Nhạc nềnRetroRoman_March

Thử Độc Đáy Giếng Và Cái Chết Thứ Mười Sáu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm buông xuống nghĩa trang sau núi Thương Vân Tông mỗi lúc một dày, mang theo cái lạnh buốt xương và mùi tử khí nồng nặc tích tụ từ hàng vạn ngôi mộ cỏ vô danh. Trong bụi rậm gai góc cách miệng giếng cổ không đầy mười trượng, Tần Hoài nép mình im lặng như một tảng đá xám tro. Bên tai trái của anh là một khoảng không tịch mịch, câm lặng vĩnh viễn kể từ cái chết thứ mười bốn. Chỉ có chiếc tai phải duy nhất còn hoạt động đang căng ra, lọc lấy từng tiếng xào xạc của gió đêm lướt qua những tán thông già.


Thức hải của Tần Hoài lúc này đang run lên bần bật. Cơn đau đầu dữ dội như có hàng vạn mũi kim đâm vào đại não – di chứng của thần hồn mài mòn đã đạt mức hai mươi sáu phần trăm. Trên cổ tay trái của anh, vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian nhạt đi thấy rõ, còn mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo sát hông thì hằn sâu thêm những vết rạn nứt li ti, phát ra thứ ánh sáng xám tro u uất kịch liệt. Mỗi vết nứt là một phần ký ức phàm nhân bị xói mòn. Anh đã quên đi giọng nói dịu dàng của mẫu thân, quên đi mùi vị của những bát cháo loãng phàm trần thuở nhỏ, chỉ còn lại gương mặt yếu ớt của muội muội Tần Dao đang ngủ say trong không gian Đạo Tiêu làm neo giữ cuối cùng cho nhân tính.


Trước mắt anh, bên cạnh miệng giếng cổ nghĩa trang, bóng đen gầy gò của Độc sư ngoại bang Phùng Huyết đang đứng im lìm như một con quỷ đói. Lão già gù lưng mặc bộ áo bào rách nát màu xám xanh bốc mùi hôi thối kịch độc. Móng tay của lão dài đen kịt, khẽ vuốt ve bề mặt chiếc hũ sành màu đen đang tỏa ra làn khói tím quỷ dị mờ ảo. Đó là Thực Hồn Tán – thứ kịch độc vô sắc vô vị mà Cổ Hữu Đức đã thuê lão rải xuống nguồn nước sinh hoạt chính của khu mỏ lán trại phu mỏ ngay trong đêm nay.


"Mười vạn phu mỏ phàm nhân..." Tần Hoài thầm nghĩ, bàn tay phải siết chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao dắt bên hông.


Anh biết rõ nếu hũ kịch độc kia đổ xuống giếng, mười vạn phu mỏ sẽ biến thành những xác sống không có thần trí, ngoan ngoãn bước lên tế đàn hiến tế của Cổ Hữu Lăng mà không hề biết phản kháng. Ở kiếp này, anh không có mạng hồi sinh dự phòng nào dư dả. Mỗi hạt cát thời gian đều là sinh mệnh lực của anh. Nhưng anh bắt buộc phải ra tay.


Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, Tần Hoài bỗng nhiên nhớ lại hình ảnh lão gác mộ mù Thẩm Vô Danh quét lá khô tại bãi tha ma hoang phế này. Mỗi nhát chổi tre rách nát của lão quét qua mặt đất, tuy chậm chạp nhưng bụi bặm và lá khô xung quanh đều tản ra theo một quỹ đạo vô cùng hoàn mỹ, ẩn chứa một luồng kiếm ý sắc bén được thu liễm cực sâu. Thẩm Vô Danh từng dạy anh rằng: "Muốn điều khiển được cái hỗn loạn của thiên địa, trước hết đạo tâm của ngươi phải tĩnh lặng như nước hồ thu. Nhìn thấu quỹ đạo của lá rụng, chính là nhìn thấu kẽ hở của phong ba."


Ý chí phàm nhân của Tần Hoài trong phút chốc ngưng tụ lại, lạnh lùng và kiên định như một khối sắt nguội. Anh khẽ liếc nhìn mu bàn tay trái của mình – nơi vết bỏng độc do bụi phấn Thực Hồn Tán sém qua từ lúc chiều đang rỉ ra từng giọt máu đen kịt. Cơn đau rát bỏng tột cùng ấy không làm anh chùn bước, ngược lại càng kích hoạt sát ý ngút trời đối với Cổ gia tàn độc.


"Nghịch Hành Trạng Thái... kích hoạt!"


Tần Hoài gầm thét thầm lặng trong lòng. Xoáy nước vàng kim nhạt dị biến từ lõi đạo tiêu đúc bằng Linh Tủy Mỏ Cổ dưới rốn đột ngột đảo ngược dòng chảy. Linh lực phế thạch bạo liệt lưu chuyển ngược chiều kinh mạch rách nứt, mang theo cảm giác đau đớn kịch liệt như có luồng sắt nóng chảy thiêu đốt toàn bộ huyết quản. Nhục thân phàm cốt của anh phình to lên một vòng, gân xanh tím nổi cuồn cuộn dưới lớp áo vải thô xám tro rách rưới.


"Vù!"


Tần Hoài bộc phát tốc độ cực hạn, lướt đi như một bóng ma xám tro nhờ bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm. Chỉ trong một nhịp thở, anh đã vượt qua khoảng cách mười trượng, thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao vung lên một vệt sáng mờ ảo, chém thẳng vào hũ độc sành màu đen trên tay Phùng Huyết.


Phùng Huyết không hổ là độc sư lão luyện có tu vi Luyện Khí Cảnh cửu trọng. Dù Tần Hoài hành động vô cùng ẩn mật và bất ngờ, nhưng ngay khi luồng gió đao rít lên, lão già gù lưng đã nhạy cảm phát hiện ra. Đôi mắt hí của lão co rút lại, lóe lên tia sáng hiểm độc thấu xương:


"Chuột nhắt ngoại bang! Lão phu đã ngửi thấy mùi máu thối của ngươi từ lâu rồi!"


Lão già không hề né tránh đường đao của Tần Hoài. Thay vào đó, lão cười quái dị một tiếng khàn khốc, năm ngón tay đen kịt đột ngột siết chặt, chủ động bóp nát hũ sành màu đen ngay trước khi lưỡi đao rỉ sét chạm vào.


"Rắc!"


Hũ sành vỡ tan tành. Nhưng thay vì rơi xuống đất, toàn bộ lượng kịch độc Thực Hồn Tán bên trong lập tức hóa thành một làn sương mù màu tím đậm đặc, cuồn cuộn bốc lên như một con mãng xà khổng lồ xòe nanh vuốt bao vây toàn bộ không gian xung quanh miệng giếng cổ nghĩa trang.


"Tử Vong Giác Tri!"


Trong thức hải của Tần Hoài, đôi mắt xám tro đột ngột lóe sáng rực rỡ. Một tàn ảnh tương lai xuất hiện trước mắt anh trong vòng ba giây tới: Làn sương độc màu tím đậm xộc thẳng vào lỗ chân lông, ăn mòn toàn bộ da thịt nhục thân anh thành một vũng máu đen sủi bọt, đan điền phế mạch rách nứt nổ tung kịch liệt.


"Thốn Bộ Di Trầm... lùi!"


Tần Hoài cắn chặt răng, cưỡng bức xoay chuyển nhục thân ngay giữa không trung, bước chân dẫm mạnh vào hư không lùi lại phía sau ba trượng để thoát khỏi vùng lõi của làn sương độc. Đồng thời, anh nhanh tay kéo vạt áo vải thô xám tro đã được tẩm nước giếng từ trước che kín mũi và miệng.


Thế nhưng, Thực Hồn Tán kết hợp với Chướng Khí Độc Dịch tích tụ từ hồ máu thải của Dược Vương Các không phải là loại độc thông thường chỉ lây qua đường hô hấp. Làn sương tím đậm đặc như có linh tính, khuếch tán với tốc độ kinh hoàng dưới màn sương đêm ẩm ướt của nghĩa trang. Độc tố ngấm trực tiếp qua lỗ chân lông nhục thân phàm nhân, vô hiệu hóa hoàn toàn lớp cương khí phế thạch thô sơ mà Tần Hoài đang cố gắng duy trì.


"A... a..."


Một tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng rốt cuộc cũng thoát ra từ kẽ răng siết chặt của Tần Hoài. Cơn đau đớn kịch liệt ập đến như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé, gặm nhấm từng thớ thịt, từng khúc xương của anh. Làn sương độc tím đậm chạm vào vết bỏng độc cũ trên mu bàn tay trái của anh, ngay lập tức hoạt hóa độc tính tăng lên gấp mười lần. Da thịt trên cánh tay trái nhanh chóng rữa ra, rỉ ra thứ huyết dịch màu đen kịt hôi thối kịch liệt.


"Ha ha ha! Vô ích thôi tiểu tử!" Phùng Huyết đứng trong làn sương độc mà không hề hấn gì nhờ vận hành Vạn Độc Chế Luyện Kinh, lão cười lớn đầy đắc ý. "Thực Hồn Tán của lão phu một khi đã chạm vào da thịt phàm nhân, dù có là tu sĩ Trúc Cơ cũng phải lột da tróc xương! Huống chi một tên phế mạch rác rưởi như ngươi!"


Tần Hoài ngã quỵ xuống đất cát nghĩa trang bên cạnh miệng giếng cổ. Hai mắt anh mờ dần, máu đen trào ra từ hốc mắt, mũi và miệng. Toàn bộ kinh mạch phế cốt trong cơ thể anh rách nứt hoàn toàn, đan điền rỗng tuếch dị biến từ lõi đạo tiêu bị độc tố ăn mòn dữ dội, phát ra những tiếng nổ trầm đục kịch liệt dưới lồng ngực.


Thế nhưng, đạo tâm phàm nhân của Tần Hoài vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không hề hoảng loạn gào khóc như những dược nô phàm nhân thông thường. Anh nhớ lại nhịp quét chổi tre của Thẩm Vô Danh – sự tập trung tuyệt đối để kiểm soát cái hỗn loạn. Anh dùng chút ý thức tỉnh táo cuối cùng của thần hồn để cảm nhận và đo lường kịch độc.


*Độc tố khuếch tán trong không khí ẩm mất 1.5 giây để đạt nồng độ ăn mòn cực đại. Khi chạm vào nước giếng cổ, màu tím nhạt đi, chứng tỏ độc tố này có tính kỵ kiềm nhẹ của khoáng chất đáy giếng. Thành phần chủ yếu gồm U Minh Thảo biến dị phối hợp với huyết dịch dược nô...*


Anh đang dùng chính cái chết của bản thân để thử sai, ghi nhớ chính xác công thức phản ứng hóa học và tốc độ tàn phá của Thực Hồn Tán.


"Hộc..."


Tần Hoài nhổ ra một ngụm máu đen cuối cùng lẫn lộn với nội tạng đã bị ăn mòn rã nát. Nhục thân của anh hoàn toàn sụp đổ, đổ sập xuống đất cát nghĩa trang lạnh lẽo bên cạnh miệng giếng cổ.


"Cái chết thứ mười sáu..."


"Vù!"


Linh hồn của Tần Hoài đột ngột bị xé rách khỏi cái xác màu tím đen đang phân hủy kịch liệt. Một luồng ánh sáng vàng kim nhạt từ Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục trong thức hải bùng phát, bao phủ lấy thần hồn rách nứt của anh, kéo ngược anh xuyên qua sông dài thời gian vặn vẹo, bay thẳng về phía nhãn trận Đạo Tiêu thứ nhất ẩn giấu sâu năm mươi trượng dưới lòng đất nghĩa trang núi sau.


...


"Hộc!"


Tần Hoài đột ngột bật dậy trên đệm rơm rách nát trong Hầm trú ẩn ngầm tối tăm. Anh lập tức nhổ ra một ngụm máu đen kịt không có thực thể xuống nền đất đá ẩm ướt, lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội.


Cơn đau đầu buốt nhói như muốn nứt đôi đại não dội lên từng cơn kịch liệt. Thần hồn rạn nứt sâu sắc. Cuốn sổ rách nát rỉ sét Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục từ từ mở ra trong thức hải, dòng chữ cổ tự động hiện lên lạnh lùng phán quyết:


"Thần hồn mài mòn độ: Hai mươi tám phần trăm. Cảnh báo: Linh hồn chủ nhân đã xuất hiện thêm các vết rạn nứt vĩnh viễn. Mất đi một phần thính giác phàm trần."


Tần Hoài khẽ nghiêng đầu. Chiếc tai phải duy nhất vốn còn hoạt động tốt của anh, lúc này bỗng xuất hiện một tiếng ù ù trầm đục kéo dài vĩnh viễn, thính giác phàm trần bị suy giảm đi rõ rệt. Anh khẽ nhắm mắt, chịu đựng nỗi cô độc thời gian cực hạn đang gặm nhấm tâm trí. Gương mặt yếu ớt của muội muội Tần Dao đang ngủ say trong không gian Đạo Tiêu khẽ chao đảo như một ngọn nến trước gió, khiến anh càng thêm kiên định.


Anh khẽ đưa mu bàn tay trái lên nhìn. Vết bỏng độc kinh hoàng ở kiếp trước đã hoàn toàn biến mất trên nhục thân mới được tái tạo hoàn mỹ này, chỉ còn lại làn da bánh mật săn chắc do rèn luyện Đoán Cốt Thể Thuật.


Nhưng toàn bộ dữ liệu độc dược của Thực Hồn Tán đã được khắc sâu vào thần trí của anh.


"Tính kỵ kiềm nhẹ... U Minh Thảo phối chế... Tốc độ khuếch tán 1.5 giây..." Tần Hoài lẩm bẩm, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng lạnh lùng như nước hồ thu dưới bóng tối hầm ngầm. Anh nhặt một mẩu than củi rỉ sét dưới đất, nhanh chóng vẽ lên bức tường đá những đường nét phản ứng dược lý phức tạp.


Anh đã nắm thấu công thức độc môn của Phùng Huyết. Sát cục nguồn nước tử thần này, anh nhất định phải bẻ gãy hoàn hảo ở kiếp mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!