Nhạc nềnRetroRoman_March

Cái Chết Đầu Tiên Và Đạo Tiêu Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới Hầm quặng số 9 không đơn thuần là sự thiếu vắng ánh sáng. Nó là một thứ dịch thể đặc quánh, nặc mùi lưu huỳnh, bụi than và hơi thở rệu rã của những sinh linh sắp cạn kiệt sinh cơ. Ở độ sâu năm mươi trượng dưới lòng đất Thương Vân Tông, ranh giới giữa người phàm và đất đá bị xóa nhòa bởi những tiếng cuốc mỏ nện đều đặn vào vách đá rạn nứt.


Tần Hoài quỳ một chân trên nền đất ẩm ướt, hai tay siết chặt cán cuốc gỗ đã mòn vẹt. Mỗi lần vung tay, một cơn đau buốt nhói lại cuộn lên từ vùng dưới rốn, lan tỏa dọc theo các kinh mạch khô héo rồi dội thẳng lên đại não. Đan điền rạn nứt – vết thương chí mạng từ đợt kiểm tra cốt tủy năm ngoái – giống như một cái bình gốm vỡ vỡ vụn, không cách nào giữ nổi một tia linh khí phàm trần nào. Ở tuổi mười bảy, vóc dáng của anh gầy gò đến xót xa, chiếc áo vải thô xám tro bám đầy bụi quặng rách rưới ở vai, để lộ làn da sạm đi vì thiếu nắng.


“Ca ca... huynh nghỉ một lát đi. Phần quặng hôm nay của huynh, đệ... đệ sẽ đào nốt.”


Một giọng nói non nớt, khản đặc vang lên bên cạnh. Lục Tiểu Đồng, cậu bé tạp dịch mười lăm tuổi với cái đầu to quá khổ trên thân hình khẳng khiu như cành củi khô, đang cố sức lết một rổ phế thạch nặng trĩu. Đôi bàn tay nhỏ bé của nó rớm máu, những ngón tay sưng tấy vì phải bới tìm từng mảnh linh thạch hạ phẩm vụn trong đống đất đá thải độc hại.


Tần Hoài không quay đầu lại, nhịp cuốc của anh chỉ khựng lại một nhịp cực ngắn trước khi tiếp tục nện xuống vách đá cứng ngắc. Anh khàn giọng đáp:


“Lo phần của đệ trước đi. Nếu trước giờ giới nghiêm mà không nộp đủ ba mươi cân quặng thô, Mã Độc sẽ không để đệ yên đâu.”


Nghĩ đến cái tên “Mã Độc”, bả vai gầy guộc của Lục Tiểu Đồng run bắn lên một cái. Ở khu mỏ này, Mã Độc – chấp sự trưởng của Hầm quặng số 9 – chính là hiện thân của diêm vương. Gã là một tu sĩ Luyện Khí Cảnh bát trọng, sở hữu nhục thân cường tráng dính đầy sẹo bỏng lôi hỏa và một tâm tính bạo ngược tàn nhẫn tột cùng. Đối với gã, phu mỏ phàm nhân không có linh căn chỉ là những công cụ biết nói, là thứ củi đốt rẻ tiền để khai thác linh thạch cung cấp cho nội môn Thương Vân Tông.


Tần Hoài siết chặt quai hàm, ánh mắt xám tro tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn chằm chằm vào vệt quặng xám xịt trước mặt. Anh không thể chết ở đây. Ở lán trại tồi tàn phía ngoại môn, muội muội Tần Dao của anh vẫn đang ngủ say trong cơn bạo bệnh. Sợi dây buộc tóc màu đỏ mà anh tặng nàng vào dịp sinh nhật mười bốn tuổi vẫn là thứ duy nhất neo giữ chút hơi ấm phàm nhân cuối cùng trong tâm trí anh. Anh phải sống, phải tích lũy đủ linh thạch lậu để đổi lấy một viên giải độc đan của Dược Vương Các.


Nhưng trời không chiều lòng người.


Một luồng gió tanh nồng đột ngột từ lối đi chính của hầm mỏ tràn vào, thổi tắt ngọn đèn dầu bão leo lét treo trên vách đá. Bóng tối sụp xuống, kéo theo tiếng bước chân nặng nề, dồn dập dội vào màng nhĩ phu mỏ.


“Lũ súc sinh vô dụng! Hôm nay Thương Vân Châu có lệnh từ thượng tầng, chỉ tiêu quặng thô tăng gấp đôi! Đứa nào thiếu một lạng, ông gột sạch da thịt đứa đó!”


Giọng nói ồm ồm đầy sát khí của Mã Độc vang dội khắp đường hầm chật hẹp. Gã bước vào, một tay cầm chiếc đèn lồng phát ra ánh sáng đỏ lòm quỷ dị, tay kia lăm lăm chiếc roi gai sắt đen tẩm kịch độc chướng khí. Luồng linh áp thô bạo của tu sĩ Luyện Khí Cảnh bát trọng tràn ra, ép cho những phu mỏ gần đó phải quỳ sụp xuống, thở dốc trong đau đớn.


Mã Độc quét ánh mắt ti hí đầy tia máu qua từng lán trại. Khi dừng lại trước lán của Tần Hoài, ánh mắt gã lóe lên sự tàn độc. Gã bước đến, mũi ủng da nện mạnh xuống đống phế thạch bên cạnh Lục Tiểu Đồng, khiến đống đá đổ nhào.


“Tiểu tử thối, rổ quặng của mày đâu?”


Mã Độc gầm lên. Gã nhìn vào chiếc rổ rỗng tuếch mới chỉ có vài cân đá vụn của Lục Tiểu Đồng, gương mặt bặm trợn sẹo rỗ vặn vẹo đi vì giận dữ. Gã không thèm nghe lời giải thích, vung tay quật mạnh chiếc roi gai sắt đen ra ngoài không khí, tạo nên một tiếng rít xé rách màng tai.


Lục Tiểu Đồng sợ hãi tột độ, hai tay ôm đầu nhắm nghiền mắt lại. Nhát roi này mang theo linh lực bạo liệt, nếu trúng vào tấm lưng gầy của nó, xương tủy chắc chắn sẽ vỡ vụn.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một bóng người xám tro đột ngột lao ra từ góc tối.


Tần Hoài không do dự. Anh biết rõ, nếu Lục Tiểu Đồng chết, anh sẽ mất đi tai mắt duy nhất giúp mình nghe ngóng tin tức ở khu tạp dịch ngoại môn, và kế hoạch cứu Tần Dao sẽ hoàn toàn đổ vỡ. Nhục thân phàm nhân của anh bộc phát tốc độ cực hạn, chắn ngang trước người cậu bé tạp dịch.


“Chát!”


Tiếng roi da găm sâu vào da thịt vang lên rợn người. Chiếc roi gai độc quấn chặt lấy cổ Tần Hoài, những chiếc gai sắt bén nhọn tẩm độc chướng khí găm sâu vào yết hầu và bả vai anh. Cơn đau kịch liệt như hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé kinh mạch bùng phát, khiến tầm mắt Tần Hoài lập tức nhuốm một màu đỏ ngầu.


“Ca ca!” Lục Tiểu Đồng gào lên trong nước mắt, cố sức kéo vạt áo của Tần Hoài nhưng bị luồng linh áp từ Mã Độc chấn văng ra xa, đập đầu vào vách đá bất tỉnh.


Mã Độc nhìn kẻ dám cả gan đỡ đòn cho tạp dịch, khóe miệng giật giật lộ ra hàm răng vàng khè tởm lợm:


“Tần Hoài? Hóa ra là con rác rưởi phế mạch nhà mày. Đã là một cái xác không thể tu luyện, lại còn muốn học người ta làm anh hùng?”


Gã siết chặt cán roi, linh lực Trúc Cơ sơ kỳ (hoặc Luyện Khí cực hạn của gã) rống lên dọc theo sợi roi da. Luồng linh lực bạo liệt màu xám đen truyền thẳng vào cơ thể Tần Hoài, giống như một trận bão lớn càn quét qua đan điền vốn đã rạn nứt hoàn toàn của anh.


“Rắc!”


Một tiếng động giòn giã vang lên từ sâu trong cơ thể Tần Hoài. Đan điền rạn nứt của anh bị luồng linh lực ngoại lai tàn phá dữ dội, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Kinh mạch toàn thân đứt đoạn, máu tươi từ miệng, mũi và tai anh không ngừng trào ra, nhuộm đỏ cả vách đá ẩm ướt.


Tần Hoài quỳ rạp xuống đất, ý thức bắt đầu mơ hồ. Sức lực phàm nhân cuối cùng trôi tuột đi như cát chảy qua kẽ tay. Anh cố vươn tay trái ra, bấu chặt lấy nền đất đá lạnh lẽo. Trên cổ tay trái của anh, chiếc hộp sắt rỉ sét mà phụ mẫu để lại đã vỡ tan từ lúc nào, để lộ ra mảnh ngọc cổ rỉ sét thô ráp.


Máu tươi từ vết thương trên cổ Tần Hoài nhỏ xuống, thấm đẫm bề mặt xù xì của mảnh ngọc cổ.


Trong bóng tối sâu thẳm của cõi chết, một âm thanh cổ xưa, lạnh lùng và máy móc đột ngột vang lên bên tai anh, dội thẳng vào thần hồn rệu rã:


[Nhận diện huyết mạch phàm nhân... Kích hoạt Vạn Cổ Đạo Tiêu Lục...]

[Thiết lập Đạo Tiêu thứ nhất... Định vị thời không: Nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông...]

[Hồi sinh bắt đầu... Thần hồn mài mòn: 2%...]


Một luồng ánh sáng vàng kim nhạt, mờ ảo như ánh sao đêm đột ngột bùng phát từ mảnh ngọc cổ, bao phủ lấy toàn bộ nhục thân đang phân rã của Tần Hoài.


Mã Độc nhe răng cười lạnh, vung roi định quật nát đầu Tần Hoài để kết liễu, nhưng gã bỗng khựng lại. Trước mắt gã, nhục thân của thiếu niên phế mạch kia bỗng chốc hóa thành một làn khói xám tro mờ ảo, biến mất tăm hơi giữa khoảng không chật hẹp của hầm mỏ, không để lại một chút dấu vết nào.


“Cái gì?! Người đâu rồi?” Tiếng gầm rú kinh hoàng của Mã Độc vang dội khắp Hầm quặng số 9, nhưng đáp lại gã chỉ là tiếng gió rít u uất từ sâu trong lòng đất.


***


“Hộc!”


Tần Hoài đột ngột bật dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội như kẻ vừa ngoi lên từ đáy nước sâu vạn trượng. Anh há miệng thở dốc, từng ngụm khí lạnh tràn vào phổi, mang theo mùi ẩm ướt của đất mùn, tiếng thông reo u uất và tử khí nồng nặc.


Đây không phải là Hầm quặng số 9.


Anh nhìn quanh. Bóng tối bao phủ lấy vạn vật, nhưng đây là bóng tối dưới bầu trời đêm hoang vắng. Xung quanh anh là hàng vạn ngôi mộ cỏ vô danh mọc lởm chởm, những tấm bia đá sứt mẻ rêu phong đứng lặng lẽ dưới ánh trăng mờ.


Nghĩa trang núi sau Thương Vân Tông.


Tần Hoài run rẩy đưa tay lên sờ vào cổ mình. Vết thương do roi gai sắt đen găm sâu, dòng máu độc ăn mòn yết hầu... tất cả đều biến mất. Nhục thân của anh nguyên vẹn, không có một vết sẹo nhỏ. Nhưng đan điền dưới bụng vẫn trống rỗng, lạnh ngắt và rạn nứt như cũ. Cơn đau đầu dữ dội đột ngột ập đến, giống như có hàng vạn cây kim châm cứu đang đâm thẳng vào đại não, khiến anh phải ôm đầu rên rỉ.


“Thần hồn mài mòn... 2%...”


Tần Hoài lẩm nhẩm thuật ngữ kỳ lạ vừa xuất hiện trong đầu. Trong không gian thức hải của anh, một cuốn sổ rách nát rỉ sét đang lơ lửng, tỏa ra làn khói xám mờ ảo của quy tắc thời không. Trang đầu tiên của cuốn sổ hiển hiện một mốc xích vàng kim nhỏ ẩn hiện dưới mặt đất nghĩa trang ngay dưới chân anh.


Đạo Tiêu thứ nhất đã được cắm xuống.


Anh đã sống lại. Quay ngược thời gian về thời điểm ba ngày trước khi vụ sập hầm mỏ và đợt hiến tế bắt đầu.


Tần Hoài quỳ trên mộ cỏ vô danh, đôi mắt xám tro nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay gầy gò của mình, rồi từ từ chuyển hướng về phía hầm ngầm tối tăm dẫn xuống mỏ quặng phía xa. Một tiếng cười thong dong, lạnh lùng khẽ bật ra từ bờ môi khô khốc của thiếu niên.


Nếu vận mệnh đã định sẵn phàm nhân phải chết làm củi đốt, vậy thì ta sẽ dùng chính cái chết này, thử sai vạn lần để chém đứt thiên quy!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!