Làn Sóng Ngầm Trỗi Dậy
Cơn mưa rạng đông ngày thứ năm vẫn xối xả trút xuống mái tôn rỉ sét của xưởng mộc Lê Khắc Huy, mang theo cái lạnh ẩm ướt và thứ mùi tanh nồng đặc trưng của bùn đất ven kênh Nhiêu Lộc. Trong gian phòng thu dã chiến chật hẹp quây bằng những vỉ trứng gà cách âm rẻ tiền, Sơn Thạch đứng lặng lẽ, hai tay ôm chặt lấy thân thể mảnh mai, lạnh ngắt của Hạ Vy. Cô bé mười sáu tuổi đã hoàn toàn lịm đi sau nốt ngân trầm cực hạn của ca khúc 'Tiếng Vọng Đất Mẹ'. Trên cổ tay gầy guộc của cô, dải lụa đỏ cũ kỹ của người mẹ quá cố vẫn được quấn chặt như một sợi dây neo giữ linh hồn mong manh trước cơn phản phệ tàn nhẫn của sóng âm.
Bên tai trái của Thạch, những tiếng vo vo u uất vẫn rít lên liên tục, kéo theo một khoảng im lặng điếc đặc đáng sợ. Di chứng từ đêm nghe cuộn băng cối cổ của cha đang dần vắt kiệt thính lực của anh. Thạch khẽ cắn môi, nén cơn đau nhức nhối đang chạy dọc từ bả vai trái bầm tím xuống cánh tay, anh bế thốc Vy lên, nhìn về phía Phan Anh Thu và Nghĩa Mập.
"Đưa con bé trở lại phòng y tế Chùa Lá ngay. Nghĩa, bảo quản cuộn băng master bằng mọi giá. Đó là sinh mạng của Phù Sa."
Nghĩa Mập gật đầu lia lịa, gã cẩn thận tháo cuộn băng cối analog ra khỏi chiếc mixer Yamaha 8 kênh cũ kỹ, ôm chặt vào lồng ngực như ôm một báu vật vô giá. Phan Anh Thu nhanh chóng che ô, mở đường cho Thạch bế Vy băng qua những con hẻm lầy lội, ngập nước của quận 3 để trở về phòng y tế từ thiện của bác sĩ Nguyễn Minh Trí tại Chùa Lá.
Dưới ánh đèn dầu tù mù của phòng y tế, bác sĩ Trí nhanh chóng thực hiện châm cứu chui cho Vy. Những cây kim bạc mảnh như sợi tóc khẽ cắm vào các huyệt đạo quanh vùng cổ và thái dương của cô bé, giải tỏa bớt sự co thắt của các mạch máu chẩm. Nhìn gương mặt nhợt nhạt không còn giọt máu của em gái nuôi dần bình ổn trở lại, Thạch khẽ thở phào, nhưng nỗi dằn vặt trong lòng anh vẫn không hề nguôi ngoai. Anh biết, mỗi nốt nhạc ngũ âm mà Vy cất lên để cứu rỗi Phù Sa cũng chính là một bước đẩy cô bé đến gần hơn với bi kịch điên loạn di truyền của người mẹ quá cố.
"Thạch, bản demo này không thể để mốc trong bóng tối được." Phan Anh Thu bước vào phòng bệnh, giọng cô khẽ khàng nhưng kiên định sau cặp kính cận bám đầy nước mưa. "Lâm Thế Hùng đã phong tỏa mọi ngả đường biểu diễn chính thống của chúng ta tại Sài Gòn. Nếu muốn sống sót, chúng ta phải dùng truyền thông du kích. Phải đưa 'Tiếng Vọng Đất Mẹ' lên không gian mạng."
Đứng cạnh Thu là Bé Thảo (Nguyễn Thu Thảo), cô sinh viên ngành đồ họa với cặp kính tròn và mái tóc ngố cá tính. Thảo ôm chiếc máy tính xách tay cũ kỹ dán đầy sticker, mắt sáng lên đầy nhiệt huyết: "Anh Thạch, em đã thiết kế xong logo cho nhóm. Đó là hình một bông lúa phù sa đơn sơ nhưng uốn cong kiêu hãnh, tượng trưng cho tiếng vọng từ bùn đất của chúng ta. Em cũng đã lập trang Fanpage 'Bông Lúa Phù Sa' trên mạng xã hội. Chỉ cần anh đồng ý, em và Hoàng Còi sẽ ghép những thước phim mộc mạc quay cảnh nhóm luyện tập dưới mưa vào bản demo này để đăng tải."
Sơn Thạch lặng im nhìn phím đàn tranh Thiên Tằm đang dựng ở góc tường, rồi nhìn sang dải lụa đỏ trên cổ tay Vy. Anh biết đây là một canh bạc mạo hiểm, nhưng Phù Sa không còn đường lui. Hạn nợ một trăm triệu đồng thế chấp đất xưởng mộc của Khắc Huy đang lơ lửng trên đầu họ như một lưỡi gươm.
"Làm đi Thảo. Nhưng hãy nhớ, giữ tuyệt đối bí mật về địa chỉ IP của phòng thu và vị trí của Vy."
Chỉ trong vòng vài giờ sau khi bản demo 'Tiếng Vọng Đất Mẹ' được đăng tải, một làn sóng ngầm lặng lẽ nhưng mãnh liệt đã bắt đầu trỗi dậy giữa lòng Sài Gòn hoa lệ. Thứ âm thanh mộc mạc, u uẩn phát ra từ dây tơ tằm Bảo Lộc của đàn tranh Thiên Tằm, hòa quyện cùng tiếng sáo trúc biến tần của Thạch và giọng hát ngũ âm thức tỉnh của Vy có một sức mạnh cảm hóa kỳ lạ. Nó không giống như những bản nhạc điện tử sáo rỗng, chói tai của dòng nhạc công nghiệp hiện đại. Nó len lỏi vào những căn phòng trọ chật hẹp của sinh viên nghèo, những góc phố đi bộ của những người lao động chân tay, rỉ tai nhau qua những chiếc tai nghe cũ kỹ.
"Mày nghe thử cái này đi... Nhạc gì mà nghe xong tao muốn khóc, cảm thấy lòng bình yên lạ kỳ..."
"Nghe nói đây là nhạc cụ tre nứa tự chế của một nhóm nhạc đường phố tên Phù Sa..."
Lượt chia sẻ và tương tác trên trang Fanpage 'Bông Lúa Phù Sa' tăng lên theo cấp số nhân. Từ vài trăm lượt nghe ban đầu, bản demo nhanh chóng đạt mốc mười ngàn, rồi hai mươi ngàn lượt tương tác tự phát chỉ sau một ngày. Niềm vui ngắn ngủi len lỏi vào căn phòng y tế Chùa Lá dột nát, thắp lên tia hy vọng mong manh cho những người nghệ sĩ nghèo khổ.
Tuy nhiên, sự thành công tự phát này ngay lập tức lọt vào tầm mắt của thế lực độc quyền tối cao.
Tại tòa nhà văn phòng Aether-Global lộng lẫy và lạnh lẽo ở trung tâm Quận 1, Lâm Thế Hùng ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da sang trọng. Gương mặt phì nhiêu giả tạo của gã đàn ông bốn mươi tuổi co rút lại khi gã đeo tai nghe, lắng nghe dải tần số mộc mạc của 'Tiếng Vọng Đất Mẹ'. Ngón tay trỏ của gã khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn kính, khiến chiếc nhẫn vàng nạm kim cương đen lóe lên những tia sáng âm u.
Hùng ném chiếc tai nghe xuống bàn, giọng hách dịch vang lên trong không gian phòng làm việc rộng lớn: "Quá nguy hiểm. J-Storm nói đúng, dải tần số ngũ âm tự nhiên này có khả năng bẻ gãy và triệt tiêu hoàn toàn sóng não gây nghiện mười bốn Hertz mà chúng ta đang pha trộn vào các bản nhạc hit để kiểm soát giới trẻ. Nếu để bản demo này tiếp tục lan truyền, giới trẻ sẽ thức tỉnh, và đế chế nhạc số của Aether tại Việt Nam sẽ sụp đổ."
Trợ lý Trịnh Quốc Bảo rón rí bước vào, cúi đầu nịnh bợ: "Thưa sếp, tôi đã điều tra xong. Nhóm Phù Sa này thực chất chỉ là một đám nghệ sĩ rách nát đang lẩn trốn tại xưởng mộc ven kênh Nhiêu Lộc của thằng Lê Khắc Huy. Tôi đã thuê BlackHat-99 thực hiện cuộc tấn công mạng để xóa sạch dấu vết của chúng trên internet."
Hùng nhếch mép cười tàn nhẫn: "Bảo BlackHat-99 đánh sập cái fanpage rác rưởi đó ngay lập tức. Và tìm cho ra file master gốc của bản demo để xóa sổ hoàn toàn. Không được để một tàn dư nào của âm nhạc bản địa tồn tại."
Tại phòng thu dã chiến sau xưởng mộc Nhiêu Lộc, bầu không khí bỗng chốc trở nên nghẹt thở. Bé Thảo hét lên một tiếng thất thanh, mười ngón tay gõ liên tục lên bàn phím laptop: "Anh Thạch! Chị Thu! Trang Fanpage 'Bông Lúa Phù Sa' đang bị tấn công từ chối dịch vụ DDoS cực mạnh! Lượt truy cập ảo tăng lên hàng triệu trong vòng một giây, máy chủ dự phòng của em đang bị quá tải và sập hoàn toàn rồi!"
"Bình tĩnh, Thảo! Cố gắng dựng tường lửa phần mềm lên!" Phan Anh Thu lao đến cạnh Thảo, gương mặt sắc sảo hiện rõ sự căng thẳng.
"Không kịp nữa rồi chị Thu ơi!" Thảo bật khóc, nước mắt giàn giụa sau cặp kính tròn. "Kẻ tấn công không phải là hacker thông thường. Hắn sử dụng hệ thống botnet khổng lồ của tập đoàn để đè bẹp hệ thống bảo mật thô sơ của em. Hắn... hắn đang dò ngược theo địa chỉ IP tĩnh của phòng thu để thâm nhập vào máy tính của anh Nghĩa!"
Nghĩa Mập hoảng hốt nhìn màn hình chiếc máy tính cũ nát của mình. Con trỏ chuột trên màn hình bỗng nhiên tự động di chuyển một cách ma quái, cố gắng mở thư mục lưu trữ file master gốc của bản demo 'Tiếng Vọng Đất Mẹ'.
"Mẹ kiếp! Thằng hacker BlackHat-99 đang cố thâm nhập vào ổ cứng của tao để xóa file master!" Nghĩa Mập gào lên, gã cố gắng giật lại quyền kiểm soát chuột nhưng con trỏ vẫn di chuyển điên cuồng hướng về nút 'Delete'.
"Thảo! Có cách nào chặn kết nối từ xa không?" Sơn Thạch bước lên, ánh mắt kiêu hãnh của cựu siêu sao hiện lên sự quyết tuyệt lạnh lùng. Tai trái anh vẫn ù đặc, nhưng tai phải còn lại giúp anh nhận biết dứt khoát tính nghiêm trọng của tình hình.
"Tường lửa phần mềm bị hắn vượt qua dễ dàng rồi anh Thạch! Hắn quá mạnh, công nghệ của tập đoàn vượt trội hoàn toàn so với chúng ta!" Thảo bất lực ôm đầu.
Nhìn con trỏ chuột trên màn hình máy tính của Nghĩa Mập chỉ còn cách file master gốc vài milimet, Sơn Thạch đưa ra một quyết định dứt khoát và thô sơ tột cùng. Anh không cần đến những thuật toán phức tạp mà anh không am hiểu. Anh lao thẳng đến góc tường nơi đặt chiếc router mạng cũ kỹ, dùng bàn tay trái lành lặn giật phăng sợi cáp mạng vật lý ra khỏi ổ cắm, đồng thời đạp mạnh ngắt nguồn điện thô sơ của cả hệ thống máy tính.
Màn hình máy tính của Nghĩa Mập lập tức tối đen. Con trỏ chuột ma quái biến mất. Cả căn xưởng mộc chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn rỉ sét.
Nghĩa Mập thở phào nhẹ nhõm, gã đổ gục xuống ghế, mồ hôi lạnh vã ra như tắm: "Bảo toàn được file master gốc rồi... Hành động ngắt kết nối vật lý của mày nhanh lắm Thạch. Nhưng... trang Fanpage 'Bông Lúa Phù Sa' của chúng ta đã bị tê liệt hoàn toàn. Kênh truyền thông trực tuyến duy nhất kết nối với khán giả đã bị phong tỏa vĩnh viễn."
Phan Anh Thu siết chặt nắm tay, ánh mắt cô đầy phẫn nộ: "Aether-Global... chúng sẵn sàng dùng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để bóp nghẹt một nhóm nhạc đường phố nghèo khổ."
Giữa lúc cả nhóm đang chìm vào sự mệt mỏi và lo âu, một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên từ phía cửa tôn rỉ sét của xưởng mộc. Cả nhóm giật mình cảnh giác. Hoài Nam lầm lì bước ra, hé cửa. Một gã xe ôm lạ mặt đứng dưới mưa, giao vào tay Nam một phong bì mạ vàng sang trọng rồi nhanh chóng phóng xe biến mất vào màn đêm ẩm ướt.
Nam quay trở lại, trao phong bì cho Sơn Thạch. Thạch dùng bàn tay trái khẽ xé mở phong bì. Bên trong là một lá thư mời mạ vàng được in logo lộng lẫy của tập đoàn Aether-Global, đích danh mời Sơn Thạch đến gặp Lâm Thế Hùng tại phòng VIP 502 khách sạn Rex vào tối mai.
Phía sau lá thư mời sang trọng là dòng chữ viết tay đầy đe dọa của Trịnh Quốc Bảo:
*"Nếu anh Thạch từ chối cuộc gặp gỡ này, bà Lê Thị Liễu sẽ lập tức tiến hành niêm phong và siết nợ đất xưởng mộc của Lê Khắc Huy ngay vào sáng ngày kia. Hãy cân nhắc kỹ về tương lai của những người bạn của anh."*
Sơn Thạch đứng lặng dưới mưa dột từ mái tôn, siết chặt lá thư rách góc trong lòng bàn tay trái. Bả vai trái bầm tím co rút đau nhức nhối, tai trái điếc đặc vo vo liên tục phát ra những âm thanh u uất, anh ngước mắt nhìn qua khe cửa tôn hẹp về phía những tòa nhà chọc trời của quận 1 đang hắt ánh sáng lạnh lẽo, tàn nhẫn vào màn đêm Sài Gòn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!