Cái Giá Của Sự Từ Chối
Cơn mưa rào Sài Gòn về đêm không hề có dấu hiệu hạ nhiệt, nó cứ thế trút xuống những dòng nước xối xả, gột rửa đi lớp bụi bặm bám trên những tòa nhà chọc trời của Quận 1 nhưng lại làm đầy thêm dòng nước đen ngòm, hôi thối của con kênh Nhiêu Lộc ở Quận 3. Sơn Thạch bước ra khỏi chiếc xe ôm công nghệ sờn cũ, đứng lặng người trước sảnh khách sạn năm sao Rex. Ánh đèn neon vàng rực rỡ từ những chùm đèn pha lê khổng lồ hắt qua lớp cửa kính xoay bóng loáng, soi rõ thân ảnh gầy guộc, nhếch nhác của anh trong chiếc áo khoác kaki sờn rách gấu. Sự tương phản này như một cái tát thẳng vào lòng tự tôn của một cựu siêu sao từng đứng trên đỉnh cao hào quang tại Seoul, giờ đây lại giống như một kẻ hành khất lạc lõng giữa thánh đường của giới thượng lưu.
Bên tai trái của Thạch, tiếng vo vo u uất vẫn rít lên liên tục như tiếng côn trùng mùa hạ, kéo theo một khoảng im lặng điếc đặc đáng sợ. Di chứng ù tai từ đêm nghe cuộn băng cối cổ của cha vẫn chưa hề thuyên giảm, khiến anh phải nghiêng nhẹ đầu sang bên phải để cố gắng đón nhận những âm thanh rì rầm của phố thị. Bả vai trái của anh co rút lại, đau nhức nhối sau cú đỡ đòn búa của gã giang hồ Sang Búa để bảo vệ bài vị tổ nghề hai hôm trước. Thạch khẽ điều chỉnh lại chiếc tai nghe cũ kỹ đeo hờ bên tai trái – một thói quen vô thức để che giấu đi khiếm khuyết thính giác đang ngày một tồi tệ của mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị nước mưa lạnh buốt thấm qua lớp vải mỏng, rồi sải bước tiến vào hang cọp.
Lớp cửa kính xoay đưa Thạch vào một thế giới hoàn toàn khác. Không còn tiếng còi xe inh ỏi, không còn mùi khói bụi hay tiếng nước mưa gào thét trên những mái tôn rỉ sét. Nơi đây chỉ có tiếng nhạc cổ điển êm dịu phát ra từ hệ thống loa âm trần giấu kín, mùi tinh dầu sả chanh quý phái và những bước chân êm ái trên thảm đỏ vạn hoa. Hai gã bảo vệ mặc vest đen lịch lãm lập tức tiến lại gần, ánh mắt dò xét đầy khinh miệt quét qua đôi giày thể thao rách mũi bám đầy bùn đất của Thạch.
"Xin lỗi, khu vực này chỉ dành cho khách hàng có hẹn trước," một gã lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng như robot.
Thạch không thèm nhìn gã bảo vệ. Anh từ tốn rút từ trong túi áo khoác ra chiếc phong bì mạ vàng đã bị nước mưa làm nhòe mất một góc, nhưng logo của tập đoàn Aether-Global in nổi trên đó vẫn sáng lấp lánh dưới ánh đèn sảnh. Nhìn thấy chiếc phong bì, thái độ của hai gã bảo vệ lập tức thay đổi. Chúng khẽ cúi đầu, một gã nhanh chóng dẫn đường đưa anh đến thang máy riêng dẫn thẳng lên tầng thượng.
"Phòng VIP 502, thưa anh. Giám đốc Lâm đang đợi anh ở đó."
Thang máy lướt đi êm ru, không hề có một tiếng động nhỏ. Thạch đứng im lặng trong cabin ốp gương mạ vàng, nhìn ảnh phản chiếu của chính mình. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đen dài u sầu ẩn sau làn tóc mái rũ rượi, nhưng sâu trong con ngươi ấy là một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Anh biết, Lâm Thế Hùng hẹn gặp anh tối nay không đơn thuần là để đàm phán về món nợ đất của Khắc Huy. Gã thèm khát giọng hát ngũ âm của Hạ Vy. Gã đã nhận ra tần số mộc mạc của 'Tiếng Vọng Đất Mẹ' có thể phá vỡ hệ thống sóng não gây nghiện mà tập đoàn của gã đang dùng để thao túng giới trẻ.
*Bíp.* Tiếng chuông thang máy vang lên nhẹ nhàng cắt đứt dòng suy nghĩ của Thạch. Cửa thang máy mở ra, dẫn thẳng vào một hành lang trải thảm dày màu đỏ nhung. Điểm cuối của hành lang là cánh cửa gỗ sồi dày cộp của phòng VIP 502.
Thạch đẩy cửa bước vào. Không gian bên trong rộng lớn như một căn hộ penthouse sang trọng, với những bức tường kính sát đất nhìn ra toàn cảnh Sài Gòn rực rỡ ánh đèn trong mưa bão. Giữa phòng, Lâm Thế Hùng đang ngồi vắt chân trên chiếc ghế sofa da bò đắt tiền, tay cầm một ly rượu pha lê chứa thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh. Đứng sừng sững sau lưng gã là Hắc Hổ – gã vệ sĩ khổng lồ cao gần hai mét với cái đầu cạo trọc lóc, đôi mắt lạnh lùng ẩn sau cặp kính râm đen và đôi bàn tay to bản đeo chiếc găng tay da lót lá thép bảo vệ khớp.
"Ồ, Sơn Thạch. Cậu đến đúng giờ đấy," Lâm Thế Hùng nhếch mép cười, nụ cười giả tạo hằn lên trên gương mặt phì nhiêu bôi đầy phấn kem. Gã đặt ly rượu xuống bàn kính, khẽ chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện. "Ngồi đi. Có muốn dùng chút rượu ngoại để làm ấm người không? Nhìn cậu nhếch nhác thế này, tôi thật không ngờ cậu từng là một thần tượng toàn cầu được hàng triệu cô gái gào thét tên đấy."
Thạch không ngồi. Anh đứng lặng lẽ giữa căn phòng, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Hùng: "Tôi đến đây không phải để uống rượu với ông. Lâm Thế Hùng, món nợ đất xưởng mộc của Khắc Huy và lá thư đe dọa của trợ lý ông... chúng ta giải quyết thế nào?"
Lâm Thế Hùng bật cười thành tiếng, tiếng cười khàn khàn đầy thỏa mãn. Gã đứng dậy, chậm rãi đi vòng quanh Thạch như một kẻ đi săn đang thưởng thức con mồi đã sập bẫy. Chiếc nhẫn vàng nạm kim cương đen ở ngón tay trỏ của gã lóe lên những tia sáng âm u dưới ánh đèn chùm.
"Cậu vẫn nóng tính như ngày còn ở Seoul nhỉ? Thạch ạ, cậu phải hiểu một điều. Ở cái đất Sài Gòn này, tiền bạc và quyền lực của Aether-Global có thể biến một mảnh đất vàng thành tro tàn, và ngược lại, cũng có thể biến một đống củi khô của thằng bạn cậu thành một gia tài khổng lồ. Món nợ một trăm triệu của cậu Chí gá vào đất xưởng mộc... chỉ là một cái búng tay của tôi thôi."
Hùng quay trở lại bàn, cầm lên một tập tài liệu bọc da đen sang trọng và ném nhẹ xuống mặt bàn kính. Tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.
"Đây là hợp đồng độc quyền mười năm dành cho Trần Hạ Vy. Aether-Global sẽ mua đứt giọng hát của nó. Chúng tôi sẽ biến nó thành nữ hoàng V-Pop mới dưới sự nhào nặn của J-Storm. Nó sẽ được hát trên những sân khấu lộng lẫy nhất, được mặc những bộ cánh đắt tiền nhất, và cậu... cậu sẽ có đủ tiền để chữa cái tai điếc của mình, trả sạch nợ nần cho thằng Huy. Thậm chí, tôi có thể trả lại cho cậu chiếc cúp mạ vàng mà gã Sang Búa đang giữ."
Thạch khẽ bước tới bàn kính, dùng bàn tay trái lành lặn cầm tập hợp đồng lên. Anh chậm rãi lật từng trang giấy thơm phức mùi mực in đắt tiền. Từng điều khoản hiện ra trước mắt anh như những sợi xích vô hình: *Vy phải từ bỏ hoàn toàn việc sử dụng nhạc cụ tre nứa mộc mạc; Vy phải chấp nhận đeo hệ thống tai nghe kiểm âm đặc biệt do J-Storm thiết kế trong suốt quá trình biểu diễn; mọi bản quyền giọng hát và tần số sinh học của Vy thuộc quyền sở hữu vĩnh viễn của Aether-Global...*
Đây không phải là một hợp đồng âm nhạc. Đây là một bản án tử hình thần kinh dành cho đứa em gái nuôi của anh. Chúng muốn giam cầm thanh đới ngũ âm thức tỉnh của Vy, dùng công nghệ sóng điện tử của J-Storm để vắt kiệt năng lượng sinh học của cô bé cho đến khi thùy thái dương của cô hoàn toàn bị hủy hoại giống như người mẹ quá cố Nguyễn Thị Nhã năm xưa.
"Thế nào? Điều khoản quá hời đúng không?" Lâm Thế Hùng nhấp một ngụm rượu, ánh mắt gã hiện rõ sự thèm khát tột cùng đối với món hời sinh học mang tên Hạ Vy.
Sơn Thạch khẽ ngẩng đầu lên. Khóe môi anh chợt nở một nụ cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự khinh bỉ tột độ dành cho gã trùm tư bản giải trí trước mặt.
"Lâm Thế Hùng, ông nghĩ tôi là kẻ ngu ngốc sao?" Giọng Thạch trầm xuống, vang vọng trong căn phòng kính. "Ông muốn mua đứt giọng hát của Vy không phải để lăng-xê nó. Ông sợ hãi. J-Storm sợ hãi. Tập đoàn Aether của các người sợ hãi dải tần số ngũ âm mộc mạc của Phù Sa sẽ bóc trần sự thật bẩn thỉu mà các người đang giấu kín."
Gương mặt Lâm Thế Hùng lập tức cứng đờ. Ly rượu trên tay gã khẽ rung nhẹ.
"Sự thật gì? Cậu đang nói nhảm cái gì thế hả?" Hùng gầm gừ, ánh mắt gã loé lên tia sát khí.
"Sự thật rằng các người đã cố tình pha trộn tần số sóng não gây nghiện mười bốn Hertz vào các bản nhạc hit của tập đoàn để kiểm soát hành vi và biến giới trẻ thành những con rối tiêu dùng vô tri!" Thạch dứt khoát vạch trần tội ác của Aether. "Năm xưa tại Seoul, Richard Vance đã gài bẫy định kiến chủng tộc để trục xuất tôi khi tôi cố tình tố cáo công nghệ độc hại này với truyền thông quốc tế. Giờ đây, các người lại muốn dùng cái bẫy tương tự để xích cổ em gái tôi sao?"
Căn phòng VIP 502 bỗng chốc rơi vào một bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng gió bão rít mạnh ngoài lớp kính cường lực, như muốn đập tan sự giả tạo sang trọng của khách sạn Rex.
Gương mặt Lâm Thế Hùng từ đỏ gay chuyển sang xám ngoét vì giận dữ và kinh hãi. Gã không ngờ Sơn Thạch lại biết rõ chân tướng vụ việc đến thế. Sự tồn tại của Phù Sa và giọng hát của Vy quả thực là một mối đe dọa sinh tử đối với chiến dịch độc quyền văn hóa của tập đoàn tại Đông Nam Á.
"Sơn Thạch... cậu biết quá nhiều rồi đấy," Hùng rít qua kẽ răng, giọng nói lạnh lẽo như băng giá. Gã chỉ tay vào tập hợp đồng. "Ký vào đó đi. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh. Nghĩ đến thằng bạn Khắc Huy tàn phế của cậu và đứa em gái đang nằm thoi thóp ở Chùa Lá đi."
Sơn Thạch nhìn thẳng vào mắt Hùng. Anh chậm rãi cầm tập hợp đồng lên, không hề có một chút do dự hay sợ hãi. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Hùng, Thạch thản nhiên thả tập giấy bọc da đen vào chiếc cốc pha lê chứa đầy nước lọc đặt trên bàn kính. Tập tài liệu nặng nề chìm xuống, nước lọc tràn ra ngoài, làm nhòe nhoẹt toàn bộ những dòng chữ ký độc quyền vô đạo đức.
"Tôi từ chối," Thạch lạnh lùng buông hai từ.
"Mày dám...!" Lâm Thế Hùng đập mạnh tay xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm chói tai vang lên. Gã điên cuồng gào lên với gã vệ sĩ đứng sau: "Hắc Hổ! Dạy cho thằng rác rưởi này một bài học! Ký bằng tay trái không được thì bẻ tay phải của nó! Ép nó phải điểm chỉ cho tao!"
Hắc Hổ lập tức hành động. Gã khổng lồ cao gần hai mét bước lên một bước, tốc độ di chuyển nhanh đến kinh ngạc so với thân hình hộ pháp của gã. Thạch biết mình không thể đối đầu vật lý với một võ sĩ MMA chuyên nghiệp, anh cố gắng lùi lại, tay phải đưa lên định rút chiếc sáo trúc biến tần giấu trong túi áo khoác để tự vệ.
Nhưng chênh lệch thể hình và thể lực quá lớn. Trước khi Thạch kịp chạm vào sáo, Hắc Hổ đã áp sát. Gã dùng một bàn tay hộ pháp bóp chặt lấy bả vai trái đang bầm tím của Thạch. Cơn đau nhức nhối từ vết thương cũ bộc phát dữ dội khiến toàn thân Thạch run bắn lên, mất đi sức kháng cự tạm thời. Chỉ trong một tích tắc, Hắc Hổ đã luồn ra sau lưng Thạch, dùng đòn khóa siết chặt hai cánh tay anh ra sau, ép chặt cơ thể gầy guộc của anh xuống nền sàn gỗ đánh bóng loáng của phòng VIP.
*Rầm!* Gương mặt Thạch đập mạnh xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Bụi bặm và mùi sáp đánh bóng xộc thẳng vào mũi anh. Anh cố gắng dùng lực vai đau đớn để thoát khỏi khóa siết của Hổ, nhưng gã vệ sĩ khổng lồ giống như một tảng đá tảng ngàn cân đè chặt lên lưng anh, khóa cứng mọi khớp xương.
Lâm Thế Hùng bước tới, đứng từ trên cao nhìn xuống Thạch với ánh mắt hả hê tột cùng. Gã dùng mũi giày da bóng lộn di nhẹ lên má Thạch, giọng cười thô bỉ: "Sơn Thạch ơi Sơn Thạch, mày tưởng mày vẫn là siêu sao thần tượng sao? Ở cái Sài Gòn này, mày chỉ là một con chó rách nát không hơn không kém. Ký hợp đồng, hoặc là tao sẽ cho người đốt sạch cái xưởng gỗ của bạn mày ngay đêm nay!"
"Đốt... đốt đi..." Thạch nghiến chặt răng, giọng nói khàn đặc phát ra từ khuôn mặt bị ép chặt sát sàn gỗ. "Dù ông có giết tôi... Phù Sa cũng không bao giờ... bán linh hồn cho các người!"
Hùng điên tiết quát lớn: "Hắc Hổ! Bẻ ngón tay trỏ trái của nó cho tao! Để xem nó còn dùng cái tay đó để gảy đàn, gõ nhịp được nữa không!"
Hắc Hổ không hề do dự. Gã dùng bàn tay đeo găng lót lá thép thô bạo kéo bàn tay trái của Thạch ra sau. Gã dùng hai ngón tay bóp chặt lấy khớp ngón tay trỏ trái của anh – ngón tay quyết định lực bấm dây đàn tranh và giữ nhịp phách của người nghệ sĩ.
Thạch trợn trừng mắt. Anh biết Hùng muốn hủy hoại khả năng chơi nhạc cụ của anh vĩnh viễn để triệt hạ Phù Sa từ gốc rễ. Anh cố gắng co cụm các ngón tay lại nhưng lực bóp của Hổ mạnh như một chiếc kìm cộng lực bằng sắt.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã, khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng.
Toàn bộ không gian xung quanh Sơn Thạch như sụp đổ hoàn toàn. Một cơn đau nhức nhối, buốt tận tâm can từ ngón tay trỏ trái chạy dọc lên đại não, khiến tầm nhìn của anh lập tức hóa thành một màu trắng xóa nghẹt thở. Cơn đau khủng khiếp như muốn xé toạc từng thớ thịt, từng dây thần kinh chẩm sau gáy. Tai phải còn lại của anh rít lên một tiếng dài chói tai, nhịp tim đập dồn dập hỗn loạn.
Nhưng Sơn Thạch không rên rỉ. Anh không van xin.
Anh cắn chặt môi dưới đến mức máu tươi rỉ ra, nhuốm đỏ cả hàm răng sún và khóe miệng. Anh dùng toàn bộ ý chí sắt đá còn lại để nuốt ngược tiếng thét đau đớn vào trong lồng ngực. Đôi mắt u sầu của anh trợn ngược lên, nhìn chằm chằm vào Lâm Thế Hùng với một sự kiên định điên cuồng, lạnh lẽo đến mức khiến gã trùm tư bản phải vô thức lùi lại một bước vì hoảng sợ.
Sự im lặng chịu đựng của Thạch giống như một sự sỉ nhục nặng nề hắt thẳng vào mặt Lâm Thế Hùng. Gã không thể bẻ gãy được ý chí của kẻ phản loạn văn hóa này bằng bạo lực.
"Mẹ kiếp! Thằng điên này!" Hùng lắp bắp, gương mặt phì nhiêu co giật dữ dội vì giận dữ pha lẫn sợ hãi. Gã xua tay với Hắc Hổ: "Quăng nó ra ngoài! Đừng để máu bẩn của nó làm bẩn thảm của tao! Bảo gã Sang Búa chuẩn bị xăng... tao không muốn nhìn thấy cái xưởng mộc của tụi nó tồn tại đến ngày mai!"
Hắc Hổ buông khóa siết, thô bạo nhấc bổng thân hình kiệt quệ của Thạch lên và quăng mạnh ra ngoài hành lang. Cánh cửa gỗ sồi dày cộp của phòng VIP 502 đóng sập lại, cắt đứt ánh sáng vàng rực rỡ của căn phòng thượng lưu.
Sơn Thạch nằm gục trên tấm thảm đỏ nhung của hành lang khách sạn. Bàn tay trái của anh run rẩy dữ dội, ngón tay trỏ trái đã hoàn toàn biến dạng, sưng vù và rỉ máu tươi qua kẽ móng tay. Cơn đau thể xác tột cùng khiến anh không thể đứng vững, anh phải dùng tay phải ôm chặt lấy bàn tay tàn phế, lê lết từng bước một về phía thang máy.
Khi Thạch bước ra khỏi sảnh khách sạn Rex, cơn mưa bão Sài Gòn vẫn gào thét điên cuồng như muốn nhấn chìm cả thành phố. Nước mưa lạnh buốt dội thẳng xuống mái tóc rũ rượi, hòa quyện với dòng máu tươi chảy dọc từ ngón tay tàn phế xuống nền xi măng ướt lạnh.
Thạch ôm lấy bàn tay rớm máu, lê từng bước chân lảo đảo dưới cơn mưa tầm tã dọc theo con đường Lê Lợi tối tăm. Tai trái anh vẫn im lặng hoàn toàn, tai phải rỉ máu nhẹ vo vo liên tục, ngón tay trỏ trái đã vĩnh viễn bị hủy hoại, ngăn cản anh chơi các nhạc cụ dây từ nay về sau. Nhưng giữa màn mưa bão trắng xóa, đôi mắt của Sơn Thạch lại bùng cháy lên một ngọn lửa căm phẫn quyết tuyệt tột cùng.
Anh ngước mắt nhìn lên những tòa tháp chọc trời lạnh lẽo của tập đoàn Aether, khẽ mỉm cười trong đau đớn. Cái giá của sự từ chối tối nay là xương máu của chính anh, nhưng nó cũng chính là lời tuyên chiến sinh tử của tiếng vọng từ bùn đất gửi đến đế chế bẩn thỉu của chúng. Cuộc chiến này... đã không còn đường lui.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!