Nhãn Quan Sợi Chỉ Lam
Thanh gậy sắt rít gió lao xuống, xé toạc màn đêm ẩm ướt của căn gác xép Gầm Cầu Đông. Tiếng rít của kim loại nặng nề va chạm với không khí khiến da gà trên cổ Tô Vô Tà dựng đứng. Ở cự ly chưa đầy nửa mét, gương mặt tàn bạo của A Bưu méo mó đi dưới ánh đèn dầu tù mù, đôi mắt gã đỏ ngầu đầy sát khí. Gã muốn phế đi đôi tay này, muốn biến anh thành một phế nhân để làm gương cho hàng vạn con nợ dưới đáy khu ổ chuột.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, lòng bàn tay phải của Tô Vô Tà – nơi đang ép chặt xuống khe sàn gỗ mục nát – bùng lên một cơn đau thấu tận tâm can.
Mảnh vỡ lõi vận khí cũ, thứ tinh thể phế thải màu lam nhạt rỉ sét nằm khuất dưới kẽ sàn mười năm qua, đột ngột găm sâu vào da thịt anh. Cạnh sắc nhọn của nó rạch toạc lòng bàn tay, máu tươi đỏ thẫm tràn ra, lập tức bị cấu trúc tinh thể khát máu ấy hấp thụ sạch sẽ.
"Rắc!"
Một tiếng nổ nhỏ tựa như tiếng chập điện vang lên ngay trong đầu Tô Vô Tà. Luồng năng lượng thô bạo, lạnh lẽo và hỗn loạn từ mảnh vỡ rò rỉ chạy dọc theo mạch máu cánh tay phải, xông thẳng lên đại não. Sự kích thích tột độ này giống như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng, ngay lập tức kích hoạt gen đột biến "Trùng Điệp" bẩm sinh vốn ngủ say trong huyết quản của anh.
"A... a... !"
Tô Vô Tà không thể hét thành tiếng. Cơn đau co thắt dữ dội khiến toàn bộ cơ thể anh co quắp lại, sống lưng uốn cong như một cây cung căng hết cỡ. Những đường gân xanh tím nổi cuồn cuộn dọc theo cánh tay phải, lan dần lên cổ và thái dương, giật liên hồi dưới lớp da gầy guộc.
Chính sự co giật bộc phát dữ dội ngoài tầm kiểm soát này đã cứu mạng anh. Thân hình Vô Tà đổ sụp, lăn vòng sang bên trái ngay trên sàn nhà trơn trượt nước mưa.
"BÙNG!"
Thanh gậy sắt của A Bưu nện hụt, giáng thẳng xuống tấm sàn gỗ mục nát nơi đầu Vô Tà vừa nằm. Tiếng gỗ vỡ vụn vang lên chói tai, những mảnh dăm gỗ bắn tung tóe. Cú đập mạnh đến mức khiến cả căn gác xép rung bần bật, chiếc đèn dầu trên bàn đổ sụp, ngọn lửa nhỏ liếm vào vũng nước mưa trên sàn rồi lụi tắt, đẩy căn phòng vào bóng tối sâu thẳm.
"Mẹ kiếp! Thằng ranh này tránh được?" A Bưu chửi đổng một tiếng. Gã cố rút thanh gậy sắt bị kẹt chặt giữa hai thanh xà gỗ mục ra, nhưng không gian tối tăm khiến gã mất phương hướng.
Lúc này, Tô Vô Tà đã hoàn toàn rơi vào địa ngục của sự đột biến. Luồng năng lượng từ mảnh vỡ không dừng lại, nó điên cuồng nhân bản tần số rung động trong não bộ anh. Cộng hưởng gen Trùng Điệp đang cưỡng bức các tế bào thần kinh phải tái cấu trúc để thích nghi với áp lực xác suất cực hạn.
Anh ngã gục xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, co giật dữ dội. Tai phải của anh bắt đầu rỉ ra một dòng máu ấm nóng, tanh nồng. Mắt phải nóng rát như thể có một thanh sắt nung đỏ đang cắm thẳng vào thùy chẩm, thiêu đốt mọi dây thần kinh thị giác.
"Anh! Anh Vô Tà! Đừng dọa em... Anh làm sao thế này?"
Tô Nhược Vi từ góc phòng gượng dậy, cô bé hoảng loạn bò lê trên sàn nhà lạnh ngắt. Đôi bàn tay nhỏ bé, run rẩy của cô chạm vào gương mặt đang nóng hầm hập như lửa đốt của anh trai. Cô bé vội vàng vơ lấy chiếc khăn len đỏ cũ, thấm chút nước mưa tạt vào từ ban công để lau trán cho anh, nước mắt hòa lẫn với nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt.
"A Bưu đại ca... hình như thằng ranh này bị 'mỏ dịch' bộc phát rồi! Nhìn người nó phát sáng kìa!" Một tên tay sai của A Bưu run rẩy thốt lên, lùi lại một bước đầy cảnh giác.
Trong bóng tối của căn gác xép, cơ thể của Tô Vô Tà đang phát ra những tia sáng lam nhạt yếu ớt, đặc biệt là vùng mắt phải của anh. Thứ ánh sáng ấy không mang lại cảm giác ấm áp, mà lạnh lẽo, bấp bênh tựa như đom đóm nghĩa địa.
Ở khu ổ chuột Gầm Cầu Đông, "mỏ dịch" là cơn ác mộng của mọi thợ mỏ – đó là trạng thái cơ thể bị quá tải bức xạ vận khí thô dưới hầm mỏ, khiến người bệnh co giật đến chết và có thể phát tán năng lượng rác hủy hoại vận khí của những người xung quanh.
"Mẹ kiếp, xui xẻo thật!" A Bưu nhổ một bãi nước bọt đầy ghê tởm, gã buông thanh gậy sắt bị kẹt ra, lùi lại sát cửa. Gã tuy tàn bạo nhưng cực kỳ mê tín và sợ chết, đặc biệt là những thứ liên quan đến sự suy kiệt vận khí. "Thằng ranh con, hôm nay coi như mày mạng lớn. Ngày mai tao sẽ quay lại. Nếu lúc đó mày chưa chết vì mỏ dịch, tao sẽ chặt đủ mười ngón tay của mày để thế nợ cho đốc công Trương Hổ! Đi!"
A Bưu cùng đám tay sai vội vã tháo chạy khỏi căn gác xép, tiếng bước chân rầm rập của chúng xa dần rồi chìm hẳn vào tiếng mưa axit gào thét bên ngoài.
Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa vỡ và tiếng khóc nức nở của Nhược Vi.
Cơn đau trong não bộ Tô Vô Tà đạt đến đỉnh điểm rồi đột ngột dịu đi, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Ý chí sinh tồn mãnh liệt buộc anh phải cưỡng nén cơn mê man. Anh chậm rãi mở mắt ra.
Thế giới trước mắt anh đã hoàn toàn thay đổi.
Mắt trái của anh vẫn nhìn thấy bóng tối mờ mịt của căn gác xép, nhưng mắt phải – nơi đang ngập tràn trạng thái nhãn quan lam – lại thu nhận một thực tại hoàn toàn khác.
Không còn bóng tối. Mọi vật thể trong phòng đều được bao phủ bởi một quầng sáng lam nhạt mờ ảo. Và kỳ diệu hơn cả, từ tâm trí anh phóng ra vô số những sợi chỉ mảnh như tơ nhện, lấp lánh sắc lam, kết nối giữa anh và vạn vật xung quanh.
Đây chính là Nhãn quan sợi chỉ lam.
Anh nhìn thấy một sợi chỉ lam nối từ ngón tay mình đến chiếc chân bàn gãy, một sợi khác nối đến chiếc ấm sứt vòi trên kệ, và hàng vạn sợi chỉ li ti đang dao động liên tục theo từng hạt mưa axit rơi ngoài ban công. Mỗi sợi chỉ đại diện cho một quỹ đạo, một khả năng, một xác suất vật lý của sự vật.
"Đây... là cái gì?" Vô Tà khàn giọng thì thầm, giọng nói của anh khô khốc như sa mạc.
Để kiểm chứng thứ năng lực kỳ dị này, Vô Tà run rẩy thọc tay vào túi măng-tô sờn rách, rút ra chiếc Đồng xu đồng rỉ sét – di vật duy nhất của người cha để lại. Đồng xu làm bằng đồng cổ không pha tạp chất, khi chạm vào lòng bàn tay đang rỉ máu của anh, nó lập tức phát ra một nhịp rung động đồng điệu hoàn hảo.
Anh đặt đồng xu lên ngón cái tay trái, cố gắng tập trung tinh thần vào sợi chỉ lam đang kết nối giữa ngón tay và đồng xu.
"Tung..."
Anh dùng lực ngón cái hất nhẹ. Đồng xu đồng bay lên không trung, xoay tròn lấp lánh dưới tầm nhìn nhãn quan lam. Trong mắt phải của anh, quỹ đạo rơi của đồng xu không còn là một đường parabol mờ mịt, mà hiển thị rõ ràng thành hai sợi chỉ xác suất phân nhánh: một sợi dẫn đến kết quả mặt xấp (chiếm 80% độ dày), sợi còn lại dẫn đến mặt ngửa (chỉ mỏng manh khoảng 20%).
"Ngửa... phải là mặt ngửa..." Vô Tà thầm ra lệnh trong đầu. Anh cố gắng dùng ý chí của mình để kéo căng sợi chỉ mỏng manh kia, bẻ cong quỹ đạo rơi của đồng xu.
Nhưng ngay khi anh vừa chạm vào sợi chỉ xác suất ấy, một cơn đau nhói như búa bổ giáng thẳng vào thái dương bên phải. Đầu óc anh quay cuồng, nhãn lực bị nhòe đi. Lực can thiệp bị đứt gãy giữa chừng.
"Cạch... keng..."
Đồng xu đồng rơi xuống sàn nhà mục nát, nảy lên vài nhịp rồi lăn tuột vào sâu trong bóng tối dưới gầm giường. Mặt xấp.
Lần thử nghiệm đầu tiên thất bại hoàn toàn. Vô Tà thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Khớp ngón tay trái của anh tê buốt, đau nhức như vừa bị kim đâm, và tai phải lại rỉ thêm một giọt máu ấm. Anh nhận ra, việc can thiệp vào xác suất của thế giới vật lý không hề miễn phí. Mỗi lần bẻ cong số mệnh, anh phải trả giá bằng chính tổn thương thực thể trên cơ thể mình.
"Không được bỏ cuộc... Nếu không làm chủ được nó, mình sẽ chết, Nhược Vi cũng sẽ chết..."
Ý chí của một kẻ lừa đảo đường phố đã trải qua trăm đắng ngàn cay không cho phép anh lùi bước. Vô Tà nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi ở lợi. Anh bò rạp xuống sàn, dùng bàn tay trái run rẩy mò mẫm dưới gầm giường b bẩn, nhặt chiếc đồng xu đồng rỉ sét lên một lần nữa.
Lần này, anh không vội tung ngay. Anh nhắm mắt trái lại, chỉ dùng mắt phải phát sáng lam nhạt để quan sát đồng xu. Anh điều hòa nhịp thở, cố gắng cảm nhận tần số rung động của đá cộng hưởng lượng tử ẩn sâu trong đồng xu đồng. Anh nhận ra mình phải nương theo dòng chảy tự nhiên của sợi chỉ, chứ không thể cưỡng ép thô bạo.
"Lại một lần nữa."
Vô Tà bật nhẹ ngón cái. Đồng xu lại bay lên, xoay tròn chậm rãi trong không trung.
Thời gian như ngưng đọng lại dưới nhãn quan lam đậm. Vô Tà không dùng ý chí để kéo căng sợi chỉ nữa. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng dẫn truyền một luồng năng lượng nhỏ từ thùy chẩm qua tay trái, khẽ gẩy nhẹ vào điểm nút dao động của sợi chỉ xác suất mặt ngửa ngay khoảnh khắc đồng xu bắt đầu rơi xuống.
Sợi chỉ mỏng manh 20% đột ngột phình to ra, nuốt chửng sợi chỉ mặt xấp.
"Keng... rắc..."
Đồng xu đồng chạm đất, xoay nhẹ hai vòng rồi nằm im lìm trên mặt sàn gỗ.
Mặt ngửa.
Cùng lúc đó, một tiếng "bép" giòn giã vang lên. Chiếc bóng đèn dây tóc cũ kỹ, bám đầy bụi than treo trên trần nhà đột ngột nổ tung, bắn ra những mảnh thủy tinh li ti.
Đó chính là vận rủi dội ngược cục bộ. Lượng vận rủi sinh ra từ cú bẻ cong xác suất của đồng xu đã tìm đến điểm yếu vật lý gần nhất trong phòng – sợi dây tóc mỏng manh của bóng đèn – để giải phóng áp lực.
"Thành... thành công rồi..."
Tô Vô Tà nhìn đồng xu mặt ngửa dưới đất, trong lòng dâng lên một nỗi kinh ngạc và phấn khích tột cùng. Anh thực sự có thể thao túng được xác suất! Anh thực sự có thể bẻ cong được số mệnh giả tạo do giới tinh hoa định đoạt!
Nhưng niềm vui sướng ấy chưa kịp lan tỏa thì đã bị dập tắt bởi một nỗi sợ hãi tột độ.
Dưới trạng thái nhãn quan lam đậm vẫn chưa ngắt, Tô Vô Tà theo bản năng quay sang nhìn em gái Tô Nhược Vi đang nằm thoi thóp bên chiếc hòm gỗ cũ.
Ánh sáng lam nhạt từ mắt phải của anh quét qua lồng ngực gầy gò của cô bé.
Ngay lập tức, da mặt Tô Vô Tà cắt không còn một giọt máu.
Thông qua nhãn quan sợi chỉ lam, anh kinh hoàng phát hiện ra một sợi chỉ khổng lồ, màu xám đen bốc lên mùi rỉ sét nồng nặc và u ám, đang từ từ quấn chặt lấy lồng ngực nhỏ bé của Nhược Vi. Sợi chỉ xám đen ấy không ngừng co thắt, mỗi nhịp co thắt của nó lại hút đi một phần sinh mệnh lực ít ỏi của cô bé, khiến những đốm sáng vận khí lam nhạt quanh người cô bị kéo tuột ra ngoài, tan biến vào hư không.
Đó không phải là sợi chỉ xác suất thông thường. Đó là sợi chỉ vận rủi phản hồi bẩm sinh – xiềng xích tử thần đang vắt kiệt em gái anh từng giây từng phút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!