Nhạc nềnRetroRoman_March

Đại Hội Ngoại Môn Và Sát Ý Của Lâm Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh tại Thương Vân Tông chưa bao giờ mang lại cảm giác ấm áp. Ánh mặt trời xám xịt cố ngoi lên từ sau những dãy núi quặng độc hại, rải một lớp hào quang mờ nhạt, lạnh lẽo xuống quảng trường đá đen của ngoại môn. Gió sớm rít qua các khe đá, mang theo mùi rỉ sắt nồng nặc trộn lẫn với hương trầm hiến tế ẩm ướt.


Tần Hoài bước đi giữa đám đông náo nhiệt. Tiếng cười nói, tiếng bàn tán và tiếng bước chân dồn dập của hàng ngàn đệ tử ngoại môn dội vào màng nhĩ anh, nhưng tất cả chỉ được thu nhận một nửa. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống tịch mịch vĩnh hằng gặm nhấm nửa bên đầu. Tai phải vang lên những tiếng ù ù kéo dài không dứt, tựa như tiếng bánh răng kim loại rỉ sét đang nghiền nát khoảng không.


Thần hồn mài mòn độ: Hai mươi tám phần trăm.


Tần Hoài khẽ kéo vạt áo vải thô xám tro rách rưới bám đầy bụi quặng để che đi cổ tay trái. Nơi đó, vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian đang âm thầm nhấp nháy, tựa như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về giới hạn sinh mệnh lực của anh. Bên hông, mảnh ngọc cổ rỉ sét – di vật duy nhất của phụ mẫu – khẽ va chạm vào chuôi đoản đao Thời Không Nguyệt Đao, phát ra âm thanh lạch cạch cô độc. Những vết nứt sâu hoắm trên mặt ngọc cổ như rộng thêm một phân sau cái chết thứ mười sáu kịch liệt ở miệng giếng cổ đêm qua. Anh đã quên đi giọng nói của phụ mẫu, quên đi hơi ấm của những bát cháo loãng thuở nhỏ, nhưng ý chí phạt thiên cứu vớt muội muội Tần Dao vẫn kiên định như bàn thạch dưới đáy vực sâu.


"Tần đại ca..."


Một tiếng gọi nhỏ nhẹ lọt vào chiếc tai phải còn hoạt động của anh. Lục Tiểu Đồng gầy gò, mặc bộ đồ tạp dịch rộng thùng thình bám đầy bụi than, đang lén lút di chuyển sát bên cạnh anh. Đôi mắt lớn của cậu bé mười lăm tuổi tràn đầy sự lo lắng tột độ. Sau khi cùng Tần Hoài trải qua vụ sập hầm mỏ số 9 và bẻ gãy âm mưu đầu độc của Phùng Huyết đêm qua, Tiểu Đồng coi anh như thần minh cứu thế thực sự.


"Tiểu Đồng, đừng đi quá gần ta." Tần Hoài không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp và khàn khốc dường như phát ra từ kẽ răng nứt nẻ. "Lâm Thần đã cảm ứng được cái chết của Chu Bá qua huyết mạch ấn ký. Hôm nay, mục tiêu của hắn là ta. Đệ đi gần ta chỉ khiến Chấp pháp đội chú ý."


Lục Tiểu Đồng rùng mình một cái khi nghe đến cái tên "Lâm Thần", vội vàng lùi lại vài bước nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp như kiếm của Tần Hoài.


Tần Hoài đưa mắt quét qua quảng trường đá đen khổng lồ. Ở phía tây, dưới bóng của những cây cổ thụ héo úa, một bóng dáng quen thuộc đang đứng khoanh tay, lưng tựa vào thân cây rạn nứt. Kiếm Vô Phong. Kiếm khách phàm trần kiêu ngạo ấy vẫn khoác trên mình bộ y phục rách nát như bang chúng Cái Bang, thanh phế kiếm rỉ sét dắt ngang hông. Hai người không hề chạm mắt, nhưng một cái gật đầu vô hình trong bóng tối đã được thiết lập. Kiếm Vô Phong đang ẩn nấp trong đám đông, tàn kiếm ý thu liễm cực sâu, sẵn sàng ra tay nếu Chấp pháp đội can thiệp bất hợp pháp vào trận quyết đấu.


"Ầm!"


Một tiếng chuông đồng cổ xưa, nặng nề vang lên từ đỉnh núi ngoại môn, chấn động toàn bộ quảng trường đá đen.


Trên lễ đài cao bằng đá hắc thạch, các trưởng lão ngoại môn và chấp sự cao tầng của Thương Vân Tông từ từ tiến ra, ngồi vào những chiếc ghế bọc da thú khổng lồ. Ở vị trí trung tâm, trưởng lão Dược Vương Các Cổ Hữu Đức – gã đàn ông mập mạp với gương mặt giả nhân giả nghĩa – đang vuốt râu cười lạnh. Bên cạnh gã, đan đạo thiên tài Triệu Tuyết Oánh mặc y phục đan sư kiêu sa, đôi mắt xinh đẹp nhưng lạnh lùng tràn đầy vẻ khinh miệt quét qua khu vực của các tạp dịch phu mỏ.


Một chấp sự ngoại môn bước lên trước lễ đài, vung tay phóng ra một luồng linh lực màu xám nhạt, giọng nói mang theo uy áp truyền khắp quảng trường:


"Đại hội ngoại môn Thương Vân Tông chính thức khai mạc! Quy tắc chiến đài sinh tử: Kẻ mạnh tiến lên, kẻ yếu làm củi rèn binh! Người chiến thắng cuối cùng trong đại hội lần này sẽ nhận được một viên Trúc Cơ Đan phế phẩm từ Dược Vương Các, cùng tư cách tiến vào nội môn tu luyện tiên pháp!"


Khi ba chữ "Trúc Cơ Đan phế phẩm" vang lên, toàn bộ quảng trường đá đen bộc phát những tiếng gầm rú, hâm mộ và khao khát tột độ của hàng ngàn đệ tử ngoại môn. Đối với những kẻ có tư chất thấp kém ở ngoại môn, một viên Trúc Cơ Đan dù là phế phẩm chứa đầy đan độc cấu tạp chất vẫn là tiên cơ duy nhất để bọn chúng nhảy vọt long môn, thoát khỏi kiếp phàm nhân cỏ rác.


Đôi mắt xám tro của Tần Hoài co rụt lại, dán chặt vào chiếc hộp ngọc bích nhỏ đang phát ra luồng linh khí màu xanh nhạt trên bàn gỗ của Cổ Hữu Đức. Viên Trúc Cơ Đan phế phẩm đó chính là mục tiêu tối thượng của anh hôm nay. Đan điền dưới rốn của anh hiện tại chỉ là một xoáy nước vàng kim nhạt dị biến từ Đúc Đạo Tiêu làm lõi, kinh mạch phế cốt nứt nẻ liên tục gào thét đau đớn sau mỗi lần nhục thân bị phá hủy và tái tạo cưỡng bức. Anh cần dược lực bộc phát mạnh mẽ của viên đan này để vá lại các vết rạn kinh mạch, ổn định lõi năng lượng thời không trước khi thần hồn bị mài mòn đến ngưỡng sụp đổ hoàn toàn.


Nhưng để chạm vào chiếc hộp ngọc đó, anh phải bước qua xác của kẻ mạnh nhất ngoại môn.


"Vù!"


Một luồng kiếm khí màu xanh đậm bén nhọn đột ngột rạch ngang bầu trời quảng trường, rống lên tiếng rít gió chói tai.


Từ trên cao, một bóng dáng tuấn tú khoác trường bào màu xanh đậm sang trọng lướt xuống, chân giẫm nhẹ lên hư không, đáp vững vàng xuống trung tâm chiến đài sinh tử bằng đá đen. Ngoại môn đệ nhất thiên kiêu – Lâm Thần.


Gương mặt tuấn mỹ của Lâm Thần lúc này tràn đầy vẻ kiêu căng, ngạo mạn tột đỉnh. Ngọc bội hộ thân tránh độc bên hông gã phát ra ánh sáng ôn nhuận, trường kiếm thép tốt trong tay chưa rút khỏi bao nhưng kiếm ý sắc bén đã tỏa ra xung quanh nhục thân Luyện Khí thất trọng đỉnh phong, ép cho những đệ tử ngoại môn đứng gần chiến đài phải lùi lại vì đau rát da thịt.


Lâm Thần đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt khát máu quét qua đám đông phu mỏ tạp dịch đang co rúm lại phía dưới. Gã cười lạnh một tiếng, giọng nói mang theo linh lực chấn động dội thẳng vào màng nhĩ của vạn người:


"Hôm qua, có kẻ hèn nhát đã lén lút sát hại Chu Bá – thủ hạ của Lâm mỗ trong rừng thông. Thương Vân Tông có tông quy: Sát nhân đền mạng, kẻ yếu phải phục tùng kẻ mạnh! Lâm mỗ hôm nay đứng trên sinh tử đài này, không màng đến ngôi vị đệ nhất ngoại môn, chỉ muốn dùng danh nghĩa tông quy để phán quyết một con rác rưởi phế mạch!"


Lâm Thần đột ngột vung tay, ngón tay thon dài chỉ thẳng về phía bóng dáng mặc áo vải xám tro gầy gò đang đứng cô độc giữa đám đông:


"Tần Hoài! Cút lên đây chịu chết!"


"Ầm!"


Cả quảng trường đá đen như nổ tung sau lời thách đấu công khai của Lâm Thần. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía Tần Hoài, mang theo sự kinh ngạc, khinh bỉ và chế giễu tột cùng.


"Cái gì? Lâm sư huynh lại thách đấu sinh tử đài với một tên phu mỏ phế mạch đan điền rạn nứt sao?"


"Ha ha ha! Tên phế thải đó rốt cuộc đã làm gì để chọc giận Lâm sư huynh? Một tên tạp dịch gác mộ rách nưới mà cũng đáng để ngoại môn đệ nhất ra tay công khai trước mặt vạn người sao?"


"Tự sát! Chắc chắn là tự sát rồi! Lâm sư huynh chỉ cần một đường kiếm khí nhẹ cũng đủ chém gãy xương cốt phàm nhân của gã phu mỏ kia thành muôn mảnh!"


Tiếng cười nhạo, tiếng mắng chửi vô học dội vào tai phải của Tần Hoài như những đợt sóng triều dơ bẩn.


Triệu Tuyết Oánh trên lễ đài khẽ nhấp một ngụm trà sâm, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng khinh miệt. Ả thích thú nhìn cảnh tượng một con kiến hôi phàm nhân chuẩn bị bị dẫm nát dưới chân thiên kiêu tông môn. Cổ Hữu Đức thì híp mắt, khẽ gật đầu với Lâm Thần, ra hiệu cho phép trận quyết chiến sinh tử này diễn ra hợp pháp để dập tắt hoàn toàn mọi mầm mống phản kháng của phu mỏ.


Tần Hoài đứng im lặng giữa những làn sóng khinh miệt. Gương mặt thanh tú của anh không hề có một tia dao động, tĩnh lặng như nước hồ thu dưới đáy vực sâu Ma Nguyên Cốc. Anh đã chết mười sáu lần, đã nếm trải nỗi đau xé rách nhục thân và linh hồn qua vô số dòng thời gian thử sai. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ Luyện Khí thất trọng như Lâm Thần trong mắt anh chỉ là một trò hề nông cạn của kẻ chưa từng thấy qua sông dài thời gian rạn nứt.


Anh khẽ nghiêng đầu sang phải, dùng chiếc tai duy nhất còn hoạt động để xác định phương hướng, rồi chậm rãi bước từng bước vững chắc về phía chiến đài đá đen.


"Tần đại ca... không được lên!" Lục Tiểu Đồng lo lắng hét lên, nhưng âm thanh của cậu bé lập tức bị đám đông đệ tử ngoại môn gầm rú dìm chết.


Khi Tần Hoài vừa bước đến rìa quảng trường sát chân chiến đài, ba tên đệ tử ngoại môn thuộc phe cánh của Lâm Thần đột ngột bước ra chặn đường. Bọn chúng cười khẩy, bộc phát toàn bộ linh lực Luyện Khí tam trọng, tứ trọng tạo thành một bức tường linh áp vô hình đè nặng xuống đầu Tần Hoài, cố ý muốn ép anh phải quỳ sụp xuống đất, bò lên đài chiến đấu để làm nhục nhã phàm nhân.


"Phế vật, muốn lên đài sinh tử chiến với Lâm sư huynh thì phải bò lên! Quỳ xuống cho ta!" Một tên ác bá ngoại môn hét lớn, linh áp đè nặng khiến mặt đất đá dưới chân Tần Hoài nứt nẻ li ti.


Tuy nhiên, bước chân của Tần Hoài không hề khựng lại.


Nhục thân của anh hiện tại đã đạt đến Cực hạn nhục thân phàm cốt nhờ rèn luyện Đoán Cốt Thể Thuật tàn nhẫn dưới lòng đất mỏ quặng suốt nhiều kiếp thử sai. Gân cốt phàm nhân của anh săn chắc như thép nguội, chịu đựng được áp lực vạn cân của quặng độc độc hại.


"Rắc... rắc..."


Xương cốt trong cơ thể Tần Hoài khẽ phát ra những tiếng kêu giòn giã dưới áp lực linh áp, nhưng lưng anh vẫn thẳng như một thanh trường kiếm nghịch thiên. Đôi mắt xám tro của anh lóe lên một tia sáng lạnh lùng, tĩnh lặng nhìn thẳng vào ba tên đệ tử cản đường.


Một uy áp nhục thân thô bạo, không có linh lực dao động nhưng nồng nặc tử khí và sát ý tích lũy từ mười sáu cái chết kịch liệt bùng phát ra xung quanh nhục thân anh. Ba tên đệ tử ngoại môn bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, như thể vừa nhìn thấy một con quỷ bước ra từ nghĩa địa hoang phế vạn năm, lạnh lẽo thấu xương. Bọn chúng run rẩy theo bản năng, linh áp phòng ngự tự động sụp đổ, lùi lại hai bên trong sự sợ hãi không rõ nguồn gốc.


Tần Hoài lướt qua bọn chúng như lướt qua ba khúc gỗ mục vô tri, thản nhiên bước từng bước vững chắc lên những bậc thềm bằng đá đen dẫn lên chiến đài cao vút.


Phong thái bình tĩnh tuyệt đối, không một chút sợ hãi hay dao động trước cái chết của Tần Hoài khiến Lâm Thần đang đứng trên đài khẽ nhướng mày. Sự kiêu ngạo tột đỉnh của gã bỗng nhiên bị lay động nhẹ, một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong đạo tâm, khiến bàn tay nắm chuôi kiếm của gã khẽ siết chặt lại.


"Gã phế vật này... tại sao lại có khí thế quái dị như vậy?" Lâm Thần thầm nghĩ, nhưng sát ý trong mắt gã lập tức bùng cháy dữ dội hơn để che lấp đi sự nghi ngờ vừa chớm nở.


Tần Hoài bước lên bậc thềm cuối cùng, đứng vững vàng trên chiến đài đá đen rộng lớn, đối diện trực tiếp với ngoại môn đệ nhất thiên kiêu ở khoảng cách năm trượng. Gió lộng thổi tung mái tóc đen dài xơ xác của anh, vạt áo xám tro rách rưới bay múa trong không khí ẩm ướt.


Trọng tài chấp sự ngoại môn bước ra giữa chiến đài, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người, tuyên bố bằng giọng khàn khốc:


"Trận sinh tử chiến ngoại môn Thương Vân Tông: Lâm Thần đối đầu Tần Hoài! Sinh tử tự phụ, không có giới hạn thủ đoạn, chiến đấu cho đến khi một bên tắt thở hoàn toàn mới dừng lại! Trận chiến chính thức... bắt đầu!"


Lời tuyên bố vừa dứt, cả quảng trường đá đen im bặt trong một nhịp thở nghẹt thở, vạn người nín thở chờ đợi đường kiếm hủy diệt của Lâm Thần.


"Xoạt!"


Lâm Thần rút thanh trường kiếm sáng loáng ra khỏi bao. Thanh kiếm thép tốt nhị phẩm phản chiếu ánh sáng xám xịt của bầu trời biên giới, phát ra tiếng rít chói tai của kiếm ý sắc bén. Kiếm khí vàng kim bạo liệt tỏa ra xung quanh, rạch nát mặt đất chiến đài bằng đá đen thành những vết nứt sâu hoắm, ánh mắt gã tràn đầy sát ý lạnh lùng thấu xương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!