Nhạc nềnMemories6

Thanh Âm Rớm Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào trút xuống kênh Nhiêu Lộc như một bàn tay khổng lồ quất liên tiếp vào những mái tôn rỉ sét của xưởng mộc. Dưới lòng kênh, dòng nước đen ngòm dâng cao, mang theo mùi bùn đất và rác rưởi nồng nặc sộc vào trong không gian chật hẹp. Sơn Thạch đẩy cánh cửa tôn kêu kẹt kẹt, loạng choạng bước vào xưởng mộc. Quần áo anh ướt sũng, bám đầy bùn đất từ những con hẻm lầy lội của Quận 3. Nhưng điều kinh hoàng nhất không phải là thân hình nhếch nhác của cựu siêu sao, mà là bàn tay trái đang được anh ôm chặt trước ngực. Ngón tay trỏ trái sưng vù, biến dạng hoàn toàn, máu tươi vẫn rỉ ra qua lớp vải kaki sờn rách, hòa cùng nước mưa lạnh buốt nhỏ xuống nền xi măng đầy mùn cưa.


Trong tai trái của Thạch, tiếng vo vo u uất vẫn rít lên như một bản nhạc ma quái của bóng tối, kéo theo một khoảng im lặng điếc đặc đáng sợ. Cú bẻ tay tàn bạo của Hắc Hổ tại phòng VIP 502 khách sạn Rex đã cướp đi tôn nghiêm cuối cùng của một người nhạc công, nhưng ánh mắt Thạch không hề có sự khuất phục. Anh đứng lặng lẽ dưới ánh đèn sợi đốt tù mù, hơi thở dồn dập và run rẩy vì cơn đau buốt tận xương tủy.


"Anh hai!"


Một tiếng hét thất thanh vang lên từ góc phòng thu dã chiến. Trần Hạ Vy, vừa được bác sĩ Trí cho phép rời phòng y tế Chùa Lá để về xưởng nghỉ ngơi, lao ra như một cánh chim nhỏ bị bão quật. Nhìn thấy bàn tay trái đẫm máu và ngón tay trỏ biến dạng của anh trai, cô bé quỵ xuống, đôi mắt đen lánh u sầu ngập tràn nước mắt. Cô run rẩy không dám chạm vào vết thương của anh, tiếng khóc nghẹn ngào nghẹn lại nơi cổ họng.


"Tay anh... tay anh bị sao thế này? Có phải vì em... có phải vì gã Lâm Thế Hùng không anh?"


Khắc Huy bước ra từ bàn cưa máy, bàn tay phải vẫn còn bó bột trắng xóa. Nhìn thấy ngón tay của bạn thân, Huy nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, đôi mắt vạm vỡ hằn lên những tia máu đỏ căm phẫn. Vũ Hoài Nam đứng sừng sững bên cạnh, cây bass mộc tre nứa 'Hắc Long' dựng sát vách tôn rỉ sét. Nam không nói một lời, nhưng hai bàn tay chai sạn của gã siết chặt lại thành nắm đấm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn dọc cánh tay.


Phan Anh Thu khẽ thở dài, cô lặng lẽ bước đến bên Thạch, từ tốn rút từ trong túi xách ra một cuộn băng gạc sạch. Cô nhẹ nhàng nâng bàn tay tàn phế của anh lên, bắt đầu băng bó tạm thời để cầm máu. Ánh mắt cô quản lý sắc sảo ẩn sau cặp kính cận không giấu nổi sự phẫn nộ trước sự tàn độc của tập đoàn Aether-Global.


"Chúng ta đã đánh giá thấp sự đê tiện của Lâm Thế Hùng," Thu nói, giọng cô lạnh lùng nhưng run rẩy. "Hắn không chỉ muốn mua đứt giọng hát của Vy, hắn muốn hủy hoại hoàn toàn khả năng chơi nhạc cụ của anh để Phù Sa vĩnh viễn không thể trỗi dậy."


Vy khóc nấc lên, cô bé chạy đến góc xưởng, ôm chặt lấy cây đàn tranh Thiên Tằm cổ kính rồi giấu nó sau những tấm bìa các-tông. Cô quay lại nhìn Thạch, gương mặt nhợt nhạt thiếu máu cắt không còn giọt máu:


"Em không hát nữa! Anh hai, em xin anh... em không muốn tập luyện, không muốn hát ca khúc nào nữa hết! Nếu em tiếp tục hát, chúng sẽ giết anh mất. Tiếng hát của em chỉ mang lại tai ương cho gia đình này thôi! Mẹ đã chết vì nó, giờ đến lượt anh... Em không muốn anh phải tàn phế vì em!"


Sự sợ hãi tột cùng của Vy như một gáo nước lạnh dội vào lòng kiêu hãnh của Sơn Thạch. Anh bước tới, gương mặt hốc hác hằn lên sự quyết tuyệt đến điên cuồng. Thạch cố dùng bàn tay trái tàn phế, định gạt đống bìa các-tông để lôi cây đàn tranh Thiên Tằm ra. Anh muốn chứng minh cho em gái thấy anh vẫn có thể chơi nhạc, vẫn có thể bấm phím.


Nhưng ngay khi ngón tay trỏ trái vừa chạm vào thành gỗ ngô đồng của đàn tranh, một cơn đau buốt tận tâm can như luồng điện cao áp chạy dọc lên đại não. Khớp xương gãy lìa cọ xát vào nhau, máu tươi lập tức rách miệng băng gạc, nhuốm đỏ cả một góc phím đàn cổ kính. Thạch loạng choạng lùi lại, gương mặt nhăn nhó chịu đựng nỗi đau tột cùng, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đống mùn cưa.


"Anh hai!" Vy hét lên, cô lao đến ôm lấy anh, nước mắt hòa cùng máu tươi trên tay Thạch.


Thạch hít một hơi thật sâu, dùng bàn tay phải còn lành lặn ôm chặt lấy bả vai run rẩy của em gái. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của Vy, giọng nói trầm ấm nhưng sắt đá vang lên giữa tiếng mưa gầm thét ngoài sông:


"Vy, nhìn anh này! Ngón tay này của anh có gãy, nhưng đôi tai của anh vẫn nghe được nhịp thở của em, trái tim của anh vẫn đập theo nhịp phách của cha. Nếu hôm nay chúng ta dừng lại, nếu em từ bỏ tiếng hát thức tỉnh này, thì ngón tay này của anh sẽ gãy một cách vô ích! Sự tàn phế của anh, sự bỏng nặng của anh Huy sẽ trở thành trò cười cho Lâm Thế Hùng! Em có muốn nhìn thấy chúng dùng sóng não độc hại để hủy hoại cả một thế hệ trẻ ngoài kia không?"


Thạch từ tốn rút từ trong túi áo khoác ra thanh gõ nhịp bằng tre cũ kỹ của người cha quá cố Trần Hữu Bằng. Thanh tre gai sờn bóng vết mồ hôi tay của người cha quá cố hiện ra dưới ánh đèn sợi đốt. Thạch dùng nó gõ mạnh liên tục ba tiếng xuống mặt bàn gỗ mục.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng phách khô khốc, đanh thép vang lên, định hình lại không khí u sầu của xưởng mộc. Vy nhìn thanh gõ nhịp của cha, thần trí cô bé chợt lặng đi. Tiếng gõ nhịp quen thuộc như một sợi dây neo giữ tâm trí cô khỏi mê lộ của sự sợ hãi.


Khắc Huy bước lên, đặt bàn tay trái còn lành lặn lên vai Thạch, giọng nói trầm hùng vang lên: "Thạch nói đúng, Vy ạ. Anh phế tay phải, anh Thạch phế ngón tay trái, nhưng tụi anh vẫn còn đôi tai và cái đầu. Anh vẫn sẽ dùng tay trái để đục tre, vẫn sẽ hoàn thành bộ gõ 'Cửu Long Thần Âm' này cho Phù Sa! Chúng ta không thể lùi bước trước lũ khốn kiếp đó."


Vũ Hoài Nam ôm lấy cây bass tre 'Hắc Long', gảy một nốt trầm uy lực dội xuống mặt đất xi măng, triệt tiêu tiếng ù tai vo vo cho Thạch. Nam nhìn Vy, ánh mắt kiên định như đá tảng: "Tôi sẽ dùng thân mình làm lá chắn bảo vệ hai anh em. Không ai chạm được vào Vy khi tôi còn đứng vững trên sân khấu."


Phan Anh Thu đẩy gọng kính cận, cô bước đến bên bàn bản vẽ, trải ra một tấm bản đồ Sài Gòn đã được đánh dấu nhiều điểm đỏ bằng bút mực. Cô nhìn cả nhóm với phong thái của một nhà chiến lược thực thụ:


"Lâm Thế Hùng đã phong tỏa mọi phòng trà, mọi nhà hát lớn nhỏ ở Sài Gòn bằng quyền lực đen của Aether-Global. Chúng ta không thể biểu diễn trong nhà được nữa. Nhưng có một thánh đường mà gã không bao giờ có thể phong tỏa bằng tiền bạc hay hợp đồng độc quyền: đó chính là đường phố."


Thu chỉ tay vào một điểm đỏ lớn trên bản đồ: "Góc phố đi bộ Nguyễn Huệ (Quận 1). Nơi đây tập trung hàng vạn khán giả trẻ tuổi hằng đêm. Nếu chúng ta mang âm nhạc mộc mạc của Phù Sa ra biểu diễn trực tiếp tại đây, chúng ta sẽ tiếp cận trực tiếp công chúng mà không cần qua bất kỳ bộ lọc truyền thông hay lệnh cấm sóng nào của Aether. Tôi đã nghiên cứu kỹ lộ trình tuần tra và các kẽ hở pháp lý, chúng ta có thể biểu diễn du kích và rút lui an toàn trước khi trật tự đô thị can thiệp."


Sơn Thạch khẽ gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sáng quyết tuyệt. Anh quay sang nhìn Vy: "Vy, em có dám cùng anh bước ra sân khấu đường phố không? Chúng ta sẽ dùng chính thanh âm mộc mạc của tre nứa để bẻ gãy làn sóng âm nhạc điện tử độc hại của chúng ngay giữa lòng quận 1 xa hoa."


Hạ Vy nhìn anh trai, nhìn vết thương băng bó rớm máu trên tay anh, rồi nhìn thanh gõ nhịp của cha. Nỗi sợ hãi trong lòng cô bé dần bị thay thế bởi một ý chí sắt đá, một khát vọng phục thù mãnh liệt để bảo vệ những người thân yêu. Vy chậm rãi tháo dải lụa đỏ của mẹ quấn trên cổ tay, quấn chặt lại để lấy dũng khí, rồi khẽ gật đầu:


"Em dám. Anh hai ở đâu, em sẽ hát ở đó."


Cả xưởng mộc chợt bùng lên một nguồn năng lượng quyết tâm mạnh mẽ. Sơn Thạch lập tức bắt tay vào việc chuẩn bị bản phối. Dù ngón tay đau nhức nhối hằng đêm, anh vẫn ngồi bên bàn mixer cũ, sử dụng tai phải còn lành lặn để thực hiện kỹ thuật 'Hòa âm nghịch cảnh (Sơn Thạch)'. Anh điều chỉnh tần số của bộ gõ 'Cửu Long Thần Âm' khổng lồ để tạo ra dải âm trầm uy lực dội đất, sẵn sàng đè bẹp bất kỳ hệ thống loa điện tử công nghiệp nào của đối thủ.


Đêm muộn thứ Bảy, cơn mưa rào ngoài trời đã chuyển thành những hạt mưa lách tách lạnh buốt. Con hẻm nhỏ ven kênh Nhiêu Lộc tối tăm bỗng xuất hiện hai bóng người quen thuộc. Anh Tư Xe Ôm (Lê Văn Tư) trong chiếc áo khoác xanh công nghệ sờn cũ, bụng bia nhẹ dắt theo chiếc xe máy Honda Cub cũ gắn xe lôi tự chế kêu cọt kẹt bước vào xưởng. Đi sau anh là Anh Bảy Lôi – trưởng nhóm bốc xếp chợ đầu mối với cơ bắp cuồn cuộn như hộ pháp, da đen bóng mồ hôi và chiếc đai lưng da bò thô bảo vệ cột sống.


"Thạch ơi! Tụi tôi đến rồi đây!" Anh Tư Xe Ôm nói lớn, gương mặt sạm nắng đầy nếp nhăn nở một nụ cười hào sảng. "Nghe cô Thu nói tụi cậu muốn mang cái đống tre khổng lồ này ra quận 1 diễn hả? Đi xe lôi của tôi là chuẩn bài nhất rồi!"


Anh Bảy Lôi bước tới, vỗ mạnh vào vai Nam: "Mấy đứa em cứ yên tâm chơi nhạc. Việc khuân vác, lắp dựng cái bộ gõ 'Cửu Long Thần Âm' nặng hàng trăm ký này cứ để anh em bốc xếp chợ đầu mối lo! Tụi tôi sẽ dựng nó lên nhanh như chớp giữa phố đi bộ!"


Dưới sự giúp đỡ của lực lượng cơ bắp và những người lao động nghèo trượng nghĩa, dàn ống tre khổng lồ của bộ gõ được tháo dỡ cẩn thận, xếp gọn gàng lên thùng xe lôi của anh Tư. Sơn Thạch ôm lấy thanh gõ nhịp bằng tre của cha, đứng bên cạnh Hạ Vy đang ôm chặt cây đàn tranh Thiên Tằm.


Chiếc xe lôi tự chế của anh Tư lăn bánh trong đêm muộn Sài Gòn u tối, hướng về phía ánh sáng lộng lẫy, xa hoa nhưng đầy rẫy những cạm bẫy của phố đi bộ Nguyễn Huệ. Đêm diễn sinh tồn của Phù Sa chính thức bắt đầu, một hành trình phản kháng văn hóa bằng xương máu và thanh âm bản địa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!