Nhạc nềnRetroRoman_March

Sát Cục Chợ Đen Và Cái Chết Thứ Mười Lăm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân dồn dập rầm rập từ phía lối vào bí mật của Chợ đen phế tích bất ngờ vang lên, xé rách bầu không khí ngột ngạt của hiệu rèn Lão Hắc.


Tần Hoài khẽ nghiêng đầu sang bên phải. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng vĩnh viễn, chỉ còn một khoảng không tịch mịch như nấm mồ cổ, nhưng tai phải lại nhạy bén đến đáng sợ. Anh nghe thấy tiếng giáp sắt va chạm vào nhau, tiếng xích sắt quẹt lê lết trên nền đá hầm mỏ, và cả tiếng thở hổn hển đầy hèn nhát nhưng đắc ý của kẻ dẫn đường.


"Lão Ngũ, đan dược đâu?" Tần Hoài khàn giọng hỏi, ánh mắt xám tro vẫn tịnh lặng như nước hồ thu.


Lão Ngũ từ trong gian phòng ngầm vội vã lao ra, gương mặt béo múp míp trắng bệch không còn một giọt máu. Trên tay lão ôm chặt một hộp gỗ nhỏ bằng mun đen, bên trong chứa ba gốc Hồi Thiên Dược Linh rễ đỏ như máu và mười viên giải độc đan ngoại môn. Lão run rẩy đưa hộp gỗ cho Tần Hoài, giọng nói đứt quãng vì hoảng sợ:


"Tần... Tần đệ! Hồi Thiên Dược Linh của đệ đây! Nhưng... Chấp pháp đội đã bao vây toàn bộ lối thoát rồi! Tần Hải gã... gã thế mà lại dẫn đầu Tôn Lập tới đây!"


"Ta biết."


Tần Hoài thản nhiên nhận lấy hộp gỗ, nhét nhanh vào vạt áo vải thô xám tro rách rưới. Anh không hề có một chút hoảng loạn nào. Nỗi đau khổ khi chứng kiến muội muội Tần Dao bị sát hại dã man ở dòng thời gian thứ nhất đã mài giũa ý chí phàm nhân của anh thành một khối sắt nguội lạnh. Anh đã chết mười bốn lần. Cái chết đối với anh không còn là nỗi sợ hãi vĩnh hằng, mà chỉ là một công cụ, một phép thử sai để tìm ra con đường sống duy nhất giữa ngàn vạn ngõ cụt.


Lúc này, từ phía lối vào chính của chợ đen, huyết sắc sương mù bỗng nhiên cuộn trào dữ dội. Hàng chục tán tu và phu mỏ phàm nhân đang giao dịch lén lút gào thét thảm thiết, điên cuồng dẫm đạp lên nhau để bỏ chạy. Nhưng vô ích.


"Chấp pháp đội chấp hành tông quy! Kẻ nào dám phản kháng, giết không tha!"


Một tiếng quát lạnh lùng như băng giá vạn năm vang dội khắp hang động ngầm. Tôn Lập – Chấp pháp đội trưởng ngoại môn Thương Vân Tông – chậm rãi bước vào. Lão mặc một bộ giáp sắt đen chỉnh tề, hông đeo linh kiếm nhị phẩm phát ra luồng kiếm áp màu đỏ rực của Thiết Huyết Kiếm Quyết. Sức mạnh của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bộc phát diện rộng, hóa thành một áp lực vô hình đè nặng lên vai tất cả những phàm nhân và tán tu yếu ớt có mặt tại chợ đen. Nhiều phu mỏ phàm cốt không chịu nổi áp lực này liền quỳ sụp xuống đất, hộc máu tươi.


Đi bên cạnh Tôn Lập chính là kẻ phản bội Tần Hải. Gã khom lưng uốn gối, gương mặt giảo hoạt đầy vẻ nịnh bợ, chỉ tay thẳng về phía hiệu rèn rách nát của Lão Hắc:


"Tôn trưởng quan! Chính là gã! Tên tạp dịch phế mạch Tần Hoài gã đang trốn ở trong hiệu rèn kia! Gã chính là kẻ đã lén lút giết chết chấp sự Chu Bá và cướp đoạt linh thạch lậu!"


Tôn Lập khẽ nâng la bàn truy tung khí tức thời không trên tay trái lên. Kim la bàn bằng đồng rỉ sét dao động kịch liệt, cuối cùng chỉ thẳng vào vị trí của Tần Hoài trong góc tối hiệu rèn. Đôi mắt sắc lẹm như diều hâu của lão híp lại, sát ý ngập tràn:


"Nghịch tặc phế mạch, dám giết người của Thương Vân Tông ta, lại còn cả gan tư tàng phế thạch mỏ cổ. Hôm nay, ta sẽ rút hồn luyện cốt ngươi trước mặt vạn dân!"


"Lão Hắc, Lão Ngũ, hai người lập tức đi theo lối đạo đạo bỏ hoang phía sau lò rèn. Đừng quay đầu lại." Tần Hoài khẽ ra hiệu bằng tay phải, giọng nói cực kỳ bình tĩnh truyền âm vào tai hai người đồng minh.


"Nhưng còn đệ..." Lão Ngũ run giọng.


"Đi!"


Tần Hoài quát khẽ một tiếng, bàn tay trái siết chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao dắt bên hông. Anh bước ra khỏi bóng tối của hiệu rèn, đứng hiên ngang giữa quảng trường phế tích đổ nát, đối mặt trực diện với Tôn Lập và hàng chục chấp pháp vệ đang đằng đằng sát khí.


Lão Hắc cắn răng, biết rõ bản thân tàn phế không thể giúp ích gì trong trận chiến cấp độ này, liền túm lấy cổ áo Lão Ngũ lôi tuột vào đường hầm ngầm tối tăm phía sau lò than.


Tôn Lập nhìn thấy Tần Hoài bước ra, khóe miệng lão nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ:


"Một tên phế mạch đan điền rạn nứt, ngay cả linh căn cũng không có, thế mà lại dám đứng ra cản đường ta? Chết đi!"


Không một lời nhảm nhí, Tôn Lập đột ngột vung tay phải. Thiết Huyết Kiếm Pháp bộc phát! Một luồng kiếm áp khổng lồ màu đỏ sậm như máu tươi ngưng tụ thành một vệt kiếm quang dài nửa trượng, rạch nát mặt đất đá đen, rít gào lao thẳng về phía ngực Tần Hoài. Sức mạnh của Trúc Cơ sơ kỳ quá mức kinh người, kiếm khí chưa tới mà áp lực không khí đã ép cho lồng ngực Tần Hoài nghẹt thở, da thịt trên mặt đau rát như bị dao cắt.


Tần Hoài không hề cứng đối cứng. Anh biết rõ nhục thân phàm cốt của mình dù đã qua Đoán Cốt Thể Thuật rèn luyện vẫn không thể chống đỡ nổi một đòn của tu sĩ Trúc Cơ.


"Thốn Bộ Di Trầm!"


Tần Hoài vận hành Nghịch Hành Trạng Thái, đảo ngược luồng linh lực phế thạch xám nhạt đục ngầu trong các khe nứt kinh mạch, dồn toàn bộ lực lượng vào đôi chân. Thân hình gầy gò của anh để lại một tàn ảnh mờ ảo dưới ánh lửa ma trơi xanh lục, lách người sát sạt qua vệt kiếm quang thứ nhất.


"Oành!"


Vệt kiếm quang chém sập một cột trụ đá khổng lồ phía sau lưng anh, bụi đá bay mù mịt. Nhưng Tôn Lập phản ứng cực nhanh, cổ tay lão xoay tròn, vệt kiếm thứ hai và thứ ba liên tiếp chém tới theo hai hướng chéo nhau cực kỳ hiểm hóc, khóa chặt mọi đường lui của Tần Hoài.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tử Vong Giác Tri kích hoạt! Trong thức hải của Tần Hoài, hình ảnh tàn ảnh 3 giây trước cái chết hiện lên rõ nét: anh sẽ bị vệt kiếm thứ ba chém đứt đôi người nếu nhảy tránh sang bên trái.


Tần Hoài cắn chặt răng, nín thở gập người sát đất, lăn lông lốc qua khe hở duy nhất giữa hai vệt kiếm quang.


"Xoẹt!"


Kiếm khí sắc bén sượt qua lưng anh, xé rách chiếc áo vải xám tro và để lại một vết chém dài rỉ máu đỏ tươi. Kinh mạch phế cốt gào thét đau đớn dữ dội do phản phệ của việc đảo ngược linh lực cưỡng bức, tai phải anh vang lên tiếng o o chói tai.


"Ồ? Tránh được sao?" Tôn Lập hơi kinh ngạc trước bộ pháp quỷ dị của tên phế vật này, nhưng gương mặt lão nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng tàn độc. Lão khẽ phất tay trái ra hiệu: "Khóa chặt lối thoát!"


"Rầm! Rầm!"


Bốn tên chấp sự Chấp pháp đội đứng xung quanh lập tức vung tay ném ra bốn sợi xích sắt khóa linh đen kịt. Những sợi xích này được tẩm linh lực Trúc Cơ bạo liệt, uốn lượn như bốn con rắn độc đen ngòm, quấn chặt lấy các cột đá đổ nát xung quanh và tạo thành một trận pháp phong tỏa không gian nhỏ hẹp, chặn đứng hoàn toàn mọi lối tẩu thoát của Tần Hoài.


Tần Hoài cảm nhận được không gian xung quanh mình đột ngột trở nên nặng nề như vũng bùn lầy, tốc độ của Thốn Bộ Di Trầm giảm đi trông thấy. Anh gầm lên một tiếng, vung thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao chém mạnh vào sợi xích sắt khóa linh gần nhất, cố gắng mở một đường máu.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Đoản đao rỉ sét của anh chém trúng xích sắt, nhưng lực phản chấn khổng lồ từ linh lực Trúc Cơ dội ngược lại khiến toàn bộ gân cốt cánh tay phải của Tần Hoài rạn nứt dữ dội. Tiếng xương tay gãy vụn "rắc rắc" vang lên đau đớn, thanh đoản đao tuột khỏi bàn tay đẫm máu của anh rơi keng xuống đất.


"Phế vật vẫn mãi là phế vật. Ngươi lấy cái gì để thách thức thiên quy?"


Tôn Lập lạnh lùng bước đến trước mặt Tần Hoài, gương mặt không chút cảm xúc. Lão từ từ giơ cao thanh linh kiếm nhị phẩm phát ra huyết quang rực rỡ.


Tần Hoài quỳ một gối xuống đất, cánh tay phải buông thõng rỉ máu, hơi thở dồn dập hộc ra từng ngụm máu đen. Đan điền rạn nứt của anh đang bốc cháy dữ dội do phản phệ linh lực cực hạn. Nhưng đôi mắt xám tro của anh không hề có một tia tuyệt vọng hay cầu xin. Ngược lại, nó tĩnh lặng đến đáng sợ.


"Chết đi."


Tôn Lập đâm thẳng kiếm thép xuyên qua ngực trái của Tần Hoài.


"Phập!"


Lưỡi kiếm sắc bén lạnh buốt xuyên qua da thịt, đâm nát lục phủ ngũ tạng và găm chặt vào trái tim phàm nhân của anh. Máu tươi đỏ rực bắn tung tóe lên mặt đất đá đen chợ đen phế tích.


Cơn đau đớn kịch liệt xé rách nhục thân ập đến, nhưng Tần Hoài không nhắm mắt. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng của thần trí, cố mở to đôi mắt xám tro để nhìn xung quanh. Anh ghi nhớ tỉ mỉ từng bước chân của Tôn Lập, vị trí đứng của bốn tên chấp sự cầm xích sắt khóa linh, khoảng cách giữa các cột đá phòng ngự, và đặc biệt là nhịp thở dao động linh lực của trận nhãn phong tỏa Phong Không Trận Kỳ rỉ sét cắm cách đó không xa.


"Nhịp thở trận nhãn... ba ngắn một dài... vị trí phòng ngự phía đông bắc có khe hở..."


Tần Hoài thầm ghi nhớ toàn bộ thông tin chiến thuật quý giá này vào sâu trong linh hồn mình. Đây chính là mục đích thực sự của cái chết thứ mười lăm này. Anh dùng chính sinh mệnh lực của mình để khảo sát toàn diện mạng lưới phong tỏa của Tôn Lập.


Gương mặt Tôn Lập biến đổi nhẹ khi nhìn thấy ánh mắt bình thản, tĩnh lặng đến rợn người của Tần Hoài trước lúc chết. Lão nhíu mày, định rút kiếm ra để chém đứt đầu anh để đề phòng tà thuật, nhưng đã muộn.


Nhục thân của Tần Hoài hoàn toàn tắt thở, sinh cơ đoạn tuyệt vĩnh viễn.


"Oành!"


Ngay trong khoảnh khắc nhục thân tử vong, không gian trong thức hải của Tần Hoài bùng nổ dữ dội. Cuốn sổ rách nát rỉ sét Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục tự động mở ra, tỏa ra làn sương mù xám tro u uất kịch liệt. Trên trang giấy ố vàng, dòng chữ cổ tự động hiện lên phát ra ánh sáng vàng kim nhạt:


"Nhục thân tử vong. Kích hoạt cơ chế Hồi Sinh Đạo Mốc. Tiêu tốn 1 hạt Sơ cấp Thời Không Sa."


"Cảnh báo: Thần hồn mài mòn độ tăng thêm hai phần trăm. Giới hạn chịu đựng linh hồn hiện tại: Hai mươi sáu phần trăm."


Linh hồn của Tần Hoài bị một lực hút khổng lồ vô hình xé rách kịch liệt khỏi nhục thân đẫm máu dưới chợ đen. Cơn đau đớn xé rách linh hồn này còn kinh khủng hơn gấp trăm lần nỗi đau nhục thân bị xuyên tim. Anh cảm thấy ý thức của mình bị kéo ngược dòng thời gian, bay xuyên qua bóng tối vô tận của sông dài thời gian rạn nứt, hướng về phía Đạo Tiêu thứ nhất đang phát sáng mờ ảo dưới hầm trú ẩn ngầm.


Mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo sát cổ tay trái của anh bỗng phát ra tiếng nứt vỡ "rắc rắc" giòn giã, xuất hiện thêm hai vết nứt sâu hoắm mới phát ra ánh sáng xám tro u uất kịch liệt.


Ký ức phàm nhân của anh lại bị mài mòn thêm một phần lớn. Anh quên đi mùi vị của những bát cháo loãng phàm trần thuở nhỏ, quên đi gương mặt dịu dàng của mẹ ruột Lâm Thục Anh trong ký ức mờ nhạt, chỉ còn lại nỗi u uất cô độc cực hạn của một kẻ nghịch hành thời gian.


"A... a... a..."


Tần Hoài gầm rú đau đớn trong bóng tối vô tận của linh hồn rạn nứt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!