Nhạc nềnRetroRoman_March

Chợ Đen Phế Tích Và Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của rừng thông hoang vắng biên giới ngoại môn Thương Vân Châu dần lùi lại phía sau. Tần Hoài bước đi trong màn sương đêm lạnh buốt, chiếc áo vải thô xám tro rách rưới bám đầy bụi quặng khẽ bay theo làn gió độc. Bước chân của anh cực kỳ nhẹ nhàng, hầu như không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên nền đất ẩm ướt. Thế nhưng, mỗi một nhịp thở của anh đều đi kèm với một cơn đau nhói buốt chạy dọc từ đan điền rỗng tuếch lên đến tận đỉnh đầu. Kinh mạch phế cốt toàn thân sau khi bộc phát Nghịch Hành Trạng Thái để chém chết Chu Bá đang rạn nứt ra từng mảng lớn, đau đớn như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé.


Anh khẽ nâng tay trái lên, đưa sát vào tầm mắt dưới ánh trăng xám xịt. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian trên cổ tay nhạt đi trông thấy, trong khi mảnh ngọc cổ rỉ sét đeo bên hông đã xuất hiện thêm ba vết nứt sâu hoắm mới. Thần hồn mài mòn đã đạt đến mức hai mươi tư phần trăm. Đi kèm với sự mài mòn tàn nhẫn ấy là sự câm lặng tuyệt đối bên tai trái. Tần Hoài khẽ nghiêng đầu sang phải, dùng chiếc tai duy nhất còn hoạt động để lắng nghe tiếng gió rừng. Sự mất mát này không làm anh hoảng loạn; ngược lại, nó khiến đạo tâm phàm cốt của anh trở nên lạnh lùng và tĩnh lặng như nước hồ thu. Anh đã chết mười bốn lần, đã chứng kiến muội muội Tần Dao bị sát hại dã man ở dòng thời gian thứ nhất. Nỗi đau ấy là vảy ngược vĩnh viễn, biến tình cảm phàm nhân thành động lực phạt thiên kiên định nhất.


"Lâm Thần chắc chắn đã cảm ứng được cái chết của Chu Bá qua huyết mạch ấn ký." Tần Hoài thầm nghĩ, bàn tay siết chặt lấy túi vải thô bên hông, nơi chứa một trăm hai mươi viên linh thạch hạ phẩm và mười viên phế thạch lấp lánh cướp được từ xác Chu Bá. "Sớm muộn gì tên ngoại môn đệ nhất đó cũng sẽ phái người phong tỏa toàn bộ khu mỏ. Ta phải nhanh chóng rửa sạch số linh thạch lậu này để đổi lấy linh dược trị thương trước khi Chấp pháp đội siết chặt vòng vây."


Nghĩ đến đây, Tần Hoài lập tức chuyển hướng bước chân, lách qua một vách đá dốc đứng phủ đầy cây gai đen, tiến về phía lối vào bí mật của Chợ đen phế tích dưới lòng đất mỏ quặng. Lối vào này nằm sâu trong một nhánh địa đạo bỏ hoang từ vụ sập hầm mỏ cũ của hầm số 9. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi chướng khí kịch độc và địa hình sụt lún hiểm trở, vốn là nơi cấm kỵ đối với các đệ tử tuần tra thông thường nhưng lại là con đường sinh mệnh của những tán tu và phu mỏ lén lút giao dịch.


Tần Hoài nín thở, vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp để thu hồi toàn bộ khí tức nhục thân, lách mình qua một khe nứt hẹp chỉ vừa một người đi dưới đáy vực ngầm. Đi sâu vào trong khoảng hơn trăm trượng, không khí bắt đầu trở nên nóng bức và ngột ngạt. Tiếng búa nện chan chát vào đe sắt vang vọng từ xa, xen lẫn tiếng la hét, chửi thề hỗn tạp và mùi rượu đế rẻ tiền nồng nặc.


Chợ đen phế tích hiện ra trước mắt anh như một thế giới bóng đêm khổng lồ nằm gọn trong lòng một thành trì cổ xưa bị sụp đổ vạn năm trước. Những bức tường đá đổ nát, những cột trụ khổng lồ nứt nẻ bám đầy rêu độc được thắp sáng bởi những đốm lửa ma trơi màu xanh lục lờ mờ. Hàng trăm bóng người mặc hắc y che kín mặt mũi đang đi lại lặng lẽ giữa các gian hàng dựng tạm bằng xương thú và vải rách. Đây là nơi duy nhất tại Thương Vân Châu mà phàm nhân phu mỏ và tán tu phế mạch có thể tìm thấy một chút sinh khí, thoát khỏi sự bóc lột tàn bạo của Thương Vân Tông.


Tần Hoài bước đến trước hiệu rèn rách nát nằm ở rìa phế tích. Một lão già què một chân, thân hình lực lưỡng như hộ pháp, bắp tay cuồn cuộn gân xanh đang quai những nhát búa nặng trịch xuống một khối sắt nung đỏ rực. Tàn lửa bay ra tung tóe, chiếu sáng gương mặt rối bù bám đầy than củi của lão. Lão Hắc – thợ rèn què duy nhất của chợ đen, người đã giúp Tần Hoài rèn đúc thanh đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao từ sắt phế thải mỏ quặng.


Lão Hắc không ngẩng đầu lên, chiếc búa trên tay vẫn nện xuống đều đặn theo một nhịp điệu hoàn mỹ, nhưng giọng nói trầm đục của lão đã truyền vào tai phải của Tần Hoài:


"Tiểu tử, ngươi vừa làm một chuyện động trời bên ngoài rừng thông đúng không? Ta ngửi thấy mùi máu của nội môn chấp sự trên người ngươi. Rất nồng."


Tần Hoài thản nhiên bước vào trong bóng tối của hiệu rèn, khẽ dựa lưng vào một cột gỗ mục nát, khàn giọng đáp:


"Chu Bá đã chết. Lâm Thần đã kích hoạt huyết mạch cảm ứng."


Nhát búa của Lão Hắc khựng lại một nhịp cực ngắn giữa không trung, tiếng vang chan chát đột ngột ngưng bặt. Lão từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào Tần Hoài, rồi thở dài một tiếng đầy u uất:


"Ngươi quả là một tên điên nghịch mệnh. Chu Bá là tay sai đắc lực của Lâm Thần, giết hắn đồng nghĩa với việc tự tay đẩy mình vào đài sinh tử chiến ngoại môn. Kinh mạch của ngươi vốn đã rạn nứt hoàn toàn, đan điền rỗng tuếch, lấy cái gì để đối đầu với tu vi Luyện Khí thất trọng của Lâm Thần?"


"Ta có con đường của riêng ta." Tần Hoài khẽ vuốt ve chuôi đoản đao rỉ sét dắt bên hông. "Lão Hắc, ta cần gặp Lão Ngũ để rửa sạch số linh thạch này và đổi lấy Hồi Thiên Dược Linh. Kinh mạch của ta không thể kéo dài thêm nữa."


Lão Hắc im lặng một lát, rồi khẽ gật đầu, dùng cây búa rèn chỉ về phía gian phòng ngầm ẩm ướt nằm khuất sau sòng bạc lén lút ở trung tâm phế tích:


"Gã béo đó đang ở bên trong kiểm kê sổ sách. Đi đi, nhưng hãy cẩn thận. Gần đây tai mắt của Chấp pháp đội đang lảng vảng rất gần lối vào chợ đen."


Tần Hoài khẽ cúi đầu chào lão thợ rèn, rồi lẳng lặng bước đi xuyên qua đám đông hỗn tạp. Anh tiến vào gian phòng ngầm ẩm ướt đầy mùi mốc meo. Dưới ánh nến lung linh mờ ảo, một gã trung niên béo tròn, mặc áo lụa màu mè dính đầy bụi mỏ đang gẩy những hạt tính trên chiếc bàn tính bằng ngọc thạch cũ kỹ phát ra tiếng lách cách liên tục. Lão Ngũ – kẻ quản lý sòng bạc ngầm và là đầu mối rửa tiền lậu khét tiếng nhất chợ đen.


Lão Ngũ ngước mắt lên nhìn Tần Hoài, nụ cười giả lả thường ngày trên gương mặt béo múp míp lập tức thu liễm lại, thay vào đó là một sự kiêng dè và kính trọng sâu sắc. Lão đã tận mắt chứng kiến thiếu niên phế mạch này dự đoán chính xác tuyệt đối mười tám ván xúc xắc liên tiếp ở kiếp trước để thu phục lão.


"Tần lão đệ, đệ lại mang hàng tốt đến sao?" Lão Ngũ trầm giọng hỏi, tay ngừng gẩy bàn tính.


Tần Hoài không nói nhảm, vung tay ném túi vải thô lên bàn gỗ. Một trăm hai mươi viên linh thạch hạ phẩm tỏa ra luồng linh khí hỗn tạp đục ngầu lăn lóc trên mặt bàn, cùng với mười viên phế thạch quặng thô phát ra ánh sáng vàng kim nhạt sâu thẳm của cát thời gian.


Ánh mắt Lão Ngũ bừng sáng khi nhìn thấy những viên phế thạch phát sáng kỳ lạ kia. Lão vội vàng vươn những ngón tay đeo đầy nhẫn vàng giả vuốt ve bề mặt đá, hơi thở trở nên dồn dập:


"Đây... đây là quặng cổ chứa cát thời gian cực kỳ tinh khiết! Tần đệ, đệ lấy được thứ này từ đáy Ma Nguyên Cốc sao? Thứ này đối với các đan sư thượng tầng là vô giá!"


"Rửa sạch số linh thạch này thành đan dược trị thương và Hồi Thiên Dược Linh cho ta." Tần Hoài khàn giọng ra lệnh, đôi mắt xám tro khóa chặt lấy Lão Ngũ. "Ta không cần tiền tài, ta cần dược lực để vá lại phế cốt."


"Được! Được! Giao dịch này ta nhận!" Lão Ngũ gật đầu lia lịa, nhanh chóng thu gom số phế thạch và linh thạch vào hòm sắt dưới gầm bàn. "Trong vòng nửa canh giờ, ta sẽ gom đủ ba gốc Hồi Thiên Dược Linh và mười viên giải độc đan cho đệ."


Tần Hoài khẽ gật đầu, lùi lại nửa bước đứng vào góc tối của gian phòng để chờ đợi. Chiếc tai phải của anh khẽ giật mạnh. Nhờ ý chí sắt đá được tôi luyện qua hàng chục lần chết thử sai, các giác quan phàm nhân của anh nhạy bén hơn tu sĩ thông thường gấp nhiều lần.


Từ phía bên ngoài cửa hiệu rèn của Lão Hắc, một tiếng xào xạc cực nhỏ của bước chân dẫm lên vụn đá quặng vang lên. Tiếng bước chân này có một nhịp điệu rất đặc trưng – chân trái hơi lê nhẹ trên đất, dấu hiệu của một kẻ quanh năm phải quỳ gối chịu phạt dưới hầm mỏ.


Tần Hoài nghiêng đầu sang phải, nhíu mày cảm nhận khí tức. Một mùi hôi thối đặc trưng của bùn độc sâu dưới hầm ngầm số 9 thoảng qua không khí hầm ngập mùi sắt rỉ.


"Tần Hải..."


Tên của kẻ phản bội phu mỏ lập tức hiện lên trong tâm trí Tần Hoài.


Tần Hoài lẳng lặng lách người ra khỏi gian phòng ngầm của Lão Ngũ, di chuyển như một cái bóng không trọng lượng bám theo luồng khí tức kia. Khi tiến đến gần lối thoát hiểm ngách bên hông hiệu rèn của Lão Hắc, anh nhìn thấy qua khe nứt của bức tường đá đổ nát một bóng người gầy gò đang lén lút rình rập ngoài cửa hiệu.


Tần Hải mặc bộ đồ rách rưới của phu mỏ nhưng chân lại đi một đôi giày da thô của đệ tử ngoại môn tông môn – phần thưởng dơ bẩn mà gã đổi lấy bằng việc làm chó săn chỉ điểm. Ánh mắt láo liên đầy sự giảo hoạt và tham lam của gã dán chặt vào bóng lưng Lão Hắc đang quai búa, rồi khẽ lẩm bẩm trong miệng:


"Hừ, lão già què này quả nhiên đang che giấu tên nghịch tặc Tần Hoài kia. Chu Bá đã chết, Lâm Thần sư huynh phát lệnh truy nã vạn dặm với phần thưởng là một viên Trúc Cơ Đan hoàn mỹ. Nếu ta báo tin này cho Chấp pháp đội trưởng Tôn Lập... nửa đời sau của ta sẽ không phải đào quặng nữa!"


Nói xong, Tần Hải nhanh chóng quay người, lê cái chân trái hơi què chạy nhanh ra phía lối ra bí mật hướng về phía trạm gác ngoại môn.


Tần Hoài đứng lặng trong bóng tối râm mát của bức tường đá, bàn tay trái siết chặt lấy chuôi đoản đao rỉ sét Thời Không Nguyệt Đao. Sát ý lạnh thấu xương bùng lên trong đôi mắt xám tro của anh. Anh định lập tức lao ra chém đứt cổ họng gã phản đồ này ngay tại chỗ.


Thế nhưng, quy tắc thép của Chợ đen phế tích hiện lên trong đầu anh: Nghiêm cấm động thủ công khai trong phạm vi chợ đen. Nếu anh giết Tần Hải ở đây, chấn động linh lực sẽ lập tức kinh động toàn bộ tán tu, gây ra bạo loạn và khiến Chấp pháp đội của Tôn Lập ập đến sớm hơn dự tính khi anh chưa kịp lấy được linh dược trị thương từ Lão Ngũ.


"Tần Hải, ngươi muốn dùng mạng ta để đổi lấy Trúc Cơ Đan sao?" Tần Hoài khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng, tĩnh lặng đến đáng sợ. "Được, ta sẽ dùng chính âm mưu của ngươi để giăng ra một cái bẫy lớn hơn cho Chấp pháp đội."


Anh quyết định không rút dây động rừng, lẳng lặng lùi sâu vào bóng tối, kiên nhẫn chờ đợi Lão Ngũ mang linh dược đến, trong khi chiếc tai phải vẫn nghe thấy tiếng bước chân vội vã của Tần Hải đang xa dần ngoài địa đạo tối tăm, hướng thẳng về phía trạm tuần tra của Chấp pháp đội trưởng Tôn Lập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!