Nợ Máu Gầm Cầu Đông
Cơn mưa axit đổ xuống Gầm Cầu Đông mang theo cái lạnh thấu xương và mùi rỉ sét nồng nặc của những khối phế liệu công nghệ bị bỏ hoang. Dưới gầm cầu tàu khổng lồ ngăn cách khu ổ chuột với sự lộng lẫy của Las Vô Tà, bóng tối bao trùm vạn vật, chỉ có ánh sáng nhấp nháy yếu ớt từ những cột đèn đường rò rỉ điện.
Trong căn gác xép rách nát chưa đầy mười mét vuông nằm sát mép kênh ngầm bốc mùi, tiếng ho khan yếu ớt của Tô Nhược Vi vang lên đều đặn. Cô bé mười bốn tuổi co rúm người trên chiếc giường gỗ mục, chiếc khăn len đỏ cũ kỹ quấn chặt lấy chiếc cổ gầy gò. Làn da cô bé xanh xao đến mức có thể nhìn rõ những mạch máu nhỏ dưới da. Mỗi lần ho, lồng ngực cô bé lại đau nhói lên, như thể có một bàn tay vô hình đang bòn rút chút sinh mệnh lực cuối cùng của cô.
Tô Vô Tà ngồi bên chiếc bàn gỗ mục nát, đôi ngón tay thon dài gầy guộc của anh đang miết nhẹ những quân bài tây cũ kỹ. Mái tóc đen rối bồng bềnh che khuất nửa ánh mắt xếch sáng quắc đầy cảnh giác. Dáng người anh gầy guộc, khoác chiếc măng-tô sờn rách mua từ bãi phế liệu Tư Điếc, nhưng đôi vai vẫn giữ một tư thế thẳng tắp đầy kiêu hãnh. Trên ngón tay anh, chiếc đồng xu đồng rỉ sét nhặt từ mộ cha xoay tròn không tiếng động, phản chiếu ánh sáng tù mù từ chiếc đèn dầu.
"Nhược Vi, ráng uống nốt ngụm nước ấm này đi em." Vô Tà bước lại gần, đỡ em gái dậy bằng cánh tay trái. Cử động của anh rất nhẹ nhàng, nhưng sâu trong ánh mắt lại là nỗi xót xa tột cùng.
Nhược Vi mở đôi mắt tròn to trong veo nhưng đượm vẻ mệt mỏi, nhìn anh trai bằng nụ cười gượng gạo: "Anh... em không sao. Chỉ là hơi lạnh một chút thôi. Anh đừng đi sòng bạc đêm nay nữa được không? Em sợ..."
"Anh không đi đánh bạc, anh chỉ đi tìm chút đồ cơ khí phế thải thôi." Vô Tà nói dối không chớp mắt. Anh biết rõ, căn bệnh suy kiệt sinh mệnh bẩm sinh của Nhược Vi cần những liều thuốc ức chế đặc biệt từ sòng bạc trung lưu, mà mỗi liều thuốc đó trị giá hàng trăm Luck Credit – loại tiền tệ định giá bằng chính vận may của con người. Gia đình anh đã khánh kiệt kể từ khi người chú Tô Kiến Quốc bán sạch vận khí của mình cho sòng bạc rồi biến mất, để lại một khoản nợ khổng lồ đè nặng lên vai hai anh em.
Đột ngột, một tiếng rầm kinh hoàng vang lên từ phía hành lang gỗ mục nát bên ngoài gác xép. Tiếng bước chân nặng nề nện xuống sàn gỗ kèm theo tiếng gầm rú thô lỗ.
"Tô Vô Tà! Thằng ranh con! Trốn ở đâu rồi? Mau cút ra đây cho tao!"
Sắc mặt Vô Tà lập tức đanh lại. Anh nhận ra giọng nói này. Là A Bưu – gã đòi nợ thuê tàn bạo khét tiếng của sòng bạc ngầm dưới trướng đốc công Trương Hổ. Gã khổng lồ cao hơn hai mét, nặng hơn một tạ, mặt rỗ chằng chịt vết sẹo gớm ghiếc đang cầm một sợi xích sắt có gắn móc khóa gai rỉ sét, điên cuồng đập phá những chậu cây hỏng ngoài hành lang gác xép.
"Anh!" Nhược Vi hoảng sợ co rúm lại, chiếc vòng tay tết bằng chỉ đỏ trên cổ tay cô bé run rẩy.
"Nằm im đây, không được ra ngoài." Vô Tà thì thầm, ánh mắt dịu dàng biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tột độ của một kẻ lừa đảo đường phố đã quen với máu và bạo lực.
Anh bước nhanh ra cửa, chắn ngay trước lối vào căn gác xép rách nát. Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ mục nát bị một cú đạp thô bạo đá văng, bụi gỗ bay mù mịt. A Bưu bước vào, thân hình khổng lồ của gã che khuất hoàn toàn ánh sáng hành lang, mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi máu tanh nồng bốc lên nồng nặc.
"A Bưu đại ca, đêm hôm khuya khoắt dẫn người đến đây làm gì thế này?" Vô Tà nở một nụ cười bất cần đời, hai tay đút vào túi măng-tô, cố gắng dùng lời lẽ để trì hoãn.
"Bớt nói nhảm đi thằng ranh!" A Bưu trợn mắt, vết sẹo trên mặt gật gù gớm ghiếc. Gã giơ sợi xích sắt lên, quất mạnh xuống chiếc bàn gỗ mục nát khiến nó vỡ đôi làm hai nửa. "Khoản nợ 500 Luck Credit của ông chú Tô Kiến Quốc của mày đã quá hạn ba ngày rồi. Hôm nay Trương Hổ đốc công ra lệnh, nếu không có tiền, tao sẽ chặt mười ngón tay của mày đem về sòng bạc thế chấp!"
Vô Tà nén cơn giận, chậm rãi rút tay ra khỏi túi, xòe ra vài đồng chip Luck Credit lẻ dính đầy dầu mỡ: "Tôi chỉ còn bấy nhiêu đây, khoảng 15 Luck Credit. Số còn lại, xin đại ca cho tôi ba ngày. Tôi biết một vỉa quặng thô dưới kênh ngầm, đào lên chắc chắn đủ trả nợ. Nếu giờ đại ca chặt tay tôi, Trương Hổ đốc công sẽ mất trắng khoản nợ này, đúng không?"
"Mười lăm đồng? Mày đang bố thí cho ăn xin đấy à?" A Bưu khinh bỉ gạt phăng bàn tay của Vô Tà, khiến những đồng chip lẻ rơi loảng xoảng xuống sàn nhà mục nát. Gã bước tới một bước, bàn tay to như hộ pháp tóm chặt lấy cổ áo măng-tô sờn rách của Vô Tà, nhấc bổng anh lên bằng sức mạnh thể chất quái vật của mình.
Lực cánh tay của A Bưu quá mạnh, cổ họng Vô Tà bị bóp nghẹt, mặt anh đỏ bừng lên vì thiếu oxy. Gã khổng lồ dồn anh ra sát lan can gỗ mục nát của ban công gác xép, treo lơ lửng anh trên dòng kênh ngầm đen kịt bốc mùi hóa chất bên dưới. Tiếng gỗ mục nát kêu răng rắc dưới trọng lượng của hai người.
"Đừng hại anh cháu! Xin đại ca! Đừng hại anh cháu!"
Tô Nhược Vi yếu ớt từ trong phòng lao ra. Cô bé dùng hết sức lực nhỏ bé của mình ôm chặt lấy bắp chân cuồn cuộn cơ bắp của A Bưu, khóc lóc van xin. Gương mặt cô bé trắng bệch, lồng ngực phập phồng dữ dội.
"Cút ra đồ rác rưởi!" A Bưu bực bội hét lên. Gã vung chân gạt mạnh, đá văng Nhược Vi ra xa.
Cô bé gầy gò bay ngược vào trong phòng, đập mạnh lưng vào chiếc hòm gỗ cũ kỹ. Chiếc vòng tay chỉ đỏ bị đứt ra, những hạt cườm nhỏ rơi tung tóe. Nhược Vi rên rỉ một tiếng đau đớn, một dòng máu đỏ tươi rỉ ra từ khóe môi cô bé, đồng tử giãn ra đầy yếu ớt. Sinh mệnh lực và vận khí ít ỏi trong cơ thể cô bé đang bị thất thoát nghiêm trọng sau cú va đập.
"Nhược Vi!!!"
Chứng kiến cảnh tượng đó, một luồng phẫn nộ tột cùng như núi lửa phun trào thiêu đốt lồng ngực Tô Vô Tà. Đôi mắt anh đỏ ngầu lên vì tức giận. Anh điên cuồng giãy giụa, dùng cả hai chân đạp mạnh vào ngực A Bưu, cắn chặt vào cổ tay gã khổng lồ.
"Á! Chó hoang! Mày dám cắn tao?" A Bưu đau đớn buông tay, ném mạnh Vô Tà xuống sàn nhà.
Ngay lập tức, hai tên tay sai lực lưỡng phía sau gã lao tới, đè chặt hai bả vai của Vô Tà xuống nền đất lạnh lẽo. Một tên dùng chiếc giày bọc thép giẫm mạnh lên đầu anh, ép chặt gương mặt anh xuống những khe hở sàn gỗ bám đầy bụi bẩn và rác thải công nghệ.
"Giữ chặt nó cho tao! Để tao chặt đứt đôi bàn tay lừa đảo của nó xem nó còn dám cắn người không!" A Bưu gầm lên điên cuồng, gã cúi xuống nhặt thanh gậy sắt nặng nề rỉ sét dưới đất lên, giơ cao quá đầu.
Tô Vô Tà bị đè chặt, má áp sát vào khe hở sàn gỗ mục nát. Anh có thể nghe thấy tiếng Nhược Vi đang rên rỉ yếu ớt bên trong phòng. Sự bất lực và tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy tâm trí anh. Chẳng lẽ số phận của những kẻ nghèo khổ ở Gầm Cầu Đông này chỉ là làm nô lệ và bị vắt kiệt đến chết hay sao?
Trong lúc giãy giụa tuyệt vọng, bàn tay phải của Vô Tà vô tình thò qua một khe hở sàn gỗ mục, chạm trúng một vật thể sắc nhọn, lạnh ngắt nằm lẫn trong đống rác thải công nghệ phế thải bên dưới sàn nhà.
Đó là một mảnh tinh thể vỡ nát phát ra ánh sáng lam nhạt siêu vi, rỉ sét và bám đầy bụi bẩn – một Mảnh vỡ lõi vận khí cũ bị sòng bạc vứt bỏ mười năm trước.
Ngay khoảnh khắc ngón tay anh chạm vào bề mặt góc cạnh của mảnh vỡ, một luồng điện từ cực mạnh đột ngột bùng phát. Gen đột biến 'Trùng Điệp' ẩn giấu sâu trong huyết quản của Tô Vô Tà, di truyền từ người cha quá cố Tô Hoài Nam, đột ngột bị đánh thức bởi tần số cộng hưởng của bức xạ vận khí thô.
Một hơi ấm kỳ lạ, nóng rực như lửa thiêu bỗng chốc lan tỏa từ đầu ngón tay chạy dọc bắp tay lên thẳng não bộ anh. Mảnh vỡ lõi vận khí cũ như có sinh mệnh, các cạnh sắc nhọn của nó đột ngột cắm sâu vào lòng bàn tay phải của Vô Tà, máu tươi chảy ra lập tức bị tinh thể màu lam nhạt hấp thụ sạch sẽ.
Cùng lúc đó, A Bưu cười tàn bạo, vung mạnh thanh gậy sắt nặng nề nhắm thẳng vào bàn tay đang dang ra của Vô Tà mà nện xuống...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!