Nhạc nềnRetroRoman_Battle2

Ván Cược Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tích tắc đồng loạt của hàng trăm chiếc đồng hồ cơ khí trong tiệm Lão Diệp đột ngột trở nên dồn dập, tựa như nhịp đập của một trái tim kim loại đang rỉ sét. Dưới ánh đèn dầu hỏa vàng vọt và tù mù, Lão Diệp vẫn đứng chết trân. Đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết sẹo bỏng do dầu máy của lão run lên bần bật. Chiếc kính lúp chuyên dụng đeo bên mắt phải khẽ lệch đi, phản chiếu thứ ánh sáng lam nhạt kỳ dị phát ra từ chiếc đồng xu đồng rỉ sét đang nằm im lìm trên mặt bàn gỗ mun dính đầy mỡ bò.


"Tô Hoài Nam..." Giọng Lão Diệp khàn đặc, nghẹn ứ nơi cổ họng như thể vừa nuốt phải một mảnh xỉ than nóng bỏng. Lão ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đục ngầu nhìn xoáy vào Tô Vô Tà, chứa đựng một sự bàng hoàng lẫn sợ hãi tột độ. "Thằng ranh... Mày có biết thứ mày đang giữ trong tay là gì không?"


Tô Vô Tà khẽ nhíu mày. Cơn đau buốt từ bàn tay phải vừa bị kẹp dập nát thịt dưới khe cửa sắt vẫn đang hành hạ anh từng cơn. Những dải băng gạc trắng mà Lão Diệp vừa quấn vội đã bắt đầu thấm đẫm những vệt máu tươi đỏ thẫm. Anh cố nén cơn run rẩy của khớp xương ngón tay thuận, khàn giọng hỏi: "Nó là di vật duy nhất cha tôi để lại trước khi mất dưới hầm mỏ mười năm trước. Lão Diệp, lão biết điều gì về nó đúng không?"


Lão Diệp không trả lời ngay. Lão dùng chiếc nhíp bạc gắp chiếc đồng xu lên một cách cẩn thận, đưa sát vào thấu kính lúp. Dưới ánh sáng yếu ớt, những đường vân rỉ sét màu xanh lục bám dọc theo viền đồng xu không phải là vết ô-xy hóa tự nhiên, mà chúng đang dao động nhẹ, phát ra một tần số atomic siêu vi mà mắt thường không thể nhìn thấy.


"Đây không phải là đồng xu thông thường," Lão Diệp thì thào, hơi thở lão dồn dập. "Mười năm trước, khi tập đoàn Hoàng Gia kích hoạt Máy khuếch đại xác suất lần đầu tiên tại trung tâm thành phố, một vụ nổ lượng tử kinh hoàng đã xảy ra dưới lòng mỏ quặng Gầm Cầu Đông. Cha mày, Tô Hoài Nam, chính là người đã lén lút đúc chiếc đồng xu này từ quặng tinh khiết lấy ngay tại tâm vụ nổ đó. Nó mang tần số cộng hưởng tuyệt đối với gen Trùng Điệp trong huyết quản dòng họ Tô mày."


Lão Diệp đặt chiếc đồng xu xuống, đẩy chiếc Đồng hồ đếm ngược Vận rủi về phía Vô Tà. Thiết bị cơ khí thô sờn với dây đeo da bò dày cộm nằm im lìm, mặt kính của nó hiển thị một ống cát thủy tinh lấp lánh hai sắc màu lam và xám đen. Hiện tại, phần cát xám đen đang dừng lại ở mức ba mươi phần trăm – hạn ngạch vận rủi tích lũy từ cú bẻ cong xác suất cứu mạng anh khỏi gậy sắt của A Bưu lúc nửa đêm.


"Hãy đeo nó vào tay trái của mày đi," Lão Diệp nói, giọng lão trầm xuống đầy nghiêm nghị. "Và nhớ kỹ lời tao: chiếc đồng xu của cha mày là một vật dẫn truyền xác suất hoàn hảo, nhưng nó cũng là một miếng bọt biển hút vận rủi cực mạnh. Mỗi lần mày dùng nó để bẻ cong số mệnh, lượng vận rủi dội ngược sẽ tích tụ vào đồng xu và xả thẳng vào cơ thể mày thông qua khớp xương tay phải. Nếu mức vận rủi trên chiếc đồng hồ này chạm ngưỡng tám mươi phần trăm, mày sẽ chết vì một tai nạn ngẫu nhiên thảm khốc nhất."


Tô Vô Tà siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay trái. Tiếng tích tắc của bánh răng cơ khí lượng tử bên trong thiết bị vang lên, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim đang đập dồn dập của anh. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo từ thiết bị chạy dọc theo huyết quản, tạm thời trấn áp cơn đau nhói ở thùy chẩm bên phải não bộ.


"Tôi không có thời gian để lo cho mạng sống của mình, Lão Diệp," Vô Tà nghiến răng, ánh mắt xếch sáng quắc đầy kiên định. "Nhược Vi sắp không qua khỏi đêm nay. Bác sĩ Thẩm Quân nói phòng khám đã hết sạch thuốc ức chế vận rủi cấp thấp. Tôi cần năm trăm Luck Credit ngay lập tức để nhập thuốc từ khu trung lưu về cứu con bé. Sáng mai, tên đòi nợ thuê A Bưu sẽ quay lại gác xép. Tôi không còn lựa chọn nào khác."


Lão Diệp nhìn chằm chằm vào chàng thanh niên mười chín tuổi gầy gò trước mặt. Sự cố chấp và tình yêu điên cuồng dành cho em gái của Vô Tà khiến lão già chợt nhìn thấy hình bóng của Tô Hoài Nam mười năm trước – kẻ cũng từng liều mạng lao vào tâm vụ nổ lượng tử để bảo vệ gia đình.


"Muốn kiếm tiền nhanh ở khu Gầm Cầu Đông này chỉ có thể vào sòng bạc," Lão Diệp thở dài, khập khiễng bước lại gần Vô Tà. "Nhưng sòng bạc của đốc công Trương Hổ có hệ thống máy quét dị năng di động. Nếu mày bộc phát dao động xác suất trực diện, máy quét sẽ rú còi báo động, và tay sai của Trương Hổ sẽ chặt tay mày ném xuống Vực Sâu Tận Thế trước khi mày kịp chạm vào một đồng Luck Credit."


Lão Diệp đặt bàn tay gầy guộc lên bả vai Vô Tà, ép anh ngồi thẳng lưng: "Tao sẽ dạy mày Phương pháp che giấu dao động Lão Diệp. Hãy điều hòa nhịp thở sâu, ép nhịp tim của mày đập chậm lại, trùng khớp hoàn hảo với tần số tích tắc của chiếc đồng hồ đeo tay này. Khi nhịp tim của mày rơi xuống dưới bốn mươi lăm nhịp một phút, dòng chảy dị năng màu lam trong não bộ sẽ bị nén chặt sát bề mặt da, biến mày thành một vật vô tri trước các máy quét an ninh cầm tay. Nhưng hãy nhớ, mày chỉ có tối đa năm phút trong trạng thái này trước khi não bộ bị thiếu ô-xy."


Tô Vô Tà nhắm mắt lại. Anh bắt đầu hít thở theo nhịp điệu đều đặn của chiếc Đồng hồ đếm ngược Vận rủi trên cổ tay trái. *Tích, tắc... hít vào... Tích, tắc... thở ra...*


Ban đầu, lồng ngực anh đau nhói dữ dội do phổi chưa thích nghi với nhịp thở cực chậm. Nhưng dần dần, dưới sự chỉ dẫn của Lão Diệp, dòng năng lượng lam nhạt đang cuộn xoáy hỗn loạn trong thùy chẩm của anh bắt đầu thu hẹp lại, nén chặt vào các mạch máu nhỏ quanh mắt phải. Nhịp tim của anh giảm dần: năm mươi... bốn mươi tám... bốn mươi lăm nhịp một phút. Thế giới xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ, tiếng mưa axit gào thét bên ngoài tiệm dường như cũng lùi xa vạn dặm.


"Tốt lắm," Lão Diệp thì thào đầy kinh ngạc. "Bây giờ, hãy cầm lấy đồng xu của cha mày và đi đi. Hãy nhớ, chỉ ra tay khi thực sự cần thiết."


Tô Vô Tà mở mắt, nhét chiếc đồng xu đồng rỉ sét vào sâu trong túi áo măng-tô trái. Anh kéo sụp chiếc mũ sờn rách, lặng lẽ bước ra khỏi tiệm sửa đồng hồ, lao mình vào cơn mưa axit đang trút xuống khu ổ chuột tăm tối.


***


Sòng bạc đường phố của Lục Vô Song nằm sâu trong một tầng hầm phế tích thuộc khu phía Tây Gầm Cầu Đông. Đây là nơi tụ tập của đủ loại thành phần cặn bã đáy xã hội: những thợ mỏ nghèo khổ mình đầy bụi than, những kẻ lừa đảo đường phố rách rưới, và cả những tên tay sai bảo kê hung hãn của đốc công Trương Hổ.


Không khí bên trong tầng hầm đặc quánh mùi khói thuốc lá rẻ tiền, mùi rượu cồn công nghiệp và mùi mồ hôi chua nồng. Những ngọn đèn dây tóc treo lơ lửng trên trần nhà tỏa ra ánh sáng vàng đục, nhấp nháy liên tục do dòng điện chập chờn từ máy phát điện cũ. Tiếng chửi thề, tiếng cười hớn hở của kẻ thắng cược và tiếng khóc lóc van xin của những kẻ vừa thua sạch vận khí tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, điên cuồng.


Tô Vô Tà bước xuống bậc tam cấp bằng bê tông nứt nẻ. Chiếc áo măng-tô đen sờn rách của anh ướt đẫm nước mưa axit, bốc lên hơi khói nhạt khi chạm vào không khí nóng bức bên trong sòng bạc. Anh khéo léo giấu bàn tay phải đang quấn băng gạc đẫm máu vào trong túi áo, tay trái khẽ vuốt nhẹ chiếc Đồng hồ đếm ngược Vận rủi dưới cổ tay áo.


"Ồ, nhìn xem ai đang vác cái xác không hồn đến đây này?" Một giọng nói kiêu ngạo, đầy châm biếm vang lên từ bàn cược xúc xắc ở trung tâm sảnh.


Lục Vô Song ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa da rách nát. Gã thanh niên hai mươi tuổi có mái tóc vuốt ngược bóng lộn, mặc chiếc áo sơ mi hoa phanh ngực lộ hình xăm hổ đen dữ tợn dọc sống sườn. Đôi bàn tay gầy, ngón tay thon dài của gã đang xoay nhẹ một bộ bài tây bằng sợi carbon siêu mỏng kêu lách cách. Xung quanh gã là ba tên bảo kê vạm vỡ tay lăm lăm gậy sắt rỉ sét.


"Tô Vô Tà, nghe nói chiều nay mày vừa bị tay sai của Trương Hổ dồn vào góc tường đòi chặt tay cơ mà?" Lục Vô Song cười khẩy, ánh mắt ti hí đầy ranh mãnh quét qua người Vô Tà. "Sao thế? Đến đây để thế chấp nốt cái mạng rách của mày à?"


Vô Tà thản nhiên bước lại gần bàn cược gỗ mun đã mục nát vài góc. Anh rút từ trong túi áo ra xấp tiền lẻ cuối cùng – vỏn vẹn năm mươi Luck Credit, số tiền anh đã tích lũy từ những phi vụ lừa đảo nhỏ lẻ trước đó.


"Tôi đến đây để chơi bài, Lục Vô Song," Vô Tà lạnh lùng nói, giọng anh điềm tĩnh đến đáng sợ. "Năm mươi Luck Credit này đặt vào cửa Tài ván tiếp theo."


Lục Vô Song liếc nhìn xấp tiền lẻ nhăn nhúm trên bàn, rồi nhìn vào chiếc mũ sụp che nửa khuôn mặt của Vô Tà. Gã liếm môi, nụ cười gian xảo nở rộng trên khuôn mặt đầy mụn cám: "Chỉ có năm mươi đồng? Được thôi, sòng bạc đường phố của tao không chê tiền rác. Nhưng ván này, tao sẽ trực tiếp làm người xóc đĩa."


Lục Vô Song cầm lấy chiếc hộp gỗ dùng để xóc xúc xắc. Mắt phải của Vô Tà khẽ nheo lại dưới vành mũ. Nhãn quan sợi chỉ lam của anh lập tức phát hiện ra một lớp kim loại màu xám đục được lót kín kẽ bên trong thành hộp gỗ.


*Hộp gỗ lót lá chì chống gian lận từ tính.*


Đây là mánh khóe bịp bợm quen thuộc của Lục Vô Song. Lớp lá chì này không chỉ ngăn chặn các thiết bị gian lận công nghệ cao, mà còn có khả năng hấp thụ và làm lệch hướng các sóng dị năng xác suất tầm gần. Viên xúc xắc bên trong được làm từ hợp kim đặc biệt, có một mặt chứa lõi chì nặng hơn để Lục Vô Song dễ dàng điều khiển điểm rơi bằng một lực lắc cổ tay đặc biệt.


"Lắc đi," Vô Tà nói ngắn gọn, tay trái khẽ chạm vào mặt bàn gỗ mun.


Lục Vô Song cười lạnh, cổ tay gã chuyển động cực nhanh. Chiếc hộp gỗ lót chì va chạm với ba viên xúc xắc tạo ra những tiếng *lộc cộc, lộc cộc* dồn dập. Đám đông thợ mỏ xung quanh bắt đầu hò hét điên cuồng, những con mắt đỏ ngầu vì khát máu đổ dồn vào chiếc hộp gỗ trên tay Lục Vô Song.


***


*Lượt đổ đầu tiên.*


Tô Vô Tà quyết định thử nghiệm nhãn lực của mình. Anh tập trung tinh thần vào mắt phải, cố gắng phóng luồng năng lượng lam nhạt xuyên qua lớp gỗ để quan sát viên xúc xắc bên trong.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc luồng sáng lam nhạt vừa chạm vào thành hộp, lớp lá chì bên trong lập tức phát ra một lực cản từ trường vô hình, làm tán xạ hoàn toàn sóng dị năng của anh. Đồng thời, một tên cảnh sát tuần tra béo tròn thuộc lực lượng của Lão Tam đang lảng vảng ở lối vào sảnh bất ngờ giơ chiếc máy quét an ninh cầm tay lên quét diện rộng.


"Tít... tít... rè rè..."


Chiếc máy quét trên tay tên tuần tra đột ngột phát ra tiếng rè rè cảnh báo dao động năng lượng bất thường trong bán kính mười mét.


*Nguy hiểm!*


Tô Vô Tà giật mình. Anh lập tức ngắt toàn bộ lực bẻ cong xác suất trong não bộ, cưỡng chế dập tắt luồng sáng lam nhạt ở mắt phải. Sự ngắt lực đột ngột này giống như một cú phanh gấp ở tốc độ cao, khiến thùy chẩm bên phải của anh đau nhói như bị một cây đinh sắt cắm vào. Khớp xương ngón tay thuận ở tay phải co rút dữ dội, tê rần đến tận bả vai.


"Cộc!"


Lục Vô Song nện mạnh chiếc hộp gỗ xuống bàn, từ từ nhấc nắp hộp ra.


"Nhất, Nhị, Tam. Sáu nút. Xỉu!" Tên dealer đứng bên cạnh hét lớn.


"Ha ha! Thua rồi thằng ranh!" Lục Vô Song cười lớn, thô bạo gạt phăng năm mươi Luck Credit của Vô Tà về phía mình. "Năm mươi đồng của mày đã bay màu. Có muốn thế chấp cánh tay phải đang quấn băng kia để chơi tiếp không?"


Tô Vô Tà đứng lặng người trong bóng tối dưới vành mũ. Vết rách sâu ở lòng bàn tay phải do bánh răng sắt kẹp lúc rạng sáng lại rỉ máu, thấm qua lớp băng gạc nhỏ giọt xuống sàn nhà. Kim Đồng hồ đếm ngược Vận rủi trên cổ tay trái của anh khẽ nhích nhẹ lên mức ba mươi lăm phần trăm do lực phản hồi từ cú ngắt dị năng đột ngột.


Anh đã thua sạch số tiền lẻ cuối cùng. Nếu ván tiếp theo anh không thắng, Nhược Vi sẽ chết trước khi bình minh ló rạng.


*Phải bình tĩnh,* Vô Tà tự nhủ, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. *Máy quét của tuần tra hoạt động theo chu kỳ ba giây một lần. Giữa các chu kỳ quét luôn có một khoảng mù an ninh kéo dài đúng không phẩy năm giây. Mình phải ra tay chính xác vào khoảng mù đó.*


*Còn về chiếc hộp gỗ lót chì... Lớp chì chỉ bảo vệ xung quanh thành hộp, nhưng đáy hộp khi đặt xuống bàn gỗ mun sẽ tiếp xúc trực tiếp với mặt bàn. Mình không thể phóng sóng dị năng trực diện qua không khí, nhưng mình có thể dẫn truyền nó qua cấu trúc vô cơ của chân bàn gỗ!*


Tô Vô Tà rút chiếc Đồng xu đồng rỉ sét từ túi áo trái ra. Vết rỉ xanh trên mặt đồng xu khẽ lấp lóe một tia sáng lam siêu vi dưới ánh đèn dầu tù mù. Anh đặt chiếc đồng xu lên mặt bàn gỗ mun, tay trái khẽ miết nhẹ lên cạnh đồng xu.


"Tôi cược ván cuối cùng," Vô Tà ngẩng đầu lên, ánh mắt xếch sáng quắc nhìn thẳng vào Lục Vô Song. "Năm trăm Luck Credit. Tôi thế chấp bằng chính bàn tay phải của mình."


Cả sòng bạc đột ngột im bặt. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía Tô Vô Tà. Thế chấp bàn tay phải? Ở khu Gầm Cầu Đông này, nếu thua cược thế chấp bộ phận cơ thể, tay sai của sòng bạc sẽ dùng dao chặt xương chặt phăng tay con nợ ngay trên bàn cược để làm gương.


Lục Vô Song nheo mắt, gã cảm nhận được một sự nguy hiểm vô hình tỏa ra từ sự điềm tĩnh của Vô Tà. Nhưng lòng tham và sự kiêu ngạo của một thiên tài tráo bài đường phố không cho phép gã lùi bước trước một kẻ ổ chuột khánh kiệt.


"Được! Quân tử nhất ngôn!" Lục Vô Song đập mạnh tay xuống bàn. "Mày chọn cửa nào?"


"Tài ván này," Vô Tà đáp, tay trái vẫn giữ chặt chiếc đồng xu đồng trên mặt bàn gỗ mun.


***


*Trận chiến quyết định bắt đầu.*


Lục Vô Song cầm chiếc hộp gỗ lót chì lên, cổ tay gã chuyển động tạo ra những đường cong phức tạp trên không trung để làm nhiễu loạn mọi sự tính toán quỹ đạo của Vô Tà. Tiếng xúc xắc va chạm ròn rã bên trong hộp gỗ như tiếng gõ cửa của tử thần.


Tô Vô Tà nhắm mắt lại dưới vành mũ sụp. Anh bắt đầu vận hành Phương pháp che giấu dao động Lão Diệp.


*Hít vào... nén khí... ép tim đập chậm lại...*


Nhịp tim của anh nhanh chóng rơi xuống: bốn mươi tám... bốn mươi lăm... bốn mươi ba nhịp một phút. Lồng ngực anh thắt chặt lại, phổi bỏng rát do thiếu ô-xy, nhưng luồng dị năng màu lam trong thùy chẩm của anh đã hoàn toàn bị nén chặt, biến mất khỏi mọi tầm quét của thiết bị an ninh cầm tay bên ngoài.


*Một giây... Hai giây... Ba giây...*


"Cộc!"


Lục Vô Song nện mạnh chiếc hộp gỗ xuống mặt bàn gỗ mun.


*Chính là lúc này! Chu kỳ quét của máy tuần tra vừa kết thúc! Khoảng mù không phẩy năm giây bắt đầu đếm ngược!*


Tô Vô Tà mở bừng mắt phải. Nhãn quan lam đậm bùng phát rực rỡ dưới vành mũ. Thế giới xung quanh anh đột ngột chuyển sang chuyển động chậm. Anh nhìn thấy rõ một sợi chỉ xác suất màu lam đậm đang chạy dọc từ bắp tay trái của mình, truyền qua chiếc Đồng hồ đếm ngược Vận rủi, chạy thẳng xuống chiếc đồng xu đồng rỉ sét trên mặt bàn.


Kỹ thuật dẫn truyền qua vật vô cơ được kích hoạt hoàn hảo. Luồng sóng bẻ cong xác suất không phóng qua không khí, mà nó di chuyển dọc theo các thớ gỗ của mặt bàn mun, chạy xuống chân bàn, rồi ngược lên đáy chiếc hộp gỗ đang đặt trên bàn, xâm nhập trực tiếp vào bên dưới ba viên xúc xắc.


Trong tầm nhìn lam nhạt, ba viên xúc xắc bên trong hộp gỗ đang dừng lại ở các mặt số: Nhất, Nhị, Tam – tổng cộng sáu nút, tức là cửa Xỉu. Nếu mở ra lúc này, Vô Tà sẽ bị chặt đứt tay phải.


*Bẻ cong quỹ đạo xúc xắc!*


Tô Vô Tà gõ nhẹ ngón tay trái lên đồng xu đồng rỉ sét. Một luồng xung động xác suất vô hình truyền qua mặt bàn gỗ, tạo ra một lực rung động siêu vi trực tiếp dưới đáy viên xúc xắc mang lõi chì nặng nề.


Viên xúc xắc mang mặt Nhất đột ngột bị một lực đẩy vô hình tác động vào góc chịu lực yếu nhất. Dưới tác động của lực bẻ cong xác suất, viên xúc xắc khẽ nhích nhẹ, lật nghiêng sang một bên rồi đổ sụp xuống mặt số Lục.


"Mở đi!" Vô Tà khàn giọng nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má anh.


Lục Vô Song cười tự tin, gã thô bạo giật phăng nắp hộp gỗ ra: "Để xem mày giữ tay bằng cách..."


Câu nói của Lục Vô Song đột ngột nghẹn lại trong cổ họng. Đôi mắt gã trợn trừng, nhìn trân trân vào ba viên xúc xắc đang nằm im lìm trên mặt bàn gỗ mun.


"Tứ, Ngũ, Lục. Mười lăm nút. Tài!" Tên dealer hét lên đầy kinh hoàng.


Cả sòng bạc ngầm lập tức bùng nổ những tiếng hò reo, kinh ngạc của đám đông thợ mỏ. Lục Vô Song đứng chết trân, gương mặt gã tái mét rồi dần chuyển sang màu đỏ rực vì giận dữ và nhục nhã. Gã tự tin vào chiếc hộp lót chì và viên xúc xắc lõi chì bịp bợm của mình, nhưng không thể hiểu nổi tại sao viên xúc xắc lại tự động lật sang mặt lục một cách phi lý như vậy.


"Mày... mày gian lận!" Lục Vô Song gầm lên, tay chỉ thẳng vào mặt Vô Tà. Ba tên bảo kê lập tức tiến lại gần, giơ cao gậy sắt rỉ sét sẵn sàng hành hung.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc đó, một biến cố kinh hoàng xảy ra.


"TÁCH!"


Một tiếng rạn nứt nhỏ, sắc lẹm đột ngột phát ra từ chiếc bóng đèn dây tóc treo ngay trên trần nhà bàn cược của Lục Vô Song. Sợi dây tóc bên trong bóng đèn đỏ rực lên rồi đứt phụt, vỏ thủy tinh nứt toác ra làm đôi, rơi xuống mặt bàn gỗ mun vỡ vụn.


Cùng lúc đó, Tô Vô Tà gục xuống ôm lấy cánh tay phải của mình. Một cơn đau buốt thấu xương tủy, nóng rát như bị nung đỏ bùng phát từ lòng bàn tay phải chạy thẳng lên thùy chẩm, khiến anh suýt chút nữa ngất xỉu ngay tại chỗ.


Anh run rẩy nhìn xuống cổ tay trái của mình.


Kim Đồng hồ đếm ngược Vận rủi trên cổ tay Tô Vô Tà đột ngột nhẩy vọt lên mức 30% ngay khi viên xúc xắc rơi trúng mặt lục, kèm theo một tiếng rạn nứt nhỏ phát ra từ bóng đèn trần sòng bạc.


Lượng vận rủi dội ngược tích lũy của anh hiện tại đã chạm ngưỡng sáu mươi phần trăm – một mức độ nguy hiểm cực kỳ cận kề giới hạn an toàn. Làn khói xám đen vô hình của vận rủi bắt đầu tích tụ đậm đặc xung quanh cơ thể anh, sẵn sàng kích hoạt tai nạn tiếp theo.


Vô Tà nén đau, dùng tay trái vơ lấy xấp tiền thắng cược gồm năm trăm Luck Credit trên bàn cược rách nát, lạnh lùng nhìn Lục Vô Song qua khe hở của chiếc mũ sụp:


"Tiền cược sòng phẳng, Lục Vô Song. Sòng bạc đường phố của mày... hóa ra cũng chỉ đến thế thôi."


Nói rồi, anh quay lưng khập khiễng bước nhanh lên bậc tam cấp, lao mình ra ngoài cơn mưa axit lạnh buốt, bỏ lại sau lưng ánh mắt căm thù tột độ và đầy nghi ngờ của Lục Vô Song.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!