Nghịch Lý Phế Thạch Và Bước Chân Thử Sai
Tiếng sột soạt... sột soạt... đều đặn và chậm rãi vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch của nghĩa trang sau núi Thương Vân Tông. Âm thanh ấy kéo lê trên mặt đất đầy lá khô, tựa như tiếng một bộ xương già nua đang cố sức quét đi những tàn tro của những người phàm xấu số bị vứt bỏ nơi đây.
Tần Hoài vẫn quỳ trên ngôi mộ cỏ vô danh. Da thịt anh lạnh ngắt dưới ánh trăng mờ nhạt, nhưng sâu trong đại não, một cơn đau buốt nhói bỗng chốc bùng phát dữ dội. Đó không phải là cơn đau của da thịt thông thường, mà là một lực lượng vô hình đang điên cuồng cào xé thần hồn anh. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái bỗng nhiên nóng rực như bị nung đỏ, rỉ ra một vệt máu mảnh như tơ. Mảnh ngọc cổ rỉ sét gia truyền hơi nứt nhẹ, tỏa ra một luồng hơi ấm mờ nhạt nhưng u uất để áp chế bớt sự rạn nứt đang lan rộng trong ý thức anh.
"Hộc..."
Tần Hoài gục đầu xuống nấm mồ đất ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy thái dương. Cơn đau đầu dội lên từng cơn như muốn nổ tung đại não. Thần hồn mài mòn 2%. Cái giá của việc bẻ cong thời gian, của việc kéo ngược linh hồn từ cõi chết trở về mốc ba ngày trước là thật. Những ký ức về chiếc roi gai độc của Mã Độc, về cảm giác da thịt bị ăn mòn rách nát dưới đáy Hầm quặng số 9 vẫn còn vẹn nguyên, sống động đến mức khiến anh run rẩy theo bản năng.
"Đêm lạnh, sương độc dâng cao, tiểu tử ngươi không lo gác mộ, lại nằm đây giả chết làm gì?"
Một giọng nói khàn khàn, trầm đục đột ngột vang lên ngay phía sau lưng Tần Hoài.
Anh giật mình, cố nén cơn đau buốt nhói gượng dậy quay đầu lại. Dưới ánh trăng xám xịt, một lão già gầy gò, tóc tai bù xù như ổ rơm, mặc bộ đạo bào rách nát bám đầy tàn tro đang đứng đó. Hai hốc mắt của lão tối đen, trống rỗng – lão là một kẻ mù. Trên tay lão cầm một cây chổi tre cổ xưa rách nát, cán chổi mòn vẹt dính đầy đất cát nghĩa trang.
Lão gác mộ mù Thẩm Vô Danh.
Ở dòng thời gian trước, Tần Hoài chỉ biết lão là một kẻ lập dị, câm lặng canh giữ bãi tha ma của phu mỏ. Nhưng lúc này, khi thần hồn đã được Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục gột rửa và nhạy cảm hơn trước quy luật của thiên địa, Tần Hoài bỗng nhận ra một điều kỳ lạ. Mỗi nhát chổi lão quét qua mặt đất, tuy chậm chạp nhưng bụi bặm và lá khô xung quanh đều tản ra theo một quỹ đạo vô cùng hoàn mỹ, ẩn chứa một luồng kiếm ý sắc bén nhưng được thu liễm cực sâu.
Thẩm Vô Danh dừng chổi, chiếc mũi hếch lên như đang ngửi mùi vị trong không khí. Lão hướng hai hốc mắt mù về phía Tần Hoài, khóe miệng khẽ giật giật:
"Khí tức thật kỳ quái. Đan điền rạn nứt hoàn toàn, kinh mạch bế tắc, rõ ràng là một cái xác không thể tu luyện. Nhưng vì sao... trên người ngươi lại có mùi vị của kẻ vừa bước ra từ quan tài?"
Tần Hoài nín thở, ngón tay vô thức siết chặt lấy mảnh ngọc cổ trên cổ tay trái. Anh biết lão già mù này không đơn giản, nhưng không ngờ lão lại nhạy cảm đến thế. Ở dòng thời gian hiện tại, anh chỉ là một tên phu gác mộ phế mạch vô danh, chưa hề có bất kỳ tu vi nào.
"Vãn bối vừa gặp một cơn ác mộng khốc liệt, thần trí hơi hoảng loạn, mong tiền bối thứ lỗi," Tần Hoài khàn giọng đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh của một tạp dịch yếu thế.
Thẩm Vô Danh cười khục khục trong cổ họng, tiếng cười khô khốc như tiếng hai khúc gỗ mục cọ xát vào nhau. Lão bước tới một bước, cây chổi tre khẽ gõ xuống mặt đất đá. Một luồng kiếm áp vô hình bỗng chốc lan tỏa, khiến chướng khí độc hại xung quanh nghĩa trang lập tức bị xua tan sạch sẽ.
"Ác mộng? Ác mộng mà có thể khiến thần hồn rạn nứt, đan điền chấn động đến mức này sao? Tiểu tử, ngươi muốn gạt lão già mù này?" Thẩm Vô Danh đột ngột vươn tay ra. Tốc độ của lão nhanh đến mức Tần Hoài dù đã tập trung tinh thần cực độ vẫn không kịp phản ứng. Năm ngón tay gầy guộc như gọng kìm sắt của lão đã khóa chặt lấy cổ tay trái của anh, ngay sát vết sẹo hình con mắt thời gian.
Một luồng linh lực ấm áp nhưng sắc bén như kiếm quang từ tay Thẩm Vô Danh truyền vào, đi tuần hoàn khắp kinh mạch của Tần Hoài. Lão già mù khẽ “ồ” lên một tiếng, gương mặt nhăn nheo lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ:
"Đan điền rách nát như một cái bình gốm vỡ vụn, linh khí phàm trần tụ vào liền tiêu tán tức thì. Nhưng kỳ lạ... kinh mạch của ngươi tuy khô héo nhưng lại mang theo một luồng ý chí bất khuất vượt thời gian. Ngươi... rốt cuộc đã trải qua chuyện gì?"
Tần Hoài cảm nhận được luồng linh lực của Thẩm Vô Danh không có sát ý, ngược lại còn giúp xoa dịu cơn đau đầu dữ dội trong thức hải của mình. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt xám tro nhìn thẳng vào hai hốc mắt mù của lão già gác mộ:
"Vãn bối không muốn chết. Muội muội vãn bối vẫn đang bệnh nặng, vãn bối phải sống, phải tu luyện để tìm dược cứu nàng. Nhưng đan điền thế này... tiên môn coi vãn bối là rác rưởi. Xin tiền bối chỉ điểm con đường sống!"
Thẩm Vô Danh im lặng hồi lâu. Lão buông cổ tay Tần Hoài ra, tay chống gậy tre gù lưng xuống, thở dài một tiếng đầy tang thương:
"Con đường sống? Tu tiên giới này vốn tàn khốc, không có linh căn hoàn mỹ thì phàm nhân chỉ là củi đốt. Lão già này từng thấy vạn thiên tài ngã xuống, huống chi là một phế mạch như ngươi."
Nói đoạn, lão cúi người nhặt lên một viên đá màu xám xịt từ đống quặng thải vứt bừa bãi bên rìa nghĩa trang. Viên đá này bám đầy bụi đất, tỏa ra một luồng linh khí tạp chất vô cùng bạo liệt và hỗn loạn – đây chính là phế thạch quặng thải mà các tu sĩ chính thống đều ghét bỏ vì chứa quá nhiều đan độc.
"Bình gốm đã vỡ, hà tất phải cố chấp chứa nước tinh khiết?" Thẩm Vô Danh ném viên phế thạch vào lòng bàn tay Tần Hoài, khàn giọng nói. "Người thường dùng đan điền hoàn mỹ để chứa linh khí tinh khiết. Còn ngươi, đan điền đã rách nứt, vậy hãy biến chính những vết nứt kinh mạch kia thành những bộ lọc cát. Hấp thụ linh khí bạo liệt từ quặng thải phế thạch, dùng gân cốt phàm nhân chịu đựng sự thiêu đốt của tạp chất, giữ lại phần tinh hoa bạo liệt nhất để tôi luyện nhục thân. Đây là... Thổ Nạp Phế Thạch Pháp."
Tần Hoài run lên. *Thổ Nạp Phế Thạch Pháp*! Trong thức hải của anh, cuốn sổ rách nát Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục bỗng nhiên lật mở sang trang thứ hai, hiển hiện dòng chữ cổ phát ra ánh sáng xám nhạt.
"Phương pháp này... có cái giá thế nào?" Tần Hoài hỏi.
"Đau đớn kịch liệt như kim châm khắp cơ thể, kinh mạch bị bỏng rát dữ dội như bị nung trong lò rèn," Thẩm Vô Danh lạnh lùng đáp. "Mỗi lần vận công là một lần nhục thân bị tàn phá. Nếu không có ý chí sắt đá, ngươi sẽ tự nổ xác mà chết trước khi tích lũy được một tia linh lực nào."
"Vãn bối không sợ đau. Chỉ sợ bất lực nhìn người thân chết đi," Tần Hoài kiên định đáp. Anh ngồi xếp bằng ngay trên mộ cỏ vô danh dưới ánh trăng, hai tay siết chặt viên phế thạch xám xịt.
Theo khẩu quyết Thổ Nạp Phế Thạch Pháp mà Thẩm Vô Danh truyền thụ, Tần Hoài bắt đầu vận hành dòng khí lực ngược chiều kinh mạch. Anh mở ra các khe nứt kinh mạch, chủ động dẫn dắt luồng linh khí bạo liệt, đục ngầu từ viên phế thạch đi vào lòng bàn tay qua vết sẹo đỏ trên cổ tay trái.
"Uỳnh!"
Một cơn bỏng rát kinh hoàng lập tức bùng phát. Tần Hoài cảm giác như mình vừa nuốt phải một ngụm sắt nung nóng chảy. Luồng linh khí tạp chất bạo liệt như một con dã thú điên cuồng cào xé các vết nứt kinh mạch của anh. Da thịt anh đỏ rực lên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với những vệt máu rỉ ra từ lỗ chân lông.
Anh cắn chặt răng đến mức bật máu tươi, quyết không hét lên một tiếng. Thần hồn đã trải qua cái chết một lần giúp anh có một sức chịu đựng tinh thần vượt xa phàm nhân. Anh dùng ý chí sắt đá cưỡng ép luồng linh khí bạo liệt kia tuần hoàn qua các vết nứt đan điền, lọc bỏ đan độc thô sơ ra ngoài, chỉ giữ lại một tia linh lực màu xám nhạt đục ngầu lưu chuyển chậm chạp quanh các đường gân cốt.
Cảm ứng linh khí phế thạch! Anh đã thành công bước nửa bước vào Luyện Khí sơ kỳ!
Thẩm Vô Danh đứng bên cạnh, tuy mắt mù nhưng lão hoàn toàn cảm nhận được luồng khí tức bạo liệt đang dần ổn định trong cơ thể Tần Hoài. Lão khẽ gật đầu, ánh mắt mù hướng về phía hư không, lẩm nhẩm:
"Ý chí sắt đá... thật sự có kẻ chịu đựng được luồng địa hỏa phế thải này sao?"
***
Sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ khắp vùng biên giới hoang dã của Thương Vân Tông. Tần Hoài giấu đi luồng khí tức xám nhạt trong kinh mạch, khoác lên mình chiếc áo vải thô rách nát bám đầy bụi quặng, lầm lũi quay trở lại Hầm quặng số 9.
Anh phải quay lại đây. Theo ký ức của dòng thời gian trước, ba ngày nữa vụ sập hầm mỏ tàn khốc do Mã Độc cố ý dàn dựng mới diễn ra. Anh cần tận dụng khoảng thời gian này để tích lũy đủ "Sơ cấp Thời Không Sa" ẩn giấu trong các phế thạch quặng cổ sâu dưới lòng đất nhằm gia cố Đạo Tiêu thứ nhất, đồng thời tìm đường cứu Lục Tiểu Đồng và phu mỏ.
Bước vào đường hầm tối tăm, mùi lưu huỳnh và hơi ẩm quen thuộc lại xộc vào mũi. Tiếng cuốc mỏ nện chan chát vào vách đá vang lên đều đặn.
"Tần Hoài ca ca! Huynh... huynh vẫn khỏe chứ?" Lục Tiểu Đồng từ trong góc tối lật đật chạy ra, gương mặt gầy gò nhem nhuốc đầy bụi than lộ ra vẻ lo lắng tột độ. Cậu bé nhìn thấy Tần Hoài vẫn lành lặn thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt vẫn đầy hoang mang.
Tần Hoài khẽ vỗ vai cậu bé, cảm nhận được hơi ấm thực sự của sinh mệnh phàm nhân chưa bị hủy diệt ở kiếp này. Anh khẽ nói:
"Ta không sao. Tiểu Đồng, hôm nay đệ cứ bám sát sau lưng ta, đừng đi xa quá mười bước."
Lục Tiểu Đồng tuy ngơ ngác nhưng vẫn gật đầu lia lịa. Cậu cảm thấy Tần Hoài ca ca hôm nay dường như có chút khác biệt. Ánh mắt xám tro của anh tĩnh lặng hơn, sâu thẳm hơn, và mang theo một luồng uy áp vô hình khiến người khác phải phục tùng.
Ở phía xa, tiếng roi da quất xé gió vang lên kèm theo tiếng gầm rú quen thuộc của Mã Độc. Tần Hoài khẽ liếc mắt qua, thấy gã chấp sự trưởng bặm trợn đang đứng trên bệ đá cao, tay lăm lăm chiếc roi gai tẩm độc chướng khí quất thẳng vào lưng một phu mỏ già nua.
Tần Hoài thu hồi ánh mắt lạnh lùng. Anh dắt Lục Tiểu Đồng đi sâu vào một nhánh địa đạo bỏ hoang ở phía đông hầm mỏ – nơi địa hình hiểm trở và rò rỉ khí độc chướng khí kịch độc, lính tuần tra thường lười nhác qua lại.
Nhưng đây lại là nơi chứa nhiều phế thạch quặng cổ nhất.
Tần Hoài tiếp cận một vách đá rạn nứt sâu hoắm dưới lòng đất. Dưới nhãn giới nhạy cảm thời không mới có được, anh lờ mờ nhìn thấy sâu trong kẽ nứt của vách đá hắc ám kia đang ẩn hiện một vài hạt cát nhỏ màu vàng kim nhạt phát ra dao động mờ ảo.
Sơ cấp Thời Không Sa! Chúng nằm lẫn trong những viên phế thạch mỏ quặng thô sơ.
Tần Hoài giơ cuốc lên đào bới lén lút, động tác vô cùng cẩn trọng không gây tiếng động lớn. Mỗi khi cuốc xuống, anh lại vận hành Thổ Nạp Phế Thạch Pháp để hấp thụ bớt chấn động linh lực lan tỏa ra ngoài.
Nhưng đúng lúc anh vừa chạm tay vào một viên phế thạch lấp lánh cát vàng, tiếng bước chân kim loại nặng nề bỗng chốc vang lên từ phía đầu địa đạo ngầm.
Một lính canh ngoại môn mặc giáp da thú dính máu khô, hông đeo đao bén nhọn đang lững thững đi tuần tra hướng về phía này. Gã cầm chiếc roi da quất nhẹ vào vách đá, ánh mắt láo liên quét qua các góc tối.
Tần Hoài khựng lại. Khoảng cách giữa anh và lính canh chỉ có chưa đầy mười trượng. Địa đạo chật hẹp này không có lối thoát nào khác ngoài con đường gã đang đi tới. Nếu bị gã phát hiện anh đang thu gom phế thạch chứa cát thời gian kỳ lạ, bí mật Đạo Tiêu Lục sẽ lập tức bị bại lộ trước Mã Độc.
"Lạch cạch!"
Lính canh ngoại môn bất ngờ dừng bước, tai gã khẽ giật giật như nghe thấy tiếng đất đá rơi rụng nhẹ từ chỗ Tần Hoài. Gã quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh quét thẳng về phía vách đá tối tăm.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, thức hải của Tần Hoài bỗng nhiên chấn động kịch liệt. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay trái nhói lên đau đớn.
[Tử Vong Giác Tri kích hoạt!]
Tầm mắt của Tần Hoài đột ngột chuyển sang một màu xám tro nhạt. Mọi chuyển động của vạn vật xung quanh đều trôi chậm lại như sên bò.
Anh nhìn thấy chính mình ở ba giây tiếp theo: Do hoảng loạn, anh bước chân ra ngoài để tìm góc ẩn nấp, nhưng tiếng bước chân dẫm vào đá vụn đã tố cáo anh. Lính canh ngoại môn lập tức rút đao bản lớn, bộc phát linh lực Luyện Khí ngũ trọng chém ngang hông, chém đôi nhục thân phàm cốt của anh trong vũng máu đỏ rực.
Cơn đau phantom dữ dội từ vết chém tưởng tượng dội thẳng vào thần hồn Tần Hoài, khiến anh rùng mình tỉnh táo lại thực tại.
Chỉ còn đúng ba giây!
Tần Hoài lập tức thu hồi toàn bộ hơi thở, vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp thô sơ vừa học được. Anh không bước ra ngoài, mà lập tức ngả người lùi lại, lăn toàn bộ nhục thân gầy gò vào bóng tối sâu thẳm của một đống quặng thải độc hại bốc mùi lưu huỳnh hôi thối ngay sát vách đá.
"Xoạt..."
Lính canh ngoại môn cầm đao bước tới, mũi giày da chỉ cách chỗ Tần Hoài ẩn nấp đúng một gang tay. Gã quét mắt nhìn đống quặng thải xám xịt bốc mùi nồng nặc, khịt khịt mũi đầy khinh miệt.
Mùi hôi thối kịch độc từ đống quặng thải và lưu huỳnh rò rỉ đã hoàn toàn làm nhiễu loạn khứu giác tuần tra nhạy cảm của gã tu sĩ Luyện Khí. Gã không tìm thấy gì bất thường ngoài một đống rác rưởi phế thải.
"Mẹ kiếp, chỉ là chuột cống bò qua," lính canh lẩm bẩm chửi thề một tiếng, rồi quay lưng tiếp tục lững thững bước đi tuần tra hướng khác.
Tần Hoài nằm im trong đống quặng độc, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hòa cùng bụi quặng xám xịt. Kinh mạch toàn thân anh bỏng rát dữ dội do phải hấp thụ cưỡng bức linh khí bạo liệt chưa qua thanh lọc để duy trì trạng thái ẩn tức che mắt lính gác.
Nhưng anh đã vượt qua cái chết thứ hai một cách ngoạn mục nhờ Tử Vong Giác Tri!
Khi tiếng bước chân của lính canh hoàn toàn biến mất, Tần Hoài mới lết thân thể rệu rã ra ngoài. Anh lén đưa bàn tay gầy gò bóp nát viên phế thạch thô sơ vừa đào được.
"Rắc..."
Viên đá vỡ vụn, để lộ ra ba hạt cát nhỏ màu vàng kim lấp lánh như ánh sao đêm lọt vào lòng bàn tay anh. Luồng dao động thời không mờ ảo tỏa ra, dịu dàng xoa dịu đi vết nứt rạn rỉ máu trên mảnh ngọc cổ nơi cổ tay trái.
Hạt cát thời gian đầu tiên đã thu hoạch thành công!
Tần Hoài khẽ thở phào, cẩn thận thu gom ba hạt cát vàng vào không gian Đạo Tiêu Lục trong thức hải. Mỗi hạt cát thu được đều gia tăng cơ hội sinh tồn và kéo dài giới hạn mài mòn thần hồn của anh.
"Ca ca... huynh tìm được thứ gì thế?" Lục Tiểu Đồng từ góc tối ló đầu ra hỏi nhỏ, đôi mắt ngây thơ đầy tò mò.
"Không có gì, chỉ là vài mảnh phế thạch có thể đổi chút cơm cháo lán trại," Tần Hoài khẽ giấu tay đi, thản nhiên đáp. Anh không muốn kéo cậu bé vào vòng xoáy nhân quả thời gian nguy hiểm này quá sớm.
Tần Hoài tiếp tục dẫn Lục Tiểu Đồng đi sâu hơn vào địa đạo bỏ hoang. Anh cảm ứng thấy luồng dao động thời không từ sâu trong vách đá phía trước đang ngày càng nồng nặc hơn.
Sau nửa canh giờ đào bới mệt nhọc chịu đựng bỏng rát kinh mạch, Tần Hoài thọc tay vào một hốc đá sâu ngầm dưới lòng đất. Ngón tay anh chạm vào một vật thể góc cạnh, tỏa ra hơi ấm cực kỳ kỳ lạ.
Anh rút tay ra. Trong lòng bàn tay gầy gò bám đầy bụi quặng xám tro của anh là một viên phế thạch lớn bằng nắm tay phàm nhân. Khác với những viên đá phế thải thông thường, viên đá này phát ra một luồng ánh sáng vàng kim sâu thẳm, ảo diệu, rực rỡ lấp lánh như một mảnh tinh tú bị chôn vùi vạn năm dưới lòng đất mỏ cổ Ma Nguyên Cốc.
Một viên phế thạch phát sáng kỳ lạ lọt vào tay Tần Hoài, tỏa ra dao động thời không cực kỳ dồi dào.
Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm, một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương bỗng chốc từ phía sau lưng dội thẳng vào gáy anh.
Tần Hoài cứng đờ người. Một bóng đen cao lớn, gầy nhom tựa như một con dơi đêm đã xuất hiện từ lúc nào ngay phía sau lưng anh trong bóng tối địa đạo ngầm. Gương mặt chuột tai dơi đầy sẹo rỗ của gã lộ ra một nụ cười hèn hạ, tham lam tột cùng dưới ánh sáng vàng phát ra từ viên đá.
Ngoại môn giám sát Lưu Manh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!