Bánh Răng Của Sự Cân Bằng
Căn gác xép rách nát của hai anh em Tô Vô Tà dường như đang rên rỉ dưới sức nặng của cơn bão axit. Tiếng mưa đổ rầm rập trên mái tôn rỉ sét dội thẳng vào màng nhĩ, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi lạnh ẩm ướt của khu ổ chuột Gầm Cầu Đông. Trong bóng tối đen kịt sau khi chiếc bóng đèn dây tóc nổ tung, mắt phải của Tô Vô Tà vẫn đang phát ra những luồng sáng màu lam nhạt. Nhãn quan sợi chỉ lam quét qua căn phòng, lột trần một thực tại tàn khốc mà mắt thường không bao giờ nhìn thấy.
"Khụ... khụ..."
Tô Nhược Vi co rúm người trên chiếc nệm bông sờn rách, hai tay ghì chặt lấy lồng ngực gầy guộc. Từng tiếng ho khan xé rách cuống họng cô bé mười bốn tuổi. Chiếc khăn len đỏ cũ kỹ quấn quanh cổ cô đã thấm đẫm những vệt máu đen loãng.
Trong tầm nhìn đặc biệt của Vô Tà, một sợi chỉ khổng lồ màu xám đen, bốc lên mùi rỉ sét nồng nặc, đang quấn chặt lấy ngực Nhược Vi như một con rắn độc. Sợi chỉ ấy không ngừng co thắt, siết chặt lấy từng nhịp thở yếu ớt của cô bé. Mỗi lần sợi chỉ xám đen ấy siết lại, những đốm sáng vận khí màu lam nhạt quanh người Nhược Vi lại bị hút ra ngoài, tan biến vào không khí. Đó là biểu hiện của căn bệnh suy kiệt sinh mệnh bẩm sinh, một cái xích vô hình đang bòn rút sinh mệnh của cô bé từng ngày.
"Nhược Vi... ráng lên em, anh ở đây..."
Tô Vô Tà quỳ sụp xuống bên cạnh em gái. Bàn tay trái của anh run rẩy vuốt tóc cô bé, trong khi bàn tay phải – lòng bàn tay đang bị mảnh vỡ lõi vận khí cũ găm sâu – đau nhức đến mức tê dại. Máu tươi từ vết thương rách da vẫn rỉ qua kẽ tay anh, nhuộm đỏ một mảng sàn gỗ mục nát. Cơn sốt dữ dội từ quá trình cộng hưởng gen Trùng Điệp vừa dứt, nhưng nó để lại một di chứng kinh hoàng: thùy chẩm bên phải của anh nóng rát như bị nung đỏ, khớp ngón tay thuận run rẩy không ngừng.
Vô Tà nhìn chằm chằm vào sợi chỉ xám đen trên ngực em gái. Ý nghĩ muốn dùng dị năng bẻ cong xác suất vừa thức tỉnh để cắt đứt sợi chỉ ấy lóe lên trong đầu anh. Nhưng ngay lập tức, anh khựng lại. Ký ức về chiếc bóng đèn dây tóc nổ tung cách đây vài phút vẫn còn quá mới.
Quy luật tự nhiên của năng lực này đã hiển hiện rõ ràng: mọi sự may mắn có được từ việc bẻ cong xác suất đều phải trả giá bằng một lượng vận rủi dội ngược tương đương. Nếu anh cố tình bẻ cong số mệnh của Nhược Vi lúc này, lượng vận rủi dội ngược khổng lồ ấy sẽ xả vào đâu? Cơ thể suy kiệt của cô bé hay chính căn gác xép mục nát này? Một tai nạn ngẫu nhiên dội ngược – như trần nhà sập hay rò rỉ khí độc – có thể lập tức lấy mạng Nhược Vi trước khi cô bé kịp hồi phục.
"Anh... Vô Tà... em lạnh quá..." Nhược Vi thì thào, đôi môi nhợt nhạt không còn chút sắc máu. Đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé quờ quạng trong không trung, tìm kiếm hơi ấm từ anh trai.
"Anh đây, Nhược Vi. Đợi anh một chút, anh đi lấy nước ấm cho em."
Vô Tà khẽ đỡ em gái nằm xuống, quấn chặt chiếc khăn len đỏ quanh người cô bé. Anh biết rõ, thuốc ức chế vận rủi cấp thấp mà bác sĩ Thẩm Quân cho đã hết sạch từ hai ngày trước. Khoản nợ 500 Luck Credit của người chú mất tích Tô Kiến Quốc vẫn treo lơ lửng trên đầu, và ngày mai tên đòi nợ thuê tàn bạo A Bưu sẽ quay lại. Anh không có tiền, không có thuốc, và thứ dị năng mới thức tỉnh này đang tàn phá thể xác anh từng giây.
"Phải tìm Lão Diệp..." Vô Tà nghiến răng tự nhủ.
Ở khu Gầm Cầu Đông này, chỉ có một người duy nhất hiểu về cơ khí lượng tử và sự cân bằng của dòng chảy vận khí. Lão Diệp – lão thợ sửa đồng hồ già lập dị sống trong con hẻm sâu nhất, tăm tối nhất của khu ổ chuột. Người ta đồn lão là một kẻ điên, nhưng cha của Vô Tà trước khi qua đời đã từng dặn: *"Nếu một ngày con nhìn thấy những thứ không nên thấy, hãy tìm Lão Diệp."*
Vô Tà vơ lấy chiếc áo măng-tô sờn rách, quấn một dải băng bẩn quanh lòng bàn tay phải đang rỉ máu để che đi vết thương găm mảnh vỡ. Anh nhét chiếc Đồng xu đồng rỉ sét vào túi áo trái, lặng lẽ mở cửa gác xép bước ra ngoài. Cơn mưa axit tạt thẳng vào mặt anh, lạnh buốt và rát bỏng. Anh kéo sụp chiếc mũ măng-tô, lao mình vào bóng đêm ẩm ướt của khu ổ chuột.
***
Đường phố Gầm Cầu Đông lúc rạng sáng vắng lặng và bốc mùi hôi thối của rác thải công nghiệp. Những con hẻm hẹp chỉ vừa một người đi, ngoằn ngoèo như những sợi ruột của một con quái vật sắt thép khổng lồ. Vô Tà khập khiễng bước đi, mắt phải thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng lam nhạt dưới nón mũ. Cơn đau hoại tử tế bào xương nhẹ ở tay phải bắt đầu hành hạ anh, mỗi nhịp tim đập là một cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên vai.
Sau gần hai mươi phút luồn lách qua những bãi phế liệu rỉ sét, Vô Tà đứng trước một con hẻm cụt tối tăm. Ở cuối hẻm là một cánh cửa sắt dày bám đầy rêu mốc và bụi than. Phía trên cửa treo một chiếc bánh răng đồng lớn đã rỉ xanh – biểu tượng của Tiệm sửa đồng hồ Lão Diệp.
Không gian xung quanh im ắng đến lạ kỳ, chỉ có tiếng tích tắc đồng loạt của hàng trăm chiếc đồng hồ cơ khí bên trong vọng ra qua khe cửa, tạo thành một nhịp điệu dồn dập, đều đặn như nhịp tim của một thực thể sống.
Vô Tà hít một hơi thật sâu, gõ cửa theo nhịp mật mã đường phố mà cha anh từng dạy mười năm trước: ba tiếng ngắn, hai tiếng dài.
"Cộc, cộc, cộc... Cộc... Cộc..."
Tiếng gõ cửa chìm vào tiếng tích tắc bên trong. Một lát sau, tiếng bước chân khập khiễng, nặng nề vang lên. Cánh cửa sắt hé mở một khe nhỏ, lộ ra một bên mắt đục ngầu giấu sau chiếc kính lúp chuyên dụng của lão thợ sửa đồng hồ già. Lão Diệp nhìn chằm chằm vào Vô Tà, mùi dầu máy và khí ozone nồng nặc phả ra từ bên trong.
"Cút đi. Đêm nay tiệm không nhận khách." Giọng Lão Diệp khàn khàn, lạnh lùng như tiếng kim loại cọ sát vào nhau. Lão định đóng sầm cửa lại.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc đó, mắt phải của Lão Diệp đột ngột co thắt lại dưới thấu kính lúp. Lão đã nhìn thấy luồng sáng lam nhạt yếu ớt đang dao động quanh mắt phải của Vô Tà. Đó là dao động dị năng xác suất chưa ổn định, một luồng năng lượng hỗn mang và đầy nguy hiểm.
"Mày... mày đã chạm vào thứ đó?" Sắc mặt Lão Diệp lập tức đại biến. Lão không còn vẻ lờ đờ thường ngày, mà trở nên hoảng hốt tột độ. Lão vội vã rút chốt cửa, dùng hết sức bình sinh đẩy cánh cửa sắt dày để đóng chặt lại. "Cút ngay! Thằng ranh mang tai họa! Tiệm của tao không chứa chấp những kẻ bị nguyền rủa!"
Cánh cửa sắt nặng nề rít lên, ép mạnh vào khung cửa.
Tô Vô Tà biết, nếu cánh cửa này đóng lại, anh sẽ mất đi cơ hội duy nhất để cứu Nhược Vi. Sự liều lĩnh của một kẻ lừa đảo đường phố bùng lên trong huyết quản. Không hề do dự, anh đưa bàn tay phải đang bị thương – bàn tay thuận đang run rẩy do hoại tử xương – thọc thẳng vào khe cửa sắt để chặn lại.
"RẮC!"
Tiếng xương khớp va chạm với thép lạnh vang lên giòn giã đầy ghê rợn. Cơ cấu bánh răng sắt của chốt cửa tự động khép lại, kẹp chặt lấy lòng bàn tay phải của Vô Tà. Cạnh sắc của bánh răng nghiến sâu vào vết thương cũ, nghiền nát da thịt và ép mạnh vào xương khớp ngón tay anh.
"A... !"
Tô Vô Tà khuỵu gối xuống, gương mặt méo mó vì đau đớn tột cùng. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa lẫn với nước mưa axit trên mặt. Nhưng anh không rút tay lại. Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghì chặt cánh cửa, mắt phải phát sáng lam nhạt rực rỡ, nhìn thẳng vào Lão Diệp qua khe cửa hẹp.
"Lão Diệp... Nhược Vi sắp chết rồi..." Vô Tà khàn giọng gầm lên qua kẽ răng rỉ máu. "Sợi chỉ xám đen đang siết cổ con bé! Lão biết thứ đó là gì đúng không? Cứu con bé... hoặc cứ để bánh răng này nghiền nát tay tôi đi!"
Lão Diệp sững sờ. Lão nhìn bàn tay phải của Vô Tà đang bị kẹp đến chảy máu đầm đìa dưới bánh răng sắt, rồi nhìn vào ánh mắt xếch sáng quắc đầy quyết tâm sinh tử của chàng trai mười chín tuổi. Sự liều mạng tự làm đau bản thân của Vô Tà đã bẻ gãy hoàn toàn sự xua đuổi lạnh lùng của lão già.
Lão Diệp thở dài một tiếng đầy bất lực. Lão gạt lẫy khóa cơ khí, nới lỏng cánh cửa sắt ra.
"Vào đi. Thằng ranh điên khùng." Lão Diệp lầm bầm chửi đổng, túm lấy cổ áo măng-tô sờn rách của Vô Tà, lôi tuột anh vào trong rồi nhanh chóng khóa chặt cửa lại bằng ba vòng xích sắt.
***
Bên trong tiệm sửa đồng hồ là một thế giới hoàn toàn khác. Không gian chật hẹp, ngập tràn ánh sáng vàng tù mù từ những ngọn đèn dầu hỏa. Trên khắp các bức tường gạch mộc, hàng ngàn chiếc đồng hồ đủ mọi kích cỡ – từ đồng hồ quả lắc khổng lồ bằng gỗ mun đến những chiếc đồng hồ cát, đồng hồ bánh răng đồng siêu nhỏ – đang chạy đua tích tắc. Sự cộng hưởng âm thanh của chúng tạo ra một tần số rung động đặc biệt, khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại.
Lão Diệp ném Vô Tà xuống một chiếc ghế gỗ cũ kỹ bên cạnh bàn làm việc đầy dầu mỡ. Lão không nói lời nào, thô bạo giật phăng dải băng bẩn trên tay phải của anh ra, đổ thẳng một chai cồn sát trùng vào vết thương đang chảy máu.
"Á... !" Vô Tà rên rỉ, toàn thân co rúm lại vì xót, nhưng anh vẫn cắn chặt môi để không hét lên.
"Chịu đau giỏi đấy." Lão Diệp lạnh lùng nói, tay thoăn thoắt dùng băng gạc sạch băng bó lại vết thương cho anh. Lão liếc nhìn mắt phải vẫn đang phát ra ánh sáng lam nhạt của Vô Tà, lắc đầu thở dài. "Mày đã kích hoạt gen Trùng Điệp. Mảnh vỡ lõi vận khí cũ dưới sàn gác xép đúng không? Cha mày đã giấu nó ở đó mười năm trước. Tao đã cảnh báo ông ấy, nhưng ông ấy không nghe."
"Cha tôi..." Vô Tà thở dốc, cố gắng ngồi thẳng dậy. "Lão Diệp, chuyện này là thế nào? Dị năng này... và sợi chỉ xám đen trên ngực Nhược Vi..."
Lão Diệp không trả lời ngay. Lão khập khiễng bước lại góc phòng, lục lọi trong một chiếc rương sắt cũ và lôi ra một thiết bị đo lường cơ khí lượng tử kỳ lạ. Nó trông giống như một chiếc đồng hồ bỏ túi cỡ lớn, nhưng bên trong không có kim chỉ giờ mà là một ống thủy tinh nhỏ chứa cát phát sáng màu lam và xám đen.
Lão đặt thiết bị lên bàn, cắm một đầu dây dẫn kim loại vào nẹp sắt trên bàn tay phải của Vô Tà. Ngay lập tức, cát bên trong ống thủy tinh bắt đầu dao động dữ dội. Phần cát xám đen dâng cao lên chiếm hơn 30% thể tích ống.
"Nhìn thấy gì chưa?" Lão Diệp gõ gõ ngón tay gầy guộc vào mặt kính thiết bị. "Đây là chỉ số vận rủi dội ngược của mày. Hiện tại nó đang ở mức ba mươi phần trăm. Mỗi lần mày bẻ cong xác suất của thế giới vật lý, mày đang tạo ra một khoản nợ vận mệnh."
Lão Diệp ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tháo chiếc kính lúp trên mắt ra, để lộ khuôn mặt đầy nếp nhăn và sự mệt mỏi của một kẻ đã nhìn thấu nhân sinh.
"Nghe cho kỹ đây, thằng ranh." Lão Diệp nghiêm giọng nói. "Đây là Quy tắc bảo toàn vận khí – luật tối cao chi phối toàn bộ thế giới này. Vận may không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên mất đi. Nó chỉ chuyển dịch từ người này sang người khác, hoặc từ tương lai về hiện tại qua dị năng của mày."
Lão chỉ ngón tay vào vết thương hoại tử đang rạn nứt tế bào xám đen trên ngón tay Vô Tà: "Mày bẻ cong xác suất để đồng xu rơi trúng mặt ngửa, đó là may mắn mày vay mượn từ tương lai. Quy luật cân bằng bắt buộc phải tạo ra một lượng vận rủi tương đương để trung hòa. Lượng vận rủi đó sẽ tìm đến điểm yếu vật lý gần nhất để giải phóng. Chiếc bóng đèn nổ tung ở gác xép của mày chính là nạn nhân đầu tiên."
"Nhưng tại sao... tại sao Nhược Vi lại bị sợi chỉ xám đen quấn lấy?" Vô Tà lo lắng hỏi, giọng anh run rẩy. "Tôi chưa từng dùng dị năng lên con bé!"
Lão Diệp im lặng một lát, ánh mắt lão nhìn ra phía cửa sổ đang bị mưa axit tạt vào nhòe nhoẹt.
"Vì con bé là huyết thân duy nhất của mày." Giọng Lão Diệp chìm xuống, mang theo một nỗi u uất sâu thẳm. "Mối liên kết máu mủ giữa hai đứa mày tạo ra một cầu nối xác suất tự nhiên. Khi mày bẻ cong số mệnh mà không có vật dẫn truyền để xả vận rủi, lượng vận rủi dội ngược ấy sẽ tự động tìm đến người có thể trạng yếu nhất, có chỉ số may mắn thấp nhất ở gần mày để bám vào. Con bé đang gánh hạn thay cho mày mà mày không hề hay biết!"
Câu nói của Lão Diệp như một tiếng sét đánh ngang tai Tô Vô Tà.
Toàn thân anh cứng đờ trên ghế. Hóa ra... căn bệnh suy kiệt của Nhược Vi, những cơn ho ra máu đen hành hạ cô bé từ nhỏ, không phải là ngẫu nhiên. Chính sự liều lĩnh, những mánh khóe lừa đảo đường phố bẻ cong xác suất nhỏ lẻ của anh bấy lâu nay đã gián tiếp tạo ra lượng vận rủi dội ngược bám lấy em gái anh. Cô bé chính là lá chắn sống đang chết dần chết mòn để bảo vệ anh khỏi tai nạn.
"Không... không thể như thế được..." Vô Tà lẩm bẩm, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, chảy qua vết thương trầy xước trên mặt. Nỗi dằn vặt nội tâm sâu sắc như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy tim anh. "Tôi phải làm gì? Lão Diệp! Hãy dạy tôi cách cắt đứt sợi chỉ đó! Tôi chấp nhận gánh chịu toàn bộ hoại tử xương, chấp nhận chết thay con bé!"
Anh điên cuồng vớ lấy túi tiền lẻ – vài đồng Luck Credit thắng cược ảo nhặt được từ sòng bạc nhỏ – ném mạnh lên bàn làm việc của Lão Diệp. "Đây! Tất cả tiền của tôi đây! Hãy giúp tôi chế tạo thuốc, hoặc dạy tôi cách khống chế nó!"
Lão Diệp nhìn xấp tiền lẻ lộn xộn trên bàn, ánh mắt lộ ra vẻ khinh bỉ tột độ. Lão vung tay gạt phăng xấp tiền xuống đất, tiếng kim loại rơi loảng xoảng trên sàn nhà gạch mục.
"Mày nghĩ tiền tệ rác rưởi của tập đoàn Hoàng Gia có thể mua được sự cân bằng của vũ trụ sao?" Lão Diệp gầm lên, đứng bật dậy đầy uy nghiêm. "Mày muốn cứu con bé? Bước đầu tiên là mày phải biết kiểm soát lượng vận rủi mày tạo ra. Đừng có bẻ cong xác suất một cách bừa bãi nữa!"
Lão Diệp thở dài, sự giận dữ xẹp xuống. Lão khập khiễng bước lại bàn cơ khí, cầm lên một bộ khung vỏ cơ khí rỉ sét đang được chế tạo dở dang. Lão dùng những ngón tay thon dài, điêu luyện lắp ráp các bánh răng đồng cổ và một mảnh tinh thể thạch anh lam vào bên trong thiết bị đo lường lượng tử.
"Đây là Đồng hồ đếm ngược Vận rủi." Lão Diệp đặt chiếc đồng hồ cơ khí đeo tay thô sơ lên bàn trước mặt Vô Tà. Thiết bị có dây đeo bằng da bò dày, mặt đồng hồ là một ống cát thủy tinh nhỏ lấp lánh sắc lam và xám. "Nó hoạt động dựa trên sự cộng hưởng với gen Trùng Điệp của mày. Mỗi khi mày bẻ cong xác suất, kim đồng hồ cát sẽ hiển thị lượng vận rủi tích lũy. Khi kim chạm mức đỏ tám mươi phần trăm, mày bắt buộc phải dừng lại. Nếu cố tình vượt quá, một tai nạn thảm khốc ngẫu nhiên – như sập nhà hay sét đánh – sẽ cưỡng chế bùng nổ để lập lại cân bằng."
Vô Tà run rẩy cầm chiếc đồng hồ đeo tay lên. Thiết bị cơ khí thô sơ, rỉ sét nhưng mang lại cho anh một cảm giác an toàn kỳ lạ. Anh đeo nó vào cổ tay trái, cảm nhận nhịp tích tắc của bánh răng đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim đang đập dồn dập của mình.
"Lão Diệp... chiếc đồng xu này..." Vô Tà rút chiếc Đồng xu đồng rỉ sét từ túi áo ra, đặt nhẹ lên bàn. "Cha tôi đã để lại nó. Nó có thể giúp ích gì không?"
Lão Diệp liếc nhìn chiếc đồng xu đồng rỉ sét xanh trên bàn. Ban đầu, lão chỉ định nhìn qua, nhưng ngay khi ánh đèn dầu hỏa chiếu vào những đường vân rỉ sét xanh chạm khắc tinh vi trên mặt đồng xu, đồng tử của lão thợ sửa đồng hồ già đột ngột co thắt lại dữ dội.
Lão chộp lấy chiếc kính lúp, đeo vội vào mắt phải và cúi sát xuống mặt bàn. Đôi bàn tay gầy guộc của Lão Diệp – đôi tay chưa từng run rẩy khi sửa những bánh răng siêu nhỏ – lúc này lại run lên bần bật.
"Thứ này... thứ này..." Giọng Lão Diệp lạc đi, sắc mặt lão đại biến sang một màu trắng bệch cắt không còn giọt máu. Lão ngẩng đầu lên nhìn Vô Tà, ánh mắt chứa đựng sự bàng hoàng và kinh sợ tột độ. "Dấu vết năng lượng atomic lượng tử này... Đây là quặng tinh khiết từ tâm vụ nổ xác suất mười năm trước! Mày... mày lấy chiếc đồng xu này ở đâu?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!