánh đuốc chập chờn của ngục tối ngầm. Trên cổ tay trái, vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian khẽ nhấp nháy luồng sáng xám nhạt, đồng điệu với mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông đang nứt thêm một đường sâu hoắm.
Thần hồn mài mòn mức ba mươi sáu phần trăm.
Cái giá của hai mươi lần luân hồi thử sai để lại trên nhục thân phàm nhân của anh những dấu vết tàn nhẫn không thể xóa nhòa. Nhưng đôi mắt xám tro của anh vẫn tĩnh lặng, sâu thẳm như nước hồ thu dưới đáy vực sâu, không một gợn sóng hoang mang.
"Tần đại ca, địa đạo này... dẫn đi đâu?"
Trần Thiết bước đến từ bóng tối, giọng nói khàn đặc rụt rè lọt vào chiếc tai phải của Tần Hoài. Gã phu mỏ lực lưỡng mặc áo vải thô rách nách, bắp tay cuồn cuộn dính đầy bụi quặng xám tro xịu xuống, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ lo lắng nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Phía sau gã, hơn một vạn phu mỏ phàm nhân vừa được giải thoát khỏi ngục tối đang đứng im phăng phắc, hơi thở dồn dập của họ tạo thành một luồng khí ẩm nóng ngột ngạt trong lòng hang đá.
Tần Hoài không quay đầu, anh khẽ giơ tấm sơ đồ da dê lên, ngón tay chỉ vào một đường vẽ ngoằn ngoèo chạy sâu xuống lòng đất:
"Đây là lối đi ngầm tuyệt mật dẫn thẳng tới tế đàn hiến tế của Cổ Hữu Lăng ở đỉnh núi phía sau. Ngô Sát đã chết, nhưng Cổ Hữu Lăng vẫn đang chuẩn bị kích hoạt đại lễ tế đàn để luyện chế Thọ Nguyên Huyết Đan. Muội muội của ta... và gia đình của các ngươi đều đang ở đó."
Nghe đến hai chữ "hiến tế", toàn bộ phu mỏ phàm nhân đều run bắn lên. Họ căm ghét tu sĩ bóc lột, nhưng nỗi sợ hãi đối với tà thuật rút hồn luyện đan của trưởng lão ngoại môn đã ăn sâu vào tận xương tủy.
"Chúng ta không còn đường lui." Tần Hoài chậm rãi quay người lại, đôi mắt xám tro quét qua từng gương mặt khắc khổ, lấm lem bụi than. "Hoặc là đi theo con đường này, đột kích tế đàn giành lại mạng sống cho người thân, hoặc là ở lại đây chờ nước độc từ Hồ Máu dìm chết. Các ngươi chọn đi."
"Chúng ta đi theo Tần đại ca!" Trần Thiết siết chặt cây cuốc mỏ bọc thép, gầm lên một tiếng trầm đục. "Thà chết trên đường chiến đấu còn hơn làm củi đốt trong lò luyện đan của bọn chúng!"
"Thà chết chiến đấu!" Tiếng thì thầm phẫn nộ của vạn phu mỏ đồng loạt vang lên, tạo thành một luồng sóng âm chấn động nhẹ các vách đá ẩm ướt.
Bên cạnh Tần Hoài, Kiếm Vô Phong khẽ ho khan một tiếng, rỉ ra vệt máu tươi nơi khóe môi. Y vịn tay vào vách đá nứt nẻ để giữ cho nhục thân gầy gò không bị ngã khuỵu, thanh phế kiếm rỉ sét cắm ngược xuống đất cát. Dược lực của Hồi Thiên Dược Linh đang không ngừng thiêu đốt kinh mạch tàn phế của y, cưỡng ép ngưng tụ tàn kiếm ý quanh thân.
"Tần đệ... có biến." Kiếm Vô Phong đột ngột trầm giọng, ánh mắt y sắc lạnh nhìn về phía lối vào địa đạo phía đông.
"Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!"
Một chuỗi chấn động địa tầng kịch liệt từ phía xa truyền đến, kèm theo tiếng sấm rền rĩ vang vọng khắp các vách đá ngầm. Chấn động mạnh đến mức đất đá vụn từ trần địa đạo không ngừng rơi xuống rào rào.
Đó không phải là sấm sét tự nhiên. Đó là lôi hỏa bộc phát từ sức mạnh nhục thân thể tu cực hạn.
"Thiết Cốt Đường..." Tần Hoài lẩm bẩm, đôi mắt xám tro híp lại.
Nhờ ký ức từ kiếp trước, anh biết rõ người đến là ai. Lôi Chấn—Đường chủ Thiết Cốt Đường, một vị cường giả Trúc Cơ Cảnh tam trọng khét tiếng bạo ngược. Lão già lực lưỡng tóc đỏ dựng ngược ấy chắc chắn đã phát hiện ra cái chết của đệ tử ruột Lôi Hoành trên đài sinh tử và sự sụp đổ của ngục tối ngầm dưới tay Ngô Sát. Cơn thịnh nộ của một thể tu Trúc Cơ đang quét qua toàn bộ vùng núi quặng Thương Vân Châu.
"Trần Thiết! Dẫn theo phu mỏ di chuyển ngay lập tức theo nhánh rẽ phụ phía tây của sơ đồ ngầm này!" Tần Hoài dứt khoát ra lệnh, bàn tay trái nắm chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao. "Con đường đó sẽ dẫn các ngươi thoát khỏi kết giới phòng ngự ngoại môn, tiến thẳng lên biên giới phía tây hoang phế. Tuyệt đối không được quay đầu lại!"
"Nhưng còn huynh và Kiếm tiên sinh?" Trần Thiết lo lắng hỏi.
"Ta và Kiếm huynh sẽ làm mồi nhử." Tần Hoài lạnh lùng đáp, giọng nói phát ra từ cổ họng khô khốc nghe méo mó qua chiếc tai phải còn hoạt động. "Lôi Chấn là thể tu Trúc Cơ tam trọng, nếu lão phát hiện ra mười vạn phu mỏ đang di chuyển, chỉ cần một búa của lão cũng đủ nghiền nát tất cả các ngươi dưới địa đạo này. Chúng ta phải dụ lão đi hướng khác."
Kiếm Vô Phong khẽ nhếch môi cười lạnh, ngạo cốt bất khuất bùng lên trong mắt: "Mồi nhử sao? Thú vị đấy. Một gã Trúc Cơ tam trọng... quả thực là đối thủ xứng tầm để phế kiếm của ta thử bén."
"Đi!" Tần Hoài quát khẽ.
Trần Thiết nghiến răng, không dám chậm trễ thêm một nhịp thở, lập tức dẫn dắt vạn phu mỏ lặng lẽ rút vào nhánh địa đạo ẩn mật phía tây.
Tần Hoài và Kiếm Vô Phong lập tức quay người, bộc phát bộ pháp lướt nhanh về phía lối thoát hiểm dẫn thẳng đến Linh mạch rạn nứt Thương Vân—vùng địa hình hiểm trở rò rỉ linh khí bạo liệt bực nhất ngoại môn Thương Vân Tông.
Khi họ vừa bước ra khỏi cửa địa đạo ngầm, không khí nóng rực, nồng nặc mùi lưu huỳnh và chướng khí lôi hỏa lập tức ập vào mặt. Linh mạch rạn nứt Thương Vân hiện ra trước mắt như một vết thương khổng lồ rách hoác của đại địa, với những vách đá xám xịt bị nứt nẻ ngang dọc, rò rỉ ra những luồng linh khí bạo liệt màu đỏ rực phát ra tiếng xèo xèo chói tai.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng búa sắt đập mạnh vào đá đá đen vang lên dồn dập từ phía sau.
"Lũ rác rưởi phàm nhân! Các ngươi dám giết đệ tử của ta, phá ngục tối của tông môn! Hôm nay Lôi Chấn ta sẽ dùng Lôi Thần Hammer giã nát xương cốt từng đứa một để làm củi đốt lò rèn!"
Một tiếng gầm rú như sấm nổ vang lên từ đỉnh dốc đá phía trên.
Lôi Chấn bước ra từ màn sương khói đỏ rực của linh mạch rạn nứt. Lão già lực lưỡng ngoài lục tuần, mái tóc đỏ dựng ngược như ngọn lửa đang cháy bùng, mặc bộ áo da hở ngực để lộ lồng ngực cường tráng bám đầy tàn tro lò rèn và những vết sẹo bỏng loang lổ. Cánh tay của lão to bằng thân người thường, cuồn cuộn gân xanh gân đỏ như những con giun đất đang bò lổm ngổm.
Trên tay phải của lão, cây búa rèn nhị phẩm Lôi Thần Hammer khổng lồ tỏa ra những tia sét màu đỏ rực lách tách dữ dội, mỗi lần đầu búa chạm xuống đất đều khiến mặt đá đen nứt vỡ và bốc khói xám.
Khí thế Trúc Cơ tam trọng của lão bộc phát như một cơn bão sấm sét, đè nặng lên không gian xung quanh, khiến nhục thân phàm cốt của Tần Hoài cảm thấy một sức ép nghẹt thở cực đại. Kinh mạch phế cốt dưới rốn của anh co rút kịch liệt, các vết nứt rỉ ra từng giọt huyết dịch màu xám nhạt đau đớn.
"Kiếm huynh, tản ra!" Tần Hoài khàn giọng hét lớn.
"Uỳnh!"
Lôi Chấn không hề phí lời, lão vung Lôi Thần Hammer giáng mạnh xuống mặt đất đá rạn nứt trước mặt.
Một luồng sóng xung kích mang theo hàng vạn tia sét đỏ rực bùng nổ, lan truyền với tốc độ cực nhanh khắp địa hình đá rạn nứt. Sét đỏ đi đến đâu, những tảng đá khổng lồ bị chấn nát vụn thành bụi cám đến đó.
Tần Hoài bộc phát bộ pháp di chuyển Thốn Bộ Di Trầm, nhục thân gầy gò lướt đi nhanh nhẹn như một bóng ma xám tro giữa các khe đá rò rỉ linh khí bạo liệt. Anh nhảy vọt qua một khe nứt đang phun trào lôi hỏa, gót chân sượt qua một tia sét đỏ rực, cảm giác bỏng rát kinh hoàng lập tức truyền lên đại não.
"Con chuột nhắt phế mạch! Ngươi tưởng né tránh được búa của ta sao?!"
Lôi Chấn gầm rú đuổi theo sát nút. Thân hình đồ sộ của lão di chuyển với tốc độ kinh hoàng nhờ vận hành Lôi Hỏa Thể Tu Quyết, mỗi bước giậm chân đều để lại một hố sâu rực lửa trên mặt đất. Lão vung búa chém ngang, mang theo luồng linh áp Trúc Cơ tam trọng áp đảo hoàn toàn mọi nỗ lực ẩn nấp của phàm nhân.
"Kiếm huynh! Đừng đấu lực trực diện với lão!" Tần Hoài dùng chiếc tai phải còn nghe được hét lớn, mắt nhìn thấy Kiếm Vô Phong đang vọt lên từ sườn đá phía đông.
Nhưng ngạo cốt của một kiếm khách phàm trần không cho phép Kiếm Vô Phong lùi bước. Y nghiến răng, dồn toàn bộ tàn lực vào cánh tay phải, vung thanh phế kiếm rỉ sét bộc phát Tàn Kiếm Ý cực mạnh chém thẳng vào cán búa của Lôi Chấn hòng bẻ gãy đao thế của lão.
"Xoẹt!"
Một vệt kiếm quang màu xám tro không hình thể vạch ra giữa không trung, mang theo ý chí bất khuất chém thẳng vào luồng sét đỏ rực quanh Lôi Thần Hammer.
Nhưng sự chênh lệch cảnh giới giữa Luyện Khí cửu trọng tàn phế và Trúc Cơ tam trọng thể tu quá khổng lồ.
"Keng! Rầm!"
Kiếm quang màu xám tro bị luồng lôi điện đỏ rực nghiền nát ngay lập tức. Lôi điện bạo liệt dội ngược cực mạnh từ thân búa truyền thẳng vào cánh tay phải của Kiếm Vô Phong.
"Hộc!"
Kiếm Vô Phong phun ra một ngụm máu tươi nóng hổi, cánh tay phải của y bị lôi điện đánh cháy đen, tê liệt hoàn toàn. Thanh phế kiếm rỉ sét trong tay y phát ra tiếng rên rỉ thảm thiết, xuất hiện thêm nhiều vết nứt vỡ li ti và suýt nữa gãy đôi. Thân hình gầy gò của y bị chấn văng xa hơn mười trượng, đập mạnh vào vách đá nứt nẻ rồi ngã gục sầm sập xuống vũng máu, không thể gượng dậy nổi.
"Kiếm huynh!"
Tần Hoài siết chặt chuôi đoản đao rỉ sét, lồng ngực phập phồng thở dốc. Nhục thân phàm cốt của anh lúc này cũng đã dính đầy những vết bỏng lôi điện đỏ rực, da thịt rách nứt rỉ máu xám nhạt, gân cốt rã rời đau đớn kịch liệt.
Anh lùi lại từng bước một, đôi mắt xám tro vẫn tĩnh lặng một cách đáng sợ. Nhờ Tử Vong Giác Tri, anh nhìn thấy trước ba giây quỹ đạo di chuyển tiếp theo của Lôi Chấn. Anh hiểu rằng, với tu vi phế mạch nghịch hành hiện tại, việc đối đầu trực diện với một thể tu Trúc Cơ tam trọng mang Lôi Thần Hammer là tự sát hoàn toàn.
Anh chỉ có một con đường sống duy nhất: Dụ Lôi Chấn vào vùng lõi rò rỉ địa mạch hiểm trở nhất phía tây, mượn lôi hỏa bạo liệt của tự nhiên để kích hoạt một vụ nổ khổng lồ đồng quy vu tận với lão ở kiếp sau.
"Ha ha ha! Hai con kiến hôi phế mạch mà cũng dám mơ tưởng phạt thiên!"
Lôi Chấn cười tàn ác, tiếng cười rung chuyển cả linh mạch rạn nứt Thương Vân. Lão chậm rãi bước đến, giơ cao cây búa khổng lồ Lôi Thần Hammer rực sấm sét đỏ rực.
Sức mạnh từ cú giậm chân cuối cùng của lão chấn nát hoàn toàn địa tầng đá đen xung quanh, dồn nhục thân phế cốt dính đầy vết bỏng của Tần Hoài vào sát vách đá rò rỉ lôi hỏa bạo phát đỏ rực của linh mạch.
Lôi Chấn trợn tròn mắt khát máu, luồng sét đỏ rực trên đầu búa khổng lồ chuẩn bị giáng xuống đòn dứt điểm chí mạng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!