Nhạc nềnMemories6

Tơ Đồng Và Tre Gai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rạt trút xuống dòng kênh Nhiêu Lộc, cuốn theo lớp váng dầu đen ngòm và rác rưởi trôi dạt về phía hạ lưu. Sài Gòn nửa đêm không ngủ, chỉ có tiếng nước cống rống lên dưới những miệng hố ga nghẹt cứng và tiếng còi xe máy xa xăm hắt lại từ phía lộ lớn.


Sơn Thạch lầm lũi bước đi trong màn mưa, chiếc áo khoác kaki sờn cũ sũng nước dán chặt vào khuôn ngực gầy guộc. Tai trái anh vẫn ù đặc, một dải âm thanh u uất rên rỉ như tiếng gió rít qua kẽ nứt của ngôi mộ cổ hằng đêm vẫn chưa chịu buông tha màng nhĩ. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu. Cơn sốt của Hạ Vy tại phòng y tế Chùa Lá tạm thời đã lui, nhưng lời cảnh báo của bác sĩ Trí về thùy thái dương nhạy cảm gấp năm lần người thường của cô bé vẫn lơ lửng như một bản án tử hình bằng âm học. Anh thọc tay vào túi áo, siết chặt cuốn sổ tay nát góc của cha và cây sáo trúc ngũ âm biến tần – thứ vũ khí duy nhất anh mang theo từ căn gác trọ bến Bình Đông.


Anh rẽ vào con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo rộng chưa đầy một mét rưỡi ven kênh quận 3. Mùi bùn đất ngập nước quyện với mùi dầu bóng sực nức hắt ra từ khe cửa tôn rỉ sét của xưởng mộc Lê Khắc Huy. Đây là tổng hành dinh thô sơ của Phù Sa, nơi duy nhất Thạch có thể tìm kiếm một tia hy vọng.


Thạch đẩy nhẹ cánh cửa tôn kêu kẹt kẹt. Luồng ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng giữa xưởng hắt ra, cắt đôi màn mưa tối tăm.


Bên trong, Lê Khắc Huy đang đứng khom lưng bên chiếc bàn cưa máy cũ kỹ. Gương mặt thanh niên hai mươi tám tuổi sạm đen vì nắng gió, bám đầy bụi cưa mịn như phấn. Đôi bàn tay vạm vỡ, chằng chịt những vết sẹo do dao đục và keo dán của anh đang tỉ mỉ gọt giũa một ống tre gai già. Thấy Thạch bước vào, Huy không ngẩng đầu, chỉ dùng mu bàn tay quệt mồ hôi trên trán, giọng khàn khàn:


"Tao nghe nói con Vy ngất xỉu ở bến Bình Đông hốt hoảng lắm. Nó sao rồi?"


Thạch đóng cửa tôn, ngăn làn gió lạnh mang theo hơi nước sông tràn vào: "Bác sĩ Trí châm cứu cho nó rồi. Sốt đã lui, nhưng đầu vẫn đau dữ dội. Trí nói... não bộ của nó không chịu nổi lực rung phản phệ khi hát ngũ âm thực cảnh nữa."


Huy dừng tay đục. Anh ngước mắt nhìn Thạch, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng nhiều đêm hằn lên vẻ lo âu tột cùng: "Nghĩa là sao? Con bé không hát được nữa à? Vậy còn Phù Sa? Còn cái bàn thờ tổ nghề của cha mày..."


"Vẫn hát được." Thạch bước đến, lôi cuốn sổ tay của ông Trần Hữu Bằng đặt lên chiếc bàn gỗ bám đầy mùn cưa. Anh lật đến trang vẽ một nhạc cụ khổng lồ gồm chín ống tre xếp theo hình sóng nước. "Nhưng chúng ta phải chế tạo bộ này. Cha tao gọi nó là 'Cửu Long Thần Âm'. Chỉ có dải tần cộng hưởng mộc từ chín ống tre già này mới có thể bao phủ và phân tán bớt áp lực âm học dội ngược vào não bộ của Vy khi nó hát nốt trầm. Không có nó, Vy sẽ vỡ mạch máu não mà chết."


Huy cúi xuống nhìn bản vẽ, những ngón tay chai sạn của anh khẽ run lên khi chạm vào những nét mực chữ Nôm đã nhòe đi vì ẩm mốc. Là một nghệ nhân mộc tài hoa, anh lập tức hiểu được nguyên lý vật lý của bộ nhạc cụ này.


"Cân bằng âm học mộc..." Huy lầm bầm, mắt sáng lên kỳ lạ. "Đục đẽo và sấy khô tre đạt đến độ sai số dưới 0.1 milimét để hộp cộng âm tự phát ra âm lượng lớn mà không cần dùng đến dòng điện cao áp. Cha mày là một thiên tài, Thạch ạ. Nhưng mày có biết để tìm được loại tre mỡ Bình Dương đủ mười năm tuổi, hay tre nước Cần Giờ chịu ẩm để làm bộ này khó thế nào không? Chưa kể... tiền đâu?"


"Tao sẽ lo tiền." Thạch nói, giọng lạnh lùng nhưng kiên quyết. "Chúng ta phải bắt đầu thử nghiệm ngay lập tức. Huy, giúp tao."


Huy im lặng nhìn bạn thân, rồi nhìn xuống bàn tay đầy vết chai của mình. Anh thở dài, nhặt một ống tre thử nghiệm dài khoảng nửa mét lên: "Tao đã sấy chui được vài ống tre gai ở hẻm sau. Tao thử đục lỗ biến tần theo tỷ lệ của cha mày xem sao."


Huy đặt ống tre lên ê-tô, cầm chiếc đục bằng thép đen gia truyền, bắt đầu đục đẽo. Từng nhát búa gõ xuống phách gỗ vang lên những tiếng "cộc, cộc" khô khốc nhưng đều đặn. Sự tỉ mỉ của Huy đạt đến độ cực hạn, anh dùng tai áp sát vào thân tre, lắng nghe tiếng rung của thớ gỗ để điều chỉnh độ sâu của lưỡi đục. Đó là đỉnh cao của kỹ nghệ mộc mạc mà không một máy móc công nghiệp nào của Aether-Global có thể thay thế.


Nhưng khoảng lặng nghệ thuật ấy không kéo dài được lâu.


"Rầm!"


Cánh cửa tôn rỉ sét của xưởng mộc bị một lực đạp cực mạnh từ bên ngoài thúc vào, chốt cửa bằng sắt gãy đôi, bắn văng xuống nền xi măng. Làn gió mưa lạnh buốt ập vào xưởng, dập tắt bớt ánh sáng yếu ớt của bóng đèn sợi đốt.


Một toán người bước vào, che kín lối ra vào chật hẹp. Dẫn đầu là gã đàn ông trung niên, dáng người thấp đậm, mặc chiếc áo khoác da phanh ngực lộ ra hình xăm rồng phượng uốn lượn chằng chịt trên làn da ngăm đen. Gương mặt gã có một vết sẹo dài chạy từ dưới mắt trái xuống tận mang tai, hàm răng sún lộ ra nụ cười đầy thú tính. Trên tay gã lăm lăm chiếc búa đục đá bằng thép đặc nặng năm ký, cán búa quấn dây da sờn bóng.


Sang Búa. Kẻ cầm đầu băng đảng bảo kê hẻm Nhiêu Lộc.


Phía sau gã, bốn tên đàn em cầm gậy sắt và xà beng đứng dàn hàng ngang, ánh mắt hung hãn nhìn chằm chằm vào hai anh em Thạch.


"Thằng Huy mộc!" Sang Búa lên tiếng, giọng khàn khàn đặc trưng của kẻ nghiện thuốc lào lâu năm. Gã dùng đầu búa sắt gõ nhẹ lên cánh cửa tôn rách nát, tạo ra những tiếng "boong, boong" chói tai. "Mảnh đất này đã có lệnh siết nợ từ bà Lê Thị Liễu. Bà Liễu đã bán đứt khoản nợ một trăm triệu của thằng cậu Chí cho bên tao rồi. Hôm nay là hạn cuối, hoặc tụi mày nôn tiền ra, hoặc biến khỏi cái đống củi khô này cho tao bàn giao đất."


Huy đứng bật dậy, tay vẫn siết chặt chiếc đục thép, lồng ngực vạm vỡ phập phồng vì phẫn nộ: "Bà Liễu hẹn tao cuối tuần sau mới hết hạn thế chấp! Sao tụi mày dám dẫn người tới đây đập phá?"


"Luật ở cái hẻm này là tao!" Sang Búa khạc nhổ một bãi nước bọt xuống đống mùn cưa dưới chân, mắt gã đảo qua những ống tre thử nghiệm xếp trên giá gỗ. "Bà Liễu nói tụi mày đang chứa chấp một lũ tà đạo dùng nhạc cụ tre nứa để tẩy não người dân. Giám đốc Lâm Thế Hùng của tập đoàn Aether đã đánh tiếng rồi, cái xưởng này không được phép tồn tại ở quận 3 nữa. Đập hết cho tao!"


Theo tiếng thét của Sang Búa, bốn tên đàn em lập tức lao vào. Một tên dùng xà beng quật mạnh vào giá gỗ, tiếng tre nứt vỡ "rắc, rắc" vang lên đau đớn. Những ống tre thử nghiệm mà Huy đã mất hàng tháng trời sấy muối khử nước bay tứ tung, bị xéo nát dưới những chiếc ủng bẩn thỉu.


"Dừng tay lại! Lũ khốn nạn!"


Huy gào lên, mắt đỏ ngầu. Anh không màng đến sự chênh lệch số lượng, lao vào ôm lấy một tên đang định đập phá bàn thờ tổ nghề nhạc đặt ở góc xưởng. Huy dùng sức mạnh cơ bắp của một thợ mộc vạm vỡ, đẩy ngã tên đó xuống sàn. Nhưng ngay lập tức, hai tên khác lao đến từ phía sau, dùng gậy sắt quật mạnh vào lưng và vai anh.


Huy khụy gối xuống nền xi măng ẩm ướt, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ đựng bài vị tổ nghề.


"Đập nát tay nó cho tao! Để xem nó còn đục đẽo được gì nữa không!" Sang Búa cười rộ lên đầy tàn nhẫn.


Một tên côn đồ vung chiếc xà beng sắt nhắm thẳng vào bàn tay phải đang giữ hộp gỗ của Huy nện xuống. Huy cố né tránh, nhưng chiếc xà beng vẫn sượt qua, đập trúng ngón tay út và mu bàn tay phải của anh. Tiếng xương gãy "khục" vang lên rợn người quyện trong tiếng hét đau đớn tột cùng của Huy. Chiếc hộp gỗ tuột khỏi tay anh, lăn lóc dưới đống mùn cưa dính máu tươi.


Thạch đứng bên bàn gỗ, chứng kiến người bạn thân bị hành hung dã man. Vai trái anh nhói lên đau đớn, tai trái ù đặc khiến anh mất đi một phần thăng bằng, nhưng dòng máu kiêu hãnh của dòng họ Trần Anh và nỗi u uất tích tụ bấy lâu đã bùng phát thành một luồng sát khí quyết tuyệt.


Anh biết mình không thể đấu sức cơ bắp với năm tên côn đồ hung hãn. Anh phải dùng đến âm học.


Sang Búa vung chiếc búa sắt nặng năm ký, nhắm thẳng vào đầu Huy định giáng một đòn chí mạng để kết thúc sự kháng cự.


"Cạch!"


Một thanh gõ nhịp bằng tre gai già – kỷ vật sờn bóng của ông Hữu Bằng – xuất hiện kịp thời, chặn đứng cán búa sắt của Sang Búa ngay trong không trung. Lực va chạm cực mạnh truyền từ búa sắt qua thanh tre, dội thẳng vào bả vai trái đang chấn thương của Thạch khiến anh khuỵu nửa người, mặt biến sắc vì đau đớn. Nhưng thanh tre gai già dẻo dai không hề gãy, nó hấp thụ toàn bộ lực chấn động vật lý, giữ cho đầu búa của Sang cách đầu Huy chỉ vài centimet.


Sang Búa kinh ngạc nhìn gã thanh niên gầy gộc trước mặt: "Mày... thằng ca sĩ hết thời ở Hàn Quốc về đây muốn làm anh hùng à?"


Thạch không trả lời. Anh dùng tay phải giật phăng cây sáo trúc ngũ âm biến tần giấu trong thắt lưng áo khoác ra. Bằng một động tác nhanh như cắt, anh áp sát đầu thoát âm của cây sáo vào sát tai phải của Sang Búa, dồn toàn bộ hơi thở đan điền sâu thẳm thổi mạnh vào lỗ biến tần dải Kim.


Một tiếng rít chói tai, sắc bén như kim loại xé toạc không khí vang lên.


Đó không phải là một âm thanh thông thường. Thạch đã sử dụng kỹ thuật hòa âm nghịch cảnh, lợi dụng cấu trúc không gian khép kín của mái tôn xưởng mộc làm bia phản xạ tự nhiên. Sóng âm tần số cực cao (khoảng 18KHz) dội vào mái tôn rỉ sét, cộng hưởng và tập trung toàn bộ năng lượng dồn thẳng vào màng nhĩ của Sang Búa ở khoảng cách chưa đầy hai centimet.


"Á!!!"


Sang Búa gào lên một tiếng thảm thiết. Chiếc búa sắt nặng năm ký rơi tự do xuống đất, suýt chút nữa đập trúng chân gã. Sang Búa ôm chặt lấy hai tai, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn tột cùng. Sóng âm tần số cao trực tiếp kích thích vào hệ thống tiền đình và các dây thần kinh chẩm trong não gã, gây ra một cơn nhức đầu dữ dội như búa bổ và cảm giác buồn nôn, mất thăng bằng ngay lập tức.


Máu tươi đỏ rực bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai phải của Sang Búa, thấm qua những ngón tay xăm trổ của gã.


"Đầu tao... đầu tao nổ tung rồi! Cứu tao!" Sang Búa quỵ ngã xuống nền xi măng, gào khóc thảm thiết như một con thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng rít của cây sáo vẫn tiếp tục vang lên, đều đặn, u uẩn và tàn nhẫn như tiếng khóc của quỷ dữ giữa đêm mưa.


Bốn tên đàn em đứng sững lại, kinh hoàng nhìn đại ca của mình đang giãy giụa dưới đất mà không hề có một vết thương vật lý nào rõ rệt. Tiếng rít kỳ lạ từ cây sáo của Thạch dội vào tai chúng cũng khiến đầu óc chúng bắt đầu ù đi, buồn nôn và run rẩy.


"Yêu thuật... Thằng này dùng yêu thuật!" Một tên côn đồ hét lên trong sợ hãi.


Thạch dừng thổi sáo. Anh đứng thẳng người, mái tóc đen dài rũ xuống che đi nửa gương mặt u sầu, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào toán côn đồ. Tay phải anh vẫn cầm cây sáo trúc, tay trái rướm máu siết chặt thanh gõ nhịp tre.


"Mang gã này biến khỏi đây." Giọng Thạch lạnh như băng, vang lên giữa tiếng mưa rơi rào rạt ngoài cửa tôn. "Nếu còn dám bước chân vào cái xưởng này một lần nữa, tao sẽ bắt màng nhĩ của tất cả tụi mày phải vỡ vụn."


Bốn tên đàn em hoảng sợ tột độ, không dám ho he một lời. Chúng vội vã đỡ lấy Sang Búa đang nửa tỉnh nửa mê, tai vẫn không ngừng chảy máu, lôi xếch gã ra khỏi xưởng mộc, biến mất vào màn mưa đen ngòm của con hẻm nhỏ.


Khi bóng tối của toán côn đồ vừa khuất, Thạch lập tức quỵ xuống bên cạnh Huy. Thanh gõ nhịp tre tuột khỏi tay anh, bả vai trái chấn thương nhức nhối đến mức khiến anh không thể nhấc nổi cánh tay lên nữa. Tai trái anh ù đặc hoàn toàn, không còn nghe thấy bất kỳ tiếng động nào từ phía bên trái.


"Huy... mày sao rồi?" Thạch dùng tay phải nâng bạn thân dậy.


Huy nằm nghiêng trên đống mùn cưa dính máu, gương mặt nhợt nhạt vì đau đớn. Bàn tay phải của anh sưng húp, ngón tay út bị gãy gập sang một bên, máu tươi rỉ ra nhuốm đỏ cả đống gỗ vụn xung quanh. Nhưng đôi mắt anh vẫn nhìn chăm chằm vào chiếc hộp gỗ đựng bài vị tổ nghề đã bị sứt góc nằm cách đó không xa.


"Bài vị... bài vị của cha mày... tao giữ được rồi..." Huy thầm thì, giọng yếu ớt rồi lịm đi vì kiệt sức.


Thạch ôm lấy bạn, nước mắt quyện với nước mưa lạnh buốt chảy dài trên gương mặt hốc hác của anh. Nhìn quanh xưởng mộc hoang tàn, ba mươi phần trăm thiết bị và những ống tre quý giá mà họ tích lũy bấy lâu đã bị đập phá vỡ vụn.


Cuộc chiến với Aether-Global và thế giới ngầm địa phương chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả bằng xương máu đã quá đắt đỏ.


Từ phía con hẻm tối tăm ngoài kia, tiếng mưa giông vẫn gào rú liên hồi, mang theo lời đe dọa tàn nhẫn cuối cùng của Sang Búa trước khi rút lui vẫn còn văng vẳng bên tai phải còn lành lặn của Thạch:


"Mày ngon lắm... Để tao xem tụi mày giữ cái đống củi khô này thế nào khi tao đem xăng tới!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!