Nhạc nềnRetroRoman_March

Đổi Trắng Thay Đen, Trừng Trị Kẻ Phản Đồ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau buốt nhói từ lồng ngực trái đột ngột dội lên như một nhát búa nện thẳng vào đại não, kéo Tần Hoài ra khỏi bóng tối sâu thẳm của dòng sông thời gian rạn nứt. Anh bật dậy trên tấm đệm rơm ẩm mốc, hơi thở dồn dập, hai tay theo bản năng ôm chặt lấy ngực. Không có máu. Lớp áo vải thô xám tro rách rưới vẫn khô ráo, nhưng cảm giác lạnh buốt của lưỡi kiếm nhị phẩm do Chấp pháp đội trưởng Tôn Lập đâm xuyên tim ở kiếp trước vẫn chân thực đến mức khiến toàn thân anh run rẩy kịch liệt.


Tần Hoài nhắm mắt, cố gắng ổn định nhịp thở. Bên tai trái của anh là một khoảng không tịch mịch, câm lặng vĩnh viễn. Tiếng ù ù trầm đục nhè nhẹ vang lên bên tai phải – chiếc tai duy nhất còn hoạt động của anh. Đây chính là cái giá tàn nhẫn của sự luân hồi thử sai. Mỗi lần dùng cái chết để bẻ cong mệnh quỹ, thần hồn của anh lại bị xói mòn thực sự.


Trong thức hải, cuốn sổ rách nát rỉ sét Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục từ từ mở ra, tỏa ra làn sương mù xám tro u uất. Trên trang giấy ố vàng nhạt, một dòng chữ cổ tự động hiện lên, lạnh lùng cảnh báo:

"Thần hồn mài mòn độ: Hai mươi sáu phần trăm. Cảnh báo: Linh hồn chủ nhân đã xuất hiện thêm các vết rạn nứt vĩnh viễn."


Tần Hoài đưa tay lên nhìn wrist trái. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian nhạt đi thấy rõ, trong khi mảnh ngọc cổ rỉ sét gia truyền đeo sát bên hông đã xuất hiện thêm nhiều vết nứt sâu hoắm, phát ra thứ ánh sáng xám tro u uất kịch liệt. Anh đã mất đi thính giác tai trái, mất đi ký ức về gương mặt dịu dàng của mẫu thân Lâm Thục Anh. Nếu anh tiếp tục chết vô tội vạ, một ngày nào đó anh sẽ biến thành một cái xác không hồn, tan biến hoàn toàn vào hư vô thời không.


"Ta không thể chết thêm một lần nào nữa ở mốc thời gian này." Tần Hoài thầm nghĩ, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng lạnh lùng như nước hồ thu.


Anh đang đứng trong Hầm trú ẩn ngầm của Tần Hoài, căn hầm nhỏ tự đào sâu 50 trượng dưới lòng đất nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông. Nơi đây được bao bọc bởi trận pháp ẩn nặc thô sơ và oán khí nghĩa địa dày đặc, tạm thời che giấu hoàn toàn dao động không gian của Đạo Tiêu thứ nhất. Theo tính toán từ kiếp trước, anh chỉ còn đúng một canh giờ trước khi Tôn Lập dẫn quân càn quét Chợ đen phế tích dưới sự chỉ điểm của kẻ phản bội Tần Hải.


Tần Hoài đứng dậy, dắt thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao bên hông, nhanh chóng rời khỏi hầm ngầm qua lối đi tắt địa đạo bỏ hoang. Bước chân anh nhanh nhẹn, không tiếng động, lướt đi trong bóng tối như một bóng ma thực sự.


Hai mươi phút sau, Tần Hoài đã có mặt tại Chợ đen phế tích dưới lòng đất mỏ quặng. Khu chợ ngầm lúc này vẫn chưa có vẻ gì là sắp gặp đại nạn. Các tán tu hoang dã và phu mỏ phàm nhân vẫn đang thì thầm giao dịch lén lút dưới ánh lửa ma trơi xanh lục tù mù.


Tần Hoài đi thẳng vào hiệu rèn rách nát của Lão Hắc. Lão Ngũ – gã quản lý sòng bạc béo tròn, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng giả – đang ngồi kiểm kê vài viên linh thạch hạ phẩm bẩn thỉu. Nhìn thấy Tần Hoài xuất hiện đột ngột từ góc tối, Lão Ngũ giật nảy mình, suýt nữa làm rơi chiếc bàn tính bằng ngọc thạch cũ kỹ.


"Tần... Tần đệ? Sao đệ lại tới đây vào giờ này? Không phải đệ đang gác mộ sau núi sao?" Lão Ngũ hạ giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ nghi kinh ngạc.


"Lão Ngũ, nghe ta nói." Tần Hoài bước tới sát bên gã, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một uy áp lạnh lùng khiến Lão Ngũ phải rùng mình. "Chưa đầy một canh giờ nữa, Chấp pháp đội trưởng Tôn Lập sẽ dẫn đầu lực lượng chủ lực càn quét toàn bộ chợ đen này. Lối thoát hiểm chính phía đông bắc sẽ bị phong tỏa bằng xích sắt khóa linh."


Lão Ngũ trợn tròn mắt, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán: "Cái gì? Tôn Lập? Sao lão ta biết được vị trí chợ đen? Chúng ta đã bảo mật cực kỳ..."


"Có kẻ phản bội." Tần Hoài cắt ngang, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá. "Tần Hải đã lén lút rời khu mỏ để đi mật báo cho Tôn Lập. Hắn muốn đổi mạng sống của chúng ta lấy một viên Trúc Cơ Đan phế phẩm lỗi từ Dược Vương Các."


"Tên khốn kiếp Tần Hải đó!" Lão Ngũ nghiến răng kèn kẹt, gã biết Tần Hoài chưa bao giờ nói đùa về những tin tức tình báo sinh tử. "Vậy... vậy chúng ta phải làm sao? Thu dọn đồ đạc chạy trốn ngay bây giờ?"


"Không kịp." Tần Hoài lắc đầu. "Nếu chúng ta bỏ chạy hàng loạt vào lúc này, dao động linh lực hỗn loạn sẽ ngay lập tức thu hút sự chú ý của kỵ binh tuần tra biên giới. Chúng ta phải đổi trắng thay đen, biến chợ đen này thành một phế tích hoang tàn thực sự trước khi chúng đến."


Tần Hoài rút ra mười viên linh thạch hạ phẩm và ba viên phế thạch lấp lánh chứa tinh thể Thời Không Sa siêu nhỏ đặt lên bàn rèn: "Lão Ngũ, dùng toàn bộ số linh thạch này, kết hợp với Ẩn Tài Quyết của ngươi, kích hoạt Đại Trận Ẩn Nặc của chợ đen. Nhưng không được đặt trận nhãn ở vị trí cũ. Hãy dời trận nhãn về phía tây nam, trùng khớp với luồng linh khí rò rỉ của sập hầm mỏ cũ."


Lão Ngũ là kẻ khôn ngoan, lập tức hiểu ra ý đồ của Tần Hoài. Việc dời trận nhãn về phía khu vực sập hầm sẽ dùng luồng linh khí bạo liệt hỗn loạn của địa mạch bị vùi lấp để che giấu hoàn toàn dao động linh lực của trận pháp ẩn nặc. Tôn Lập dù có mang theo la bàn truy tung khí tức thời không cũng chỉ quét ra một vùng đá vụn hoang phế không có sự sống.


"Được! Ta lập tức đi bố trí!" Lão Ngũ ôm lấy số linh thạch, vội vã chạy vào gian phòng ngầm phía sau lò rèn.


Tần Hoài quay sang phía Lão Hắc đang trầm mặc bên đe rèn rỉ sét: "Lão Hắc, gọi Trần Thiết và toán phu mỏ dũng cảm nhất của Phàm Nhân Đồng Minh Hội đến đây. Chúng ta có một con chuột cống cần phải dọn dẹp trước."


Năm phút sau, dưới một nhánh địa đạo bỏ hoang tối tăm cách chợ đen nửa dặm, Tần Hải đang lén lút bước đi. Gã mặc bộ quần áo phu mỏ rách rưới bám đầy bụi than, nhưng ánh mắt lại láo liên đầy vẻ hân hoan kích động. Trong ngực áo gã là tấm mật đồ vẽ chi tiết các lối vào chợ đen phế tích. Gã đang mơ về viễn cảnh giao tấm mật đồ này cho Tôn Lập, nhận lấy viên Trúc Cơ Đan lỗi để đắp nặn tiên cơ, thoát khỏi kiếp phu mỏ nô lệ tối tăm này.


"Tần Hải, ngươi định đi đâu vào giờ này?"


Một giọng nói lạnh lùng, tĩnh lặng như nước hồ thu đột ngột vang lên từ bóng tối phía trước mặt gã.


Tần Hải giật bắn người, suýt chút nữa ngã nhào. Gã vội vàng giấu tấm mật đồ vào sâu trong ngực áo, lắp bắp nhìn bóng người gầy gò đang chậm rãi bước ra từ màn sương độc màu xám tro.


"Tần... Tần Hoài? Sao đệ lại ở đây?" Tần Hải cố lấy lại bình tĩnh, gượng cười khẩy. "Ta... ta chỉ là đi nhặt vài viên phế thạch vụn ở hầm mỏ bỏ hoang để đổi chút cháo loãng mà thôi. Đệ gác mộ sau núi, sao lại rảnh rỗi chạy xuống lòng đất thế này?"


"Nhặt phế thạch vụn?" Tần Hoài dừng bước cách Tần Hải năm trượng, đôi mắt xám tro nhìn gã như nhìn một cái xác chết. "Hay là ngươi định đi gặp Chấp pháp đội trưởng Tôn Lập tại North Ridge để giao nộp mật đồ chợ đen?"


Gương mặt Tần Hải lập tức biến sắc, trắng bệch như tờ giấy nến. Gã lùi lại một bước, bàn tay theo bản năng thọc vào hông áo định rút ra cây đoản đao rỉ sét phòng thân:


"Ngươi... ngươi nói bậy bạ cái gì đó? Ta không hiểu ngươi đang nói gì! Tránh ra, ta phải về lán trại!"


"Tôn Lập hứa ban cho ngươi một viên Trúc Cơ Đan lỗi từ Dược Vương Các đúng không?" Giọng nói của Tần Hoài vẫn đều đều, không có một chút dao động cảm xúc, nhưng từng câu từng chữ lại như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can Tần Hải. "Viên đan dược đó chứa đầy đan độc tạp chất, nếu một kẻ phàm nhân không có linh căn như ngươi nuốt vào, kinh mạch sẽ bốc cháy dữ dội, đan điền rách nát hoàn toàn trong vòng ba canh giờ. Ngươi nghĩ mình có thể phi thăng tiên lộ, nhưng thực chất chỉ là một con chó thí mạng dùng xong là vứt bỏ."


"Ngươi câm miệng! Ngươi ghen tị với ta!" Tần Hải điên cuồng gào lên, gã rút phắt thanh đoản đao rỉ sét ra, lao thẳng về phía Tần Hoài. "Chết đi!"


Nhưng gã chưa kịp bước tới bước thứ hai, từ trong bóng tối của hai vách đá địa đạo, một bóng người vạm vỡ như gấu rừng đột ngột lao ra. Trần Thiết – đội trưởng hộ vệ phàm nhân của Phàm Nhân Đồng Minh Hội – vung mạnh cánh tay thô ráp chai sạn gạt phăng đường đao của Tần Hải.


"Bốp!"


Một tiếng động khô khốc vang lên. Thanh đoản đao của Tần Hải bị chấn văng ra xa, cắm phập vào vách đá rỉ sét. Trần Thiết không chút nương tay, bồi thêm một cú đá nặng nề vào bụng gã phản đồ, khiến Tần Hải gập người lại như một con tôm luộc, ngã quỵ xuống đất cát bụi bặm.


Hàng chục phu mỏ phàm nhân lực lưỡng cầm cuốc mỏ bọc thép từ trong bóng tối bước ra, bao vây chặt chẽ toàn bộ khu vực địa đạo. Những ánh mắt căm hận, nảy lửa của họ dán chặt vào kẻ phản bội.


"Cứu... Cứu mạng với! Chấp pháp đội..." Tần Hải hoảng loạn há miệng định gào thét thật lớn để thu hút lính tuần tra gần đó.


Nhưng không có một âm thanh nào có thể truyền ra ngoài. Lão Ngũ đã sớm cầm ba lá trận kỳ cách âm rỉ sét cắm xung quanh vách đá địa đạo, thiết lập một kết giới câm lặng tuyệt đối. Tiếng gào thét của Tần Hải chỉ vang lên nghẹn ngào trong cổ họng gã rồi tiêu tán hoàn toàn vào màn sương xám tro.


Tần Hoài bước đến trước mặt Tần Hải đang quỳ sụp dưới đất, cúi người xuống, thò tay vào ngực áo gã phản đồ và rút ra tấm mật đồ chợ đen dính đầy bụi mỏ. Anh ném tấm mật đồ xuống đất, thản nhiên nói:


"Đây chính là bằng chứng giao dịch của ngươi. Tần Hải, ngươi có biết vì sao ta biết rõ thời gian, địa điểm gặp mặt và cả phần thưởng viên Trúc Cơ Đan lỗi của ngươi không?"


Tần Hải run rẩy co rúm người lại, gương mặt đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Gã nhìn Tần Hoài như nhìn một con quỷ bước ra từ địa ngục. Gã không thể hiểu nổi làm cách nào một tên tạp dịch phế mạch lại có thể nắm giữ những bí mật tuyệt mật mà ngay cả lão và Tôn Lập chỉ vừa mới bàn bạc lén lút vào đêm hôm trước.


"Bởi vì... ta đã chứng kiến ngươi dẫn Tôn Lập đến tàn sát chợ đen một lần rồi." Tần Hoài ghé sát tai Tần Hải, khẽ thì thầm bằng chiếc tai phải duy nhất còn nghe thấy. Giọng nói lạnh lẽo của anh khiến da đầu Tần Hải tê dại.


"Tha mạng... Tần đệ, tha mạng cho ta! Ta bị ép buộc! Gia đình ta ở Thương Vân Trấn sắp chết đói rồi, ta chỉ muốn thoát khỏi cái hầm mỏ quỷ quái này thôi!" Tần Hải quỳ rạp dưới đất, điên cuồng dập đầu van xin, máu tươi từ trán chảy ròng ròng hòa lẫn với bụi than đen kịt.


Tần Hoài đứng thẳng dậy, không thèm nhìn gã thêm một lần nào. Anh quay sang Trần Thiết đang đằng đằng sát khí bên cạnh:


"Trần Thiết, gã phản đồ này đã bán đứng mạng sống của mười vạn phu mỏ phàm nhân chúng ta. Phàm Nhân Đồng Minh Hội có luật lệ của mình. Ta giao gã cho ngươi."


Trần Thiết siết chặt cây cuốc mỏ bọc thép nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu oán hận: "Tần đại ca, hãy để chúng đệ giải quyết tên súc sinh này. Đệ thề chết bảo vệ bí mật của hội!"


Trần Thiết bước tới, vung mạnh cây cuốc mỏ bọc thép giáng thẳng xuống đầu Tần Hải.


"Bộp!"


Một tiếng động trầm đục vang lên trong không gian câm lặng của kết giới cách âm. Kẻ phản bội Tần Hải co giật vài cái rồi đổ sụp xuống vũng máu đen kịt, sinh cơ đoạn tuyệt vĩnh viễn. Xác của gã nhanh chóng bị các phu mỏ khiêng đi, ném sâu vào một nhánh hầm ngầm bỏ hoang bị chôn vùi bởi đá lở, vĩnh viễn không ai có thể tìm thấy.


Tần Hoài khẽ thở ra một hơi. Nhục thân của anh đau nhói kịch liệt, các vết nứt kinh mạch phế cốt lại rách rộng hơn do phản phệ linh lực khi vận hành Thốn Bộ Di Trầm cưỡng bức lúc nãy. Anh nhặt một viên Hồi Thiên Dược Linh rễ đỏ từ trong hộp gỗ Lão Ngũ đưa lén kiếp trước, nhét vào miệng nhai nát. Dược lực mát lạnh nhanh chóng lan tỏa, tạm thời vá lại các vết nứt kinh mạch rỉ máu dưới rốn.


"Lão Ngũ, trận pháp ẩn nặc đã hoàn tất chưa?" Tần Hoài quay sang hỏi.


"Đã hoàn tất! Toàn bộ chợ đen đã được che giấu hoàn hảo dưới luồng linh khí sập hầm mỏ số 9." Lão Ngũ vội vàng đáp, gương mặt béo múp đầy vẻ sùng bái.


"Tốt. Tất cả lập tức rút lui về các địa đạo ngầm an toàn. Đợi lệnh của ta."


Nửa canh giờ sau, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vang dội khắp lối vào Chợ đen phế tích.


Tôn Lập dẫn đầu hàng chục chấp pháp vệ Thương Vân Tông đằng đằng sát khí ập vào. Lão vung mạnh linh kiếm nhị phẩm phát ra huyết quang đỏ rực, sẵn sàng cho một cuộc tàn sát đẫm máu.


Nhưng khi bước qua lối vào chính, Tôn Lập hoàn toàn khựng lại.


Trước mắt lão không có một bóng người, không có ánh lửa ma trơi xanh lục, cũng không có bất kỳ gian hàng lén lút nào. Chỉ có một phế tích hoang tàn, trống rỗng đến lạnh người. Những cột đá đổ nát bám đầy rêu độc, đất đá sạt lở ngổn ngang, và tiếng gió rít gào u uất thổi qua các khe nứt địa hình hoang phế.


Tôn Lập giận dữ nâng la bàn truy tung khí tức thời không lên. Kim la bàn bằng đồng rỉ sét xoay tít vòng tròn điên cuồng, hoàn toàn bị mù hướng trước luồng linh khí bạo liệt rò rỉ từ khu vực sập hầm mỏ số 9 gần đó. Không có bất kỳ dao động nhân quả hay khí tức sống nào được quét ra.


"Khốn kiếp! Tần Hải đâu? Tên súc sinh đó dám lừa ta sao?" Tôn Lập gầm lên một tiếng điên cuồng, vung kiếm chém nát một tảng đá khổng lồ bên cạnh thành trăm mảnh vụn.


"Đội trưởng... không tìm thấy Tần Hải, cũng không có dấu vết của kẻ nào vừa rút lui ở đây." Một tên chấp pháp vệ run rẩy báo cáo.


Tôn Lập mặt mũi vặn vẹo oán hận, lão giơ cao linh kiếm phát ra huyết quang ngút trời, gào thét ra lệnh:


"Truyền lệnh xuống! Phong tỏa toàn bộ vùng núi Thương Vân! Cắt đứt toàn bộ nguồn cung cấp lương thực và đan dược của khu mỏ ngoại môn! Ta không tin lũ chuột nhắt phàm nhân đó có thể nhịn đói được quá ba ngày!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!