Nhạc nềnMemories6

Bản Demo Trắng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rạng đông trút xuống dòng kênh Nhiêu Lộc thứ mùi tanh nồng của bùn đất và rác thải ứ đọng. Tiếng nước mưa gõ lộp bộp lên mái tôn rỉ sét của xưởng mộc Lê Khắc Huy không hề mang lại cảm giác dễ chịu, nó chỉ làm tăng thêm sự ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm lên đống đổ nát sau cuộc đập phá của băng đảng Sang Búa.


Sơn Thạch đứng ở góc xưởng, bả vai trái đau nhức nhối mỗi khi anh khẽ dịch chuyển. Tai trái của anh vẫn ù đặc, phát ra những tiếng vo vo liên tục như tiếng côn trùng bị giam hãm dưới lòng đất, di chứng từ đêm mưa nghe cuộn băng cối cổ của cha. Anh chỉ còn nghe rõ dải tần số bình thường bằng tai phải. Nhưng lúc này, Thạch không có thời gian để lo lắng cho thính giác của mình. Áp lực hoàn thành bản demo thử nghiệm ca khúc 'Tiếng Vọng Đất Mẹ' trong vòng bốn mươi tám giờ để nộp cho bà Nguyễn Mai Hoa phòng trà Tiếng Xưa đang đè nặng lên ngực anh như một tảng đá.


"Nào, đẩy cái thùng các-tông này sát vào vách tôn đi Nam!"


Tiếng của Nghĩa Mập vang lên khàn khàn giữa làn hơi nước ẩm mốc. Nghĩa – gã kỹ thuật viên tự nguyện có dáng người mập mạp, mồ hôi nhễ nhại hột hột dù trời đang lạnh – đang ngậm một cây tăm tre, tay chân thoăn thoắt quây một góc nhỏ rộng chưa đầy bốn mét vuông phía sau xưởng mộc làm phòng thu thô sơ. Gã dùng những vỉ trứng gà bằng giấy cách âm rẻ tiền xin được từ tiệm tạp hóa đầu hẻm, kết hợp với các tấm bìa các-tông dày dặn để dựng nên một kết cấu cách âm thụ động thô sơ.


"Anh Nghĩa, kéo cái mixer xích qua bên này một chút, nước mưa đang rò rỉ từ kẽ tôn kìa!" Phan Anh Thu vừa nói vừa dùng một tấm bạt nilon che chắn phía trên bàn trộn âm thanh. Gương mặt cô quản lý truyền thông không giấu nổi sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt sau cặp kính cận vẫn sắc sảo và kiên định.


Nghĩa Mập gạt vội giọt mồ hôi trên trán, cẩn thận đặt chiếc mixer Yamaha 8 kênh cũ kỹ – thứ bảo vật rỉ sét vỏ ngoài mà gã nhặt nhạnh được từ bãi phế liệu Nhật Tảo – vào vị trí khô ráo. Gã cắm sợi cáp bọc đồng chống nhiễu chuyên dụng vào chiếc micro Shure sờn cũ của Thạch, khẽ gõ nhẹ vào đầu thu:


"Alo... Một, hai, ba... Sóng analog vẫn sạch lắm Thạch ơi. Nhưng tao nói trước, cái phòng thu dã chiến này chỉ cản được bảy mươi phần trăm tạp âm từ dòng kênh đen bên ngoài thôi. Nếu có tiếng còi xe lớn quá là bản thu coi như hỏng."


"Không sao, dải âm mộc của chúng ta có độ dày tự nhiên, nó sẽ tự đè bẹp các tạp âm tần số cao." Thạch đáp, anh khẽ đỡ lấy cây đàn tranh Thiên Tằm cổ kính từ tay Vũ Hoài Nam.


Nam vừa cùng Thạch lén đưa Hạ Vy từ phòng y tế từ thiện Chùa Lá trở về xưởng mộc. Vy ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đẩu gỗ, gương mặt cô bé mười sáu tuổi nhợt nhạt thiếu máu dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn sợi đốt. Trên cổ tay mảnh khảnh của cô, dải lụa đỏ cũ kỹ của người mẹ quá cố được quấn chặt như một tín vật giữ thần trí. Đôi mắt đen lánh u sầu của cô bé nhìn chằm chằm vào những sợi dây tơ tằm Bảo Lộc óng ánh trên mặt đàn tranh, đôi môi mấp máy như đang nhẩm lại nhịp thở đan điền.


"Vy, em có chắc là hát được không? Cơn sốt của em chỉ vừa mới lui thôi." Thạch quỳ xuống trước mặt em gái nuôi, bàn tay trái của anh khẽ chạm vào viên ngọc bích phong thủy đeo trên cổ cô bé để cảm nhận nhiệt độ cơ thể cô. Nó vẫn còn hơi ấm nóng.


"Em hát được, anh hai." Vy ngước lên nhìn anh, ánh mắt bướng bỉnh và kiên quyết. "Chúng ta không thể bỏ lỡ suất diễn tại Tiếng Xưa. Em không muốn anh phải quỳ xuống xin nợ của cậu Chí nữa."


Nỗi dằn vặt khôn nguôi dâng lên trong lòng Thạch. Anh biết mình đang đẩy em gái vào một trò chơi mạo hiểm với sinh mạng, nhưng Phù Sa không còn đường lui. Anh đứng dậy, gật đầu với Vũ Hoài Nam. Nam lầm lì bước ra ngoài góc phòng thu, ôm lấy cây bass mộc tre nứa 'Hắc Long' tự chế. Thớ tre gai già sờn bóng của cây bass khổng lồ rực lên dưới ánh đèn, sẵn sàng tạo ra dải trầm dội đất bảo vệ màng nhĩ cho Vy.


"Bắt đầu thu thử dải tần nền!" Nghĩa Mập ra hiệu, gạt cần fader trên chiếc mixer cũ.


Nam gảy nhẹ sợi dây cáp đồng thô sơ của cây bass tre. Tiếng "Ùm... Ùm..." trầm đục vang lên, chạy dọc theo nền xi măng ẩm ướt, triệt tiêu hoàn toàn tiếng ù tai trái của Thạch và tạo nên một kết giới âm thanh vững chãi. Vy bước vào trong phòng thu quây bằng khay trứng, ôm lấy đàn tranh Thiên Tằm. Cô dùng móng gảy đàn đồi mồi vuốt nhẹ dọc theo dây tơ tằm Bảo Lộc, tạo ra những sóng rung u uẩn, ấm áp lan tỏa trong không gian chật hẹp.


"Tốt lắm! Vy, hát từ bụng, giải phóng hoàn toàn áp lực cổ họng nhé em." Thạch đứng sát cửa phòng thu dã chiến, tay phải cầm chiếc sáo trúc biến tần, tai phải tập trung lắng nghe từng hơi thở của em gái.


Vy nhắm mắt, hít một hơi thật sâu nén xuống cơ hoành. Cô cất tiếng hát không lời của ca khúc 'Tiếng Vọng Đất Mẹ'. Giọng hát ngũ âm của cô ngân lên, nảy hạt tròn trịa và réo rắt, xuyên qua lớp bìa các-tông thô sơ, hòa quyện với tiếng đàn tranh tơ tằm ấm áp. Nghĩa Mập nhìn vào kim đo âm lượng trên mixer, mắt gã sáng lên: "Chất âm mộc mạc quá... Không hề bị méo tiếng kỹ thuật số..."


Nhưng bi kịch luôn rình rập ở những khoảnh khắc thăng hoa nhất.


Khi bài hát bước vào phân đoạn cao trào, đòi hỏi Vy phải thực hiện một quãng ngân rung tần số cao kết hợp vuốt mạnh phím đàn tranh Thiên Tằm, giọng hát của cô đột ngột im bặt. Một tiếng "phựt" khô khốc vang lên từ thanh quản của cô bé.


Vy ngã quỵ xuống bên phím đàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, gương mặt co rút lại vì đau đớn tột cùng. Cơn co thắt dây thần kinh chẩm cấp độ 1 bộc phát tự phát do áp lực thần kinh quá tải. Nửa mặt bên trái của cô bé co giật nhẹ, cơ thể mất thăng bằng ngã nghiêng về phía thành gỗ đàn tranh.


"Vy!"


Thạch lao thẳng vào trong phòng thu dã chiến, dùng bả vai trái đau nhức của mình đỡ lấy Vy trước khi cô bé ngã đè lên cây đàn tranh cổ. Cơn co giật khiến cơ thể Vy cứng đờ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt trợn ngược vô hồn.


"Nghĩa! Giữ nguồn điện mixer, không được để sập nguồn gây tiếng hú nổ loa!" Thu hét lên, cô nhanh chóng lấy chiếc khăn ấm đắp lên trán Vy.


Nghĩa Mập nhanh tay gạt toàn bộ fader âm lượng về mức vô âm, giữ cho hệ thống không phát ra tiếng phản hồi (feedback) cực đại có thể hủy hoại màng nhĩ của cả hai anh em.


Thạch ôm chặt lấy em gái nuôi trong lòng. Anh biết rõ các loại thuốc giảm đau thông thường lúc này hoàn toàn vô dụng trước cơn co thắt thần kinh trung ương chẩm của Vy. Anh buộc phải dùng đến liệu pháp bổ trợ khẩn cấp mà bác sĩ Trí đã truyền dạy.


Thạch đặt Vy nằm nghiêng trên đùi mình. Dù bàn tay trái của anh đau nhức do bả vai bị chấn thương, anh vẫn dùng hai ngón tay cái vận lực bấm mạnh vào hai huyệt **Ế Phong** nằm ở chỗ lõm phía sau dái tai và huyệt **Thính Hội** ở phía trước bình tai của Vy.


"Vy, nghe anh gõ nhịp! Thở ra... thở đều bằng bụng..." Thạch khàn giọng nói, anh dùng tay phải cầm thanh gõ nhịp bằng tre của cha gõ liên tục "cộc... cộc... cộc..." lên mặt bàn gỗ cạnh đó để tạo dải tần định hình thần trí cho cô bé.


Vy rên rỉ đau đớn, cơ thể cô bé giật nảy lên theo mỗi nhịp bấm huyệt của Thạch. Vết bầm tím trên vai trái của Thạch co rút dữ dội, khiến anh đau đớn đến mức trán rịn đầy mồ hôi lạnh, nhưng hai ngón tay cái của anh vẫn giữ nguyên lực bấm chuẩn xác để kích thích lưu thông máu não.


Để hỗ trợ thêm, Thạch đưa chiếc sáo trúc ngũ âm biến tần lên môi, dùng hơi thở đan điền thổi ra những nốt siêu trầm có tần số 50Hz trực tiếp bên tai phải của Vy. Tiếng sáo trầm ấm, rung động nhẹ nhàng phát ra, tạo nên một dải sóng âm trị liệu tác động trực tiếp làm dịu các mạch máu chẩm đang co thắt dữ dội của cô bé.


Sau năm phút đấu tranh nghẹt thở giữa bóng tối của phòng thu thô sơ và tiếng mưa rơi tầm tã ngoài kia, cơ thể Vy dần giãn ra. Cơn co giật nửa mặt biến mất, hơi thở của cô bé bắt đầu đều đặn trở lại dưới sự dẫn dắt của tiếng phách tre gõ nhịp. Cô khẽ mở mắt, nhìn thấy gương mặt hốc hác, lo lắng tột cùng của Thạch đang nhòe đi trong nước mắt.


"Anh hai..." Vy thầm thì, giọng cô mỏng manh như sợi tơ dệt hỏng. "Em... em xin lỗi... Em làm hỏng bản thu rồi phải không?"


"Không sao, không sao hết em." Thạch nghẹn ngào, anh vuốt tóc em gái nuôi, lòng đau như cắt khi nhận ra tế bào não của cô bé vừa bị tổn thương thêm một phần do cơn phản phệ thần kinh. "Chúng ta dừng lại thôi. Anh sẽ tìm cách khác xoay tiền viện phí."


"Không!" Vy dùng bàn tay rách da đầu ngón tay do gảy đàn tranh siết chặt lấy vạt áo sờn cũ của Thạch. "Bà Hoa chỉ cho chúng ta cơ hội này thôi. Nếu không có bản demo gửi đúng hạn, Phù Sa sẽ vĩnh viễn bị Lâm Thế Hùng chôn vùi dưới đáy bùn đất. Em muốn hát... Em phải hoàn thành nốt trầm cuối cùng của mẹ..."


Ánh mắt quyết tuyệt đến điên cuồng của cô bé mười sáu tuổi khiến cả căn phòng thu dã chiến chìm vào sự im lặng đáng sợ. Phan Anh Thu quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt, còn Hoài Nam siết chặt cần đàn bass tre đến mức gân tay nổi lên cuồn cuộn.


Thạch biết anh không thể ngăn cản cô bé được nữa. Bản tính bướng bỉnh di truyền từ người mẹ ca nương quá cố Nguyễn Thị Nhã đã hoàn toàn thức tỉnh trong huyết quản của Vy.


"Được rồi." Thạch đứng dậy, đỡ Vy ngồi thẳng lại trước phím đàn tranh Thiên Tằm. Anh lau vệt máu tươi rớm ra từ đầu ngón tay cô bé, quấn lại dải lụa đỏ quanh cổ tay cô thật chặt. "Vy, nốt trầm cuối cùng, hãy dồn toàn bộ hơi thở xuống đan điền. Nam, gõ nhịp trầm 'Hắc Long' nâng đỡ màng nhĩ cho con bé!"


Nghĩa Mập lặng lẽ đeo tai nghe kiểm âm lên, đẩy nhẹ cần fader mixer analog trở lại vị trí hoạt động.


Vy nhắm mắt, ngón tay cô gảy mạnh lên dây tơ tằm Bảo Lộc. Tiếng đàn tranh Thiên Tằm vang lên một quãng u uẩn, trầm hùng tột độ. Nam nện mạnh ngón tay lên sợi dây cáp đồng của cây bass tre, tạo ra dải âm trầm uy lực dội đất nâng đỡ cho dải tần của Vy không bị loãng.


Vy cất tiếng hát nốt trầm cuối cùng của ca khúc 'Tiếng Vọng Đất Mẹ'. Đó là một dải tần số cực hạn 50Hz, thô mộc, u uẩn và mang sức mạnh cộng hưởng đất mẹ sâu sắc. Tiếng hát xuyên qua những khay trứng cách âm, vang dội dọc theo dòng kênh Nhiêu Lộc, bẻ gãy hoàn toàn tiếng mưa giông ồn ào bên ngoài.


"Nó... nó thu được rồi, Thạch ơi! Một bản demo hoàn hảo..." Tiếng Nghĩa Mập run rẩy vang lên sau tấm bạt nilon che rò rỉ nước mưa.


Nhưng ngay khi nốt trầm cuối cùng vừa dứt, Vy lịm đi hoàn toàn, cơ thể cô bé đổ gục vào lòng Sơn Thạch. Gương mặt cô nhợt nhạt như một tờ giấy trắng, hơi thở yếu ớt quyện vào tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ bỏ túi cổ điển treo ở góc xưởng mộc đổ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!