Nhạc nềnRetroRoman_March

Âm Mưu Phùng Huyết Và Nguồn Nước Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào qua khe đá của địa đạo bỏ hoang mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng núi Thương Vân Châu hoang vu. Dưới ánh lửa tù mù từ chiếc đèn dầu bão nhỏ đặt trên tảng đá phẳng, Tần Hoài ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền. Bên tai trái của anh là một khoảng không tịch mịch, câm lặng vĩnh viễn, chỉ có tai phải thỉnh thoảng thu nhận được tiếng thở dốc nặng nề của những phu mỏ đang lẩn trốn xung quanh. Cơn đau đầu dội lên từng cơn từ sâu trong thức hải – di chứng của lần chết thứ mười lăm vẫn chưa hề tan biến. Thần hồn mài mòn đạt mức hai mươi sáu phần trăm, một con số đỏ rực đầy đe dọa ẩn hiện trên trang giấy ố vàng của Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục.


Anh khẽ đưa ngón tay phải vuốt ve cổ tay trái. Ở đó, vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian đã nhạt đi một tông, trong khi mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo sát hông đã xuất hiện thêm những vết nứt sâu hoắm, phát ra thứ ánh sáng xám tro u uất kịch liệt. Mỗi vết nứt là một phần ký ức phàm nhân bị xóa bỏ. Giờ đây, anh thậm chí không thể nhớ nổi giọng nói của phụ mẫu lúc sinh thời, chỉ còn lại gương mặt yếu ớt của muội muội Tần Dao đang ngủ say trong không gian Đạo Tiêu làm neo giữ cuối cùng cho nhân tính.


"Tần đại ca... lương thực trong hầm ngầm chỉ còn đủ dùng cho hai ngày nữa thôi."


Trần Thiết bước đến từ bóng tối, gương mặt vạm vỡ bám đầy bụi quặng xám tro xịu xuống, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ bất an. Gã siết chặt chuôi cây cuốc mỏ bọc thép, khàn giọng nói tiếp: "Ngoại môn đệ nhất Lâm Thần đã ra lệnh cho Thiết Kỵ Tuần Tra phong tỏa toàn bộ các tuyến đường tiếp tế từ Thương Vân Trấn lên khu mỏ. Bọn chúng muốn trả thù cho cái chết của Chu Bá, quyết dồn mười vạn phu mỏ phàm nhân chúng ta vào con đường chết đói."


"Lâm Thần..." Tần Hoài chậm rãi mở mắt, đôi mắt xám tro tĩnh lặng như nước hồ thu không một gợn sóng. Sự phong tỏa này nằm trong dự tính của anh. Khi anh dùng tay Trần Thiết hành quyết kẻ phản bội Tần Hải, anh đã biết Tôn Lập và Lâm Thần sẽ điên cuồng bóp nghẹt nguồn sống của phu mỏ để ép kẻ chủ mưu lộ diện.


Tần Hoài thọc tay vào ngực áo, lấy ra một mẩu rễ cây màu đỏ sẫm – Hồi Thiên Dược Linh mà Liễu Thanh Y đã mạo hiểm lén tặng tại Dược Vương Các. Anh bẻ một góc nhỏ nhét vào miệng nhai nát. Vị đắng chát kèm theo một luồng dược lực mát lạnh nhanh chóng lan tỏa xuống dưới rốn, xoa dịu xoáy nước vàng kim nhạt đang quay tròn chậm rãi. Lõi đạo tiêu dị biến từ phế mạch của anh khẽ rung lên, tạm thời vá lại những vết rạn nứt kinh mạch rỉ máu do phản phệ linh lực cưỡng bức ở kiếp trước.


"Lão Ngũ đã vận chuyển được bao nhiêu phế thạch lậu qua đường ống thải?" Tần Hoài hỏi, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một sự trấn định kỳ lạ khiến Trần Thiết bớt đi vài phần hoảng loạn.


"Lão Ngũ đã lén chuyển được ba bao tải phế thạch chứa tinh thể Thời Không Sa vụn về hầm trú ẩn ngầm." Trần Thiết đáp. "Nhưng tình hình lương thực quá căng thẳng. Phu mỏ bắt đầu dao động. Nếu cứ tiếp tục thế này, không cần Chấp pháp đội càn quét, chúng ta cũng tự sụp đổ."


"Bảo mọi người kiên trì thêm một ngày." Tần Hoài đứng dậy, dắt thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao bên hông áo xám. "Lâm Thần muốn dùng cái đói để ép chúng ta lộ diện, nhưng kẻ thực sự không thể chờ đợi lúc này chính là Cổ gia."


Anh biết rõ một chân tướng tàn bạo từ các kiếp trước: đại lễ tế đàn hiến tế của Cổ Hữu Lăng cần mười vạn phu mỏ phàm nhân còn sống khỏe mạnh để rút cạn tinh huyết luyện chế Thọ Nguyên Huyết Đan. Nếu phu mỏ chết đói hàng loạt, kế hoạch kéo dài mạng sống của lão gác tế đàn sẽ hoàn toàn đổ vỡ. Cổ Hữu Đức – Các chủ Dược Vương Các – chắc chắn sẽ ra tay trước.


Nghĩ đến đây, Tần Hoài nín thở vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp, nhạt nhòa bóng dáng vào màn sương xám tro của địa đạo, lướt nhanh về phía lối ra biên giới giáp ranh với phủ trưởng lão ngoại môn.


Đêm đen như mực bao phủ toàn bộ Thương Vân Châu. Gió rú rít qua các ngọn thông hoang vắng. Tần Hoài ẩn nấp dưới một bụi cây gai rậm rạp bên rìa rừng chướng khí, chiếc tai phải duy nhất lắng nghe mọi dao động nhỏ nhất của gió đêm.


Bỗng nhiên, từ hướng tòa phủ đệ bằng đá đen sừng sững của Cổ Hữu Lăng phía xa, một vệt sáng nhỏ nhấp nháy ba lần liên tiếp. Đó là ánh sáng phản chiếu từ một chiếc gương đồng nhỏ – tín hiệu tuyệt mật từ Tiểu Mỹ, nữ tỳ phàm nhân làm nội ứng mà Tần Hoài đã cứu mạng gia đình khỏi dịch bệnh chướng khí ở kiếp trước.


Tần Hoài khẽ nhíu mày. Theo lịch trình, Tiểu Mỹ chỉ báo hiệu khi có biến cố cực kỳ nguy cấp đe dọa đến mạng sống của toàn bộ phu mỏ. Anh lập tức lướt đi như một bóng ma trong đêm, lợi dụng bộ pháp Thốn Bộ Di Trầm để di chuyển không tiếng động qua các gốc thông già.


Tại một góc tường đá đổ nát cách phủ trưởng lão không xa, Tiểu Mỹ đang đứng nép mình trong bóng tối, hai tay run rẩy ôm chặt chiếc gương đồng nhỏ trước ngực. Gương mặt thanh tú của nàng nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi mắt lộ rõ vẻ hoàng loạn tột độ.


"Tần... Tần đại ca!" Tiểu Mỹ khẽ thốt lên khi thấy bóng dáng xám tro của Tần Hoài đột ngột hiện ra từ hư vô. Nàng suýt chút nữa gào khóc nhưng vội vàng bịt chặt miệng lại.


"Có chuyện gì? Bình tĩnh nói." Tần Hoài trầm giọng, đặt một bàn tay lên vai nàng, truyền vào một luồng linh lực phế thạch ấm áp để ổn định tâm thần cho nàng.


"Cổ Hữu Đức... lão ta đã phát điên vì vụ sập hầm mỏ số 9 thất bại." Tiểu Mỹ thở dốc, giọng nói run rẩy kịch liệt. "Ta lén nghe trộm lão bàn bạc với Cổ Hữu Lăng trong thư phòng. Bọn chúng không muốn chờ đến ngày đại lễ nữa. Cổ Hữu Đức đã bí mật dùng lượng lớn linh thạch để thuê một Độc sư ngoại bang khét tiếng tên là Phùng Huyết."


"Phùng Huyết?" Đôi mắt xám tro của Tần Hoài co rút lại. Cái tên này anh chưa từng nghe qua ở các dòng thời gian trước. Có vẻ như việc anh bẻ cong mệnh quỹ, tiêu diệt Chu Bá và cứu sống phu mỏ đã tạo ra hiệu ứng cánh bướm, khiến Cổ gia sử dụng những quân bài tẩy sớm hơn và tàn độc hơn.


"Đúng vậy!" Tiểu Mỹ gật đầu lia lịa, nước mắt lã chã rơi. "Lão già đó vô cùng đáng sợ, mặc áo bào xám xanh bốc mùi hôi thối kịch độc. Lão mang theo một hũ sành chứa Thực Hồn Tán – loại độc dược khống chế thần trí cực mạnh. Bọn chúng âm mưu rải thứ kịch độc này vào toàn bộ nguồn nước sinh hoạt chính của khu mỏ lán trại phu mỏ ngay trong đêm nay!"


"Bọn chúng muốn biến mười vạn phu mỏ thành những xác sống không có thần trí để dễ dàng áp giải lên tế đàn hiến tế mà không sợ nổi loạn!" Tần Hoài lập tức suy luận ra ý đồ tàn độc của kẻ thù. Lồng ngực anh dâng lên một luồng nộ hỏa thấu xương. Cha mẹ anh năm xưa cũng không phải chết vì bệnh lao lực thông thường, mà chính là bị Cổ Hữu Đức bắt làm vật thí nghiệm chế tạo độc dược khống chế tàn nhẫn này. Nỗi đau gia đình hòa lẫn với căm hận tiên môn bùng phát dữ dội.


"Nguy rồi!" Tiểu Mỹ bỗng nhiên giật nảy mình, nhìn về phía ánh lửa đuốc đang di chuyển từ phủ trưởng lão hướng ra ngoài. "Toán lính tuần đang đi tuần tra khu vực này! Tần đại ca, huynh mau chạy đi!"


"Ngươi lập tức quay lại phủ, ngụy trang hành tung thật tốt. Nhớ kỹ, không được để lộ bất kỳ sơ hở nào." Tần Hoài dặn dò nhanh chóng, rồi lùi sâu vào bóng tối của rừng thông.


Tiểu Mỹ vội vã giấu chiếc gương đồng vào vạt áo, cúi đầu lau nước mắt rồi giả vờ cầm chổi quét lá khô bên rìa tường đá. Hai tên lính tuần ngoại môn cầm đuốc bước tới, ánh mắt nghi ngờ quét qua người nàng:


"Nữ tỳ kia! Đêm hôm khuya khoắt quét lá ở đây làm gì? Có thấy kẻ nào khả nghi qua lại không?"


"Dạ... dạ bẩm hai vị đại nhân, nô tỳ chỉ đang dọn dẹp đống lá rụng theo lệnh của quản gia. Nơi này hoang vắng, nô tỳ không thấy ai cả."


Tiểu Mỹ suýt nữa bị lính tuần phủ trưởng lão bắt giữ khi đang lén truyền tin, nhưng nhờ sự bình tĩnh ngụy trang khéo léo, nàng đã vượt qua đợt kiểm tra gắt gao. Hai tên lính tuần hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi về hướng khác.


Tần Hoài ẩn nấp trong rừng chướng khí bao quanh Ma Nguyên Cốc, chiếc tai phải hướng về phía con đường mòn dẫn từ phủ trưởng lão ra nghĩa trang sau núi. Đúng như tin tình báo của Tiểu Mỹ, một bóng đen gầy gò, gù lưng đang chậm rãi bước đi trên con đường mòn hoang vắng.


Đó là Độc sư ngoại bang Phùng Huyết. Lão già ngoài lục tuần, mặc bộ áo bào rách nát màu xám xanh bốc mùi hôi thối kịch độc nồng nặc. Móng tay của lão dài đen kịt, chứa đầy độc tố ăn mòn da thịt. Trên tay lão ôm chặt một hũ sành màu đen phát ra làn khói tím quỷ dị mờ ảo – Thực Hồn Tán.


Tần Hoài nín thở, áp dụng hoàn hảo Ẩn Khí Quy Tức Pháp để thu hồi toàn bộ dao động linh lực phế cốt, biến cơ thể mình thành một xác chết lạnh lẽo hòa mình vào tử khí nghĩa địa dày đặc. Anh chậm rãi bám theo sau Phùng Huyết, đôi mắt xám tro quan sát tỉ mỉ từng bước đi, thói quen di chuyển và nhịp thở của lão độc sư.


Phùng Huyết đột ngột dừng bước bên bìa rừng thông. Lão hít hà một hơi thật sâu, đôi mắt hí giảo hoạt lóe lên tia sáng độc ác:


"Mùi máu lạ... Có con chuột nhắt nào đang rình rập lão phu sao?"


Lão già này khứu giác cực kỳ nhạy bén! Phùng Huyết ngửi thấy mùi máu lạ tỏa ra từ vết rách kinh mạch chưa lành hẳn của Tần Hoài. Không một chút do dự, Phùng Huyết vung tay rộng, giải phóng một luồng độc phấn màu tím sẫm khuếch tán diện rộng vào không khí xung quanh.


"Vù..."


Làn sương độc Thực Hồn Tán nhanh chóng lan tỏa, ăn mòn các lá thông rụng dưới đất thành những vũng nước đen kịt sủi bọt. Tần Hoài kinh hoàng nhận thấy độc phấn đang bay thẳng về phía bụi rậm nơi mình ẩn nấp. Cận chiến trực diện với một độc sư Luyện Khí cửu trọng lúc này khi không có mạng hồi sinh dự phòng là tự sát.


Anh lập tức vận hành Thốn Bộ Di Trầm, nín thở thối lui sâu vào bóng tối của khe đá. Tuy nhiên, tốc độ khuếch tán của độc phấn quá nhanh, một vài bụi độc bay lạc đã bám vào mu bàn tay trái của anh.


"Xèo xèo..."


Cơn đau rát bỏng như lửa đốt dội thẳng vào đại não. Nhục thân Tần Hoài bị ăn mòn nhẹ lớp da tay, huyết dịch màu xám nhạt rỉ ra từ vết bỏng độc. Anh nghiến chặt răng chịu đựng, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh nhanh chóng nín thở sâu hơn, vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp lùi sâu vào lòng đất ẩm ướt.


May mắn thay, độc phấn tầm nã của Phùng Huyết bị một luồng gió rừng chướng khí tự nhiên của Ma Nguyên Cốc thổi lệch hướng, quét sạch làn sương độc về phía thung lũng hoang vắng. Phùng Huyết nhìn quanh một lượt, không thấy có chấn động linh lực nào bộc phát, liền cười khẩy một tiếng khinh miệt:


"Chỉ là một con thú hoang dã dính độc mà thôi. Đúng là thần hồn nát thần tính."


Lão già gù lưng tiếp tục ôm hũ độc sành bước đi về hướng nghĩa trang sau núi – nơi đặt giếng nước cổ sinh hoạt chính dẫn thẳng xuống lán trại phu mỏ hầm quặng số 9.


Tần Hoài đứng trong bóng tối vách đá, nhìn mu bàn tay trái đang bị ăn mòn rỉ máu đen. Anh hiểu rằng Phùng Huyết là độc sư lão luyện, độc thuật diện rộng cực kỳ tàn độc, nếu cận chiến trực diện sẽ trúng kịch độc tức thời. Anh cần phải tìm ra quy luật rải độc và thành phần dược lý của Thực Hồn Tán trước khi ra tay ngăn chặn ở kiếp sau.


Anh nhận được tin tình báo quý giá từ Tiểu Mỹ nhưng hiện tại vẫn chưa kịp ngăn chặn nguồn nước bị tẩm độc ở kiếp này.


Tần Hoài lặng lẽ bám theo Phùng Huyết đến tận nghĩa trang hoang phế sau núi Thương Vân Tông. Dưới ánh trăng xám xịt u uất, hàng vạn ngôi mộ cỏ vô danh của phu mỏ chết oan lấp ló trong màn sương đêm lạnh lẽo.


Phùng Huyết đứng bên miệng giếng cổ nghĩa trang, tay cầm hũ độc sành phát ra làn khói tím quỷ dị chuẩn bị đổ xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!