Đấu Trường Thiết Sa, Huyết Chiến Lôi Hoành
Gió sớm trên quảng trường đá đen của Thương Vân Tông bỗng chốc ngưng đọng. Kiếm khí vàng kim bạo liệt từ thanh trường kiếm của Lâm Thần vẫn đang rạch những đường rãnh sâu hoắm, nghiền đá vụn thành bụi trắng bay lơ lửng quanh chiến đài sinh tử. Nhưng ngay khi Lâm Thần chuẩn bị bước tới để dẫm nát Tần Hoài, một luồng áp lực nặng nề từ trên lễ đài cao hắc thạch bất ngờ giáng xuống, cưỡng chế đè ép kiếm mang của gã ngoại môn đệ nhất thối lui nửa bước.
Một chấp sự ngoại môn mặc áo xám đậm, chịu trách nhiệm điều hành vòng brackets của đại hội, chậm rãi bước ra rìa lễ đài. Giọng nói của lão khàn khốc nhưng mang theo linh lực Trúc Cơ trung kỳ, lạnh lùng dội thẳng xuống quảng trường:
"Lâm Thần! Đại hội ngoại môn có quy củ của đại hội. Trận sinh tử chiến của ngươi và gã phu mỏ phế mạch này đã được Các chủ gật đầu, nhưng không thể phá hỏng thứ tự của vòng brackets. Trước khi đối đầu với ngươi ở trận chung kết, Tần Hoài phải vượt qua đối thủ đã định sẵn ở vòng đấu này!"
Lâm Thần khẽ nhướng mày, kiếm quang trong tay khựng lại. Gã liếc nhìn gã chấp sự trên cao, rồi quay sang nhìn Tần Hoài bằng ánh mắt tràn đầy khinh miệt. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, từ từ thu kiếm vào bao:
"Được thôi. Quy củ của tông môn, Lâm mỗ đương nhiên tuân thủ. Ta sẽ để gã rác rưởi này sống thêm một khắc. Để xem gã làm cách nào bò qua được Thiết Sa Chưởng trước khi đối diện với kiếm của ta."
Lâm Thần vừa lùi lại phía sau chiến đài, một tiếng cười ồm ồm như sấm rền từ dưới khán đài lập tức vang lên. Mặt đất đá đen chấn động nhẹ theo từng bước chân nặng nề của một bóng người khổng lồ đang tiến lên.
"Ha ha ha! Lâm sư huynh không cần phải bẩn tay vì một con kiến hôi. Để Lôi Hoành ta dùng Thiết Sa Chưởng giã nát xương cốt của gã phu mỏ này, báo thù cho Chu Bá đại ca!"
Bóng người khổng lồ nhảy vọt lên chiến đài sinh tử, tạo ra một tiếng "uỳnh" nặng nề. Đá đen dưới chân gã rạn nứt ra những đường chỉ nhỏ.
Lôi Hoành – đệ tử thể tu lực lưỡng của Thiết Cốt Đường. Gã cao hơn hai mét, thân hình đồ sộ như một hộ pháp giữ đền, mặc chiếc áo ba lỗ hở ngực đầy lông lá đen ngòm. Làn da của gã đỏ rực, bốc ra hơi nóng hầm hập của lò rèn địa hỏa Thiết Cốt Đường, thoang thoảng mùi than củi và mỡ heo cháy. Bắp tay của gã to hơn cả đùi người thường, cuồn cuộn những thớ cơ săn chắc như đá tảng, nổi đầy những đường gân xanh tím ghê rợn.
Tần Hoài đứng đối diện Lôi Hoành ở khoảng cách ba trượng. So với gã khổng lồ Thiết Cốt Đường, vóc dáng của Tần Hoài gầy gò, mặc bộ áo vải thô xám tro rách rưới bám đầy bụi quặng trông vô cùng yếu ớt, tựa như một nhánh cỏ dại trước một ngọn núi đá vững chãi.
Tai trái của Tần Hoài hoàn toàn câm lặng, chỉ có một khoảng trống tịch mịch lạnh lẽo. Tai phải vang lên những tiếng ù ù kéo dài không dứt, khiến anh phải khẽ nghiêng đầu để cảm nhận dao động gió từ phía Lôi Hoành. Đôi mắt xám tro của anh vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một gợn sóng sợ hãi. Bên hông, mảnh ngọc cổ rỉ sét khẽ chạm vào chuôi đoản đao Thời Không Nguyệt Đao chưa rút khỏi bao.
"Tiểu tử phế mạch!" Lôi Hoành vặn cổ phát ra những tiếng "rắc rắc" giòn giã, đôi mắt khát máu khóa chặt lấy Tần Hoài. "Nghe nói ngươi dùng tà thuật gì đó để hại chết Chu Bá đại ca. Nhưng trước mặt sức mạnh nhục thân tuyệt đối của Thiết Cốt Đường, mọi tà thuật đều là trò hề! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là Hắc Thiết Cốt Quyết!"
Trọng tài chấp sự vung tay, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Vòng đấu mở màn: Tần Hoài đối đầu Lôi Hoành! Trận đấu... bắt đầu!"
"Chết đi!"
Lôi Hoành gầm lên một tiếng như gấu rừng thức tỉnh. Nhục thân Luyện Khí thất trọng của gã bộc phát khí lực vạn cân, bước chân dẫm nát mặt đất đá đen lao thẳng về phía Tần Hoài. Tốc độ của gã nhanh đến đáng sợ so với thân hình đồ sộ, mang theo một luồng gió nóng rực, nồng nặc mùi lưu huỳnh lò rèn ép thẳng vào mặt Tần Hoài.
Tần Hoài nín thở, vận hành Đoán Cốt Thể Thuật để tăng cường độ dẻo dai cho gân cốt phàm nhân. Anh dùng Thốn Bộ Di Trầm lướt nhanh sang bên trái để né tránh đường lao thẳng của đối thủ.
Nhưng Lôi Hoành là một thể tu dày dặn kinh nghiệm thực chiến. Ngay khi thấy bóng dáng Tần Hoài di chuyển, gã đột ngột dừng bước chân khổng lồ, vung bàn tay phải to như cái quạt nan, bọc một lớp linh lực màu đen xám xịt như sắt nguội, giáng một cú Thiết Sa Chưởng tàn độc ngang hông Tần Hoài.
Luồng gió chưởng búa bộc phát ra tiếng rít chói tai. Chiến đài sinh tử quá hẹp, Tần Hoài không thể lùi lại phía sau vì rìa đài đã sát nút. Anh buộc phải đưa hai cánh tay lên đỡ đòn theo bản năng phàm nhân.
"Ầm!"
Một tiếng va chạm nặng nề, đục ngầu vang lên.
Sức mạnh vạn cân từ Thiết Sa Chưởng của Lôi Hoành bộc phát trực diện. Dù nhục thân của Tần Hoài đã đạt Cực hạn nhục thân phàm cốt, nhưng trước linh lực bạo liệt Luyện Khí thất trọng của thể tu chuyên nghiệp, lớp phòng ngự phàm nhân của anh lập tức bị xé rách.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương sườn gãy nát vang lên rõ mồn một qua chiếc tai phải còn hoạt động của Tần Hoài. Toàn bộ xương sườn bên trái của anh bị chấn vỡ hoàn toàn, những mảnh xương nhọn hoắt đâm sâu vào phổi và lục phủ ngũ tạng. Lực chấn động khổng lồ hất văng Tần Hoài bay ngang mười trượng, đập mạnh người xuống mặt đài đá đen, trượt dài để lại một vệt máu đỏ rực.
"Khục..."
Tần Hoài cố gượng dậy nhưng không thể. Máu tươi lẫn lộn với những mảnh nội tạng vỡ nát trào ra xối xả từ miệng và mũi anh. Hơi thở của anh nghẹn lại, lồng ngực xẹp xuống, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì thiếu dưỡng khí.
Lôi Hoành bước từng bước chậm rãi đến gần, cười lớn đầy đắc ý:
"Chỉ có bấy nhiêu sức nặng mà cũng dám lên sinh tử đài sao? Rác rưởi phế mạch mãi mãi chỉ là rác rưởi!"
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, khi bóng tối chuẩn bị bao phủ hoàn toàn ý thức, đôi mắt xám tro của Tần Hoài vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không hề hoảng loạn. Anh đang dùng chút ý thức tàn dư cuối cùng để phân tích chuyển động của đối thủ.
Anh nhìn thấy Lôi Hoành đang giơ cao bàn tay phải để chuẩn bị giáng cú chưởng dứt điểm. Khi Lôi Hoành vung chưởng quá cao, khớp vai của gã nhô lên, để lộ ra một khoảng trống rỗng, không có linh lực hộ thân bọc lót ở vùng nách dưới sườn phải. Sơ hở đó chỉ tồn tại đúng ba nhịp thở.
"Ba giây... sơ hở nách phải..."
Tần Hoài thầm ghi nhớ quỹ đạo chuyển động này vào sâu trong linh hồn.
"Chết đi!" Lôi Hoành vung chưởng giáng xuống đầu Tần Hoài.
"Ầm!"
Đầu Tần Hoài nổ tung dưới cú chưởng bạo liệt. Nhục thân của anh hoàn toàn tắt thở ngay trên chiến đài đá đen.
Cái chết thứ mười bảy kịch liệt diễn ra trong sự khinh miệt của vạn người đệ tử ngoại môn.
***
Trong thức hải tịch mịch của Tần Hoài, cuốn sổ rách nát rỉ sét Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục đột ngột mở ra, tỏa ra làn sương mù xám tro u uất. Một dòng cổ tự phát sáng màu vàng nhạt hiện lên đầy lạnh lùng:
"Nhục thân tử vong. Kích hoạt Hồi Sinh Đạo Mốc. Tiêu tốn một hạt Sơ cấp Thời Không Sa."
"Thần hồn mài mòn độ tăng lên: Ba mươi phần trăm. Cảnh báo: Linh hồn chủ nhân đã mất đi thính giác tai trái vĩnh viễn, tai phải bị ù vĩnh viễn, và mất thêm một phần ký ức phàm nhân bình yên thuở thiếu thời."
Một cơn đau buốt nhói dội thẳng vào đại não Tần Hoài, tựa như có hàng ngàn cây kim thép đang đâm xuyên qua linh hồn rạn nứt của anh. Nỗi đau đớn kịch liệt ấy khiến linh hồn anh gào rú trong bóng tối vô hình. Anh cảm thấy một mảng ký ức về gương mặt dịu dàng của mẫu thân Lâm Thục Anh đang mờ nhạt dần, rồi biến mất hoàn toàn vào hư vô thời không, không cách nào tìm lại.
Nhưng ngay sau đó, một luồng năng lượng vàng kim nhạt ấm áp từ Đạo Tiêu thứ nhất cắm dưới ngôi mộ cỏ vô danh ở nghĩa trang núi sau bùng phát, bao phủ lấy linh hồn anh, kéo ngược ý thức của anh trở lại mốc thời gian mười lăm phút trước khi trận đấu bắt đầu.
Tần Hoài mở bừng mắt.
Anh đang đứng ở góc quảng trường đá đen, sát bên cạnh Lục Tiểu Đồng gầy gò. Chiếc tai phải vang lên tiếng ù ù quen thuộc, tai trái hoàn toàn im lặng. Lồng ngực không còn đau đớn, nhưng cảm giác xương sườn bị chấn nát kịch liệt ở kiếp trước vẫn còn sống động đến từng thớ thịt.
Anh khẽ đưa tay lên nhìn wrist trái. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian nhạt đi một tông rõ rệt, trong khi mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông xuất hiện thêm một vết nứt sâu hoắm, rỉ ra làn sương xám mờ ảo.
Giới hạn chịu đựng linh hồn đã đạt ba mươi phần trăm. Cái giá của việc thử sai luôn tàn nhẫn và thực tế như vậy. Nhưng đổi lại, anh đã nắm giữ toàn bộ quỹ đạo tấn công và sơ hở chí mạng của Lôi Hoành.
"Tần đại ca..." Lục Tiểu Đồng lo lắng gọi nhỏ.
"Tiểu Đồng, đứng yên ở đây." Tần Hoài khàn giọng nói, giọng nói lạnh lùng không một chút cảm xúc.
Anh bước từng bước vững chắc lên chiến đài đá đen, lướt qua ba tên đệ tử cản đường đúng như quỹ đạo kiếp trước. Khi anh đứng đối diện với Lâm Thần, rồi nghe tiếng chuông đồng vang lên, mọi sự kiện diễn ra hoàn toàn trùng khớp không sai một phân.
Chấp sự ngoại môn tuyên bố bắt đầu vòng brackets, và Lôi Hoành khổng lồ nhảy vọt lên chiến đài sinh tử với tiếng cười ồm ồm đầy ngạo mạn:
"Ha ha ha! Lâm sư huynh không cần phải bẩn tay vì một con kiến hôi. Để Lôi Hoành ta dùng Thiết Sa Chưởng giã nát xương cốt của gã phu mỏ này, báo thù cho Chu Bá đại ca!"
Tần Hoài nhìn gã khổng lồ Thiết Cốt Đường, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu.
"Trận đấu... bắt đầu!"
"Chết đi!" Lôi Hoành gầm lên, lao tới như một con gấu rừng hung tợn, mang theo luồng gió nóng rực mùi lưu huỳnh.
Nhưng lần này, Tần Hoài không còn đứng im chịu trận.
Ngay khi Lôi Hoành vừa nhấc chân lấy đà, Tần Hoài đã kích hoạt Tử Vong Giác Tri. Trong đôi mắt xám tro của anh, hình ảnh tàn ảnh của Lôi Hoành vung chưởng trong ba giây tiếp theo hiện lên rõ mồn một.
Anh vận hành Thốn Bộ Di Trầm, lướt nhẹ thân hình gầy gò sang bên phải trước khi cú Thiết Sa Chưởng của Lôi Hoành kịp giáng xuống.
"Vút!"
Bàn tay khổng lồ của Lôi Hoành sượt qua vai áo Tần Hoài, chỉ chém trúng khoảng không, tạo ra một tiếng nổ gió chói tai. Gã khổng lồ kinh ngạc khi thấy cú đánh chắc thắng của mình bị né tránh một cách dễ dàng như vậy.
"Khốn kiếp! Chỉ biết trốn chạy sao?" Lôi Hoành tức giận gầm rú, xoay người vung liên tiếp ba cú Thiết Sa Chưởng bạo liệt quét ngang diện rộng.
Tần Hoài di chuyển nhịp nhàng như một cái bóng tre trong gió sớm. Nhờ ký ức điệp gia từ cái chết trước, anh biết rõ từng góc độ, từng khoảng cách di chuyển của Lôi Hoành. Anh nghiêng người, cúi đầu, lướt nhẹ chân, né tránh hoàn hảo cả ba đường chưởng nặng nề trước sự kinh ngạc tột độ của hàng ngàn đệ tử ngoại môn dưới khán đài.
"Cái gì? Gã phu mỏ phế mạch kia thế mà lại né được Thiết Sa Chưởng của Lôi Hoành liên tục sao?"
"Ảo giác! Chắc chắn là ảo giác! Làm sao một tên không có linh lực lại có thể di chuyển nhanh như vậy?"
Lâm Thần đứng phía sau chiến đài khẽ nhíu mày, ánh mắt khinh miệt ban đầu dần được thay thế bằng sự kinh ngạc và nghi ngờ cực độ. Gã nhận ra bộ pháp của Tần Hoài không hề có linh lực bộc phát, nhưng lại chuẩn xác đến mức như thể đã biết trước hướng đánh của Lôi Hoành từ trước.
"Aaa! Chết đi cho ta!" Lôi Hoành điên cuồng vì bị bêu rếu trước đám đông. Gã bộc phát toàn bộ linh lực Luyện Khí thất trọng vào đôi bàn tay, khiến chúng chuyển sang màu đen kịt như sắt nguội rực lửa địa hỏa. Gã vung cú Thiết Sa Chưởng mạnh nhất, bao phủ toàn bộ không gian trước mặt Tần Hoài, quyết tâm nghiền nát anh thành muôn mảnh.
Lần này, Tần Hoài không né tránh.
Anh biết rõ chiến đài quá hẹp, nếu tiếp tục né, anh sẽ bị dồn vào góc chết và dẫm nát như kiếp trước. Anh cần một đòn mồi nhử để dứt điểm.
Tần Hoài đứng vững chân, đưa cánh tay phải lên đón đỡ trực diện cú chưởng bạo liệt của Lôi Hoành.
"Hóa Thạch Chi Lực!"
Tần Hoài âm thầm vận hành kỹ năng phòng ngự học được từ Thạch nhân A Thạch dưới hầm ngầm nghĩa trang. Trong chớp mắt, lớp da thịt trên cánh tay phải của anh chuyển sang màu xám xịt gồ ghề, thô ráp như một khối đá quặng thô cứng ngắc dưới lòng đất mỏ.
"Ầm!"
Thiết Sa Chưởng của Lôi Hoành giáng thẳng vào cánh tay phải hóa đá của Tần Hoài.
Một tiếng nổ lớn vang lên, lực chấn động bộc phát tạo ra một luồng sóng xung kích quét sạch bụi đá xung quanh chiến đài.
Nhờ Hóa Thạch Chi Lực, 50% lực chấn động vạn cân đã bị triệt tiêu và hấp thụ vào nhục thân hóa đá. Tuy nhiên, 50% lực lượng còn lại vẫn quá khủng khiếp đối với phàm cốt.
"Rắc!"
Xương cánh tay phải của Tần Hoài xuất hiện những vết nứt nhẹ, huyết dịch màu xám nhạt rỉ ra từ lớp da hóa đá rạn nứt. Cơn đau buốt nhói dội thẳng vào tim, nhưng gương mặt Tần Hoài không hề biến sắc. Anh đã trả một cái giá thật để đổi lấy một cơ hội chí mạng.
Lực phản chấn cực mạnh khiến Lôi Hoành bị khựng lại một nhịp thở kịch liệt. Khớp vai phải của gã nhô cao lên do vung chưởng quá đà, để lộ ra khoảng trống rỗng hoàn toàn không có phòng ngự dưới nách phải đúng như Tần Hoài dự tính.
Ba giây sơ hở bắt đầu đếm ngược.
Nhanh như chớp, Tần Hoài dùng tay trái rút thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao bên hông ra.
Anh vận hành Nghịch Hành Trạng Thái cưỡng bức trong một nhịp thở, đảo ngược dòng chảy linh lực phế thạch ít ỏi dưới rốn dồn vào đôi chân. Thân hình anh lách qua cánh tay đang extended của Lôi Hoành bằng bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm cực hạn, áp sát vào lồng ngực gã khổng lồ.
"Vút!"
Thời Không Nguyệt Đao mang theo luồng cương khí xám tro mờ ảo, đâm thẳng vào khoảng trống rỗng dưới nách phải của Lôi Hoành.
"Phập!"
Lưỡi đoản đao rỉ sét xuyên thấu qua lớp da lông rậm rạp, cắm ngập tận chuôi vào vùng nách mềm yếu của gã thể tu khổng lồ.
Lôi Hoành trợn tròn mắt, cơn đau kịch liệt khiến gã cứng đờ người. Gã không thể tin nổi lớp Hắc Thiết Cốt Quyết kháng đao kiếm của mình lại bị một thanh đoản đao rỉ sét phế thải đâm xuyên qua dễ dàng như vậy.
Thời Không Nguyệt Đao có khả năng chém đứt pháp lực phòng hộ nhờ lách qua kẽ hở thời gian ba giây, kết hợp với độc tố Thực Hồn Tán thật mà Tần Hoài lén tẩm vào lưỡi đao từ trước, lập tức ăn mòn toàn bộ kinh mạch và lục phủ ngũ tạng của Lôi Hoành.
"Khục... ngươi..."
Lôi Hoành hộc ra một ngụm máu đen kịt bốc mùi hôi thối kịch độc. Đôi mắt gã tràn đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám tro lạnh lùng, tĩnh lặng của Tần Hoài.
Tần Hoài lạnh lùng rút đoản đao ra, lùi lại một bước thản nhiên.
"Uỳnh!"
Thân hình khổng lồ nặng hơn hai trăm cân của Lôi Hoành ngã gục sầm sập xuống mặt chiến đài bằng đá đen, lồng ngực rỉ ra dòng máu đen kịt, co giật vài cái rồi tắt thở hoàn toàn.
Cả quảng trường ngoại môn Thương Vân Tông chìm vào một sự im lặng đến nghẹt thở. Hàng ngàn đệ tử ngoại môn trố mắt nhìn thi thể khổng lồ của Lôi Hoành, không ai dám phát ra một tiếng động nhỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!