Phá Ngục Ngô Sát, Giải Cứu Phu Mỏ
Cơn đau buốt từ đại não dội xuống dọc theo tủy sống, khiến nhục thân vừa mới tái tạo của Tần Hoài co rút kịch liệt trên đệm rơm rách nát. Anh không rên rỉ, chỉ có hàm răng siết chặt đến mức bật máu tươi nơi đầu lưỡi. Vị tanh nồng ấm nóng giúp anh giữ lại chút thần trí tỉnh táo cuối cùng giữa khoảng không hư vô đang không ngừng lôi kéo linh hồn anh vào bóng tối.
Thần hồn mài mòn mức ba mươi sáu phần trăm.
Cái giá phải trả cho cái chết thứ hai mươi dưới đáy nước độc của Hồ Máu Dược Vương Các hiện hình một cách tàn nhẫn trên cơ thể anh. Chiếc tai trái hoàn toàn tịch mịch, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của thế gian, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng câm lặng đáng sợ. Bên tai phải, tiếng ù ù trầm đục kéo dài như tiếng gió hú qua khe núi hẹp, không ngừng hành hạ màng nhĩ. Hai bên thái dương, những sợi tóc bạc trắng xóa rủ xuống, xơ xác và lạnh lẽo. Trên cổ tay trái, vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian nhạt đi thấy rõ, trong khi mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông nứt thêm một đường sâu hoắm, rỉ ra làn sương mù xám tro u uất kịch liệt.
Tần Hoài khẽ nhắm mắt, đè nén cơn đau đầu như búa bổ. Trong thức hải, vong linh của muội muội Tần Dao vẫn đang ngủ say trong không gian Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục, được bao bọc bởi chút năng lượng mỏng manh của ba hạt Sơ cấp Thời Không Sa còn sót lại. Đó là cái neo giữ duy nhất ngăn không cho anh hóa đá vô tình trước sự mài mòn của thời gian.
"Kiếp này... ta bắt buộc phải nhanh hơn."
Tần Hoài khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói méo mó dội lại trong chiếc tai phải còn hoạt động. Anh chậm rãi đứng dậy, nhặt lấy thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao dắt bên hông. Trên lưỡi đao rỉ sét vẫn còn bám dính vệt máu đen tẩm Thực Hồn Tán thật—thứ kịch độc ăn mòn thần thức cực mạnh mà anh đã thu giữ từ kiếp trước.
Bên cạnh anh, Thạch Nhân A Thạch vẫn đứng im lìm như một khối đá xám vô tri bảo vệ nhãn trận Đạo Tiêu thứ nhất dưới hầm ngầm nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông. Thời gian hiện tại đã quay ngược trở lại đúng một canh giờ trước khi cuộc đột kích ngục tối ngầm diễn ra.
"Tần đại ca, tất cả đã sẵn sàng."
Tiếng thì thầm của Trần Thiết vang lên từ lối vào hầm ngầm. Gã phu mỏ lực lưỡng mặc áo vải thô rách nách, gương mặt vạm vỡ bám đầy bụi quặng xám tro xịu xuống nhưng đôi mắt lại bừng lên ý chí chiến đấu bất khuất. Phía sau gã, Kiếm Vô Phong đang vịn vào vách đá nứt nẻ, sắc mặt nhợt nhạt, lồng ngực phập phồng thở dốc, tay phải vẫn siết chặt thanh phế kiếm rỉ sét không rời.
"Kiếm huynh, kinh mạch của huynh thế nào?" Tần Hoài quay sang hỏi, ánh mắt xám tro tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào kiếm khách phàm trần.
Kiếm Vô Phong khẽ ho một tiếng, rỉ ra vệt máu tươi nơi khóe môi, nhưng ngạo cốt bất khuất trong mắt y không hề giảm bớt: "Không chết được. Chỉ cần có thể chém chết tên thiến cẩu Ngô Sát kia, chút tàn lực này của ta vẫn đủ để vung kiếm."
Tần Hoài không nói gì, anh đưa tay vào vạt áo, rút ra một góc nhỏ của gốc Hồi Thiên Dược Linh—thảo dược quý giá mà Liễu Thanh Y đã mạo hiểm tính mạng lén trộm từ mật thất Dược Vương Các để tặng anh. Anh bẻ đôi gốc dược thảo, đưa một nửa cho Kiếm Vô Phong, nửa còn lại nhét vào miệng nhai nát. Dược lực nóng rực lập tức lan tỏa, tạm thời vá lại những vết rạn nứt kinh mạch phế cốt đang rách nứt của anh sau phản phệ hồi sinh.
"Nuốt đi. Nó sẽ giúp kinh mạch của huynh chịu đựng được bộc phát kiếm ý trong vòng nửa canh giờ." Tần Hoài trầm giọng nói, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt bóng tối địa đạo dẫn xuống ngục tối ngầm.
Kiếm Vô Phong không do dự, nuốt chửng dược thảo. Sắc mặt y lập tức khôi phục một chút hồng hào, tàn kiếm ý quanh thân khẽ dao động sắc bén.
"Trần Thiết, dẫn theo Phàm Nhân Đồng Minh Hội ẩn nấp ở nhánh địa đạo phía tây." Tần Hoài quay sang ra lệnh cho Trần Thiết, giọng nói mang theo một uy áp khiến gã phu mỏ lực lưỡng phải cúi đầu phục tùng. "Khi nghe thấy tiếng nổ từ xích ròng rọc phía đông, lập tức xông vào phá phòng giam giải thoát phu mỏ. Tuyệt đối không được chậm trễ một nhịp thở."
"Rõ!" Trần Thiết siết chặt cây cuốc mỏ bọc thép, dẫn theo toán thợ mỏ phản kháng lặng lẽ rút vào bóng tối.
Tần Hoài và Kiếm Vô Phong nín thở, bộc phát bộ pháp lướt đi trong bóng đêm ẩm ướt của địa đạo ngầm. Nhờ ký ức từ cái chết thứ hai mươi, Tần Hoài dẫn đường một cách hoàn hảo, né tránh toàn bộ các bẫy rập và các chốt canh gác ngầm của chấp pháp đội ngoại môn.
Chỉ trong vòng nửa khắc, họ đã áp sát khu vực giam giữ chính của ngục tối ngầm.
Mùi máu tanh nồng kết hợp với mùi ẩm mốc của đá ngầm xộc vào mũi. Dưới ánh đuốc chập chờn, Giám ngục trưởng Ngô Sát—gã đàn ông khổng lồ cao một trượng mặc giáp sắt nặng nề dính đầy máu khô—đang đứng nghễu nghện trên bệ đá cao phía đông. Bàn tay sắt khổng lồ của gã đang đặt hờ lên cần gạt ròng rọc cơ quan tự hủy kết nối trực tiếp với Hồ Máu Dược Vương Các.
Gã hoàn toàn không biết rằng, cái chết đang cận kề phía sau lưng mình.
"Kiếm huynh, theo sát ta. Gã sẽ gạt cần cơ quan bằng tay trái trước. Ta sẽ chém đứt xích ròng rọc, huynh bộc phát kiếm ý khóa chặt đao thế của gã." Tần Hoài truyền âm, đôi mắt xám tro khóa chặt mục tiêu.
"Được!" Kiếm Vô Phong khẽ gật đầu, phế kiếm rỉ sét trong tay bắt đầu rung lên nhè nhẹ.
"Vút!"
Tần Hoài đột ngột bộc phát bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm, nhục thân gầy gò hóa thành một bóng ma xám tro lướt đi không tiếng động trên nền đá ẩm ướt. Tốc độ cực nhanh tạo ra một luồng gió nhẹ, khiến ngọn đuốc trên vách đá khẽ chao đảo.
"Ai?!"
Ngô Sát là thể tu Luyện Khí cửu trọng cực hạn, khứu giác nhạy bén lập tức phát hiện ra dao động bất thường. Gã gầm lên một tiếng, bàn tay sắt khổng lồ dứt khoát gạt mạnh cần gạt cơ quan tự hủy xuống dưới để xả nước độc dìm chết ngục tối.
Nhưng Tần Hoài đã nhanh hơn một nhịp nhờ dự tri trước.
"Xoẹt!"
Thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao vung lên, vạch ra một vệt sáng xám tro mờ ảo giữa không trung. Nhờ lách qua kẽ hở thời gian ba giây, lưỡi đao chém chính xác vào sợi xích sắt ròng rọc nối với cần gạt ngay trước khi nó kịp kéo căng.
"Keng! Rầm!"
Sợi xích sắt khổng lồ bị chém đứt lìa, bắn ra những tia lửa đỏ rực. Cần gạt cơ quan mất lực kéo liền bật ngược trở lại, bệ đá chấn động mạnh nhưng hệ thống xả nước độc từ Hồ Máu Dược Vương Các hoàn toàn bị chặn đứng.
"Cái gì?!" Ngô Sát trợn tròn mắt kinh ngạc. Gã không thể tin nổi một tên tạp dịch phế mạch lại có thể chuẩn xác chém đứt xích cơ quan của gã trong chớp mắt.
"Chết đi!"
Ngô Sát phẫn nộ tột cùng, gã vung đại đao Sát Lục, bộc phát Thiết Huyết Đao Quyết. Đao mang huyết sắc rực trời chém thẳng vào đầu Tần Hoài với sức mạnh vạn cân.
Nhưng ngay khi đao thế của Ngô Sát vừa khởi động, đôi mắt xám tro của Tần Hoài đã lóe lên tia sáng xám mờ ảo của Tử Vong Giác Tri. Anh nhìn thấy trước ba giây quỹ đạo đường đao hiểm hóc của Ngô Sát—đường đao chém xéo từ vai trái xuống sườn phải.
Tần Hoài khẽ nghiêng người sang bên phải đúng một tấc, chân trái đạp mạnh vào bệ đá mượn lực lùi lại phía sau.
"Vút!"
Lưỡi đại đao khổng lồ sượt qua ngực áo vải thô xám tro của anh, chém mạnh xuống nền đá đen, tạo ra một vết rãnh sâu hoắm và bắn ra đất đá vụn tung tóe.
"Kiếm huynh! Sườn phải của gã rỗng! Chém!" Tần Hoài hét lớn qua chiếc tai phải còn nghe được.
Kiếm Vô Phong đã chờ đợi khoảnh khắc này. Y vọt lên từ bóng tối, thanh phế kiếm rỉ sét bộc phát Điệp Gia Kiếm Ý liên hoàn. Nhờ dược lực của Hồi Thiên Dược Linh vá lại kinh mạch tàn phế, kiếm ý của y bùng phát mạnh mẽ chưa từng có.
"Vút! Vút! Vút!"
Mỗi đường kiếm chém ra, kiếm quang màu xám tro lại chồng chất lên nhau, ngày càng sắc bén và cuồng bạo. Kiếm cương xé rách màn đêm ngục tối, chém thẳng vào lớp giáp sắt nặng nề của Ngô Sát.
"Keng! Keng! Xoẹt!"
Lớp giáp sắt nặng nề vốn tự hào phòng ngự vật lý cực mạnh của Ngô Sát bị Điệp Gia Kiếm Ý chém rách nát như tờ giấy vụn. Máu tươi bắn vọt ra từ sườn phải của gã. Ngô Sát đau đớn gầm rú, gã cố gắng lùi lại phía sau để gạt cần cơ quan dự phòng dưới bệ đá.
"Nghĩ cũng đừng nghĩ!"
Tần Hoài áp sát, dùng Thời Không Nguyệt Đao đâm thẳng vào bắp tay trái của Ngô Sát. Lưỡi đao rỉ sét dính Thực Hồn Tán thật rạch sâu một đường trên cánh tay gã. Kịch độc lập tức ngấm vào máu, tấn công thẳng vào thần thức khiến đầu óc Ngô Sát đau đớn như bị búa tạ nện vào, động tác gạt cần cơ quan dự phòng khựng lại hoàn toàn.
"Phập!"
Kiếm Vô Phong vung phế kiếm rỉ sét, đường kiếm thứ chín mươi chín tích lũy toàn bộ kiếm ý bộc phát, chém đứt lìa bàn tay trái đang với tới cần gạt dự phòng của Ngô Sát.
"Áaaa!" Ngô Sát gào thét thảm thiết, máu phun ra như suối.
"Nhát kiếm quyết định! Xuyên yết hầu!" Tần Hoài chỉ điểm chuẩn xác nhờ Tử Vong Điệp Gia Pháp nắm thấu thói quen phòng ngự suy yếu của gã.
Kiếm Vô Phong nghiến răng, y dồn toàn bộ tàn lực vào mũi kiếm, đâm thẳng tới.
"Phập!"
Thanh phế kiếm rỉ sét đâm xuyên qua lớp giáp cổ, cắm ngập vào yết hầu của Ngô Sát, đóng đinh gã khổng lồ vào cột đá phía sau bệ bệ đá.
Tiếng gầm rú của Ngô Sát tắt nghẹn trong cổ họng đầy máu. Đôi mắt gã trợn trừng đầy vẻ kinh hoàng và không cam lòng, từ từ cúi đầu nhìn thiếu niên phế mạch tóc bạc hai bên thái dương đang đứng lạnh lùng phía dưới. Nhục thân đồ sộ của gã co giật vài cái rồi bất động hoàn toàn.
"Ầm!"
Cùng lúc đó, tiếng nổ từ xích ròng rọc phía đông vang dội khắp ngục tối. Trần Thiết cùng Phàm Nhân Đồng Minh Hội từ các nhánh địa đạo đồng loạt xông ra. Họ dùng cuốc mỏ bọc thép đập tan các song sắt phòng giam, giải thoát cho hàng trăm phu mỏ phàm nhân đang bị giam giữ chờ ngày hiến tế.
"Tự do rồi! Chúng ta được cứu rồi!"
Tiếng khóc nghẹn ngào và tiếng reo hò của phu mỏ vang lên phá tan bầu không khí u ám của ngục tối ngầm. Trần Thiết dẫn đầu mọi người quỳ rạp dưới chân bệ đá, hướng về phía Tần Hoài với sự sùng kính và biết ơn tột cùng.
Kiếm Vô Phong rút phế kiếm ra khỏi cổ Ngô Sát, nhục thân lảo đảo khuỵu xuống bên cạnh Tần Hoài, thở dốc liên tục: "Hộc... Tần đệ, chúng ta... thành công rồi."
Tần Hoài không đáp, anh tiến đến bên xác chết của Ngô Sát, lạnh lùng lục soát người gã. Anh lấy đi chiếc chìa khóa ngục tối ngầm và một chiếc túi trữ vật nhỏ. Nhưng khi tay anh chạm vào vạt áo trong dính máu của Ngô Sát, ngón tay anh bỗng khựng lại khi chạm phải một mảnh da dê cổ xưa cứng ngắc.
Anh rút mảnh da dê ra, lật mở dưới ánh đuốc chập chờn.
Đó là một tấm sơ đồ vẽ chi tiết một tuyến địa đạo ngầm tuyệt mật, chạy xuyên qua lòng đất mỏ quặng và dẫn thẳng tới tế đàn hiến tế của Cổ Hữu Lăng ở đỉnh núi phía sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!