Nhạc nềnRetroRoman_March

Huyết Sắc Chướng Khí Và Trận Chiến Ngục Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cột sáng huyết sắc rực trời từ đỉnh núi sau Thương Vân Tông phóng thẳng lên chín tầng mây, nhuộm đỏ cả một vùng trời đất Thương Vân Châu hoang vu. Tiếng sấm rền từ hư không vang dội, kéo theo luồng oán khí nghẹt thở quét qua quảng trường đá đen. Đám đông đệ tử ngoại môn đang nhốn nháo kinh hoàng sau cái chết của Lâm Thần lập tức bị áp lực khổng lồ từ cột sáng ép quỳ rạp xuống đất. Trong cơn hỗn loạn cực độ ấy, hắc y của Tần Hoài khẽ lay động. Anh lặng lẽ thu hồi thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao dính đầy máu tươi vào vạt áo thô xám tro, đôi mắt xám tro tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn chằm chằm về phía nguồn năng lượng tà ác kia.


Kinh mạch phế cốt dưới rốn anh đang gào thét đau đớn kịch liệt. Phản phệ từ việc cưỡng bức vận hành Nghịch Hành Trạng Thái khiến các vết rạn nứt cũ rộng thêm một phân, rỉ ra huyết dịch xám nhạt thấm đẫm lồng ngực. Cánh tay phải bị rạn xương nhẹ từ cú va chạm với Lâm Thần nhói lên từng cơn tê dại. Chiếc tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng tịch mịch đáng sợ bao trùm lấy nửa thế giới của anh, trong khi tai phải rít lên những tiếng ù ù kéo dài như tiếng gió hú qua khe núi hẹp. Hai bên thái dương, những sợi tóc bạc trắng lơ thơ rủ xuống, minh chứng cho việc thần hồn đã bị mài mòn tới mức ba mươi tư phần trăm đầy nguy hiểm.


"Tần... Tần đại ca..."


Một tiếng gọi khàn đặc, yếu ớt vang lên bên tai phải còn hoạt động của anh. Kiếm Vô Phong đang vịn vào một cột đá nứt nẻ, nhục thân gầy gò run rẩy, khóe môi y không ngừng tràn ra máu tươi nóng hổi. Thanh phế kiếm rỉ sét trong tay y đã bị sứt mẻ loang lổ sau trận chiến bọc lót vừa rồi, nhưng ánh mắt y vẫn giữ nguyên ngạo cốt bất khuất của một kiếm khách phàm trần.


"Cổ Hữu Lăng đã điên rồi." Tần Hoài chậm rãi bước đến đỡ lấy vai Kiếm Vô Phong, giọng nói khản đặc dường như phát ra từ kẽ răng nứt nẻ. "Mệnh quỹ bị bẻ cong sau cái chết của Lâm Thần đã ép lão phải kích hoạt đại lễ hiến tế sớm hơn dự định để cứu vãn thọ nguyên đan. Chúng ta không còn thời gian nữa. Mục tiêu của lão là mười vạn phu mỏ phàm nhân, và cả... Tần Dao."


Khi nhắc đến cái tên "Tần Dao", mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo sát bên hông Tần Hoài khẽ rung lên một nhịp u uất, nứt thêm một vết sâu hoắm phát ra ánh sáng xám tro mờ ảo. Nỗi đau mất muội muội ở dòng thời gian thứ nhất là vết thương lòng vĩnh viễn không thể xóa nhòa, là vảy ngược độc nhất biến tình cảm phàm nhân của anh thành động lực phạt thiên kiên định nhất.


"Đi! Đột kích ngục tối ngầm!" Tần Hoài dứt khoát đưa ra quyết định, dùng bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm kéo theo Kiếm Vô Phong lướt đi ẩn mật dưới màn sương mù huyết sắc đang dày đặc dần.


***


Lối vào ngục tối ngầm nằm sâu dưới lòng đất, khuất sau những dãy nhà rèn Thiết Cốt Đường nóng bỏng. Bình thường, nơi đây luôn có hàng chục lính canh ngoại môn tuần tra nghiêm ngặt, nhưng lúc này, khi cột sáng huyết sắc bùng phát, ban quản lý Thương Vân Tông đã dồn toàn bộ lực lượng về phía đỉnh núi sau để hộ vệ tế đàn. Không gian lối đi ngầm tối tăm, ẩm ướt, nồng nặc mùi máu khô và mùi sắt rỉ sét từ những xiềng xích lâu năm.


Tần Hoài và Kiếm Vô Phong di chuyển không tiếng động qua các ngõ ngách chật hẹp. Nhờ dự tri từ những kiếp chết thử trước, Tần Hoài dễ dàng tránh né được ba trạm gác tự động phóng lôi hỏa tiễn ẩn giấu dưới nền gạch. Anh dùng Định Hồn Châm phóng chính xác vào tử huyệt linh hồn của hai tên lính canh lẻ loi tuần tra, khống chế thần trí chúng trong im lặng trước khi chúng kịp phát ra tín hiệu cầu cứu.


Tuy nhiên, khi hai người vừa bước qua cánh cửa sắt nặng nề dẫn vào khu vực giam giữ chính, một luồng sát khí bạo liệt, lạnh thấu xương đột ngột ập tới.


"Keng!"


Một vệt đao mang đỏ rực như máu quét ngang không gian chật hẹp, chém rách màn sương chướng khí ẩm ướt, nhắm thẳng vào đầu Tần Hoài. Sức mạnh của nhát chém mang theo linh lực Luyện Khí cửu trọng cực hạn, bạo liệt và tàn độc đến mức khiến không khí rít lên chói tai.


"Né ra!" Tần Hoài gầm nhẹ, dùng Thốn Bộ Di Trầm lướt ngang một phân, né tránh đường đao thứ nhất sát sạt trong gang tấc nhờ Tử Vong Giác Tri báo trước ba giây. Đao mang sượt qua vai áo xám tro của anh, chém sạt một mảng tường đá kiên cố phía sau thành tro bụi.


Dưới ánh lửa đuốc chập chờn của ngục tối, một bóng người khổng lồ cao gần một trượng sừng sững bước ra từ bóng tối. Gã mặc bộ giáp sắt nặng nề dính đầy những vệt máu khô đen kịt, gương mặt vạm vẹo chằng chịt những vết sẹo tra tấn ghê rợn. Trên tay gã là thanh đại đao nhất phẩm cực hạn Sát Lục dính máu tươi, tỏa ra luồng sát khí nồng nặc của Thiết Huyết Đao Quyết.


Giám ngục trưởng Thương Vân Tông – Ngô Sát.


"Lũ chuột nhắt phu mỏ phàm nhân guốc xẻng, thế mà lại dám mò tới tận đây tự sát sao?" Ngô Sát cười khẩy, giọng nói ồm ồm như tiếng búa tạ nện vào sắt nguội vang vọng khắp ngục tối. Gã liếc nhìn đoản đao rỉ sét trên tay Tần Hoài bằng đôi mắt khát máu đầy khinh bỉ. "Lâm Thần chết dưới tay ngươi quả thực là một nỗi nhục của ngoại môn, nhưng trước mặt Ngô Sát ta, phế cốt của ngươi chỉ là thứ để ta băm vằn rải cho linh khuyển ăn mà thôi!"


"Ngô Sát, giao chìa khóa ngục ra đây." Tần Hoài lạnh lùng đáp, bàn tay phải siết chặt lấy chuôi Thời Không Nguyệt Đao dính máu đen kịt của Lôi Hoành tẩm Thực Hồn Tán.


"Giao chìa khóa? Ha ha ha! Để xem phế kiếm của các ngươi chịu được mấy nhát chém của đại đao ta!"


Ngô Sát gầm rú, nhấc đại đao khổng lồ lên, bộc phát Thiết Huyết Đao Quyết áp sát thần tốc. Thân hình đồ sộ của gã di chuyển nhanh nhẹn một cách quỷ dị so với giáp sắt nặng nề, đao phong cuồng bạo chém xuống liên hoàn như mưa bão, khóa chặt mọi đường tẩu thoát của hai người.


"Keng! Keng! Keng!"


Tần Hoài liên tục vận hành Thốn Bộ Di Trầm để né tránh các đường đao hiểm hóc. Nhờ ký ức điệp gia và Tử Vong Giác Tri báo trước, anh lách người chuẩn xác từng phân, nhưng áp lực linh lực từ tu vi Luyện Khí cửu trọng của Ngô Sát quá lớn, chấn động không khí liên tục dội vào lồng ngực anh khiến phế mạch rách nứt đau buốt nhói.


Nhận thấy Tần Hoài đang bị dồn vào góc chết, Kiếm Vô Phong nghiến răng bộc phát tàn kiếm ý. Y vung thanh phế kiếm rỉ sét lao lên bọc lót, chém thẳng vào sườn trái của Ngô Sát để phân tán lực lượng. Lưỡi kiếm cùn sứt mẻ mang theo kiếm ý nghịch thiên bất khuất đụng độ trực diện với đường chém thứ hai của đại đao Sát Lục.


"Ầm!"


Một tiếng nổ linh lực chói tai bùng phát. Lực chấn động từ đại đao khổng lồ của Ngô Sát quá mạnh mẽ, trực tiếp hất văng Kiếm Vô Phong lùi lại mười bước, nện mạnh lưng vào vách đá ẩm ướt. Phế kiếm rỉ sét của y kêu lên một tiếng u uất, rạn nứt thêm nhiều đường li ti, tay phải y tê dại rỉ máu tươi ròng ròng.


"Kiếm ý khá lắm, nhưng kinh mạch tàn phế thì kiếm ý cũng chỉ là trò hề!" Ngô Sát cười lạnh, chân giẫm mạnh xuống mặt đất, kích hoạt cơ quan xích sắt khóa linh từ trên trần ngục tối rơi sầm sập xuống, khóa chặt lối ra vào phòng giam chính nhằm dồn nhóm đột kích vào góc chết.


Tần Hoài quan sát thấy Ngô Sát dựa vào giáp sắt nặng nề và xích sắt khóa linh để phòng thủ từ xa, hoàn toàn không sợ các đòn tấn công vật lý thông thường. Anh cố gắng dùng đoản đao rỉ sét luồn qua khe giáp để đâm vào yết hầu Ngô Sát, nhưng gã giáp sắt quá nhạy bén, dùng cán đao nặng nề gạt phăng đường đao của anh, lực phản chấn khiến cánh tay phải bị rạn xương của Tần Hoài đau điếng.


Trong lúc hỗn loạn của trận giằng co nghẹt thở, Tần Hoài đưa mắt quét nhanh qua các phòng giam sắt tối tăm xung quanh. Dưới ánh đuốc leo lét, anh kinh hoàng nhận ra các lồng giam phu mỏ đặc biệt—những người có thể chất dị biến nhẹ vốn được giam giữ tại đây để chuẩn bị hiến tế—đã hoàn toàn trống rỗng. Xiềng xích bị cắt đứt dính đầy những vệt máu tươi còn mới.


"Tần Dao đâu?" Tần Hoài gầm lên, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng vàng kim nhạt đầy phẫn nộ kịch liệt.


"Ha ha ha! Con bé phế mạch mang linh căn ẩn dị biến đó sao?" Ngô Sát vung đao chặn đứng một đường kiếm bọc lót yếu ớt của Kiếm Vô Phong, đôi mắt sẹo rỗ lộ ra vẻ điên cuồng đắc ý. "Cổ Hữu Lăng trưởng lão đã cho người chuyển toàn bộ phu mỏ đặc biệt đến Tế đàn hiến tế từ một canh giờ trước rồi! Giờ này, máu của em gái ngươi chắc đã chảy vào lòng tế đàn đá đen để ngưng tụ Thọ Nguyên Huyết Đan rồi!"


Tin dữ như sét đánh ngang tai dội thẳng vào thần trí Tần Hoài. Lồng ngực anh thắt chặt lại, máu tươi từ khóe môi tràn ra nghẹn đắng cổ họng. Vong linh muội muội ngủ say trong Đạo Tiêu Lục dường như cũng cảm nhận được nguy cơ sát cận, không ngừng rung động dữ dội trong thức hải anh.


"Chết đi!" Ngô Sát lợi dụng khoảnh khắc Tần Hoài chấn động thần trí, gầm lên một tiếng, vung đại đao Sát Lục giáng xuống đòn chí mạng quyết định chém đứt đôi nhục thân anh.


Nhưng Tần Hoài không hề lui bước. Ý chí phàm nhân phạt thiên bùng phát dữ dội lấn át cả nỗi đau đớn thể xác. Anh vận hành Thốn Bộ Di Trầm lướt qua đường đao tử thần trong gang tấc, nhưng Ngô Sát đã tính toán trước hướng di chuyển, gã không đuổi theo chém tiếp mà bất ngờ lùi lại ba bước, áp sát bệ đá cơ quan ngầm đặt sát vách tường ngục.


"Lũ phu mỏ rác rưởi, các ngươi nghĩ có thể thoát khỏi đây sao?" Ngô Sát cười lạnh tàn nhẫn, bàn tay sắt khổng lồ đặt lên cần gạt ròng rọc cơ quan tự hủy của ngục tối. "Ngục tối này kết nối trực tiếp với đường ống thải ngầm của Hồ Máu Dược Vương Các. Ta sẽ dìm chết toàn bộ các ngươi trong nước thải kịch độc ăn mòn nhục thân này!"


Bàn tay khổng lồ của Ngô Sát từ từ siết chặt lấy cần gạt cơ quan, chuẩn bị kéo xuống để kích hoạt dòng nước độc hủy diệt dìm chết toàn bộ phòng giam ngập nước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!