Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Tai Nạn Dội Ngược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống khu ổ chuột Gầm Cầu Đông như một thứ dịch lỏng màu vàng nhạt ăn mòn cả bầu không khí. Dưới gầm những nhịp cầu thép khổng lồ hoen rỉ, siêu đô thị sòng bạc Las Vô Tà hiện lên như một con quái thú neon rực rỡ nhưng lạnh lùng, liên tục phun ra những dải khói hóa chất xám xịt từ đỉnh Tháp Hoàng Gia cao vút. Nhưng ở dưới đáy sâu này, nơi những thợ mỏ nghèo khổ bán cả vận khí để đổi lấy từng mẩu bánh mì khô, chỉ có mùi bùn đất ẩm mốc, mùi lưu huỳnh rát họng và tiếng nước cống ngầm chảy cuồn cuộn bên dưới những tấm ván gỗ mục nát.


Tô Vô Tà lao đi trong màn mưa độc. Chiếc áo măng-tô sờn rách mua từ bãi phế liệu Tư Điếc sũng nước, nặng trĩu và bốc lên thứ mùi khét nhè nhẹ khi những giọt mưa axit gặm nhấm từng thớ vải bạt. Tay trái của anh ghì chặt vào lồng ngực, nơi túi áo trong đang cất giữ lọ thuốc ức chế vận rủi cấp thấp mà anh vừa đổi được từ phòng khám của bác sĩ Thẩm Quân bằng năm trăm Luck Credit thắng cược từ Lục Vô Song. Lọ thủy tinh nhỏ bé, lạnh buốt, nhưng đối với anh lúc này, nó nặng hơn cả mạng sống.


"Ráng lên, Nhược Vi... Anh về đây..."


Vô Tà khàn giọng thì thào, bước chân khập khiễng nện xuống những vũng nước vàng đục. Cơn đau từ khớp xương tay phải bùng lên từng nhịp theo tiếng tích tắc đều đặn của chiếc Đồng hồ đếm ngược Vận rủi đeo ở cổ tay trái. Anh khẽ liếc mắt nhìn xuống mặt kính bám đầy bụi nước.


Ống cát thủy tinh bên trong đang lấp lánh thứ ánh sáng xám đen u ám. Kim chỉ báo đã nhích lên mức sáu mươi phần trăm.


Con số sáu mươi đỏ rực như một lời cảnh báo tử thần. Ván cược xúc xắc bịp bợm với Lục Vô Song ở sòng bạc phía Tây tuy giúp anh có tiền mua thuốc, nhưng cái giá phải trả là ba mươi phần trăm vận rủi tích lũy dội ngược thẳng vào cơ thể. Theo Quy tắc vận rủi dội ngược cục bộ mà Lão Diệp đã cảnh báo, lượng vận rủi này không tự nhiên biến mất. Nó giống như một dòng nước lũ bị chặn đứng sau con đập, đang điên cuồng tìm kiếm một điểm yếu vật lý gần nhất trong môi trường xung quanh Tô Vô Tà để giải phóng sức tàn phá.


Khi Vô Tà leo lên chiếc thang gỗ rách nát dẫn vào căn gác xép Gầm Cầu Đông, tiếng gỗ mục kêu răng rắc dưới chân anh nghe gắt gao hơn thường lệ. Anh đẩy mạnh cánh cửa gỗ warped cong vênh, gió mưa lập tức ùa vào phòng, làm ngọn lửa đèn dầu hỏa duy nhất đặt trên chiếc hòm sắt cũ chao đảo dữ dội, hắt những chiếc bóng méo mó lên mảng tường gạch rêu phong.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp ở góc phòng, Tô Nhược Vi đang nằm co quắp dưới tấm chăn len mỏng sờn rách. Cô bé mười bốn tuổi gầy gò đến đáng thương, khuôn mặt nhỏ nhắn xanh xao nhợt nhạt không một giọt máu, đôi môi khô khốc nứt nẻ. Chiếc khăn len cũ màu đỏ quấn quanh cổ cô bé dường như là thứ duy nhất giữ lại chút hơi ấm sinh mệnh yếu ớt. Tiếng thở của Nhược Vi khò khè, đứt quãng, lồng ngực gầy guộc phập phồng một cách nhọc nhằn.


"Nhược Vi! Anh về rồi!"


Vô Tà quỳ sụp xuống bên cạnh giường. Anh vội vã rút lọ thuốc ra, dùng hàm răng cắn chặt nút bần để giật ra, tay trái run rẩy đỡ đầu em gái lên. Bàn tay phải của anh – bàn tay thuận vốn dùng để xoay đồng xu đồng rỉ sét – lúc này đang co rút lại, các khớp ngón tay sưng tấy và chuyển sang màu xám đen nhạt do biến chứng Hoại tử xương do phản hồi. Anh không thể dùng lực ở tay phải, mỗi cử động nhỏ đều mang lại cơn đau buốt thấu xương tủy, như thể có hàng vạn cây kim thép nung đỏ đang đâm liên tục vào mạch máu.


"Anh... Vô Tà..." Nhược Vi hé mở đôi mắt tròn to nhưng đờ đẫn, giọng cô bé nhỏ như tiếng muỗi kêu. "Em... em lạnh quá..."


"Uống thuốc đi em, uống vào sẽ hết lạnh ngay." Vô Tà run rẩy đổ thứ dịch lỏng màu xám nhạt từ lọ thủy tinh vào miệng Nhược Vi.


Cô bé nhăn mặt nuốt xuống, ho khan vài tiếng rồi lồng ngực khẽ dịu lại. Luồng khí lạnh lẽo bao phủ quanh người cô bé dường như nhạt bớt một chút. Vô Tà thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay vào khoảnh khắc anh vừa đặt lọ thuốc rỗng xuống sàn, chiếc Đồng hồ đếm ngược Vận rủi trên tay trái anh đột ngột phát ra tiếng *tích tắc, tích tắc* dồn dập với tần số kinh hoàng.


Cát xám đen bên trong ống thủy tinh sôi sục lên như dung dịch axit.


*Quy tắc vận rủi dội ngược cục bộ đã kích hoạt.*


Tô Vô Tà lạnh gáy. Mắt phải của anh đột ngột giật mạnh, thùy chẩm bên phải não bộ nóng rát như bị nung đỏ. Theo bản năng sinh tồn của một dị năng giả vừa thức tỉnh, anh biết thiên tai sắp giáng xuống. Vận rủi tích lũy sáu sáu mươi phần trăm từ ván cược trước đã tìm thấy điểm xả lũ.


"RĂNG RẮC!"


Một tiếng kim loại rít lên chói tai từ phía trên mái tôn căn gác xép. Tiếng động ấy lớn đến mức át cả tiếng sấm rền vang ngoài trời.


Vô Tà ngẩng phắt đầu lên. Qua những khe hở của mái tôn mục nát, anh nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Chiếc giàn giáo sắt rỉ sét nặng nửa tấn gác trên mái nhà gác xép của tòa nhà phế liệu bên cạnh – thứ vốn đã bị mưa axit gặm nhấm suốt mười năm qua – đột ngột bị một luồng gió mạnh bất thường thổi qua. Những chiếc bu-lông chịu lực cuối cùng của nó đồng loạt đứt gãy với tiếng nổ giòn giã như tiếng súng.


Khối sắt thép khổng lồ rỉ sét, nhọn hoắt đổ sụp xuống, lao thẳng qua mái tôn mục nát của căn gác xép, nhắm thẳng vào vị trí của Tô Nhược Vi đang nằm.


"Nhược Vi!"


Vô Tà gầm lên một tiếng xé lòng. Anh dùng hết sức bình sinh, lao người tới giường để đẩy em gái ra ngoài. Nhưng ngay vào khoảnh khắc bàn chân anh nện xuống sàn nhà, mảng gỗ mục dưới chân đột ngột nứt toác ra do ngấm nước mưa lâu ngày. Chân anh trượt mạnh vào khe nứt trơn trượt đầy rêu mốc.


Cú trượt chân phi lý đến mức hoàn hảo. Đó là sự can thiệp của vận rủi dội ngược. Nó khóa chặt mọi nỗ lực cứu người bằng thể chất thông thường của anh, ép anh vào góc chết thời gian.


Thân hình Vô Tà đổ sụp xuống sàn gỗ, cằm đập mạnh vào cạnh hòm sắt chảy máu. Trong tầm mắt chuyển động chậm của anh, khối giàn giáo sắt nhọn hoắt đã xuyên thủng mái tôn, chỉ còn cách lồng ngực Nhược Vi chưa đầy hai mét. Cô bé nhắm nghiền mắt, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên sự bất lực tuyệt vọng trước cái chết cận kề.


Không kịp nữa rồi.


Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết bị xóa nhòa, Tô Vô Tà không còn thời gian để suy nghĩ về cái giá phải trả. Anh gầm lên một tiếng điên cuồng, gượng dậy bằng nửa thân người, giơ bàn tay phải đang hoại tử run rẩy hướng thẳng về phía khối giàn giáo đang rơi.


*Trạng thái nhãn quan lam, kích hoạt!*


Đồng tử mắt phải của Vô Tà co thắt lại, chuyển sang màu lam nhạt rực rỡ và phát ra những tia sáng mảnh như sợi chỉ. Thế giới xung quanh anh đột ngột mất đi màu sắc thông thường, chỉ còn lại một màu xám tro tĩnh lặng. Trong không gian chuyển động chậm chạp đó, hàng vạn sợi chỉ xác suất màu lam nhạt hiện lên, kết nối giữa vạn vật.


Nổi bật nhất là một sợi chỉ màu lam đậm, dày bằng sợi dây thừng, nối từ đỉnh khối giàn giáo sắt đang rơi tự do thẳng xuống lồng ngực của Tô Nhược Vi. Đó là sợi chỉ định mệnh, biểu thị xác suất tử vong một trăm phần trăm của em gái anh.


"Bẻ cong cho tao!"


Vô Tà hét lớn trong tâm thức. Anh dùng ý chí cưỡng chế thùy chẩm phát xạ năng lượng, mượn chiếc Đồng xu đồng rỉ sét trong túi áo làm vật dẫn truyền. Bàn tay phải của anh run lên bần bật, những đường gân xanh tím nổi cuồn cuộn dưới lớp da xám xịt. Anh nắm lấy sợi chỉ xác suất của khối giàn giáo sắt rơi tự do và dùng toàn bộ sức mạnh tinh thần để bẻ cong quỹ đạo của nó lệch sang bên phải một mét.


"RĂNG RẮC!"


Cơn đau bùng nổ trong đầu Vô Tà dữ dội đến mức anh nghe thấy tiếng xương sọ của mình như đang rạn nứt. Máu tươi từ mắt phải phát sáng lam nhạt bắt đầu rỉ ra, chảy dọc theo gò má gầy gò của anh.


Nhưng quỹ đạo rơi của nửa tấn sắt thép đã bị bẻ gãy vật lý ngay trên không trung.


Như có một bàn tay khổng lồ vô hình tát mạnh vào hông khối giàn giáo, khối sắt thép đang lao thẳng xuống đột ngột chuyển hướng, bay lệch sang một bên đúng một mét.


"ẦM!!!"


Khối giàn giáo sắt rỉ sét đâm sầm xuống mảng tường gạch cũ nát bên cạnh giường của Nhược Vi. Tiếng nổ lớn vang lên tai chói óc, bụi gạch đá, vôi vữa và mảnh tôn mục nát bắn tung tóe khắp phòng, tạo nên một đám mây bụi mù mịt che khuất mọi tầm nhìn. Mảng tường gạch cũ nát bị phá hủy hoàn toàn, để lộ ra khoảng không gian đen ngòm của màn mưa axit bên ngoài.


Tô Vô Tà ngã gục xuống sàn gỗ mục nát, hai tay ôm chặt lấy bắp tay phải. Cơn đau hoại tử xương do phản hồi bùng phát như một dòng nham thạch nóng bỏng trộn lẫn băng tuyết lạnh giá dồn thẳng vào khớp ngón tay và cổ tay anh. Da tay phải của anh xuất hiện thêm những vết rạn nứt màu xám đen ghê rợn, khớp ngón tay co quắp lại không thể duỗi thẳng, hoàn toàn mất đi lực cầm nắm tạm thời. Anh nghiến răng chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng để không hét lên thành tiếng trước mặt em gái.


"Nhược... Nhược Vi..." Vô Tà khàn giọng gọi, cố gắng dùng tay trái gạt bỏ đống bụi đá trên người để bò về phía chiếc giường tre.


"Anh... Vô Tà! Em không sao! Em ở đây!"


Từ trong đám bụi mù mịt, Tô Nhược Vi lồm cồm bò dậy. Nhờ mảng tường gạch chịu lực đỡ bớt chấn động và cú bẻ cong xác suất kịp thời của anh trai, cô bé hoàn toàn không bị một mảnh sắt nào chạm vào người. Cô bé lao xuống giường, ôm chặt lấy bả vai run rẩy của Vô Tà, khóc nức nở khi nhìn thấy bàn tay phải hoại tử xám đen và dòng máu tươi chảy ra từ mắt phải của anh.


"Anh ơi... đừng dùng năng lực đó nữa... em xin anh..." Nhược Vi nghẹn ngào, bàn tay nhỏ bé run rẩy lau máu trên mặt anh.


Vô Tà gượng cười, dùng tay trái vỗ nhẹ vào lưng em gái. Anh nhìn xuống chiếc Đồng hồ đếm ngược Vận rủi trên cổ tay trái. Mặt kính của nó khẽ nứt nhẹ một đường, ống cát xám đen đã tạm thời lắng xuống, hiển thị mức bốn mươi phần trăm sau khi xả bớt lượng vận rủi dội ngược vào mảng tường gạch sụp đổ.


Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt.


"RẦM!"


Cánh cửa gỗ vốn đã rách nát của căn gác xép bị một lực lượng thô bạo đá văng ra khỏi bản lề, đổ sập xuống sàn nhà tạo tiếng động lớn.


Bác sĩ Thẩm Quân hớt hải lao vào phòng. Chiếc áo blouse trắng sạch sẽ thường ngày của anh lúc này đã dính đầy bùn đất và loang lổ vết nước mưa axit. Gương mặt thanh tú sau cặp kính gọng tri thức xám xịt lại vì hoảng loạn, hơi thở dồn dập đứt quãng.


"Vô Tà! Nhược Vi! Hai đứa phải đi ngay lập tức!" Thẩm Quân lao lại gần, đỡ lấy bả vai Vô Tà, giọng nói run rẩy đầy gấp gáp. "Đồn cảnh sát khu vực của tên Lão Tam... chúng đang dẫn đầu lực lượng tuần tra mang theo máy quét dị năng phong tỏa toàn bộ ngõ Gầm Cầu Đông để truy quét dị nhân tự do! Chúng đã khóa chặt lối thoát duy nhất của ngõ rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!