Phá Giải Thương Vân, Phán Quyết Lâm Thần
Gió rít gào qua những thềm đá đen của quảng trường ngoại môn Thương Vân Tông. Sương sớm tinh mơ nhuốm màu hồng nhạt của ánh bình minh, nhưng trong mắt Tần Hoài, vạn vật chỉ là một khoảng không xám xịt, câm lặng đến rợn người. Tai trái của anh hoàn toàn tịch mịch, không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của nhân gian. Tai phải vang lên những tiếng rít chói tai kéo dài như tiếng chuông đồng nứt vỡ bị gõ mạnh. Thần hồn bị mài mòn tới ba mươi tư phần trăm là một cái giá quá tàn nhẫn. Đi kèm với nó là sự biến mất vĩnh viễn của những mảnh ký ức phàm nhân nhỏ bé mà anh hằng trân quý—tiếng cười trong trẻo của muội muội Tần Dao lúc năm tuổi, và cả hơi ấm thô ráp từ bàn tay của mẫu thân Lâm Thục Anh trong những đêm đông lạnh giá dưới hầm mỏ. Anh đã quên sạch. Đầu óc anh giờ đây lạnh lùng, trống rỗng, chỉ còn lại ý chí phạt thiên kiên định như sắt nguội dưới đáy vực sâu Ma Nguyên Cốc.
Ở phía đối diện, Lâm Thần – ngoại môn đệ nhất thiên kiêu – đang lao tới. Gương mặt tuấn tú của gã vặn vẹo vì phẫn nộ, đôi mắt híp lại lộ ra sát cơ thấu xương. Gã giẫm đôi ủng thêu chỉ vàng lên thềm đá, mỗi bước đi đều mang theo một luồng linh lực màu xanh đậm bạo liệt, ép nát những mảnh đá vụn dưới chân thành bụi cám. Trường kiếm trong tay gã rung lên bần bật, kiếm khí màu xanh đậm bùng phát, rạch nát mặt đất đá đen dưới chân gã thành những đường rãnh sâu hoắm.
*** Kiếp thứ ba ***
Tần Hoài khẽ vuốt ve lưỡi đoản đao rỉ sét dính máu đen của Lôi Hoành, đôi mắt xám tro khóa chặt bóng dáng Lâm Thần đang lao tới lần thứ ba. Đây là kiếp quyết đấu cuối cùng, kiếp phản sát quyết định mà anh không được phép sai sót một phân. Hai cái chết liên tiếp đầy đau đớn trước đó đã giúp anh điệp gia hoàn thấu quỹ đạo kiếm pháp của đối thủ. Anh không còn linh căn hoàn mỹ, đan điền dưới rốn chỉ là một xoáy nước vàng kim nhạt dị biến từ lõi đạo tiêu đúc bằng Linh Tủy Mỏ Cổ. Nhưng chính phế cốt bất khuất này sẽ là thứ chôn vùi thiên kiêu chính thống.
"Nghịch Hành Trạng Thái!"
Tần Hoài gầm nhẹ trong lòng. Anh chủ động đảo ngược dòng chảy linh lực phế thạch ít ỏi dưới rốn, ép chúng chạy ngược vào các vết nứt kinh mạch rã rời. Kinh mạch toàn thân anh phình to, nổi lên những đường gân xanh tím ghê rợn dưới lớp áo vải thô xám tro. Một làn khói xám bạo liệt bùng phát ra xung quanh nhục thân anh, bộc phát tốc độ và sát lực lên gấp đôi trong vòng mười nhịp thở.
"Vút!"
Lâm Thần vung kiếm bộc phát chiêu thức mạnh nhất Thương Vân Tế. Kiếm quang màu xanh đậm hóa thành một cơn bão kiếm khí khổng lồ, bao phủ hoàn toàn không gian chiến đài. Mười tám đường kiếm quang sắc bén như muốn xé rách mọi vật thể cản đường.
Tần Hoài nín thở, Tử Vong Giác Tri lập tức hoạt động ở mức cực hạn. Trong thế giới xám tro của ý thức, anh nhìn thấy trước quỹ đạo di chuyển của mười tám đường kiếm quang ba giây trước khi chúng thực sự giáng xuống.
Anh vận hành Thốn Bộ Di Trầm, lách người chính xác qua từng vệt kiếm quang nhờ ký ức điệp gia. Bước chân anh lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá khô trôi giữa dòng nước lũ, chuẩn xác đến mức không tưởng. Đường kiếm thứ nhất sượt qua vai áo vải thô, đường kiếm thứ hai chém sát gót chân, đường kiếm thứ ba lướt qua sợi tóc bạc trắng bên thái dương của anh.
Khán đài ngoại môn bắt đầu phát ra những tiếng xôn xao kinh ngạc. Các đệ tử ngoại môn trợn tròn mắt, không tin nổi vào những gì mình đang chứng kiến. Một tên phu mỏ phế cốt lại có thể né tránh hoàn hảo toàn bộ mười mười tám đường kiếm quang của ngoại môn đệ nhất thiên kiêu mà không cần dùng đến hộ thân cương khí.
Lâm Thần kinh ngạc phát hiện đối thủ có thể dự đoán trước mọi đường kiếm của mình. Đạo tâm kiêu ngạo của gã bắt đầu lung lay dữ dội. Gã gầm lên một tiếng điên cuồng, khí huyết bùng phát, dồn toàn bộ linh lực vào chiêu cuối cùng:
"Thương Vân Toàn!"
Lâm Thần xoay cổ tay, lưỡi kiếm thép tốt vẽ nên một đường vòng cung khổng lồ, kiếm cương màu xanh đậm bùng phát dữ dội quét ngang hông Tần Hoài. Đây chính là nhát chém đã giết chết anh ở kiếp thứ hai.
Nhưng lần này, Tần Hoài đã biết trước biến số. Anh đếm nhẩm nhịp thở trong lòng. Đúng nhịp thở thứ mười hai, khi Lâm Thần xoay người chém ngang để duy trì thăng bằng cho kiếm thế khổng lồ, nhịp thở của gã bị gián đoạn đúng một nhịp.
Chính là lúc này!
Luồng linh lực bảo vệ trên ngọc bội hộ thân tránh độc của Lâm Thần bị gián đoạn đúng một nhịp thở ở vùng sườn trái. Tần Hoài không hề lui lại phòng thủ, mà chủ động bước tới một bước, lao thẳng vào giữa cơn bão kiếm khí rực lửa.
"Chém Nứt Hộ Thân Pháp!"
Tần Hoài dồn toàn bộ linh lực phế thạch nghịch hành vào thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao. Thân đao rỉ sét bỗng nhiên tỏa ra một vệt sáng xám tro mờ ảo của quy tắc thời không nguyên thủy, chém mạnh vào điểm yếu linh lực sườn trái của Lâm Thần.
"Keng!"
Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên. Ngọc bội hộ thân trên hông Lâm Thần rạn nứt rồi vỡ vụn hoàn toàn, không thể cản nổi đoản đao thời không vốn có khả năng chém đứt liên kết nhân quả linh lực. Kiếm cương màu xanh đậm tan rã như bong bóng xà phòng.
Lâm Thần trợn tròn mắt kinh hoàng khi thấy trường kiếm thép tốt của mình bị chém đứt làm đôi. Chưa kịp lùi lại, đoản đao rỉ sét của Tần Hoài đã xuyên thẳng qua lồng ngực gã.
"Phập!"
Lưỡi đao lạnh buốt ngập sâu vào tim Lâm Thần. Máu tươi nóng hổi phun trào ra, nhuộm đỏ cả bàn tay trái dính đầy vết sẹo thời gian của Tần Hoài. Lâm Thần run rẩy bấu chặt lấy vai áo Tần Hoài, đôi mắt tràn đầy sự kinh hoàng và không cam lòng nhìn trân trân vào gương mặt lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu của đối thủ.
"Ngươi... làm sao có thể..." Lâm Thần khàn giọng thào thào, huyết dịch trào ra từ miệng nghẹn cứng cổ họng.
"Kiến hôi cũng có thể phạt thiên." Tần Hoài lạnh lùng đáp, giọng nói khản đặc vang lên bên tai phải ù vỡ của anh.
Anh dứt khoát rút đao. Nhục thân hoàn mỹ của Lâm Thần đổ sầm xuống mặt chiến đài đá đen như một khúc gỗ mục, co giật vài cái rồi hoàn toàn bất động. Huyết dịch đỏ tươi loang lổ khắp nền đá nứt nẻ, phản chiếu ánh bình minh đỏ rực như máu.
Khán đài ngoại môn hoàn toàn câm lặng. Sự kinh ngạc và sợ hãi bao trùm toàn bộ quảng trường. Không ai dám phát ra một tiếng động, tất cả đều chết lặng trước cảnh tượng ngoại môn đệ nhất thiên kiêu bị chém chết bởi một tên phu mỏ phế mạch.
Nhưng Tần Hoài không có thời gian để tận hưởng chiến thắng. Kinh mạch phế cốt dưới rốn của anh đang gào thét đau đớn kịch liệt, rạn nứt rộng hơn sau khi vận hành Nghịch Hành Trạng Thái cưỡng bức. Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông bỗng nhiên nứt thêm một vết sâu hoắm, phát ra ánh sáng xám tro u uất kịch liệt.
"Ầm!"
Đột nhiên, mặt đất dưới chân quảng trường chấn động dữ dội. Từ sâu trong phủ trưởng lão của Cổ Hữu Lăng ở đỉnh núi phía sau, một cột sáng huyết sắc khổng lồ bùng phát, đâm thẳng lên chín tầng mây, nhuộm đỏ cả bầu trời Thương Vân Châu thành một màu máu tà ác.
Mùi máu tanh nồng và oán khí nghẹt thở tràn ngập không gian, báo hiệu đại kiếp hiến tế mười vạn phu mỏ phàm nhân đã bị kích hoạt sớm hơn dự định.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!