Nhạc nềnRetroRoman_March

Đỉnh Phong Quyết Đấu, Cái Chết Thứ Mười Tám và Mười Chín

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên quảng trường ngoại môn Thương Vân Tông chưa kịp tan, nhưng bầu không khí xung quanh chiến đài sinh tử đá đen đã lạnh buốt đến mức đóng băng. Xác của Lôi Hoành – gã khổng lồ Thiết Cốt Đường – vẫn nằm sấp trên nền đá nứt nẻ, huyết dịch màu đen kịt tẩm Thực Hồn Tán rỉ ra từ vùng nách phải, bốc lên một làn khói độc nhàn nhạt. Cả khán đài im phăng phắc. Hàng ngàn cặp mắt đố kỵ, khinh miệt ban nãy giờ đây chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. Không ai tin nổi một tên phu mỏ phế mạch đan điền rạn nứt lại có thể chém chết một thể tu Luyện Khí thất trọng chỉ bằng một nhát đao rỉ sét.


Tần Hoài đứng cô độc giữa chiến đài. Cánh tay phải của anh run lên bần bật, từng thớ cơ bỏng rát và tê dại do phản phệ từ Hóa Thạch Chi Lực. Tai trái của anh hoàn toàn tịch mịch – một khoảng không câm lặng vĩnh viễn không một tiếng động. Tai phải thì vang lên những tiếng ù ù kéo dài như tiếng chuông vỡ, khiến thế giới xung quanh anh trở nên méo mó và xa xăm. Thần hồn bị mài mòn đạt mức ba mươi phần trăm đã tước đi của anh quá nhiều giác quan phàm nhân, nhưng đôi mắt xám tro của anh vẫn tĩnh lặng, sắc lạnh như nước hồ thu.


Ở rìa chiến đài, Lâm Thần từ từ bước lên. Gã ngoại môn đệ nhất thiên kiêu không còn vẻ kiêu ngạo lười biếng thường ngày. Gương mặt tuấn tú của gã vặn vẹo vì phẫn nộ, đôi mắt híp lại lộ ra sát cơ thấu xương. Gã giẫm đôi ủng thêu chỉ vàng lên thềm đá, mỗi bước đi đều mang theo một luồng linh lực màu xanh đậm bạo liệt, ép nát những mảnh đá vụn dưới chân thành bụi cám.


"Rác rưởi phế mạch..." Lâm Thần khàn giọng nói, âm thanh rít qua kẽ răng, mang theo kiếm ý bén nhọn. "Ngươi giết Chu Bá, hạ Lôi Hoành, quả thực khiến ta bất ngờ. Nhưng vận may của một con kiến hôi đến đây là chấm dứt. Trước mặt Thương Vân Kiếm Pháp chính thống, mọi tà thuật ẩn nấp của ngươi đều là trò hề!"


"Keng!"


Lâm Thần rút thanh trường kiếm sáng loáng ra khỏi bao. Kiếm thân chế tác từ thép tốt ngoại môn, phản chiếu ánh bình minh đỏ rực như máu. Một luồng kiếm khí màu xanh đậm bùng phát, rạch nát mặt đất đá đen dưới chân gã thành những đường rãnh sâu hoắm. Gã không đợi trọng tài chấp sự tuyên bố, nhục thân Luyện Khí thất trọng đỉnh phong bộc phát tốc độ cực hạn, hóa thành một vệt sáng xanh lao thẳng về phía Tần Hoài.


*** Kiếp thứ nhất ***


Tần Hoài nín thở, Tử Vong Giác Tri lập tức kích hoạt. Trong thế giới xám tro của ý thức, anh nhìn thấy tàn ảnh ba giây tiếp theo của Lâm Thần: một đường kiếm xéo từ vai trái xuống hông phải, cực kỳ nhanh và tàn độc.


Anh vận hành Thốn Bộ Di Trầm, cố gắng lách người sang bên sườn để né tránh. Nhưng tốc độ của Lâm Thần quá nhanh, vượt xa gã khổng lồ Lôi Hoành tơi tả trước đó. Kiếm chiêu của gã không hề có một tỳ vết, biến hóa linh hoạt theo bộ pháp lướt đi như mây trôi nước chảy.


"Xoẹt!"


Kiếm quang màu xanh đậm sượt qua. Tần Hoài né được nhát chém chí mạng vào ngực, nhưng kiếm khí sắc bén đã chém đứt gân chân trái của anh. Cơn đau thấu xương dội lên, chân trái Tần Hoài khuỵu xuống, mất đi điểm tựa nhục thân.


Chỉ trong một cái chớp mắt, khi Tần Hoài vừa mất thăng bằng, Lâm Thần đã xoay cổ tay, lưỡi kiếm thép tốt vẽ nên một đường vòng cung lạnh lẽo, đâm thẳng vào cổ họng anh.


"Phập!"


Mũi kiếm lạnh buốt đâm xuyên qua cổ họng Tần Hoài, ngập sâu vào cột sống phía sau. Máu tươi nóng hổi phun trào ra xối xả, nghẹn cứng nơi khí quản. Tần Hoài trợn tròn mắt, hai tay vô vọng bấu chặt lấy lưỡi kiếm sắc bén của Lâm Thần, đôi mắt xám tro nhìn trân trân vào gương mặt đầy vẻ khinh miệt của kẻ thù.


"Kiến hôi mãi mãi chỉ là kiến hôi." Lâm Thần lạnh lùng rút kiếm, đạp mạnh một cú vào lồng ngực Tần Hoài, hất văng nhục thân rách nát của anh xuống đài.


Tầm nhìn của Tần Hoài tối sầm lại. Nhục thân hoàn toàn tắt thở.


Cái chết thứ mười tám dẫm nát linh hồn anh trong đau đớn.


***


Trong không gian tịch mịch của Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục, cuốn sổ rách nát tự động mở ra dưới làn sương mù xám tro. Dòng cổ tự lạnh lẽo hiện lên:


"Nhục thân tử vong. Kích hoạt Hồi Sinh Đạo Mốc. Tiêu tốn một hạt Sơ cấp Thời Không Sa."


"Thần hồn mài mòn độ tăng lên: Ba mươi hai phần trăm. Cảnh báo: Linh hồn chủ nhân đã xuất hiện thêm các vết rạn nứt vĩnh viễn. Bạn đã mất đi ký ức về tiếng cười của muội muội Tần Dao khi nàng tròn năm tuổi."


Một cơn đau xé rách thần trí dội thẳng vào đại não Tần Hoài. Trong khoảng trống tịch mịch của linh hồn, một mảng ký ức ấm áp, tiếng cười giòn giã của đứa em gái nhỏ chạy nhảy trên bãi cỏ hoang dã bỗng chốc tan vỡ, biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại. Nỗi đau mất đi ký ức phàm nhân còn kinh khủng hơn cả nhát kiếm xuyên cổ họng. Nhưng anh không khóc, không gào thét. Ý chí phạt thiên kiên định biến nỗi đau thành một khối sắt nguội lạnh cứng ngắc.


Luồng năng lượng vàng kim nhạt từ Đạo Tiêu thứ nhất bùng phát, kéo ngược ý thức của anh trở lại mốc thời gian ngay sau khi Lôi Hoành vừa ngã xuống.


*** Kiếp thứ hai ***


Tần Hoài mở bừng mắt. Anh vẫn đứng giữa chiến đài, tay cầm đoản đao rỉ sét dính đầy máu đen của Lôi Hoành. Tai trái câm lặng, tai phải ù vĩnh viễn. Lâm Thần đang từ từ bước lên chiến đài, ánh mắt tràn đầy sát ý lạnh lùng.


"Ta không thể đấu tốc độ thuần túy với gã." Tần Hoài thầm nghĩ, đôi mắt xám tro khóa chặt lấy từng chuyển động nhỏ nhất của đối thủ. Kiếm pháp của Lâm Thần hoàn mỹ đến mức không có sơ hở vật lý thông thường. Muốn giết gã, anh bắt buộc phải dùng bài tẩy mạnh nhất ngay từ đầu để ép gã bộc lộ biến số.


"Keng!"


Lâm Thần rút kiếm, kiếm khí màu xanh đậm rạch nát mặt đất đá đen.


"Chết đi!" Gã hóa thành vệt sáng xanh lao thẳng tới.


"Nghịch Hành Trạng Thái!"


Tần Hoài gầm nhẹ trong lòng. Anh chủ động đảo ngược dòng chảy linh lực phế thạch ít ỏi dưới rốn, ép chúng chạy ngược vào các vết nứt kinh mạch rã rời. Kinh mạch toàn thân anh phình to, nổi lên những đường gân xanh tím ghê rợn dưới lớp áo vải thô xám tro. Một làn khói xám bạo liệt bùng phát ra xung quanh nhục thân anh, tăng tốc độ và sát lực lên gấp đôi trong vòng mười nhịp thở.


Tần Hoài lao lên diện đối diện, vung Thời Không Nguyệt Đao chém thẳng vào đầu Lâm Thần. Tốc độ đột ngột gia tăng của anh khiến Lâm Thần khẽ biến sắc.


Nhưng Lâm Thần là ngoại môn đệ nhất thiên kiêu, đạo tâm cực kỳ kiên định. Trong khoảnh khắc cận kề, gã không hề lui lại, mà bình tĩnh xoay người nửa bước, vận hành Thương Vân Kiếm Quyết ở mức cực hạn. Thanh trường kiếm trong tay gã vẽ nên một vòng tròn kiếm cương hoàn mỹ màu xanh đậm, ngăn cản đao thế của Tần Hoài, đồng thời mượn lực phản chấn để thực hiện một nhát chém ngang hông tàn độc.


"Thương Vân Toàn!"


Kiếm cương sắc bén như một chiếc lưỡi cưa khổng lồ quét qua không gian.


Tần Hoài cố gắng vung đoản đao rỉ sét để chống đỡ, nhưng kiếm khí của Lâm Thần quá bén nhọn và dồi dào. Sức mạnh của tu vi Luyện Khí thất trọng áp đảo hoàn toàn linh lực phế thạch nghịch hành của anh.


"Rắc!"


Thế đao phòng thủ của Tần Hoài bị chém gãy hoàn toàn. Kiếm cương màu xanh đậm lướt qua hông anh không một tiếng động.


Nhục thân của Tần Hoài bị chém đứt làm đôi ngay tại ngang hông.


Huyết dịch xám nhạt và nội tạng tuôn ra xối xả trên mặt chiến đài đá đen. Nửa thân trên của anh ngã gục xuống, hai tay vẫn nắm chặt chuôi đoản đao rỉ sét, đôi mắt xám tro nhìn trân trân vào hai đoạn nhục thân đứt lìa của chính mình. Sự đau đớn kịch liệt từ việc bị bisectioned xé rách thần trí anh thành trăm mảnh.


Nhưng trong ba giây hấp hối cuối cùng, Tần Hoài vẫn dùng chút ý thức tàn dư để ghi chép toàn bộ nhịp thở, quỹ đạo xoay người và điểm yếu linh lực kiếm cương của Lâm Thần khi gã vận hành chiêu "Thương Vân Toàn". Anh nhìn thấy khi Lâm Thần xoay người chém ngang, để duy trì thăng bằng cho kiếm thế khổng lồ, luồng linh lực bảo vệ trên ngọc bội hộ thân của gã sẽ bị gián đoạn đúng một nhịp thở ở vùng sườn trái.


"Nhịp thở thứ mười hai... sườn trái rò rỉ..."


Ý thức của anh hoàn toàn sụp đổ vào bóng tối.


Cái chết thứ mười chín kết thúc trong sự thảm khốc tột cùng.


***


Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục lại mở ra trong thức hải tịch mịch. Làn sương mù xám tro u uất cuộn trào dữ dội như một cơn bão linh hồn. Dòng cổ tự phát sáng cảnh báo:


"Nhục thân tử vong. Kích hoạt Hồi Sinh Đạo Mốc. Tiêu tốn một hạt Sơ cấp Thời Không Sa."


"Thần hồn mài mòn độ tăng lên: Ba mươi tư phần trăm. Cảnh báo cực hạn: Linh hồn chủ nhân đã xuất hiện những vết rạn nứt sâu sắc. Bạn đã mất đi ký ức về hơi ấm bàn tay của mẫu thân Lâm Thục Anh trong những ngày mùa đông lạnh giá thuở nhỏ. Mái tóc hai bên thái dương của bạn đã chuyển sang màu bạc trắng."


Cơn đau đầu kịch liệt dội lên như muốn nổ tung đại não Tần Hoài. Anh cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn hoác trong tâm trí, một mảng ký ức vô cùng quan trọng về tình mẫu tử thiêng liêng đã bị xóa sạch hoàn toàn, không để lại một dấu vết. Thần hồn rạn nứt kịch liệt khiến anh cảm thấy lạnh lẽo tột cùng, như thể bản thân đang dần biến thành một khối đá vô tri vô giác.


Nhưng ngọn lửa của Đạo Tiêu thứ nhất dưới ngôi mộ cỏ vô danh nghĩa trang núi sau vẫn bùng cháy, cưỡng chế kéo ngược linh hồn rách nát của anh trở lại chiến đài.


Tần Hoài mở bừng mắt lần thứ ba.


Anh đứng đó, hai bên thái dương xuất hiện những sợi tóc bạc trắng u uất. Tai trái câm lặng vĩnh viễn, tai phải ù vỡ. Lâm Thần đang từ từ bước lên chiến đài, ánh mắt kiêu ngạo đầy sát ý lạnh lùng chuẩn bị vung kiếm.


Trong thức hải của Tần Hoài, ngọn lửa Đạo Tiêu thứ nhất chao đảo dữ dội trước sự ăn mòn của làn sương mù xám tro, như thể có thể tắt lụi bất cứ lúc nào nếu anh tiếp tục tử vong. Nhưng đôi mắt xám tro của anh đã khóa chặt lấy Lâm Thần, ghi nhớ toàn bộ hai mươi bốn đường kiếm chiêu hoàn mỹ của gã từ hai kiếp chết thử trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!