Thánh Đường Đường Phố
Tiếng động cơ xe Cub cũ nổ giòn giã xé toạc màn đêm lạnh buốt, đưa Phù Sa tiến thẳng vào góc phố đi bộ Nguyễn Huệ - nơi thánh đường đường phố đầu tiên đang đợi tiếng hát của Vy cất lên. Chiếc xe lôi tự chế của anh Tư lăn bánh trong đêm muộn Sài Gòn u tối, hướng về phía ánh sáng lộng lẫy, xa hoa nhưng đầy rẫy những cạm bẫy của phố đi bộ Nguyễn Huệ. Gió từ sông Sài Gòn thổi ngược lên, mang theo những hạt mưa lách tách buốt giá tạt thẳng vào mặt Sơn Thạch. Anh ngồi trên thùng xe lôi, một tay ôm chặt cây đàn tranh Thiên Tằm được bọc trong lớp bạt nilon cũ kỹ, tay còn lại khẽ siết lấy thanh gõ nhịp bằng tre của cha.
Dưới lớp băng gạc trắng xóa đã thấm đẫm máu tươi, ngón tay trỏ trái bị gãy lìa của Thạch co rút lại theo từng nhịp xóc của bánh xe. Cơn đau buốt tận xương tủy chạy dọc lên đại não, nhưng anh không hề rên rỉ. Bên tai trái của anh, tiếng vo vo ù đặc u uất vẫn rít lên liên tục, như một bức tường ngăn cách anh với thế giới âm thanh nhộn nhịp ngoài kia. Thạch chỉ còn nghe rõ bằng tai phải, đón nhận tiếng động cơ nổ giòn, tiếng xích xe lôi kêu cọt kẹt và hơi thở gấp gáp của Hạ Vy đang ngồi sát bên cạnh.
Vy quấn chặt dải lụa đỏ của mẹ trên cổ tay phải, đôi mắt đen lánh u sầu nhìn chằm chằm vào những tòa nhà chọc trời rực rỡ ánh đèn neon phía trước. Cô bé run lên, không phải vì lạnh, mà vì sức nặng của quyết định dấn thân.
"Anh hai," Vy khẽ thì thầm, giọng nói mỏng manh bị tiếng gió bạt đi. "Chúng ta thực sự sẽ hát ở đó sao? Giữa hàng vạn người... không có phòng thu, không có ánh đèn bảo vệ của phòng trà?"
Thạch nghiêng đầu sang bên phải để nghe rõ hơn, anh dùng bàn tay phải còn lành lặn khẽ vỗ nhẹ lên vai em gái. "Đúng thế, Vy. Đường phố chính là thánh đường duy nhất không ai có thể mua đứt hay cấm đoán chúng ta. Tiếng hát của em là để thức tỉnh họ, không phải để giấu kín trong bóng tối."
Chiếc xe lôi dừng lại ở rìa phố đi bộ, gần góc đường Ngô Đức Kế. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vũng nước mưa loang loáng dầu xe. Phố đi bộ Nguyễn Huệ đêm nay vẫn đông đúc bất chấp cơn mưa giông đang chực chờ ập xuống. Tiếng nhạc điện tử xập xình từ các quán cà phê sang trọng, tiếng loa kéo quảng cáo của những người bán hàng rong tạo nên một mớ tạp âm hỗn loạn, chói tai.
Ngay khi xe vừa dừng, Anh Bảy Lôi cùng ba người anh em bốc xếp chợ đầu mối với cơ bắp cuồn cuộn đã nhanh chóng nhảy xuống. Họ phối hợp nhịp nhàng, khiêng bộ gõ tre nứa khổng lồ 'Cửu Long Thần Âm' xuống vỉa hè. Những ống tre mỡ già Bình Dương sém lửa cháy đen, dài ngắn khác nhau, được lắp ráp vào khung sắt chịu lực một cách nhanh chóng dưới sự chỉ đạo bằng tay trái của Khắc Huy. Huy đứng đó, cánh tay phải bó bột trắng xóa treo trước ngực, đôi mắt anh rực lên sự kiên định khi nhìn những thớ tre do chính tay mình đục đẽo.
"Thạch, tao đã điều chỉnh lại góc nghiêng của các ống gõ hướng về phía bức tường của tòa nhà Sunwah phía đối diện," Huy nói lớn vào tai phải của Thạch. "Theo quy tắc điều hướng sóng âm phản xạ tự nhiên của chú Bằng, âm lượng mộc của bộ gõ sẽ tăng gấp đôi mà không cần dùng đến nguồn điện cao áp. Nam, cậu đã sẵn sàng chưa?"
Vũ Hoài Nam không trả lời, gã chỉ lẳng lặng ôm lấy cây bass mộc tre nứa 'Hắc Long', đứng sừng sững bên cạnh bộ gõ như một hộ pháp bảo vệ. Nam gảy nhẹ một nốt trầm dội thẳng xuống mặt đường bê tông. Tiếng *ùm* trầm hùng, uy lực vang lên, chạy dọc dưới chân những người qua đường, lập tức thu hút sự chú ý của vài nhóm thanh niên đang đi dạo.
Phan Anh Thu nhanh chóng đứng ở vòng ngoài, ánh mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính cận liên tục quét qua đám đông để cảnh giác. Cô biết, Trần Văn Bản - Đội phó trật tự đô thị tha hóa, kẻ nhận tiền của Lâm Thế Hùng - có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
"Lắp đặt xong rồi! Vy, lên sân khấu đi em!" Bảy Lôi thì thầm, lau vội nước mưa trên mặt.
Hạ Vy bước lên bục gỗ nhỏ thô sơ, đặt cây đàn tranh Thiên Tằm lên giá đỡ. Cô bé ngồi xuống, điều hòa nhịp thở đan điền theo đúng kỹ thuật hát từ bụng mà Thạch đã dạy bên bờ sông Bình Đông. Thạch đứng ngay sát bên cạnh Vy, tay cầm thanh gõ nhịp bằng tre, tai phải hướng về phía em gái để làm điểm tựa thính giác duy nhất.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Thạch gõ mạnh thanh tre ba tiếng. Nhịp phách khô khốc, đanh thép vang lên, xé toạc mớ tạp âm hỗn loạn của phố đi bộ. Ngay lập tức, Nam dùng dùi gỗ nện mạnh vào đầu các ống tre của 'Cửu Long Thần Âm'.
*Thùm! Thùm! Thùng! Thùng!*
Âm trầm uy lực của tre già Bình Dương vang dội, va vào bức tường tòa nhà Sunwah đối diện rồi dội ngược lại, tạo thành một trường âm thanh vòm khổng lồ bao trùm cả một góc phố. Tiếng bass trầm ấm, sâu thẳm như tiếng vọng từ lòng đất mẹ, lập tức đè bẹp những tiếng loa kéo quảng cáo chói tai xung quanh. Khán giả đường phố bắt đầu dừng bước, họ tò mò vây quanh tạo thành một vòng tròn lớn.
Vy đặt những ngón tay thon thả đeo móng gảy đồi mồi lên dây tơ tằm Bảo Lộc. Cô vuốt mạnh một đường đàn tranh. Tiếng đàn tranh Thiên Tằm réo rắt, ấm áp cất lên, sóng rung vật lý mạnh mẽ làm những giọt nước mưa đọng trên mặt phím đàn bắn tung lên thành những hạt sương li ti. Vy cất tiếng hát.
"*Đò nghèo cắm sào bên dòng nước đục...*
*Tiếng tre khóc nghẹn giữa đêm giông...*"
Giọng hát ngũ âm thức tỉnh của Vy cất lên, sử dụng kỹ thuật rung ngân nảy hạt điêu luyện. Tiếng hát mộc mạc nhưng mang năng lượng sinh học cực mạnh, xuyên qua làn mưa giông bắt đầu trút xuống tầm tã. Nó tác động trực tiếp vào thùy thái dương của những khán giả trẻ đang đứng đó. Những người đang cầm điện thoại lướt mạng, những kẻ đang say sưa trong thứ nhạc điện tử gây nghiện của Aether, bỗng nhiên khựng lại. Ánh mắt họ giãn ra, sự kích động giả tạo biến mất, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ. Nhiều người đứng im dưới mưa, nước mắt khẽ rơi khi tiếng hát của Vy khơi gợi lại những ký ức bản địa sâu sắc trong lòng họ.
Cơn mưa giông Sài Gòn mỗi lúc một nặng hạt, bong bóng nước phập phồng trên mặt đường. Nhưng không một ai bỏ đi. Họ tự động xích lại gần nhau, tạo thành một bức tường người vững chắc bao quanh nhóm Phù Sa để che chắn cho nhạc cụ khỏi bị ướt.
Giữa lúc âm nhạc đang thăng hoa bi tráng nhất, từ phía đầu đường Ngô Đức Kế, tiếng còi xe tuần tra rú lên inh ỏi xé toạc không gian.
"Trật tự đô thị đến!" Bảy Lôi hét lên.
Đội phó trật tự Trần Văn Bản bước xuống từ chiếc xe bán tải công vụ. Gương mặt gã đỏ gay vì bia rượu, sắc phục xộc xệch. Gã cầm chiếc loa pin kêu rè rè, quát tháo thô bạo:
"Giải tán! Tất cả giải tán ngay! Tịch thu toàn bộ cái đống củi khô lấn chiếm lòng lề đường này cho tôi! Đây là hành vi tổ chức biểu diễn tà đạo, gây tụ tập đông người trái phép!"
Đám tay sai của Bản lập tức cầm gậy sắt xông vào. Khán giả đường phố phẫn nộ, họ không lùi bước mà tự động nắm tay nhau, tạo thành một vòng tròn bảo vệ vững chắc xung quanh nhóm Phù Sa.
"Nhạc hay thế này sao lại tịch thu?"
"Họ có dùng điện, có gây ồn ào phá hoại gì đâu mà bắt?" Tiếng la ó của người dân vang lên dữ dội.
Anh Tư Xe Ôm vội vã lao ra, cố gắng chặn trước mặt Bản để đàm phán: "Anh Bản, anh Bản ơi! Tôi quen anh bên phường 3 đây mà. Xin anh thông cảm, tụi nhỏ chỉ biểu diễn mộc kiếm chút tiền mua thuốc thôi, không có ý phá hoại trật tự đâu anh..."
"Tránh ra! Quen biết gì cái loại xe ôm rách nát nhà mày!" Bản thẳng thừng quát lớn, dùng chiếc loa pin đập mạnh vào tay anh Tư, xua đuổi ông ngã nhào xuống vũng nước mưa lạnh buốt.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Sơn Thạch nghiến chặt răng. Ngón tay trỏ trái bị gãy của anh run lên bần bật vì phẫn nộ và đau đớn. Tai trái anh ù đặc hoàn toàn, chỉ còn nghe thấy những tiếng la hét hỗn loạn méo mó qua tai phải. Anh biết, nếu đối đầu trực diện với lực lượng công quyền tha hóa này, Phù Sa sẽ vĩnh viễn bị tiêu diệt. Anh phải mượn sức mạnh đám đông để rút lui an toàn.
Thạch gõ mạnh thanh tre của cha xuống khung sắt ba tiếng dồn dập. Anh nhìn thẳng vào Vy, ra hiệu bằng ánh mắt quyết tuyệt: *Hát bản phối cực trầm! Giữ chân khán giả để Nam và Huy tháo dỡ nhạc cụ!*
Vy hiểu ý anh trai. Cô bé quấn chặt dải lụa đỏ trên cổ tay, dồn toàn bộ hơi thở đan điền xuống bụng sâu, ép thanh quản phát ra tần số cực hạn của bản phối 'Tiếng Vọng Đất Mẹ'. Tiếng hát của cô đột ngột hạ xuống dải tần siêu trầm 50Hz, hòa quyện với tiếng bass 'Hắc Long' của Nam tạo nên một lực rung vật lý mạnh mẽ dội thẳng xuống mặt đường ướt sũng. Sóng âm trầm hùng xuyên qua màn mưa, giữ chặt hàng trăm khán giả đứng im như bị đóng đinh tại chỗ, tạo thành một lá chắn người bất khả xâm phạm ngăn cản lực lượng của Bản.
"Nhanh lên Nam! Huy! Tháo dỡ các ống chịu lực chính ra!" Thạch gào lên, tay phải anh phối hợp cùng Tèo Điếc cố gắng tháo các chốt sắt cố định bộ gõ khổng lồ.
Bản thấy đám đông không chịu giải tán mà ngày càng bao vây chặt hơn, gã nổi điên gào lên qua loa pin: "Dùng gậy sắt dẹp đường cho tôi! Đập nát cái loa kéo tự chế của tụi nó!"
Lực lượng trật tự thô bạo xông vào, xô đẩy người dân. Một tên tay sai vung gậy sắt xô đổ chiếc loa kéo tự chế độ lại của Thạch. Chiếc loa kéo rơi xuống vũng nước mưa giông ngập ngụa, dòng điện analog bên trong bị chập mạch, bắn ra những tia lửa điện xèo xèo rồi tắt lịm. Tiếng gõ tre bỗng nhiên bị khuyết thiếu một dải tần, làm áp lực âm học dội ngược hoàn toàn về phía người tấu.
Vy đang hát nốt trầm cực hạn dưới mưa để át tiếng còi xe cảnh sát, đột ngột bị mất đi dải trầm nâng đỡ của loa kéo. Toàn bộ tần số phản phệ âm học cực mạnh dội ngược thẳng vào thùy thái dương nhạy cảm của cô bé.
Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ ập xuống đại não Vy. Gương mặt cô bé nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi mắt trợn ngược đầy đau đớn. Vy loạng choạng, hai tay vẫn cố bấm chặt vào phím đàn tranh Thiên Tằm. Nhưng cơ thể cô bé đã vượt quá giới hạn chịu đựng cơ học.
*Phụt!*
Máu tươi đỏ thẫm đột ngột rỉ ra từ hai bên tai và mũi của Hạ Vy, chảy dài xuống cổ áo sơ mi trắng sũng nước mưa, nhuốm đỏ cả dải lụa đỏ của mẹ trên cổ tay cô bé. Vy nấc lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân co giật nhẹ rồi ngã quỵ ngay trên phím đàn tranh Thiên Tằm cổ kính.
"Vy!!!"
Sơn Thạch gào lên một tiếng xé lòng. Anh lao đến, dùng bả vai trái đau nhức đỡ lấy thân thể lạnh ngắt, mềm nhũn của em gái nuôi. Tiếng hét của anh bị tiếng mưa giông gầm rú và tiếng còi xe cảnh sát nuốt chửng hoàn toàn. Khán giả đường phố kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng ca sĩ chính rỉ máu tai ngã quỵ, sự phẫn nộ của họ bùng lên đỉnh điểm. Họ ùa vào, tạo thành một vòng vây hỗn loạn cản địa lực lượng của Bản, tạo cơ hội cho Nam và Bảy Lôi khuân vác những ống tre quý chạy thoát.
Thạch bế thốc Vy vào lòng, tay phải ôm chặt cây đàn tranh Thiên Tằm nhuốm máu, loạng choạng lao thẳng vào con hẻm hẹp tối tăm bên cạnh phố đi bộ giữa màn mưa giông trắng xóa, để lại sau lưng tiếng còi xe cảnh sát rít lên điên cuồng và thánh đường đường phố đầu tiên đã sụp đổ trong máu và nước mắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!