Nhạc nềnRetroRoman_March

Thất Bại Ngục Tối Và Cái Chết Thứ Hai Mươi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

"Cạch."


Tiếng xích sắt ròng rọc khổng lồ chuyển động vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí ẩm ướt của ngục tối ngầm Thương Vân Tông. Dưới ánh đuốc chập chờn, bàn tay sắt gân guốc của Giám ngục trưởng Ngô Sát dứt khoát gạt mạnh cần gạt cơ quan tự hủy xuống nấc cuối cùng. Gã cười lên man dại, tiếng cười ồm ồm chấn động vách đá nứt nẻ, dội thẳng vào màng nhĩ bên tai phải còn hoạt động của Tần Hoài.


"Lũ rác rưởi phàm cốt, hãy chôn thây cùng cái ngục tối này đi!"


Ngay sau tiếng gầm của Ngô Sát, một loạt tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất. Những phiến đá lát nền ngục đột ngột nứt vỡ, để lộ ra những đường cống ngầm đen ngòm. Từ trong lòng cống, dòng nước độc đỏ rực như máu tươi, bốc khói nghi ngút bắt đầu phun ra cuồn cuộn.


Mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phân hủy kết hợp với mùi lưu huỳnh và acid ăn mòn cực mạnh lập tức tràn ngập không gian. Đó chính là nước thải kịch độc từ Hồ Máu Dược Vương Các, nơi tích tụ oán khí và cặn bã độc tố từ hàng vạn dược nô phu mỏ bị hiến tế thất bại qua nhiều năm.


"Nước độc! Tránh ra!"


Trần Thiết gầm lên, gã cố sức dùng cây cuốc mỏ bọc thép đập mạnh vào song sắt phòng giam để cảnh báo cho những phu mỏ phía sau. Nhưng đã quá muộn. Dòng nước độc đỏ lòm phun ra với lực lượng cực mạnh, nhanh chóng dâng cao ngập đến mắt cá chân.


"Áaaa!"


Tiếng gào thét thảm thiết vang lên từ một phòng giam phía góc khuất. Một phu mỏ phàm nhân vô tình bị dòng nước độc bắn trúng chân. Lớp da thịt thô ráp lập tức xèo xèo bốc khói xám, rữa nát ra như bùn loãng, để lộ ra khung xương trắng hếu rồi nhanh chóng bị ăn mòn thành một màu đen kịt. Nước độc dâng đến đâu, sinh cơ phàm nhân tiêu biến đến đó.


Kiếm Vô Phong nghiến răng, y cố gắng vận hành chút tàn lực cuối cùng, vung thanh phế kiếm rỉ sét chém ra một đường kiếm khí xám tro để đẩy lùi dòng nước đang tràn về phía mình. Nhưng vô dụng. Kiếm khí vừa chạm vào mặt nước độc liền bị oán khí huyết sắc ăn mòn hoàn toàn, biến mất không một dấu vết.


"Kinh mạch của ta..." Kiếm Vô Phong hộc ra một ngụm máu tươi, nhục thân lảo đảo khuỵu xuống. Sức ép từ Thiết Huyết Đao Quyết của Ngô Sát kết hợp với độc khí bốc lên từ hồ máu đang tàn phá tàn phế kinh mạch của y một cách tàn nhẫn.


Tần Hoài đứng sát vách đá nứt, đôi mắt xám tro lạnh lùng quét nhanh qua địa hình. Tai trái của anh hoàn toàn tịch mịch, tai phải rít lên tiếng ù ù chói tai, nhưng đầu óc anh lại tỉnh táo đến đáng sợ.


'Nước độc dâng lên từ bốn góc ngầm, tốc độ dâng là ba tấc mỗi nhịp thở. Với tốc độ này, trong vòng mười lăm nhịp thở, toàn bộ ngục tối sẽ bị ngập hoàn toàn. Thể tu Luyện Khí cửu trọng như Ngô Sát có giáp sắt bảo vệ và bệ đá cao để trú ẩn, nhưng phu mỏ phàm cốt và Kiếm Vô Phong chắc chắn sẽ hóa thành nước loãng.'


Quyết định đưa ra trong chớp mắt.


"Trần Thiết! Dẫn mọi người leo lên các xích sắt treo trên trần ngục! Mau!"


Tần Hoài hét lớn, giọng nói khàn đặc vang lên qua chiếc tai phải duy nhất còn nghe được. Đồng thời, anh bộc phát bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm, nhục thân gầy gò lướt đi như một bóng ma xám tro trên mặt nước độc đang dâng cao.


"Xèo xèo!"


Đôi giày vải thô của anh vừa chạm vào nước độc liền bị ăn mòn rách nát. Cảm giác bỏng rát kinh hoàng dội thẳng lên đại não. Lớp da thịt phàm cốt vốn được tôi luyện qua Đoán Cốt Thể Thuật lập tức rách nứt, máu xám nhạt rỉ ra chưa kịp chảy đã bị nước độc hòa tan. Đau đớn thấu xương tủy khiến các thớ cơ trên mặt Tần Hoài co giật kịch liệt, nhưng bước chân anh không hề khựng lại.


Anh lao thẳng đến đường ống dẫn chính phía đông—nơi dòng nước độc đang phun ra mạnh mẽ nhất như một con rồng máu hung tợn. Anh muốn dùng chính nhục thân phàm cốt của mình để chặn dòng nước độc, kéo dài thời gian cho Trần Thiết và các phu mỏ leo lên xích sắt thoát hiểm.


"Tần đại ca! Đừng!" Trần Thiết gào lên trong nước mắt khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Tần Hoài lao vào dòng nước đỏ rực.


"Ầm!"


Tần Hoài nện mạnh lồng ngực vào miệng ống dẫn bằng đồng rỉ sét. Sức ép của dòng nước kịch độc dội thẳng vào đan điền rỗng dưới rốn anh, nơi Đúc Đạo Tiêu làm lõi đang xoay tròn điên cuồng để hấp thụ chấn động. Da thịt trước ngực anh lập tức bị ăn mòn lộ cả xương sườn, khói độc bốc lên khét lẹt. Cơn đau này vượt xa mọi cực hình thế gian, khiến thần trí anh chao đảo dữ dội.


"Ha ha ha! Ngu xuẩn! Dùng thân phàm chặn nước độc của Dược Vương Các sao?"


Từ trên bệ đá cao, Ngô Sát nhìn xuống với vẻ khinh bỉ tột cùng. Gã vung đại đao Sát Lục, bộc phát Thiết Huyết Đao Quyết. Đao mang huyết sắc rực trời chém xuống, mục tiêu chính là yết hầu của Tần Hoài đang bị cố định tại miệng ống dẫn.


Tần Hoài không thể né tránh. Trong khoảnh khắc sinh tử, anh dùng tay trái siết chặt chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao, vung lên chặn đỡ. Trên lưỡi đao rỉ sét vẫn còn dính vết máu đen tẩm Thực Hồn Tán thật—bài tẩy mà anh cất giữ từ kiếp trước.


"Keng!"


Lực chấn động từ đại đao của Ngô Sát quá khủng khiếp. Tay trái Tần Hoài tê dại, đoản đao sượt qua giáp sắt của Ngô Sát, rạch ra một đường rạn nứt nhỏ. Chất độc Thực Hồn Tán lập tức thấm vào vết nứt, khiến Ngô Sát khựng lại một nhịp do thần thức bị chấn động nhẹ.


Nhưng sự chênh lệch tu vi quá lớn. Ngô Sát gầm lên phẫn nộ, gã xoay chuyển đao thế cực nhanh, nhát đao thứ hai mang theo sức mạnh vạn cân chém ngang sườn phải Tần Hoài.


"Phập!"


Một dòng máu tươi bắn vọt ra. Cánh tay phải của Tần Hoài bị chém đứt lìa, bay vút lên không trung trước khi rơi tõm vào dòng nước độc đỏ rực và bị hòa tan ngay lập tức.


"Hự..."


Tần Hoài hộc ra một ngụm máu lớn, nhục thân không còn tay phải để giữ thăng bằng liền bị áp lực nước độc từ ống dẫn hất văng ra ngoài. Anh rơi thẳng xuống lòng ngục tối lúc này đã ngập ngụa nước độc đỏ ngòm.


Nước độc tràn vào tai, mắt, mũi và miệng anh. Kịch độc của Hồ Máu Dược Vương Các nhanh chóng ăn mòn nhãn cầu, thiêu rụi cuống họng và tràn vào phổi. Toàn bộ lục phủ ngũ tạng của anh như bị nướng chín trong lò lửa địa ngục. Da thịt trên người anh rã ra từng mảng, để lộ ra bộ khung xương sống thời không đang phát ra ánh sáng vàng kim nhạt yếu ớt dưới đáy nước độc.


Kiếm Vô Phong và Trần Thiết ở phía xa cũng không thể chịu đựng nổi. Tiếng gào thét của họ nhỏ dần rồi tắt hẳn khi nước độc dâng ngập đầu.


Trong bóng tối sâu thẳm của cái chết đang cận kề, thần trí Tần Hoài chìm vào một khoảng tịch mịch tuyệt đối. Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông anh đột ngột rung lên bần bật, nứt ra một vết sâu hoắm, phát ra luồng ánh sáng xám tro u uất kịch liệt.


Trong thức hải, cuốn sổ rách nát Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục tự động mở ra, ngọn lửa Đạo Tiêu thứ nhất chao đảo dữ dội, tỏa ra làn sương mù xám tro lạnh lẽo bao bọc lấy linh hồn đang rạn nứt của anh. Dòng chữ cổ hiện lên đầy tàn nhẫn:


"Cái chết thứ hai mươi. Nhục thân hủy diệt hoàn toàn."

"Giới hạn chịu đựng linh hồn: Thần hồn mài mòn tăng thêm hai phần trăm. Chỉ số hiện tại: Ba mươi sáu phần trăm. Cảnh báo: Linh hồn xuất hiện vết nứt vĩnh viễn, ảo ảnh kiếp trước bắt đầu xâm nhập thần trí."


Một cơn đau xé rách linh hồn bùng phát, kéo theo những hình ảnh mờ ảo về dòng thời gian thứ nhất—nơi muội muội Tần Dao bị sát hại dã man—vụt qua tâm trí anh như một vết sẹo rỉ máu. Tần Hoài không rên rỉ, ý chí phàm nhân bất khuất của anh khóa chặt lấy ký ức về chiếc cần gạt cơ quan dưới chân Ngô Sát.


'Ta đã hiểu... Cơ quan xả nước độc hoạt động theo nguyên lý ròng rọc cơ học. Van xả chính nằm ngay dưới bệ đá của gã. Kiếp sau... ta phải phá hủy van xả trước khi gã kịp gạt cần.'


"Kích hoạt Hồi Sinh Đạo Mốc!"


***


"Ầm!"


Tần Hoài bật dậy khỏi đệm rơm rách nát, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Anh lập tức nhổ ra một ngụm máu xám nhạt dính đầy bụi quặng lên nền đất ẩm ướt.


Cơn đau đầu kịch liệt như có hàng vạn cây kim châm đâm sâu vào đại não khiến anh khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu. Thần hồn mài mòn lên đến ba mươi sáu phần trăm mang lại phản phệ khủng khiếp hơn anh tưởng. Chiếc tai trái hoàn toàn câm lặng, không một âm thanh nào có thể lọt vào, trong khi tai phải rít lên những tiếng ù ù kéo dài như tiếng gió hú ngoài nghĩa địa hoang phế.


Mái tóc hai bên thái dương của anh đã chuyển sang màu bạc trắng xóa, xơ xác dưới ánh sáng mờ nhạt của hầm ngầm. Anh đưa bàn tay trái lên nhìn. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay đã nhạt đi thấy rõ, mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông nứt thêm một đường sâu hoắm, phát ra ánh sáng xám tro đầy u uất.


Nhưng khi anh nhìn xuống cánh tay phải của mình—nó đã nguyên vẹn trở lại.


Tần Hoài khẽ siết chặt nắm tay phải, cảm nhận luồng linh lực phế thạch thô sơ lưu chuyển chậm chạp quanh các vết nứt kinh mạch. Đôi mắt xám tro của anh lóe lên một tia sáng lạnh lùng, tĩnh lặng và kiên định đến đáng sợ.


Anh đang đứng trong Hầm trú ẩn ngầm của mình dưới ngôi mộ cỏ vô danh nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông. Thời gian đã quay ngược trở lại đúng một canh giờ trước khi cuộc đột kích ngục tối ngầm diễn ra.


Bên cạnh anh, Thạch Nhân A Thạch vẫn đứng im lìm như một khối đá xám vô tri bảo vệ nhãn trận Đạo Tiêu thứ nhất.


Tần Hoài chậm rãi đứng dậy, lau sạch vệt máu trên khóe môi, tay phải siết chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao dắt bên hông. Anh đã nắm thấu toàn bộ cấu trúc cơ quan tự hủy của Ngô Sát.


"Một canh giờ..." Tần Hoài khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng mang theo sát cơ thấu xương tủy dội vào bóng tối hầm ngầm. "Ngô Sát, kiếp này, ta sẽ chém đứt tay ngươi trước khi ngươi kịp chạm vào cần gạt."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!