Nhạc nềnMemories6

Kẻ Đồng Hành Lặng Lẽ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rạng đông trút xuống dòng kênh Nhiêu Lộc một thứ mùi tanh nồng của bùn đất và rác thải ứ đọng. Nước kênh dâng cao, liếm sát mép nền xi măng của xưởng mộc Lê Khắc Huy, mang theo những lớp váng dầu đen ngòm trôi lềnh bềnh. Ánh sáng xám xịt của một ngày mới không mang lại chút ấm áp nào, chỉ làm hiển hiện rõ hơn đống hoang tàn sau cuộc đập phá đêm qua. Ba mươi phần trăm giá gỗ, máy cưa và những ống tre gai thử nghiệm bị đập nát, nằm ngổn ngang trộn lẫn trong đống mùn cưa sũng nước.


Sơn Thạch ngồi trên một khúc gỗ mun gãy, đôi mắt u sầu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Tai trái anh vẫn ù đặc, phát ra những tiếng vo vo liên tục như tiếng côn trùng bị giam hãm dưới lòng đất. Vết thương bầm tím ở bả vai trái do đỡ đòn búa của Sang Búa đêm qua bắt đầu co rút, đau nhức nhối mỗi khi anh khẽ dịch chuyển. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự dằn vặt đang gặm nhấm tâm trí anh. Hạ Vy vẫn đang nằm mê man tại phòng y tế từ thiện Chùa Lá dưới sự chăm sóc của bác sĩ Trí. Cơn co thắt dây thần kinh chẩm đầu tiên của cô bé là một lời cảnh báo tàn nhẫn: thời gian của họ không còn nhiều. Anh cần tiền. Rất nhiều tiền để mua thuốc giảm đau liều cao chui cho Vy, và để tái thiết lại xưởng mộc này.


Thạch áp chiếc điện thoại cũ nát vào tai phải – bên tai duy nhất còn nghe rõ dải tần số bình thường. Anh kiên nhẫn bấm số của một bầu show hội chợ miền Tây mà anh từng quen biết thời còn hoàng kim.


"Alo, anh Ba hả? Tôi Thạch đây... Đúng rồi, cựu thần tượng Sơn Thạch... Tôi đang có một dự án nhóm nhạc mộc thuần Việt, nhạc cụ tre nứa cải biên lạ lắm. Anh xem có suất diễn hội chợ nào trống cho tụi tôi tham gia kiếm chút—"


"Thôi đi Thạch ơi!" Giọng nói ở đầu dây bên kia thô bạo ngắt lời, kèm theo tiếng ồn ào của nhạc điện tử xập xình. "Cái tên Sơn Thạch của cậu giờ là thuốc độc ở cái giới này rồi. Chưa kể, phía chi nhánh Aether-Global của sếp Lâm Thế Hùng đã đánh tiếng với tất cả các bầu show lớn nhỏ ở miền Nam: ai dám nhận nhóm Phù Sa của cậu biểu diễn thì đừng hòng có được bản quyền các bài hit của gà nhà Aether nữa. Tôi còn phải nuôi vợ nuôi con, cậu tha cho tôi đi!"


"Tút... tút... tút..."


Thạch từ từ hạ điện thoại xuống. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười cay đắng. Lệnh cấm ngầm của Lâm Thế Hùng đã phong tỏa mọi ngả đường sống của họ nhanh hơn anh tưởng. Sức mạnh của một tập đoàn giải trí đa quốc gia trị giá hàng tỷ đô la là thế đấy—họ không cần dùng đến pháp lý, chỉ cần một câu nói là đủ để bóp nghẹt một nhóm nhạc độc lập nghèo khổ ngay từ trong trứng nước.


"Sao rồi? Vẫn không được hả?"


Một giọng nói khàn đặc vang lên từ phía sau. Lê Khắc Huy bước ra từ gian phòng phía trong, bả vai quấn băng trắng xóa, cánh tay phải bị bó bột cố định sát lồng ngực. Ngón tay út phải bị gãy gập và mu bàn tay dập nát khiến gương mặt vạm vỡ của gã thợ mộc trẻ co rút lại vì đau đớn hằng giờ. Nhưng đôi mắt gã vẫn quật cường, tay trái gã ôm chặt chiếc hộp gỗ đựng linh vị tổ nghề nhạc đã bị sứt góc.


"Không sao, tao tự liên hệ chỗ khác được." Thạch nói dối, anh không muốn Huy phải lo lắng thêm trong tình trạng này. Anh đứng dậy, đỡ lấy chiếc hộp gỗ từ tay Huy, đặt trang trọng lên chiếc bàn cưa máy chưa bị đập hỏng. "Vết thương của mày thế nào rồi? Bác sĩ Trí nói sao?"


"Tay phải của tao vĩnh viễn mất đi ba mươi phần trăm cảm giác lực." Huy cười khẩy, ánh mắt thoáng qua một nỗi u uất tột cùng của một nghệ nhân chế tác vừa bị phế đi đôi tay. "Nhưng tay trái tao vẫn đục được. Tèo Điếc cũng đang dọn dẹp hẻm sau. Phù Sa chưa chết được đâu, Thạch ạ."


Cái bụng của Huy đột ngột đánh trống một tiếng lớn phá vỡ bầu không khí trầm mặc. Cả hai nhìn nhau, rồi nhìn vào chiếc hũ nhựa đựng tiền lẻ đặt ở góc bàn—nó hoàn toàn trống rỗng. Trận chiến đêm qua không chỉ tàn phá xưởng mộc mà còn vắt kiệt những đồng tiền tiết kiệm cuối cùng của họ cho toa thuốc châm cứu ban đầu của Vy.


"Đi ăn cháo lòng đi. Tao đói mờ mắt rồi." Huy gượng cười, dùng tay trái vỗ vào vai Thạch.


Tại quán cháo lòng của bà Năm ở đầu hẻm nghèo, hơi khói nghi ngút bốc lên từ nồi nước dùng xương tỏa ra mùi thơm béo ngậy, tương phản hoàn toàn với không khí ẩm mốc của dòng kênh đen đối diện. Bà Năm Cháo Lòng – người phụ nữ mập mạp có gương mặt đôn hậu, miệng luôn cằn nhằn nhưng lòng đầy trắc ẩn – múc hai tô cháo đầy ắp, đặt thêm vài miếng dồi trường và gan heo tẩm bổ lên trên.


"Ăn đi hai thằng bay. Nhìn mặt đứa nào đứa nấy như bộ xương khô." Bà Năm chống nách, khàn giọng nói. "Tiền nong cứ để đó, khi nào có thì trả tao sau. Tao sống ở cái hẻm này mấy chục năm, lạ gì cái ngữ giang hồ đòi nợ thuê của thằng Sang Búa. Tụi bay giữ được cái mạng là may rồi."


"Cảm ơn bà Năm." Thạch cúi đầu, múc một thìa cháo nóng đưa vào miệng. Vị ngọt ấm áp của hạt gạo nở bung xoa dịu đi phần nào cơn cồn cào trong dạ dày anh, nhưng lòng anh vẫn nặng trĩu. Quỹ quyên góp đường phố (Hòm tiền lẻ Phù Sa) mà anh định gầy dựng vẫn chỉ là một ý tưởng nằm trên giấy vẽ kỹ thuật của Huy. Họ đang sống bằng lòng thương hại của những người nghèo khổ nhất Sài Gòn.


Khi họ vừa trở lại xưởng mộc đổ nát, một chiếc xe taxi dừng lại ở đầu hẻm. Bước xuống xe là một người phụ nữ có vẻ ngoài sắc sảo, mái tóc ngắn cá tính cắt gọn gàng ôm sát gương mặt thanh tú. Cô mặc một bộ vest công sở màu xám tro thanh lịch nhưng đã hơi sờn góc, tay xách chiếc túi da sờn và một chiếc máy tính xách tay dán đầy những logo của các tổ chức nghệ thuật độc lập. Đôi mắt cô kiên định sau cặp kính gọng đen.


Phan Anh Thu. Cựu quản lý truyền thông cấp cao của chi nhánh Aether-Global Việt Nam.


Thạch lập tức đứng chắn trước bàn cưa máy, tay phải anh khẽ chạm vào cây sáo trúc ngũ âm biến tần giắt sau hông. Đôi mắt anh nheo lại, tràn đầy sự cảnh giác. Sự xuất hiện của một người thuộc phe đối thủ tại đống đổ nát này không thể là một sự tình cờ lành tính.


"Cô đến đây làm gì?" Thạch lạnh lùng hỏi, anh khẽ xoay người để hướng tai phải còn lành lặn về phía cô. "Lâm Thế Hùng sai cô đến để xem chúng tôi đã chết hẳn chưa à?"


Phan Anh Thu dừng bước trước thềm xưởng mộc ngập nước. Cô không tỏ ra sợ hãi trước thái độ thù địch của Thạch, chỉ lặng lẽ nhìn quanh đống đổ nứa tre bị xéo nát, rồi dừng mắt lại ở bàn tay bó bột của Khắc Huy. Một thoáng phẫn nộ và xót xa lướt nhanh qua đôi mắt cô.


"Tôi đã từ chức ở Aether-Global từ sáng nay." Thu nói, giọng cô rõ ràng, rành mạch từng chữ giữa tiếng mưa rơi lách tách trên mái tôn. "Tôi không làm việc cho kẻ coi âm nhạc bản địa là rác rưởi quê mùa nữa."


"Từ chức?" Huy nghi ngờ hỏi, tay trái vẫn siết chặt chiếc đục gỗ. "Cô là cánh tay phải truyền thông của gã Hùng, lương tháng hàng ngàn đô, lại đột ngột từ bỏ để đến cái xưởng rách này sao? Cô nghĩ tụi tôi là con nít dễ lừa chắc?"


Thu không giải thích bằng lời nói suông. Cô đặt chiếc máy tính xách tay lên chiếc bàn cưa máy bám đầy bụi cưa, mở màn hình và quay về phía Thạch. Trên màn hình hiển thị một tập tài liệu nội bộ có đóng dấu mật của Aether-Global.


"Đây là kế hoạch 'Thao túng sóng não thế hệ trẻ' do gã J-Storm thiết kế dưới sự chỉ đạo của Lâm Thế Hùng." Thu gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím. "Họ cố tình pha trộn tần số sóng âm gây nghiện 14Hz vào tất cả các bản nhạc hit của nhóm Star-5 để kiểm soát hành vi tiêu dùng của giới trẻ Việt Nam. Khi tôi phát hiện ra điều này và phản đối việc bóc lột, dìm hàng các nghệ sĩ độc lập bản địa, Hùng đã dùng những lời lẽ xúc phạm chủng tộc tàn nhẫn nhất để sỉ vả tôi. Hắn nói người Việt chỉ xứng đáng làm cỗ máy tiêu thụ rác thải âm thanh của ngoại bang."


Thạch nhìn vào những biểu đồ dải tần số trên màn hình. Đôi mắt anh co thắt lại. Ký ức đau đớn thời bị trục xuất khỏi Hàn Quốc ùa về như một cơn lốc độc hại. Đúng thế, chính công nghệ thao túng sóng não này đã hủy hoại cuộc đời thần tượng của anh khi anh cố gắng vạch trần nó. Sự đồng điệu của những kẻ bị giới giải trí công nghiệp ruồng bỏ bỗng chốc tạo nên một sợi dây liên kết vô hình giữa anh và người phụ nữ xa lạ này.


"Tôi biết anh đang xây dựng nhóm nhạc Phù Sa." Thu nhìn thẳng vào mắt Thạch, ánh mắt cô rực cháy một lý tưởng nổi loạn. "Tôi đã nghe tiếng sáo của anh hắt ra từ xưởng mộc này tuần trước. Đó là tần số ngũ âm mộc mạc thuần khiết nhất có khả năng chữa lành và triệt tiêu hoàn toàn sóng não độc hại của J-Storm. Tôi muốn gia nhập Phù Sa. Tôi sẽ làm quản lý không lương cho các bạn."


"Chúng tôi không có tiền trả cát-sê, không có phòng thu, thậm chí ngày mai có thể phải ra đường ngủ." Thạch lạnh lùng thử thách cô. "Cô giúp chúng tôi thì được lợi ích gì?"


"Tôi muốn nhìn thấy đế chế bẩn thỉu của Lâm Thế Hùng sụp đổ bằng chính thanh âm bản địa của đất nước này." Thu kiên quyết đáp. "Đó là cái giá lớn nhất mà tôi muốn đòi lại."


Thạch im lặng nhìn cô suốt một phút dài. Sự im lặng ngột ngạt đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng nước kênh Nhiêu Lộc vỗ oạp oạp vào chân tường. Anh đang cân nhắc rủi ro. Sổ tay nghiên cứu của cha anh đang giấu dưới gầm giường gác trọ Bình Đông là mục tiêu săn lùng của Hùng. Nếu Thu là gián điệp hai mang, nhóm Phù Sa sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội ngóc đầu lên.


"Tôi hiểu sự hoài nghi của anh." Thu đóng máy tính lại, giọng cô dịu xuống nhưng chứa đựng một giải pháp thực tế. "Lâm Thế Hùng đã phong tỏa mọi show diễn hội chợ của các anh bằng lệnh cấm ngầm. Nhưng hắn không thể kiểm soát được các tụ điểm nghệ thuật chính thống độc lập. Tôi có mối quan hệ cũ với bà Nguyễn Mai Hoa – chủ phòng trà 'Tiếng Xưa' ở quận 3. Tôi có thể lấy cho các anh một suất biểu diễn thử nghiệm vào đêm muộn thứ Bảy tuần này. Đó là cơ hội duy nhất để Phù Sa có tiếng vang đầu tiên và có tiền mua thuốc cho Vy."


"Tiếng Xưa?" Huy thốt lên, mắt gã sáng lên. "Đó là thánh đường của giới mộ điệu Sài Gòn! Nhưng tụi tôi chỉ có Thạch thổi sáo và con Vy hát, nhạc cụ thì bị đập phá hết rồi, lấy gì biểu diễn?"


Đột nhiên, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía cửa xưởng mộc.


Một bóng người cao lớn bước vào, che khuất một phần ánh sáng xám xịt của cơn mưa ngoài kia. Gã đàn ông khoảng hai mươi lăm tuổi, lầm lì, râu quai nón tỉa gọn gàng, mặc chiếc áo khoác đen sờn rách và đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống tận mi mắt. Trên vai gã vác một vật phẩm khổng lồ được bọc kín trong lớp vải bố gai thô sơ.


Vũ Hoài Nam.


Nam không nói một lời nào. Gã bước đến giữa xưởng mộc đổ nát, đặt vật phẩm khổng lồ xuống đất, cẩn thận tháo từng lớp vải bố gai.


Hiện ra trước mắt cả nhóm là một cây guitar bass độc nhất vô nhị. Thân đàn được chế tác từ một ống tre gai khổng lồ, thớ gỗ tre già màu vàng óng bám đầy những vết xước của thời gian. Cần đàn bằng gỗ lim đen bóng, dây đàn làm bằng những sợi cáp đồng thô sơ nhưng được căng lực cực kỳ chuẩn xác. Đây là cây bass mộc tự chế mà Nam đã âm thầm đục đẽo suốt nhiều tháng qua tại khu gầm cầu chữ Y.


Nam nhìn Thạch, giọng gã trầm ấm, ngắn gọn như đá tảng: "Tôi nghe tiếng sáo của anh tuần trước ở bến Bình Đông. Tôi muốn chơi bass cho Phù Sa."


Gã thợ mộc Khắc Huy lao đến, dùng bàn tay trái còn lành lặn khẽ sờ vào hộp cộng âm bằng vỏ tre của cây đàn bass. Đôi mắt gã nghệ nhân sáng lên một sự kinh ngạc tột độ: "Cân bằng âm học mộc... Thân tre gai rỗng này có khả năng tạo ra dải âm trầm uy lực dội đất mà không cần dùng đến điện áp cao! Đây chính là cái nền móng trầm mà cha mày đã vẽ trong cuốn sổ tay, Thạch ơi!"


Nam không giải thích nhiều. Gã ngồi xuống một chiếc ghế đẩu gãy góc, ôm cây bass tre vào lòng. Ngón tay cái thô ráp, đầy vết chai của gã khẽ vuốt mạnh lên sợi dây cáp đồng thô sơ.


"Ùm... Ùm... Ùm..."


Một dải âm trầm cực thấp phát ra, vang dội vật lý qua nền xi măng ẩm ướt của xưởng mộc, làm rung nhẹ những mảnh kính vỡ trên sàn nhà và dội vào vách tôn rỉ sét. Sóng âm trầm ấm, uy lực nhưng không hề chói tai, nó bao phủ lấy không gian hoang tàn, triệt tiêu hoàn toàn tiếng ù vo vo khó chịu trong tai trái của Thạch hằng giờ liền. Đó là một thứ âm thanh của đất bùn, thô mộc, chân thật và mang một sức mạnh đề kháng công nghệ khủng khiếp.


Thạch đứng lặng đi. Anh cảm nhận được nhịp tim mình đập đồng điệu với tần số trầm của cây bass tre. Đây chính là mảnh ghép âm học hoàn hảo mà nhóm Phù Sa (Phù Sa Band) đang khuyết thiếu để bảo vệ màng nhĩ của Hạ Vy khỏi bị phản phệ khi hát nốt cao.


Anh nhìn sang Phan Anh Thu. Cô đang mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tự tin.


"Chúng ta sẽ không đi theo con đường PR chính thống của Aether." Thu bước đến cạnh Thạch, giọng cô đầy chiến lược. "Chúng ta sẽ dùng Truyền thông truyền miệng đường phố. Tôi sẽ nhờ những người lao động nghèo ở hẻm Nhiêu Lộc này, những nhóc đánh giày, những người bán nước mía rỉ tai nhau về tiếng đàn bass tre và tiếng hát chữa lành của Vy tại phòng trà Tiếng Xưa. Sự tò mò tự nhiên của đám đông sẽ đập tan mọi lệnh cấm sóng của Lâm Thế Hùng."


Sơn Thạch nhìn cây bass tre của Nam, nhìn bàn tay tàn phế của Huy, và nhìn vào ánh mắt quyết liệt của Thu. Sự hoài nghi trong lòng anh dần bị bẻ gãy bởi sự chân thành và giải pháp thực tế của những kẻ cùng khổ. Anh hiểu rằng nếu không có sự hoạch định truyền thông của Thu và tiếng bass trầm của Nam, Phù Sa sẽ mãi mãi chỉ là tiếng rên rỉ vô vọng dưới đáy bùn đất.


"Được." Thạch đưa bàn tay trái – bàn tay có ngón trỏ chưa bị gãy – ra trước mặt Thu. "Từ hôm nay, cô là quản lý của Phù Sa. Nhưng tôi có một điều kiện: bằng mọi giá phải bảo vệ sự an toàn thính giác của Vy. Nếu tôi phát hiện cô có bất kỳ hành vi nào lợi dụng con bé cho lợi ích của Aether, tôi sẽ tự tay hủy hoại cuộc đời cô."


Thu siết chặt tay Thạch, ánh mắt không hề né tránh: "Tôi cam kết bảo mật bản quyền cho nhóm bằng pháp lý độc lập của riêng tôi. Chúng ta sẽ cùng nhau đưa thanh âm bản địa này thức tỉnh thế hệ trẻ."


Bà Nguyễn Mai Hoa đứng ở hậu trường phòng trà Tiếng Xưa cổ kính tại quận 3, chiếc quạt giấy bằng gỗ trầm hương trên tay khẽ lay động, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ xua đi cái lạnh của cơn mưa giông ngoài phố. Đôi mắt sắc sảo ngoài năm mươi tuổi của bà nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng biểu diễn thử nghiệm đêm muộn thứ Bảy mà Phan Anh Thu vừa gửi qua điện thoại.


"Sơn Thạch... Phù Sa Band sao?" Bà Hoa lầm bầm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy hoài niệm. "Lâm Thế Hùng nghĩ hắn có thể dùng tiền để bịt miệng cả cái Sài Gòn này sao? Để tôi xem, tiếng tre nứa của cậu có đủ sức đánh thức cái thánh đường cũ kỹ này của tôi không."


Trong bóng tối của phòng trà vắng khách, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ bỏ túi cổ điển vang lên đều đặn, báo hiệu một vòng xoáy bi tráng mới của nghệ thuật và xương máu chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!