Nhạc nềnRetroRoman_March

Nghịch Hành Phán Quyết Và Huyết Chiến Chu Bá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối sập xuống như một chiếc lồng sắt khổng lồ, giam cầm vạn vật trong sự câm lặng chết chóc.


Tần Hoài tỉnh lại.


Cảm giác đầu tiên dội vào thần trí anh không phải là âm thanh của tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài nghĩa trang, mà là một sự im lặng tuyệt đối, rợn người bên sườn trái. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng vĩnh viễn, không còn thu nhận được bất kỳ tiếng động nào của nhân gian. Chỉ còn lại chiếc tai phải duy nhất lùng bùng nghe thấy tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản và tiếng thở dốc dồn dập của chính mình.


Lồng ngực anh đau nhói, một cơn đau nhức nhối âm ỉ chạy dọc từ tim ra sau lưng, dấu vết tàn dư của nhát đao tự sát xuyên tim ở kiếp trước vẫn còn lưu lại trên nhục thân như một bóng ma tâm lý. Tần Hoài run rẩy đưa tay lên sờ ngực, lớp áo vải thô xám tro bám đầy bụi quặng rách rưới vẫn nguyên vẹn, không có lỗ thủng, không có máu chảy.


Anh đã hồi sinh thành công.


Trong thức hải của anh, cuốn sổ rách nát rỉ sét Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục từ từ mở ra, tỏa ra làn sương mù xám tro u uất. Trên trang giấy ố vàng nhạt, một dòng chữ cổ tự động hiện lên, lạnh lùng cảnh báo:


"Thần hồn mài mòn độ: Hai mươi phần trăm. Cảnh báo: Linh hồn chủ nhân đã xuất hiện vết rạn nứt vĩnh viễn. Nếu đạt một trăm phần trăm, ý thức sẽ tan biến vào hư vô thời không."


Tần Hoài khẽ cắn môi, vị máu tanh nồng tràn ra nơi đầu lưỡi giúp anh giữ vững sự tỉnh táo. Anh nhìn xuống cổ tay trái của mình. Vết sẹo đỏ hình con mắt thời gian nhạt đi một tông, trong khi mảnh ngọc cổ rỉ sét gia truyền đeo sát bên hông đã xuất hiện thêm nhiều vết nứt sâu hoắm, phát ra thứ ánh sáng xám tro u uất kịch liệt.


Cái giá của việc nghịch hành bẻ cong thời gian luôn tàn nhẫn và thực tế như vậy. Anh đã mất đi thính giác tai trái, mất đi một phần ký ức phàm nhân bình yên về bát cháo loãng của mẫu thân thuở nhỏ. Nhưng ánh mắt xám tro của anh không hề có một tia dao động, chỉ có sự lạnh lùng và ý chí sắt đá ngày càng kiên định.


Anh biết rõ, ba ngày nữa, Chấp pháp đội trưởng Tôn Lập sẽ dẫn theo bầy Hư Vô Khuyển kéo đến vây quét nghĩa trang núi sau này. Sự hy sinh oanh liệt của Thạch nhân A Thạch ở kiếp trước vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí anh như một vết thương chưa lành.


"Không thể cắm Đạo Tiêu ở đây nữa..." Tần Hoài lẩm bẩm, giọng nói khản đặc của anh nghe thật xa lạ qua chiếc tai phải còn hoạt động. "Nghĩa trang sau núi đã bị lộ khí tức. Ta phải di dời đạo mốc khẩn cấp đến Vạn Táng Cổ Lĩnh trước khi Tôn Lập kéo quân tới."


Nhưng trước hết, anh phải vá lại bộ kinh mạch phế cốt đang rách nứt nghiêm trọng của mình. Tần Hoài thò tay vào ngực áo, rút ra gốc Hồi Thiên Dược Linh màu xanh lục nhạt – thứ linh dược quý giá mà Liễu Thanh Y đã mạo hiểm tính mạng lén tặng anh tại Dược Vương Các.


Không hề do dự, Tần Hoài bỏ gốc dược thảo vào miệng nhai nát. Vị đắng ngắt xen lẫn một luồng dược lực thanh mát lập tức bùng phát, hóa thành những dòng suối nhỏ chảy xuôi theo các đường kinh mạch rách nứt dưới lòng đất đan điền rỗng tuếch. Đan điền của anh vốn rạn nứt hoàn toàn, không thể tụ khí theo cách truyền thống, nhưng lúc này, xoáy nước vàng kim nhạt dị biến từ Đúc Đạo Tiêu làm lõi dưới rốn bắt đầu quay tròn, điên cuồng hấp thụ luồng dược lực kia để vá lại những vết rạn nứt trên phế cốt.


Cơn đau rát dịu đi, nhục thân của anh dần khôi phục lại sức sống phàm cốt dẻo dai. Tần Hoài đứng bật dậy dưới hầm ngầm tối tăm. Anh nhanh chóng thu dọn toàn bộ số phế thạch chứa cát thời gian còn sót lại trong vết nứt tường đất, nhét vào túi vải thô.


Anh dùng ba ngày tiếp theo để thực hiện một cuộc di dời âm thầm. Lợi dụng sương mù độc hại che phủ của Ma Nguyên Cốc, Tần Hoài lén lút băng qua biên giới hoang dã, tiến sâu vào Vạn Táng Cổ Lĩnh – vùng đất cấm đầy oán khí hoang phế và xương cốt cổ xưa. Nơi đây tử khí ngút trời, là vỏ bọc hoàn hảo nhất để che giấu mọi dao động thời không của Đạo Tiêu Lục trước la bàn truy tung của Chấp pháp đội.


Dưới một gốc cây khô đen kịt dính đầy oán khí, Tần Hoài nhỏ một giọt máu phế mạch lên trang sách Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục, tiêu tốn một hạt Sơ cấp Thời Không Sa cuối cùng để nhổ Đạo Tiêu thứ nhất từ nghĩa trang núi sau và cắm sâu vào lòng đất lạnh lẽo của Vạn Táng Cổ Lĩnh.


Một sợi tơ vàng kim nhỏ bé ẩn hiện dưới mặt đất rồi chìm sâu vào hư vô. Điểm hồi sinh an toàn mới đã được thiết lập.


Hoàn thành xong việc di dời, Tần Hoài thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi bước đi trên con đường mòn phủ đầy sương mù xám xịt quay trở về lán trại phu mỏ ngoại môn để kiểm tra tình hình của muội muội Tần Dao và Lục Tiểu Đồng.


Thế nhưng, khi anh vừa bước vào khu rừng thông hoang vắng nằm ở biên giới giữa ngoại môn và khu mỏ, chiếc tai phải của anh chợt giật nảy lên.


Xào xạc...


Tiếng bước chân nặng nề, thô bạo dẫm lên lá thông khô vang lên từ phía trước. Ngay sau đó, một luồng linh áp bạo ngược của tu sĩ Luyện Khí ngũ trọng đột ngột ập xuống, khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh Tần Hoài.


Từ trong màn sương mù xám xịt, một gã đàn ông thô kệch xuất hiện. Gã mặc bộ giáp da thú dính đầy máu khô bẩn thỉu, gương mặt sẹo rỗ đầy vẻ dữ tợn và tham lam. Trên tay gã cầm một cây roi gai sắt đen gân guốc, đầu roi tẩm độc chướng khí Ma Nguyên đen kịt đang nhỏ từng giọt dịch độc ăn mòn đất đá dưới chân phát ra tiếng xèo xèo.


Ngoại môn ác bá Chu Bá – tay sai đắc lực của ngoại môn đệ nhất Lâm Thần.


“Ha ha ha! Tần Hoài, tên tạp dịch phế thải nhà ngươi quả nhiên trốn ở đây!” Chu Bá cười lớn, tiếng cười khô khốc đầy sự hống hách vang vọng khắp khu rừng vắng. “Mấy ngày qua ngươi lén lút ra vào nghĩa trang sau núi, lại còn mang theo một thanh đoản đao rỉ sét tỏa ra dao động kỳ lạ. Lâm Thần sư huynh đã chú ý đến ngươi từ lâu. Hôm nay, khôn hồn thì dâng thanh đao đó ra đây, rồi quỳ xuống chịu trói, bằng không lão tử sẽ dùng cây roi gai này lột sạch da thịt phàm cốt của ngươi!”


Tần Hoài khẽ nheo mắt nhìn gã ác bá trước mặt. Chiếc tai trái câm lặng khiến anh mất đi khả năng định vị âm thanh bên sườn trái, buộc anh phải hơi nghiêng đầu sang phải để quan sát quỹ đạo di chuyển của Chu Bá. Anh nhận thức rõ bản thân đang ở trạng thái phế mạch đan điền rạn nứt, tu vi chỉ tương đương Luyện Khí sơ kỳ nhờ phế thạch pháp, trong khi Chu Bá là Luyện Khí ngũ trọng thực thụ, nhục thân thể tu vô cùng bạo ngược.


Không có đường lui. Nếu anh quay đầu bỏ chạy, roi gai của Chu Bá sẽ quật nát lưng anh ngay lập tức.


“Chu chấp sự, vãn bối chỉ là một tạp dịch phu mỏ yếu ớt, thanh đoản đao này chỉ là sắt vụn nhặt được từ bãi rác...” Tần Hoài lùi lại nửa bước, giọng nói run rẩy giả vờ sợ hãi để dụ đối thủ lơ là cảnh giác.


“Sắt vụn? Ngươi nghĩ lão tử mù sao? Chết đi!”


Chu Bá gầm lên, không thèm nghe giải thích. Gã vung cánh tay cuồn cuộn gân xanh, roi gai sắt đen tẩm độc chướng khí quất mạnh xé gió, tạo thành một vệt đen kịt rạch nát màn sương mù, lao thẳng về phía đầu Tần Hoài với tốc độ kinh hoàng.


[KIẾP ĐẤU THỨ NHẤT]


Tần Hoài biết mình không thể tránh né đòn đánh trực diện này bằng tốc độ phàm nhân. Anh gầm lên một tiếng, kích hoạt Nghịch Hành Trạng Thái.


Kinh mạch phế cốt toàn thân anh nổi gân xanh tím bạt mạng, luồng linh lực xám nhạt đục ngầu tích lũy từ phế thạch bùng phát dữ dội dưới lòng bàn chân, giúp anh tăng vọt tốc độ áp sát cận chiến trong mười nhịp thở. Tần Hoài lách người qua đường roi thứ nhất, vung mạnh Thời Không Nguyệt Đao chém thẳng vào lồng ngực Chu Bá.


“Keng!”


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Đoản đao rỉ sét chém trúng hộ thân cương khí dày đặc màu xám đen của Chu Bá. Thế nhưng, lực phản chấn cực mạnh từ tu vi Luyện Khí ngũ trọng dội ngược lại, chấn nát hoàn toàn gân cốt tay phải của Tần Hoài, khiến đoản đao văng ra ngoài.


“Hừ! Kiến hôi mà đòi lay cây!” Chu Bá cười khẩy, cổ tay gã rung lên, roi gai sắt đen quất ngược trở lại một nhát tàn độc, quật trúng thái dương Tần Hoài.


Rắc!


Xương sọ nứt vỡ. Ý thức Tần Hoài sụp đổ hoàn toàn vào bóng tối lạnh lẽo.


***


[KIẾP ĐẤU THỨ HAI]


Tần Hoài giật nảy mình mở mắt ra dưới gốc cây khô đen kịt tại Vạn Táng Cổ Lĩnh.


Cơn đau đầu buốt nhói dội lên từng cơn như muốn nổ tung đại não do thần hồn bị mài mòn thêm hai phần trăm vĩnh viễn, hiện tại đã đạt mức hai mươi hai phần trăm. Mảnh ngọc cổ rỉ sét bên hông anh khẽ nứt thêm một đường nhỏ li ti.


Anh không hề chậm trễ một giây, lập tức dùng Thốn Bộ Di Trầm lướt đi thần tốc xuyên qua màn sương mù, quay trở lại khu rừng thông hoang vắng đúng thời điểm Chu Bá vừa chặn đường anh ở dòng thời gian cũ.


“Chu chấp sự, vãn bối chỉ là một tạp dịch phu mỏ...” Tần Hoài lặp lại câu nói cũ, nhưng đôi mắt xám tro đã khóa chặt vào cánh tay phải của Chu Bá.


“Sắt vụn? Ngươi nghĩ lão tử mù sao? Chết đi!”


Chu Bá vẫn vung roi gai quất mạnh xé gió giống hệt kiếp trước.


Thế nhưng lần này, nhờ Tử Vong Giác Tri báo trước ba giây và ký ức điệp gia từ cái chết trước, Tần Hoài đã lường trước hoàn hảo quỹ đạo của đường roi. Anh gập người sát đất, né tránh đường roi thứ nhất trong gang tấc.


Anh bộc phát Nghịch Hành Trạng Thái, lướt nhanh như một cái bóng áp sát sườn trái của Chu Bá – nơi anh phát hiện ra luồng linh lực hộ thân cương khí của gã dao động yếu nhất do thói quen vung roi quá cao.


“Chém Nứt Hộ Thân Pháp!”


Tần Hoài gầm khẽ, dồn toàn bộ linh lực phế thạch ngược chiều vào lưỡi đoản đao rỉ sét, chém mạnh vào điểm yếu linh lực sườn trái Chu Bá.


Xoẹt!


Đoản đao thời không lách qua kẽ hở thời gian ba giây, chém nứt vỡ một mảng hộ thân cương khí của Chu Bá, rạch sâu một đường máu dài trên sườn trái gã ác bá.


“Á! Thằng rác rưởi này!” Chu Bá đau đớn gầm lên. Trong cơn hoảng loạn và giận dữ, gã không vung roi nữa mà thò tay trái vào đai lưng, bóp nát một chiếc túi nhỏ giải phóng ra một luồng độc bột màu tím sẫm chướng khí bao phủ toàn bộ phạm vi ba trượng xung quanh.


Tần Hoài bất ngờ không kịp đề phòng, hít phải một ngụm độc bột. Chất độc chướng khí kịch độc lập tức ăn mòn phế mạch của anh, khiến toàn thân tê liệt, kinh mạch rách nứt rộng hoác rỉ máu đen.


Chu Bá vung chân đạp mạnh vào lồng ngực Tần Hoài, rồi quật roi gai sắt đen liên tiếp vào nhục thân phàm cốt của anh cho đến khi anh ngừng thở hoàn toàn trong vũng máu.


***


[KIẾP ĐẤU THỨ BA]


Tần Hoài tỉnh lại lần nữa tại Vạn Táng Cổ Lĩnh.


Đại não anh đau nhức dữ dội như bị ngàn vạn cây kim châm đâm thấu. Thần hồn mài mòn đạt mức hai mươi tư phần trăm. Tai trái câm lặng hoàn toàn, tai phải vang lên tiếng o o trầm đục kéo dài.


Anh run rẩy đứng dậy, lau đi vệt máu tươi chảy ra từ hốc mắt phải. Đạo tâm phàm nhân bất khuất của anh lúc này lạnh lùng và sắc bén hơn cả lưỡi đao rỉ sét. Anh đã nắm thấu toàn bộ ba biến số chiến đấu của Chu Bá: đường roi thứ nhất, điểm yếu sườn trái và cạm bẫy độc bột từ đai lưng.


“Kiếp này... ngươi phải chết.” Tần Hoài khàn giọng nói, rồi lướt đi trong đêm tối sương mù.


Tại khu rừng thông hoang vắng, Chu Bá đứng chặn đường, gương mặt sẹo rỗ đầy vẻ kiêu ngạo:


“Sắt vụn? Ngươi nghĩ lão tử mù sao? Chết đi!”


Roi gai sắt đen quất mạnh xé gió xéo xuống đầu Tần Hoài.


Tần Hoài không lùi bước, anh vận hành Ẩn Khí Quy Tức Pháp nín thở hoàn toàn, đồng thời thu hồi mọi dao động linh lực phế mạch sát người. Anh gập người né đường roi thứ nhất, áp sát cự ly cực cận với Chu Bá.


“Nghịch Hành Trạng Thái! Bộc phát!”


Kinh mạch toàn thân Tần Hoài phình to tỏa ra làn khói xám nhạt bùng phát dữ dội. Anh vung Thời Không Nguyệt Đao chém mạnh vào điểm rạn nứt linh cương sườn trái của Chu Bá bằng Chém Nứt Hộ Thân Pháp.


Xoẹt!


Hộ thân cương khí của Chu Bá nổ tung một mảng lớn, máu tươi bắn ra tung tóe.


Đúng như dự đoán, Chu Bá gầm lên điên cuồng, tay trái thò vào đai lưng bóp nát túi độc bột màu tím sẫm chướng khí để giải phóng làn sương độc tê liệt diện rộng.


Thế nhưng lần này, Tần Hoài đã nín thở hoàn toàn bằng Ẩn Khí Quy Tức, các lỗ chân lông trên nhục thân phàm cốt co rụt lại để ngăn chặn độc tố ngấm vào da thịt. Anh lướt đi dưới luồng khói độc tím sẫm như một bóng ma vô hình không có hơi thở sinh mệnh.


Trước khi Chu Bá kịp nhận ra đối thủ không hề bị ảnh hưởng bởi độc bột, Tần Hoài đã xuất hiện ngay trước mặt gã ác bá ở khoảng cách nửa bước chân. Đôi mắt xám tro của anh lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn tròn kinh hoàng của đối thủ.


“Chu Bá, phán quyết của phàm nhân nghịch hành đã đến.”


Tần Hoài vung mạnh Thời Không Nguyệt Đao rỉ sét, dồn toàn bộ luồng linh lực phế thạch bạo liệt ngược chiều kinh mạch vào mũi đao.


Phập!


Lưỡi đoản đao rỉ sét đâm thẳng băng qua lớp da thịt dày cộm, xuyên thủng yết hầu của Chu Bá, cắm ngập cán đao ra sau gáy gã ác bá.


“Khẹc... khẹc...”


Chu Bá trợn trừng hai mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng máu tươi phun ra xối xả xèo xèo. Cây roi gai sắt đen trên tay gã rơi rụng xuống đất cát nát vụn. Nhục thân thể tu Luyện Khí ngũ trọng của gã co giật dữ dội, rồi đổ sầm sập xuống mặt đất lạnh lẽo của rừng thông, hóa thành một xác chết lạnh ngắt dính đầy bụi đất dơ bẩn.


Tần Hoài rút mạnh đoản đao rỉ sét ra khỏi cổ họng đối thủ, máu tươi bắn đầy lên vạt áo xám tro của anh. Anh thở dốc dồn dập, kinh mạch phế cốt đau đớn kịch liệt do phản phệ của Nghịch Hành Trạng Thái cưỡng bức, buộc anh phải chống đao xuống đất để giữ vững thân thể tàn tạ.


Anh đã chém chết Chu Bá, hoàn thành phán quyết nghịch thiên đầu tiên đối với thế lực áp bức tông môn ngoại môn.


Thế nhưng, ngay khi hơi thở của Chu Bá hoàn toàn tắt lịm, một dị biến kinh hoàng bỗng nhiên xảy ra.


Từ sâu trong lồng ngực đã vỡ của thi thể Chu Bá, một sợi tơ huyết dịch màu đỏ tươi dị biến bỗng nhiên bay vọt ra ngoài. Sợi tơ huyết dịch này ngưng tụ giữa không trung thành một ấn ký hình chữ "Lâm" rực cháy phát ra ánh sáng huyết sắc quỷ dị đầy sát khí.


Huyết mạch cảm ứng seal của ngoại môn đệ nhất Lâm Thần!


Oong!


Ấn ký huyết sắc phát ra tiếng rít chói tai xé rách màn đêm, rồi bay vọt thẳng lên trời cao về phía ngọn núi chính của ngoại môn Thương Vân Tông, để lại một vệt sáng đỏ rực dài trên bầu trời đen kịt báo hiệu cái chết của tay sai thân tín.


Tần Hoài ngước mắt nhìn vệt sáng huyết sắc đang biến mất phía chân trời xa, bàn tay siết chặt chuôi đoản đao rỉ sét rướm máu. Anh biết rõ, cái chết của Chu Bá đã lập tức kích hoạt huyết mạch cảm ứng của Lâm Thần.


Một đại kiếp nạn sinh tử chiến đài tàn khốc sắp sửa đổ ập xuống đầu anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!