Tráo Dược Vô Ảnh, Cứu Vớt Vạn Dân
Bóng tối dưới hầm ngầm sâu năm mươi trượng lạnh lẽo như một lưỡi đao rỉ sét cắm sâu vào da thịt. Tần Hoài đột ngột mở mắt, nhổ ra một ngụm máu đen đặc còn vương lại từ kiếp trước. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, cảm giác đau đớn kịch liệt khi nhục thân bị độc tố ăn mòn rã nát vẫn còn lưu lại trong từng thớ cơ, sống động và tàn nhẫn.
Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, chỉ có một khoảng không tịch mịch vĩnh hằng. Tai phải vang lên những tiếng ù ù trầm đục, kéo dài không dứt như tiếng sóng triều kim loại gầm rú từ xa xăm. Thần hồn mài mòn đạt hai mươi tám phần trăm. Trên cổ tay trái, vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian nhạt đi thấy rõ, trong khi mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo sát hông hằn sâu thêm những vết rạn nứt li ti, tỏa ra luồng sương xám tro đầy u uất. Mỗi lần nghịch hành thử sai là một lần anh phải trả giá bằng một phần ký ức phàm nhân và giác quan của chính mình. Anh đã quên đi giọng nói dịu dàng của mẫu thân Lâm Thục Anh, quên đi hơi ấm của những ngày đông bên bếp lửa thuở nhỏ. Nhưng đôi mắt xám tro của anh vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một gợn sóng hoang mang.
"Một canh giờ... ta chỉ còn đúng một canh giờ trước khi Phùng Huyết rải độc." Tần Hoài thầm nghĩ, bàn tay phải siết chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao dắt bên hông.
Anh nhặt một mẩu than củi, nhanh chóng phác họa công thức hóa học của Thực Hồn Tán lên tường đá ẩm ướt. Nhờ cái chết thứ mười sáu sát miệng giếng cổ, anh đã nắm thấu tính chất của loại kịch độc này. Thực Hồn Tán có tính kỵ kiềm nhẹ, khuếch tán cực nhanh trong không khí ẩm nhưng bị trung hòa một phần bởi khoáng chất kiềm của đất đá nghĩa địa. Muốn cứu sống mười vạn phu mỏ của Phàm Nhân Đồng Minh Hội mà không làm rúng động Cổ Hữu Đức và Cổ Hữu Lăng trước ngày đại hội ngoại môn, anh không thể tiêu diệt Phùng Huyết ngay lập tức. Nếu Phùng Huyết mất liên lạc, Cổ Hữu Đức sẽ lập tức phái Chấp pháp đội phong tỏa toàn bộ khu mỏ, đẩy vạn dân vào sát cục sớm hơn.
Giải pháp hoàn hảo nhất chính là tráo đổi kịch độc ngay trước mũi độc sư.
Tần Hoài khẽ lách người ra khỏi hầm ngầm, di chuyển nhanh nhẹn dưới màn sương đêm nhờ bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm. Anh hẹn gặp Liễu Thanh Y tại khu vườn trồng dược thảo ngoại môn hoang vắng rìa nghĩa trang.
Dưới ánh trăng xám xịt, Liễu Thanh Y mặc đạo bào y sư màu xanh nhạt đứng đợi sẵn. Gương mặt thanh tú của nàng tràn đầy vẻ lo lắng, đôi mắt đượm buồn nhìn chằm chằm vào bóng dáng gầy gò của Tần Hoài vừa bước ra từ bóng tối. Nàng khẽ thốt lên khi nhìn thấy vết sẹo nứt nẻ rỉ máu trên cổ tay anh:
"Tần Hoài... huynh lại bị thương nặng hơn rồi. Thính giác của huynh..."
"Không sao, tai phải vẫn nghe được." Tần Hoài thản nhiên lắc đầu, giọng nói khàn khốc méo mó. Anh thọc tay vào ngực áo, lấy ra mẩu rễ cây màu đỏ sẫm – Hồi Thiên Dược Linh mà nàng đã mạo hiểm lén trộm từ mật khố Dược Vương Các tặng anh. Anh bẻ một góc nhỏ đưa cho nàng, trầm giọng nói: "Thanh Y, ta cần muội giúp ta phối chế một loại dung dịch trung hòa độc tính của Thực Hồn Tán, đồng thời tạo ra một hũ chất lỏng có màu sắc, mùi vị và trọng lượng giống hệt thứ kịch độc đó."
Liễu Thanh Y chấn động mạnh. Nàng mở to đôi mắt trong vắt nhìn Tần Hoài, lắp bắp hỏi:
"Làm sao huynh biết Phùng Huyết sẽ dùng Thực Hồn Tán? Công thức phối chế độc dược của lão là tuyệt mật của Dược Vương Các, ngay cả ta cũng chưa từng được tiếp cận..."
"Ta có cách của ta." Tần Hoài nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt xám tro chứa đựng sự tang thương của hàng chục kiếp luân hồi thử sai. "Cổ Hữu Đức muốn dùng Thực Hồn Tán để biến mười vạn phu mỏ thành những xác sống không có thần trí, ngoan ngoãn bước lên tế đàn hiến tế của Cổ Hữu Lăng. Thương Vân Tông thực chất là phân đàn thu hoạch linh hồn phàm nhân cho Linh Tiêu Phái thượng giới. Chúng ta không còn đường lui nữa."
Nghe đến bốn chữ "phân đàn thu hoạch", Liễu Thanh Y lùi lại nửa bước, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Nàng bắt đầu nhận ra thiếu niên phế mạch trước mặt có một năng lực dự tri tương lai kỳ lạ, vượt xa hiểu biết của nàng về quy luật thiên địa. Nhưng nhìn vào sự kiên định bất khuất trong mắt anh, nàng chọn cách im lặng bảo vệ anh. Nàng khẽ gật đầu, nhận lấy mẩu Hồi Thiên Dược Linh:
"Được, ta tin huynh. Thực Hồn Tán mang thuộc tính âm độc bạo liệt, ta sẽ dùng Hồi Thiên Dược Linh kết hợp với vôi bột khoáng kiềm dưới lòng đất mỏ quặng để trung hòa hoàn toàn độc tính. Còn hũ nước lã giả độc, ta sẽ dùng nước suối độc pha lẫn một chút bột lá U Minh Thảo để tạo ra màu tím đậm đặc và mùi chướng khí hôi thối đặc trưng."
Hai người phối hợp vô cùng ăn ý trong bóng tối của vườn dược thảo. Liễu Thanh Y dùng đôi tay khéo léo phối chế dược liệu, còn Tần Hoài dùng linh lực phế thạch bạo liệt từ lõi đạo tiêu dưới rốn để gia nhiệt lò đan thô sơ. Chỉ sau nửa canh giờ, một hũ nước lã giả độc hoàn mỹ có cùng trọng lượng, màu sắc tím đậm và mùi vị hôi thối với Thực Hồn Tán đã hoàn thành.
Tần Hoài ôm lấy hũ giả độc dắt bên hông, khẽ gật đầu với Liễu Thanh Y:
"Cảm ơn muội. Hãy trở về phòng dược và khóa chặt cửa lại. Đêm nay, bất luận xảy ra chuyện gì, tuyệt đối không được bước ra ngoài."
"Tần Hoài... huynh phải sống sót trở về." Liễu Thanh Y siết chặt vạt áo, ánh mắt tràn đầy sự lo âu nhìn theo bóng dáng anh tan biến vào màn sương độc dày đặc của nghĩa trang núi sau.
...
Canh ba. Gió lạnh rít gào qua những ngôi mộ cỏ hoang phế, thổi bùng lên làn oán khí đen kịt tích tụ vạn năm.
Tần Hoài ẩn mình dưới bóng tối của một tấm bia đá đổ nát sát miệng giếng cổ nghĩa trang. Anh vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp, thu hồi toàn bộ dao động linh lực phế mạch, nín thở hoàn toàn, biến nhục thân thành một cái xác lạnh lẽo hòa làm một với tử khí xung quanh. Đồng thời, anh lén bố trí một số bẫy oán khí nhỏ xung quanh khu vực giếng cổ để làm nhiễu loạn thần thức nhạy bén của độc sư.
Từ con đường mòn hoang vắng sau núi, một bóng đen gầy gò, gù lưng lầm lũi bước tới. Độc sư ngoại bang Phùng Huyết bước đi không tiếng động, mặc bộ áo bào rách nát màu xám xanh bốc mùi hôi thối kịch độc. Trên tay lão ôm chặt chiếc hũ sành màu đen chứa Thực Hồn Tán thật, tỏa ra làn khói tím quỷ dị mờ ảo.
Phùng Huyết dừng bước bên miệng giếng cổ. Lão đưa mắt hí giảo hoạt quét qua xung quanh nghĩa trang. Thần thức nhạy bén của tu sĩ Luyện Khí Cảnh cửu trọng bộc phát, nhưng ngay lập tức bị làn oán khí dày đặc và các bẫy oán khí do Tần Hoài bố trí làm nhiễu loạn hướng cảm ứng, không thể phát hiện ra kẻ đang rình rập trong bóng tối.
"Hừ, một lũ kiến hôi phàm nhân." Phùng Huyết cười quái dị một tiếng khàn khốc, đặt hũ độc sành lên bệ đá giếng cổ. Lão lầm rầm niệm chú, chuẩn bị vận hành Vạn Độc Chế Luyện Kinh để kích hoạt hoàn toàn độc tính trước khi đổ xuống nguồn nước.
Tần Hoài nép sát sau bia đá, mắt phải căng ra quan sát từng cử động nhỏ của đối thủ. Khoảng cách giữa anh và bệ đá giếng cổ chỉ có ba trượng.
Anh khẽ siết chặt hũ giả độc trong vạt áo vải thô xám tro rách rưới. Nhịp tim anh đập chậm rãi, đạo tâm tĩnh lặng như nước hồ thu theo lời dạy của Thẩm Vô Danh.
Đột ngột, trong thức hải của Tần Hoài, đôi mắt xám tro bừng sáng rực rỡ.
"Tử Vong Giác Tri!"
Một tàn ảnh tương lai hiện lên trong đầu anh với tốc độ kinh hoàng: Đúng hai giây nữa, Phùng Huyết sẽ tạm dừng niệm chú, quay đầu lại để kiểm tra kỹ lưỡng xung quanh hũ độc sành trước khi rải độc xuống giếng.
Thời gian đếm ngược bắt đầu.
Hai giây.
Tần Hoài không hề do dự. Anh bộc phát Nghịch Hành Trạng Thái cưỡng bức. Xoáy nước vàng kim nhạt dưới rốn đột ngột đảo ngược dòng chảy, linh lực phế thạch bạo liệt lưu chuyển ngược chiều kinh mạch rách nứt, mang theo cảm giác đau đớn kịch liệt như thiêu đốt huyết quản. Nhục thân phàm cốt của anh phình to, gân xanh nổi cuồn cuộn.
Một giây.
Nhờ bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm, Tần Hoài lướt đi như một bóng ma không trọng lượng, không tiếng động xé rách màn đêm. Chỉ trong chớp mắt, anh đã áp sát sau lưng Phùng Huyết đúng vào góc khuất tầm nhìn của lão. Bàn tay phải của anh vươn ra cực nhanh, thực hiện Kỹ năng tráo đổi 'Tráo Dược Vô Ảnh'.
Động tác tay của anh nhanh đến mức để lại những tàn ảnh mờ ảo trong không khí ẩm ướt. Hũ kịch độc thật trên bệ đá giếng cổ bị nhấc lên, đồng thời hũ giả độc có cùng trọng lượng, màu sắc và mùi vị được đặt xuống đúng vị trí cũ mà không gây ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào.
Không phẩy năm giây.
Tần Hoài lùi lại, lướt ngược về phía sau bia đá đổ nát, vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp thu hồi toàn bộ khí tức ngay khi Phùng Huyết bắt đầu xoay đầu lại.
"Vù!"
Phùng Huyết quay đầu lại hoàn toàn. Đôi mắt hí sắc lạnh của lão quét qua bệ đá giếng cổ, dán chặt vào chiếc hũ sành màu đen. Nhờ hũ giả độc có trọng lượng giống hệt và mùi chướng khí lá U Minh Thảo bốc lên giống kịch độc thật, cộng thêm thần thức bị oán khí nghĩa địa làm nhiễu loạn, độc sư lão luyện hoàn toàn bị dắt mũi, không hề phát hiện ra bất kỳ điểm bất thường nào.
Lão già gù lưng xoa cằm đắc ý, nở một nụ cười hiểm độc thấu xương:
"Khặc khặc... Cổ Hữu Đức đại nhân lo lắng quá đà rồi. Một lũ tạp dịch phế mạch và phu mỏ phàm nhân thì làm sao phát hiện ra hành tung của lão phu được."
Phùng Huyết quay người lại, cầm chiếc hũ sành giả lên, không chút do dự đổ toàn bộ chất lỏng màu tím đậm đặc bên trong xuống lòng giếng cổ nghĩa trang. Lão cười lớn đầy điên cuồng, tiếng cười khàn khốc vang vọng giữa màn đêm tĩnh mịch:
"Uống đi! Hãy uống sạch thứ nước tử thần này đi! Ngày mai, mười vạn phu mỏ các ngươi sẽ trở thành những dược nô ngoan ngoãn dâng hiến sinh mạng cho đại lễ tế đàn của Cổ Hữu Lăng đại nhân! Ha ha ha!"
Lão già gù lưng đắc ý ném chiếc hũ sành rỗng xuống đất vỡ tan tành, vung tay áo bào bốc mùi hôi thối, ngạo mạn ngự độn thuật rời khỏi nghĩa trang núi sau, hoàn toàn không biết bản thân vừa đổ một hũ nước suối pha lá cỏ dại vô hại xuống giếng.
Tần Hoài bước ra khỏi bóng tối bia đá, trên tay ôm chặt chiếc hũ sành chứa Thực Hồn Tán thật cực kỳ tinh khiết. Đôi mắt xám tro của anh nhìn chằm chằm vào bóng đen của Phùng Huyết đang khuất dần dưới chân núi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, thong dong.
Âm mưu đầu độc khống chế vạn dân của Cổ Hữu Đức đã bị phá sản hoàn toàn trong im lặng. Mười vạn phu mỏ phàm nhân của Phàm Nhân Đồng Minh Hội đã được cứu sống, củng cố lòng tin tuyệt đối vào vị thủ lĩnh bóng đêm ẩn mình.
Tần Hoài khẽ cất hũ kịch độc thật vào không gian Đạo Tiêu Lục để làm vũ khí phòng thân sau này. Anh hướng tầm mắt lạnh lùng về phía quảng trường đá đen của Thương Vân Tông – nơi ngọn lửa linh lực đang bùng cháy rực trời.
Ngày mai, Đại hội ngoại môn chính thức khai mạc. Sát ý của ngoại môn đệ nhất Lâm Thần đang chờ đợi anh trên chiến đài sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!