Nhạc nềnMemories6

Giọng Ca Thiên Bẩm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông của đêm hôm trước đã rút đi, để lại trên những mái tôn rách nát của hẻm 48 bến Bình Đông những giọt nước đọng chảy dài, gõ nhịp lách tách xuống nền xi măng ẩm mốc.


Trong căn gác trọ rộng chưa đầy mười hai mét vuông, Sơn Thạch ngồi lặng lẽ bên mép giường tre. Gương mặt anh hốc hác dưới ánh sáng xám xịt của buổi sớm mai hắt qua khe cửa sổ gỗ ọp ẹp. Tai trái của anh vẫn vang lên những tiếng ù u uất kéo dài như tiếng muỗi vo ve, di chứng của dải tần số cực thấp từ cuộn băng cối "Hồn Tre Khóc" mà anh đã lén phát đêm qua. Vết thương bầm tím ở vai trái – hậu quả của cú đỡ đòn cho bàn thờ gia tiên trước đám côn đồ của cậu Chí – khẽ nhói lên mỗi khi anh hít thở sâu.


Bên cạnh anh, Trần Hạ Vy đang nằm co quắp dưới tấm chăn chiên mỏng sờn rách. Cô bé mười sáu tuổi có làn da nhợt nhạt vì thiếu máu, đôi mi mắt nhắm nghiền nhưng thỉnh thoảng lại khẽ giật tử, đôi môi khô khốc lẩm bẩm những lời mê sảng không rõ chữ. Đêm qua, sau khi ngã quỵ ngoài ban công ướt lạnh dưới cơn mưa tầm tã, Vy đã bị một trận sốt cao hành hạ. Trên cổ tay mảnh khảnh của cô, dải lụa đỏ cũ kỹ của người mẹ quá cố vẫn được quấn lỏng, như một sợi dây neo giữ linh hồn cô bé với cõi đời này.


Thạch khẽ thở dài, đặt bàn tay gầy guộc lên trán em gái. Cơn sốt đã giảm bớt nhờ những thìa nước ấm pha muối loãng mà anh kiên nhẫn bón cho cô suốt đêm, nhưng sự suy kiệt thể xác của Vy thì không thể giấu nổi. Họ đã cạn sạch tiền. Chiếc cúp mạ vàng thời hoàng kim – tôn nghiêm cuối cùng của Thạch – đã bị giang hồ của Sang Búa tịch thu để hoãn món nợ một trăm triệu của cậu Chí trong vòng một tuần.


"Anh hai..." Vy khẽ mở mắt, đôi mắt đen lánh u sầu nhìn Thạch qua làn mi ướt. Giọng cô bé khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua kẽ lá. "Vé số... vé số của em bị ướt hết rồi phải không anh?"


Thạch cố nén nỗi xót xa đang dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Anh gượng cười, vuốt nhẹ mái tóc xơ xác của em gái: "Không sao. Ngoại ở quê đã có dì Xuân gửi thuốc khớp qua rồi. Em cứ nằm nghỉ đi, hôm nay không phải đi bán nữa."


"Nhưng còn tiền xưởng của anh Huy..." Vy nhỏm dậy, định bước xuống giường nhưng cơn chóng mặt khiến cô bé lảo đảo, suýt ngã quỵ nếu Thạch không kịp đỡ lấy đôi vai gầy.


"Anh đã lo xong với giang hồ rồi. Họ cho chúng ta một tuần." Thạch nói dối. Anh biết rõ, một tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, và nếu không có một trăm triệu, mảnh đất xưởng mộc của Khắc Huy – nơi lưu giữ bàn thờ tổ nghề nhạc – sẽ vĩnh viễn bị san phẳng.


Bất chấp lời khuyên ngăn của Thạch, Vy vẫn bướng bỉnh nhặt chiếc nón lá rách vành và xấp vé số mới mà cô đã lén mua chịu từ đại lý sáng sớm. Cô bé quấn lại dải lụa đỏ trên cổ tay, nhìn anh trai với ánh mắt kiên định đến đau lòng: "Em không sao đâu anh hai. Bến đò Bình Đông lúc hoàng hôn đông khách lắm. Em bán nốt xấp này là đủ tiền mua gạo cho cả tuần."


Nhìn bóng dáng mảnh mai của em gái khuất dần sau con hẻm nhỏ hẹp ngập nước, Thạch không thể ngồi yên. Anh khoác vội chiếc áo khoác kaki sờn cũ, bước thấp bước cao bám theo sau cô bé. Tai trái anh vẫn ù đặc, thế giới âm thanh xung quanh chỉ còn lại một nửa bên tai phải lành lặn, nhưng bản năng bảo vệ em gái đã đẩy anh bước đi.


***


Hoàng hôn buông xuống bến đò Bình Đông như một vệt máu loang lổ trên bầu trời xám xịt của Sài Gòn.


Bối cảnh nơi đây tàn tạ, hỗn tạp và ngột ngạt đến nghẹt thở. Tiếng gầm rú chói tai của những chiếc động cơ diesel từ ghe xuồng chở cát, tiếng sắt thép va chạm chan chát từ bãi phế liệu bên kia bờ, quyện cùng mùi khói dầu khét lẹt và mùi cá chết bốc lên từ dòng nước đen ngòm. Giữa không gian hỗn loạn ấy, những dòng người lao động lam lũ, mặt mũi lấm lem bùn đất và dầu mỡ, vội vã chen chúc nhau bước lên những chuyến đò ngang.


Vy đứng nép mình bên cột mốc lộ giới bám đầy rêu xanh. Gương mặt cô bé nhợt nhạt dưới ánh nắng tàn, đôi tay gầy guộc chìa xấp vé số ra trước những ánh mắt thờ ơ, lạnh lùng của dòng người qua lại. Không một ai dừng chân. Sự nghèo khổ của cô bé mười sáu tuổi chìm nghỉm giữa cái xô bồ của bến đò.


Cách đó không xa, một đứa trẻ tầm ba tuổi, con của một người đàn bà bán trái cây trên ghe, đang gào khóc nức nở. Đứa trẻ bị giật mình bởi tiếng nổ chát chúa từ chiếc máy vỏ lãi vừa cập bến. Tiếng khóc của nó thé lên, chói tai, đâm thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của Thạch khiến anh phải nhăn mặt đau đớn. Người mẹ vừa bận rộn cân bán trái cây, vừa lớn tiếng quát tháo đứa trẻ, càng khiến nó hoảng sợ khóc to hơn.


Hạ Vy nhìn đứa trẻ, đôi mắt u sầu của cô bé khẽ động. Cô bước đến gần chiếc ghe, ngồi xổm xuống bên mạn thuyền gỗ mục. Vy không mời chào vé số. Cô bé khẽ nghiêng đầu, vuốt lại dải lụa đỏ trên cổ tay, rồi từ từ cất tiếng hát.


"Ầu ơ... ví dầu cầu ván đóng đinh..."


Thạch đứng sững lại giữa đám đông.


Đó không phải là một giọng hát được rèn luyện theo những công thức thanh nhạc công nghiệp của các phòng thu Seoul mà anh từng biết. Giọng hát của Vy mộc mạc, mỏng manh nhưng lại mang một sức mạnh nguyên bản kỳ lạ. Nó không bay bổng trên cao dải tần treble, cũng không trầm đục ở dải bass, mà là một tần số trung tính, ấm áp và u uẩn, tựa như tiếng đất phù sa cựa mình dưới lòng sông lạnh.


Kỳ diệu thay, khi giọng hát của Vy cất lên, những âm thanh hỗn tạp của bến đò như bị một bàn tay vô hình sắp xếp lại. Tiếng gầm rú của động cơ diesel, tiếng xích sắt va chạm, tiếng sóng vỗ oàm oạp vào mạn ghe – tất cả bỗng chốc trở thành một thứ nhạc đệm tự nhiên, nâng đỡ cho tiếng hát của cô bé. Tần số giọng hát của Vy đạt đến độ cộng hưởng hoàn hảo với môi trường xung quanh, tạo nên một trường âm thanh tĩnh lặng kỳ lạ trong bán kính mười mét.


Đứa trẻ đang gào khóc bỗng im bặt. Đôi mắt tròn xoe dính đầy nước mắt của nó nhìn trân trân vào gương mặt nhợt nhạt của Vy. Dòng người qua lại trên bến đò cũng tự động đi chậm lại, một vài người lính giải ngũ và những phu khuân vác nghèo ngoái đầu nhìn cô bé bán vé số với ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn xúc động.


Thạch đứng chôn chân tại chỗ, tim đập liên hồi. Anh lôi từ trong túi áo ra cuốn sổ tay chép tay của người cha quá cố – nghệ nhân Trần Hữu Bằng. Những trang giấy ố vàng ghi chép về "Ngũ âm thực cảnh" hiện ra trong tâm trí anh.


"Thanh đới ngũ âm thức tỉnh..." Thạch thầm thì, giọng run rẩy.


Giọng hát của Vy chính là tần số Mộc kết hợp với Thủy trong hệ ngũ âm cổ truyền. Nó có khả năng điều hòa nhịp tim, xoa dịu các dây thần kinh chẩm bị kích thích của con người, bẻ gãy những tần số nhiễu loạn của máy móc công nghiệp. Đây là thiên tài âm học thực sự, một giọng ca có thể cứu rỗi tâm hồn của cả một thế hệ đang bị đầu độc bởi sóng âm gây nghiện của Aether-Global.


Nhưng niềm kinh ngạc chưa kịp tắt thì một nỗi lo sợ tột cùng đã ập đến. Thạch quan sát thấy khi Vy cố gắng ngân dài nốt cuối của câu hát ru, đôi lông mày của cô bé khẽ nhíu lại đau đớn, bàn tay phải vô thức siết chặt lấy thái dương.


Cô bé đang phải gánh chịu một áp lực thần kinh cực lớn để phát ra tần số cộng hưởng đó.


***


"Em hát hay lắm, Vy."


Thạch nói khi hai anh em đang đi bộ trở về căn gác trọ dưới ánh đèn đường leo lét. Vy ôm xấp vé số đã bán được một nửa, gương mặt rạng rỡ hơn bao giờ hết: "Anh hai nghe thấy em hát sao? Em cứ sợ tiếng máy nổ to quá anh không nghe được."


Thạch im lặng nhìn xuống bàn tay mình. Ngón tay trỏ trái của anh khẽ giật. Anh đang đứng trước một sự giằng xé tột cùng của lý trí.


Aether-Global đã trục xuất anh, cướp đi danh dự và ước mơ của anh. Lâm Thế Hùng đang dùng quyền lực đen để bóp nghẹt xưởng mộc của Khắc Huy. Cách duy nhất để anh phục thù, để anh đưa âm nhạc truyền thống cải biên của cha lên bản đồ thế giới, chính là dùng giọng hát của Vy làm linh hồn cho nhóm nhạc Phù Sa.


Nhưng Vy mới mười sáu tuổi. Cô bé là em gái nuôi của anh, là người duy nhất anh phải bảo bọc trên đời này. Anh có quyền kéo cô bé vào con đường nghệ thuật đầy cạm bẫy, bắt cô gánh chịu những cơn đau đầu dữ dội chỉ để thỏa mãn chấp niệm phục thù của mình hay không? Nếu cô bé đi vào vết xe đổ phát điên của người mẹ ca nương Nguyễn Thị Nhã năm xưa, anh sẽ sống thế nào?


"Anh hai..." Vy khẽ kéo tay áo Thạch, đôi mắt đen lánh nhìn anh đầy tin tưởng. "Em muốn hát. Em muốn giúp anh gầy dựng lại xưởng mộc của cha. Em không muốn thấy anh phải quỳ xuống trước bọn giang hồ nữa."


Câu nói của Vy như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của Thạch. Anh hít một hơi thật sâu, đưa ra quyết định. Anh sẽ huấn luyện cô bé, nhưng anh phải tìm ra phương pháp an toàn nhất để bảo vệ não bộ của cô.


Trở về căn gác trọ chật hẹp, Thạch đặt một bát nước sông Bình Đông đầy lên chiếc bàn gỗ mục. Anh lôi cây sáo trúc ngũ âm biến tần – kỷ vật tự tay anh khoét lỗ theo tỷ lệ âm học cổ truyền của cha – đặt bên cạnh.


"Vy, chúng ta thử nghiệm một chút." Thạch nói, tai trái của anh lại nhói lên một cơn ù tai dữ dội. "Anh muốn khảo sát thực chứng âm học giọng hát của em. Hãy nhìn vào bát nước này."


Thạch hướng dẫn Vy ngồi thẳng lưng, thả lỏng toàn bộ cơ thể. Ban đầu, anh thử áp dụng kỹ thuật thanh nhạc hiện đại của phương Tây mà anh đã học được ở Seoul: "Hãy dùng giọng ngực, đẩy hơi lên vòm họng, cố gắng giữ cao độ chuẩn xác theo tông của anh."


Thạch đưa sáo lên môi, thổi một nốt cao dải tần Kim. Vy cố gắng hát theo. Nhưng ngay khi cô bé vừa mở miệng phát âm, hơi thở của cô bị hụt hơi hoàn toàn. Thanh quản cô bé co thắt lại, tiếng hát phát ra bị rè và nghẹn ở cổ họng. Vy ho sặc sụa, gương mặt đỏ gay vì thiếu oxy.


"Không được..." Thạch lắc đầu, nhận ra sai lầm. "Công thức Pop công nghiệp đòi hỏi sự kiểm soát thanh đới cơ học quá mức. Cấu trúc họng của em được sinh ra cho ngũ âm mộc tự nhiên. Chúng ta phải dùng phương pháp của cha."


Thạch đặt tay lên bụng Vy, chỉ vào vùng đan điền dưới rốn: "Hãy dùng kỹ thuật 'Hát từ bụng giải phóng áp lực cổ họng'. Nén hơi thở sâu xuống đan điền, dùng cơ hoành đẩy âm thanh ra ngoài. Hãy coi cổ họng em chỉ là một ống tre rỗng, để âm thanh tự do trôi qua mà không được vắt kiệt thanh đới."


Thạch đưa sáo lên thổi một nốt siêu trầm dải tần Thủy (khoảng 60Hz). Tiếng sáo trầm ấm, u uẩn vang lên trong căn gác tối.


Vy nhắm mắt lại. Cô bé hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn hơi thở nhưng vùng cổ hoàn toàn thả lỏng. Cô bé bắt đầu ngân một tiếng "Ưm..." trầm dài theo nhịp sáo của Thạch.


Lần này, tiếng hát phát ra trơn tru, sâu thẳm đến kinh ngạc. Sóng âm từ giọng hát của Vy bắt đầu cộng hưởng với tiếng sáo trúc.


Thạch nhìn chằm chằm vào bát nước trên bàn.


Dưới tác động của tần số ngũ âm cộng hưởng, mặt nước tĩnh lặng bỗng chốc rung động nhẹ nhàng. Những gợn sóng đồng tâm bắt đầu xuất hiện, lan tỏa từ tâm bát nước ra rìa ngoài một cách cực kỳ chuẩn xác và đều đặn. Đó là biểu hiện của dải tần số 432Hz tự nhiên – tần số của sự chữa lành và hòa hợp sinh học.


Thạch mừng rỡ vô hạn. Tiềm năng của Vy vượt xa những gì anh tưởng tượng. Cô bé thực sự đã thức tỉnh thanh đới ngũ âm cổ truyền.


Anh tiếp tục thổi sáo, dịch chuyển tông sáo xuống nốt siêu trầm cực hạn (50Hz) để kiểm tra giới hạn của Vy. Vy cố gắng vận khí đan điền, bám theo nốt sáo của anh trai. Tiếng hát của cô bé trầm xuống, u uẩn và ma mị đến mức khiến những tấm tôn trên mái nhà khẽ rung lên bần bật.


Nhưng đúng lúc sóng nước trong bát đang dao động mạnh nhất, tiếng sáo của Thạch bỗng bị bẻ gãy bởi một tiếng thét nghẹn ngào của Vy.


"A...!"


Vy đột ngột ôm chặt lấy đầu, ngã quỵ xuống sàn gỗ. Cây đàn tranh Thiên Tằm cổ kính đặt bên cạnh bị chân cô bé va trúng, phát ra một tiếng "boong" khô khốc u uất. Gương mặt cô bé nhăn nhó vì đau đớn tột cùng, hai mắt trợn ngược, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


"Vy!" Thạch quăng cây sáo, lao đến ôm chặt lấy em gái.


Cơ thể Vy co giật nhẹ, hai bàn tay gầy guộc của cô bé cào cấu vào da đầu như muốn xé toạc nỗi đau đang hành hạ bên trong thùy thái dương. Cơn đau đầu dữ dội đã cắt ngang buổi thử nghiệm âm học.


***


Đêm mưa giông lại ập xuống Sài Gòn. Sơn Thạch bế thốc em gái chạy điên cuồng qua những con hẻm ngập nước của quận 8, hướng về phía phòng khám từ thiện của Chùa Lá. Tiếng sấm sét nổ đùng đoàng trên đầu quyện với tiếng thở dốc hụt hơi của Thạch và tiếng rên rỉ đau đớn của Vy.


Phòng y tế của Chùa Lá bốc mùi thảo dược nồng nặc quyện với mùi cồn sát trùng lạnh lẽo. Dưới ánh sáng tù mù của chiếc đèn tuýp cũ, bác sĩ Nguyễn Minh Trí – người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi có gương mặt mệt mỏi sau cặp kính gọng đen – đang chăm chú quan sát biểu đồ điện não đồ (EEG) của Vy.


Trí đặt ống nghe xuống, khẽ thở dài rồi kéo Thạch ra góc phòng khám, tránh xa chiếc giường nơi Vy đang nằm truyền dịch tĩnh mạch chui.


"Cậu Tú... à không, cậu Thạch." Giọng bác sĩ Trí trầm xuống, đầy nghiêm nghị và lo âu. "Tôi đã cảnh báo cậu từ lần trước rồi. Cấu trúc não bộ của em gái cậu nhạy cảm một cách dị thường."


Trí chỉ vào bản báo cáo y khoa và những vệt sóng nhọn hoắt trên biểu đồ điện não đồ: "Thùy thái dương và vùng não chẩm của Hạ Vy nhạy cảm gấp năm lần người bình thường. Đây là lý do con bé có thính giác và thanh quản thiên tài, nhưng nó cũng là một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu nó."


Thạch siết chặt nắm tay, tai trái anh lại ù u uất rỉ máu đen nhẹ thấm qua lớp băng gạc: "Ý bác sĩ là sao? Con bé chỉ bị đau đầu thông thường do nhiễm lạnh thôi đúng không?"


"Không!" Trí gắt nhẹ, đôi mắt sau lớp kính gọng đen nhìn thẳng vào Thạch đầy gay gắt. "Mỗi khi con bé hát những tần số ngũ âm cực hạn đó, áp lực âm học cộng hưởng sẽ dội ngược lại thùy thái dương, gây co thắt mạch máu não cấp tính. Cơn đau đầu dữ dội của con bé chính là dấu hiệu của việc các tế bào thần kinh đang bị tàn phá vĩnh viễn."


Bác sĩ Trí đặt bàn tay chai sạn lên vai Thạch, giọng ông run lên vì bất bình trước sự cố chấp của người nghệ sĩ: "Nếu cậu tiếp tục ép con bé hát những bản phối ngũ âm cấm này để mưu cầu danh vọng hay phục thù, con bé sẽ bị tổn thương não vĩnh viễn. Nó sẽ mất trí nhớ ngắn hạn, rơi vào trạng thái điên loạn phân liệt, hoặc tệ hơn là nứt mạch máu não mà chết ngay trên sân khấu! Cậu đang giết chết em gái mình dưới danh nghĩa nghệ thuật đấy, Sơn Thạch!"


Lời cảnh báo của bác sĩ Trí như một tiếng sét đánh ngang tai Sơn Thạch.


Anh đứng lặng người trong phòng khám nghèo nát, tai trái hoàn toàn im lặng, tai phải vang lên tiếng ù ù u uất của bóng đêm. Anh quay đầu nhìn qua tấm rèm che hoen ố, nơi Hạ Vy đang nằm mê man, dải lụa đỏ trên cổ tay cô bé khẽ đung đưa theo từng nhịp thở yếu ớt.


Hy vọng phục hưng thanh âm bản địa vừa nhen nhóm đã lập tức bị dội một gáo nước lạnh buốt của định mệnh bi kịch. Anh phải làm sao đây?

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!