Nhạc nềnMemories6

Tro Tàn Và Khởi Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rỉ rả trên những tàu lá chuối ngoài hiên Chùa Lá vang lên đều đặn, nhưng đối với Sơn Thạch lúc này, thế giới chỉ là một khoảng lặng u uất xen lẫn tiếng vo vo ù đặc bên tai trái. Anh ngồi lặng câm trên chiếc ghế gỗ mục bên giường bệnh của Hạ Vy. Ánh đèn dầu tù mù hắt lên gương mặt hốc hác, tái nhợt của cô bé mười sáu tuổi đang thở những nhịp yếu ớt qua ống thở oxy cũ kỹ. Trên cổ tay mảnh khảnh của Vy, dải lụa đỏ của người mẹ quá cố vẫn quấn chặt, nhuốm những vệt máu khô thẫm màu từ đêm diễn bão táp hôm trước.


Thạch khẽ đưa bàn tay trái lên, nhưng cơn đau buốt tận xương tủy lập tức giật mạnh từ ngón tay trỏ bị gãy. Ngón tay sưng vù, biến dạng dưới lớp băng gạc rớm máu – cái giá của sự từ chối ký hợp đồng nô dịch với Lâm Thế Hùng tại khách sạn Rex. Anh không thể chơi đàn tranh hay đàn bầu được nữa. Đôi bàn tay của một nhà sản xuất thiên tài giờ đây đã khuyết thiếu một phần linh hồn. Thạch nghiêng đầu sang bên phải để cố lắng nghe tiếng thở của em gái bằng bên tai lành lặn duy nhất còn lại.


Bác sĩ Nguyễn Minh Trí bước vào phòng y tế từ thiện, tà áo blouse trắng sờn cũ bám đầy mùi thảo dược và thuốc sát trùng. Ông nhìn Thạch, khẽ thở dài, đôi mắt mệt mỏi sau cặp kính gọng đen hiện rõ vẻ ái ngại:


"Cơn co thắt dây thần kinh chẩm của con bé tạm thời được khống chế nhờ châm cứu chui, nhưng phổi của nó bị nhiễm lạnh quá nặng do dầm mưa giông. Thạch ạ, nếu không có thuốc giảm đau thần kinh liều cao chuyên dụng từ nước ngoài để cắt cơn co thắt tiếp theo, tôi sợ tế bào não của nó sẽ tổn thương vĩnh viễn vượt quá năm phần trăm. Mà chi phí nhập loại thuốc đó... cậu biết rồi đấy."


Thạch siết chặt nắm tay phải, những đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến rớm máu. Tiền thưởng của giải đấu quốc gia vẫn chưa được giải ngân, gánh nặng viện phí như một tảng đá ngàn cân đè sụp lên lồng ngực anh. Sự bất lực của một người anh trai nhìn em gái nuôi dần mất đi lý trí vì tấu khúc nhạc cứu rỗi thế hệ trẻ khiến anh nghẹt thở. Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại cũ kỹ của anh rung lên bần bật. Đầu dây bên kia là tiếng la hét thất thanh của bé Bo:


"Anh Thạch ơi! Cháy rồi! Xưởng mộc của anh Huy bị phóng hỏa rồi!"


***


Cách đó vài cây số, dọc theo bờ kênh Nhiêu Lộc u tối, ngọn lửa hung tàn đang liếm láp những tấm tôn rỉ sét của xưởng mộc Khắc Huy.


Trước đó nửa tiếng, giữa đêm đen tĩnh mịch, Đạt Sứt – gã giang hồ sứt môi chuyên đòi nợ thuê – lầm lũi tiến lại gần xưởng mộc. Gã đội chiếc mũ bảo hiểm sụp kín mặt, ánh mắt láo liên đầy thú tính dưới màn mưa phùn ẩm ướt. Trên tay gã là hai chai bom xăng tự chế chứa đầy xăng đặc quyện dầu hỏa. Gã nhớ lại lời Trịnh Quốc Bảo rít qua kẽ răng hằng đêm: *"Đốt sạch cái đống củi khô đó cho tao. Không chừa một cọng tre nào của tụi Phù Sa."*


*Xoảng!*


Chai bom xăng đầu tiên ném thẳng vào cánh cửa gỗ ọp ẹp của xưởng mộc. Lửa xăng gặp gỗ khô và mùn cưa lập tức bùng cháy dữ dội, tạo thành một bức tường lửa khổng lồ bịt kín lối thoát hiểm duy nhất hướng ra con hẻm nhỏ. Đạt Sứt cười lạnh, ném tiếp chai thứ hai lên mái tôn rách nát rồi nhanh chóng lủi vào bóng tối của những con hẻm ngoằn ngoèo ven kênh.


Bên trong xưởng mộc, Khắc Huy và Tèo Điếc giật mình tỉnh giấc giữa tiếng nổ lách tách của tre nứa và khói đen cuồn cuộn tràn vào phổi. Tèo Điếc – gã thợ phụ bị lãng tai nặng – ú ớ gào lên trong hoảng loạn. Gã cố lao đến góc xưởng múc xô nước nhỏ dập lửa, nhưng dầu hỏa nổi trên nước khiến ngọn lửa càng cháy lan nhanh hơn, liếm lên những ống tre mỡ già Bình Dương tích trữ.


"Tèo! Đừng dập nữa! Chạy ra cửa sổ mau!" Khắc Huy hét lớn, bàn tay phải vẫn còn bó bột trắng xóa treo trước ngực đau nhức dữ dội do sức nóng của lửa.


Huy dùng tay trái vớ lấy chiếc búa tạ gia truyền, liều mạng đập mạnh ba nhát vào khung cửa sổ gỗ phía sau xưởng. Tiếng gỗ gãy răng rắc, Huy đẩy mạnh Tèo Điếc ra ngoài khoảng không ngập nước mưa của con hẻm hẹp:


"Nhảy xuống mau! Chân mày đau, đi trước đi!"


Tèo Điếc khóc nghẹn, gã lết cái chân phải khập khiễng nhảy xuống bùn đất bên ngoài. Nhưng Huy không nhảy theo. Anh quay đầu nhìn lại giữa biển lửa đỏ rực. Ở góc xưởng, chiếc xe kéo tự chế chứa bộ gõ khổng lồ 'Cửu Long Thần Âm' – thành quả của hàng trăm giờ lao động đục đẽo vắt kiệt sức lực của anh và Thạch – đang bị khói đen bao phủ. Ngay bên cạnh, gian thờ nhỏ thờ linh vị tổ nghề nhạc bằng gỗ hương cổ đã bắt đầu bắt lửa, tro than bay lả tả.


"Không... không thể mất nó được!" Huy gào lên. Anh biết nếu mất bộ nhạc cụ cốt lõi này, nhóm Phù Sa sẽ vĩnh viễn không thể phục hồi, ước mơ đưa thanh âm bản địa lên bản đồ thế giới của Thạch sẽ lụi tàn theo đống tro tàn này. Anh chấp nhận đánh đổi mọi thứ để giữ lại linh hồn của nhóm.


Huy lao vào lò lửa. Anh dùng một bàn tay trái lành lặn bám chặt vào khung sắt chịu lực của bộ gõ khổng lồ, dùng hết sức bình sinh của cơ bắp cuồn cuộn kéo chiếc xe dịch chuyển từng centimet ra xa bức tường gỗ đang cháy sập. Khói độc xộc thẳng vào mũi quản khiến Huy ho sặc sụa, mắt anh nhòe đi vì nước mắt và sức nóng cực hạn.


*Rắc... Rắc... Rầm!*


Thanh xà gồ bằng gỗ lim cháy đen trên trần nhà đột ngột đổ sập xuống. Bản năng sinh tồn bảo Huy phải né tránh, nhưng chiếc xe nhạc cụ quá nặng khiến anh không kịp rút tay. Thanh xà gồ rực lửa nện thẳng xuống, đè nghiến lấy bàn tay phải đang bó bột của Huy xuống cạnh sắc của khung sắt bộ gõ.


"Á hự...!!!"


Tiếng thét xé lòng của Khắc Huy vang vọng khắp xưởng mộc đang sụp đổ. Lớp bột thạch cao bị sức nóng và lực nén làm vỡ vụn, ngọn lửa từ thanh xà gồ liếm trực tiếp vào da thịt bàn tay phải của anh. Mùi da thịt cháy khét lẹt quyện vào mùi tre nứa cháy tạo nên một cảm giác kinh hoàng tột độ. Huy quỵ xuống, cơn đau buốt tận xương tủy làm anh lịm đi.


Giữa làn khói độc dày đặc, Tèo Điếc liều mạng bò ngược trở lại qua khung cửa sổ vỡ, dùng chiếc cưa tay Nhật bén ngót chặt đứt thanh gỗ cháy đè trên tay Huy, rồi dùng hết sức lực cơ bắp lôi sư huynh đang bất tỉnh nhân sự ra ngoài cửa sổ ngay trước khi toàn bộ mái tôn của xưởng mộc đổ sập xuống trong tiếng nổ vang dội của lửa xăng.


***


Khi Sơn Thạch chạy điên cuồng từ Quận 8 về đến bờ kênh Nhiêu Lộc, trời đã chớm rạng đông. Cơn mưa phùn lạnh buốt không thể dập tắt được làn khói xám xịt vẫn nghi ngút bốc lên từ đống đổ nát hoang tàn của xưởng mộc. Toàn bộ tài sản, nhà cửa, và gian thờ tổ nghề đã biến thành tro bụi đen ngòm.


Khắc Huy nằm trên cáng thương của xe cấp cứu từ thiện, gương mặt bám đầy muội than đen kịt, môi nứt nẻ. Bàn tay phải chế tác của anh – bàn tay từng đục đẽo những thớ tre chính xác đến từng milimet – giờ đây được quấn chặt trong lớp băng gạc đẫm máu tươi và những vệt cháy sém vàng vọt. Bác sĩ Trí đứng bên cạnh, lắc đầu bất lực nhìn Thạch. Huy vĩnh viễn mất đi khả năng cầm dao đục tinh xảo.


Thạch đứng lặng câm bên bờ kênh Nhiêu Lộc, sương mù dày đặc bao phủ mặt sông lạnh buốt. Tai trái anh hoàn toàn im lặng, tai phải chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy róc rách u uẩn dưới chân cầu. Những mảnh vụn tre nứa cháy dở trôi dạt lững lờ trên mặt nước đen ngòm ngập rác rưởi, như những mảnh vỡ của ước mơ phục hưng âm nhạc bản địa mà anh hằng gầy dựng.


Anh mở chiếc ba lô sờn cũ, rút ra chiếc cúp mạ vàng 'K-Pop Rising Star' – kỷ vật vinh quang duy nhất còn sót lại từ thời hoàng kim siêu sao thần tượng tại Hàn Quốc. Nó từng là niềm tự hào, là tôn nghiêm cuối cùng mà anh giữ lại để tự lừa dối bản thân về một quá khứ lộng lẫy.


Thạch nhìn chiếc cúp mạ vàng trầy xước dưới ánh bình minh xám xịt của ngày mới. Rồi, bằng một động tác dứt khoát tột cùng, anh vung tay ném thẳng chiếc cúp xuống dòng nước đen rác rưởi của kênh Nhiêu Lộc. Chiếc cúp chìm nghỉm, để lại những gợn sóng lăn tăn loang loáng dầu mỡ.


Anh quay người lại, ánh mắt u sầu thường ngày giờ đây đã biến mất, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá, quyết tuyệt đến điên cuồng. Anh nhìn về hướng tòa nhà chọc trời lộng lẫy của Aether-Global ở quận 1 đang hắt ánh sáng tàn nhẫn vào rạng đông. Cuộc chiến này không còn đường lui. Họ đã cướp đi giọng hát của em gái anh, cướp đi bàn tay của bạn thân anh, thiêu rụi xưởng mộc của cha anh.


Thạch khẽ rít qua kẽ răng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết:


"Lâm Thế Hùng... Aether-Global... Tao sẽ dùng chính những thanh tre cháy đen này để chôn vùi đế chế của tụi mày."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!