Nhạc nềnMemories6

Tiếng Vọng Từ Bùn Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dầm dề của Sài Gòn những ngày cuối năm không mang theo cái lạnh thấu xương của phương Bắc, nhưng lại kéo theo một thứ ẩm ướt nhớp nháp bám chặt vào da thịt. Dưới ánh đèn đường vàng vọt nhòe nhoẹt nước, dòng kênh Nhiêu Lộc hiện ra như một vệt mực đen kịt, đặc quánh và bốc lên mùi xú uế nồng nặc của rác rưởi tự hoại.


Sơn Thạch đứng lặng bên lan can rỉ sét, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sờn cũ để che đi gương mặt hốc hác. Đôi mắt gầy guộc u sầu của anh ẩn sau mái tóc đen dài rủ xuống một bên thái dương. Tai trái của anh khẽ giật, một tiếng ù u uất kéo dài – tựa như tiếng vĩ cầm đứt dây – bắt đầu hành hạ màng nhĩ. Đó là di chứng từ những đêm trắng giam mình trong phòng thu cách âm tối tân của tập đoàn đa quốc gia Aether-Global tại Seoul, trước khi họ ném trả anh về nước với một hồ sơ hoen ố vì định kiến chủng tộc. Trần Anh Tú – cái tên khai sinh từng được hàng vạn người hâm mộ gào thét dưới ánh đèn LED rực rỡ – giờ đây chỉ còn là một bóng ma sa cơ lỡ vận, co rúm trong chiếc áo khoác kaki rách gấu.


Anh quay gót, lầm lũi đi sâu vào con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo rộng chưa đầy một mét rưỡi ven kênh. Nước mưa từ những mái tôn rách nát dội thẳng xuống vai anh, lạnh buốt. Điểm cuối của con hẻm là xưởng mộc của Lê Khắc Huy, một căn nhà xập xệ quây bằng những tấm tôn rỉ và gỗ vụn. Đây là nơi nương tựa duy nhất của Thạch sau chuỗi ngày lang thang vô định. Mùi mùn cưa ẩm mốc quyện với mùi dầu bóng sực nức hắt ra từ khe cửa gỗ ọp ẹp.


Khi Thạch vừa đặt tay lên chốt cửa, một tiếng động lớn vang lên từ bên trong, kèm theo tiếng cười hô hố đầy thô bỉ. Tim anh thắt lại. Anh đẩy mạnh cửa bước vào.


Cảnh tượng bên trong xưởng mộc hiện ra dưới ánh sáng tù mù của bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng. Bụi cưa bay mù mịt trong không khí ẩm ướt. Giữa đống gỗ vụn và những ống tre bán thành phẩm xếp ngổn ngang, ba gã đàn ông bặm trợn, xăm trổ đầy mình đang nghênh ngang tựa lưng vào bục máy cưa cũ. Kẻ đứng đầu là cậu út của Thạch – Trần Hữu Chí. Gương mặt Chí hốc hác, vàng bủng vì nghiện ngập, đôi mắt lờ đờ nhưng ngập tràn sự tham lam đê tiện. Chí đang cầm một điếu thuốc lá cháy dở, tàn thuốc gạt thẳng vào chiếc bát hương gốm sứ Bát Tràng cổ trên bàn thờ gia tiên đặt ở góc xưởng.


"Mày về rồi đó hả Tú? À không, bây giờ phải gọi là siêu sao Sơn Thạch chứ nhỉ?" Chí nhổ một bãi nước bọt xuống sàn gỗ, giọng khàn đặc vì khói thuốc. "Tao nghe nói bên Hàn Quốc người ta đuổi mày như đuổi chó. Tưởng mang được đống đô-la về lo cho dòng họ, ai dè lại vác cái thân tàn phế này về ăn bám thằng Huy mộc."


Sơn Thạch siết chặt nắm tay trong túi áo khoác. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc bát hương bị lệch, nơi tàn thuốc lá đang làm vẩn đục tro nhang thờ phụng cha mình – nghệ nhân Trần Hữu Bằng. Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo đến đáng sợ: "Cậu Chí, đây là đất của cha cháu để lại cho anh Huy giữ xưởng. Bàn thờ tổ nghề nhạc và gia tiên họ Trần ở đây, cậu dẫn người ngoài vào đập phá, không sợ quả báo sao?"


Một gã côn đồ to béo bước lên, giật lấy thanh phách tre trên bàn thờ gõ cồm cộp vào lòng bàn tay xăm trổ, cười nhạt: "Quả báo cái đéo gì? Thằng già Chí nợ tụi tao một trăm triệu tiền cá độ. Nó thế chấp bằng tờ giấy tay sở hữu mảnh đất xưởng mộc này rồi. Hôm nay không có tiền, tụi tao dỡ cái xưởng này bán gỗ vụn."


Trần Hữu Chí hùa theo, vẻ mặt ăn vạ hèn nhát: "Tú à, cậu là cậu ruột của mày. Mày có mấy năm làm ca sĩ bên Tây bên Tàu, thiếu gì tiền lẻ. Đưa cho cậu một trăm triệu trả nợ, coi như cứu mạng cậu. Không tụi nó chặt chân cậu mất!"


"Cháu không có tiền." Sơn Thạch thẳng thừng đáp, đôi mắt không hề dao động. "Tiền tích lũy của cháu đã bị tập đoàn Aether đóng băng toàn bộ khi thanh lý hợp đồng chui. Cháu về nước với hai bàn tay trắng."


Gã côn đồ to béo biến sắc, vung thanh phách tre đập mạnh xuống mặt bàn thờ gỗ mít. Tiếng "bốp" khô khốc vang lên xé lòng, chiếc bài vị thờ tổ nghề bằng gỗ mít sơn son thếp vàng đổ rụp xuống đống mùn cưa bẩn thỉu.


"Đéo có tiền thì tụi tao đập! Đập nát cái bàn thờ rách này trước!" Hai gã đàn em phía sau lập tức lao đến, dùng chân đạp đổ kệ gỗ đựng các ống sáo tre thử nghiệm của Khắc Huy. Tiếng tre nứt vỡ giòn tan vang lên giữa không gian chật hẹp, tựa như tiếng khóc nghẹn ngào của những linh hồn mộc mạc bị chà đạp.


"Dừng tay lại!" Sơn Thạch gầm lên. Anh bước tới, chắn trước bàn thờ gia tiên. Đôi vai gầy guộc của anh run lên vì phẫn nộ. Tai trái anh lại rít lên một tràng âm thanh chói tai khiến anh lảo đảo, nhưng anh vẫn đứng vững, dùng tấm lưng gầy che chắn cho bài vị của cha.


"Mày muốn làm anh hùng hả con trai?" Gã côn đồ to béo tóm lấy cổ áo khoác của Thạch, nhấc bổng anh lên. Mùi rượu nồng nặc sộc thẳng vào mũi Thạch. "Một trăm triệu, hoặc là tụi tao bẻ gãy tay mày, hoặc là dỡ xưởng!"


Thạch nhắm mắt chịu đựng lực siết ở cổ họng. Anh biết thể xác mình hiện tại rất yếu, vết thương ở tai trái đang hành hạ thần kinh, xung quanh lại toàn là côn đồ chuyên nghiệp. Đấu sức lúc này là tự sát. Anh phải nhẫn nhịn để bảo toàn mảnh đất này, bảo toàn những thớ tre già mà Khắc Huy đang ngày đêm sấy khô dưới hầm.


Thạch thọc bàn tay run rẩy vào chiếc ba lô sờn rách đeo bên hông. Anh lôi ra một vật phẩm được bọc kỹ trong lớp vải nhung đỏ. Khi lớp vải mở ra, một luồng ánh sáng vàng kim lấp lánh phản chiếu dưới ánh đèn sợi đốt tù mù.


Đó là chiếc cúp mạ vàng danh giá "K-Pop Rising Star" mà anh nhận được ba năm trước tại Seoul. Nó là bằng chứng duy nhất cho thấy anh từng tồn tại ở đỉnh cao vinh quang, là giọt máu và nước mắt của những năm tháng thanh xuân bị vắt kiệt nơi xứ người.


"Cái này... mạ vàng thật." Thạch khàn giọng nói, đôi mắt dán chặt vào chiếc cúp với nỗi đau đớn tột cùng. "Giá trị kỷ niệm của nó rất lớn, nếu mang ra tiệm cầm đồ quận 1, ít nhất cũng được ba mươi triệu thế chấp. Tôi giao nó cho các người để hoãn nợ một tuần. Đúng một tuần sau, tôi sẽ tìm cách xoay đủ một trăm triệu trả nợ cho cậu Chí. Đổi lại, các người phải biến khỏi đây và không được đụng vào một thớ gỗ nào nữa."


Gã côn đồ to béo giật lấy chiếc cúp. Hắn rút chiếc dao bấm rỉ sét ra khỏi túi quần, dùng mũi dao cạo mạnh lên bề mặt chiếc cúp để kiểm tra lớp mạ. Tiếng kim loại miết vào nhau ghê rợn. Hắn nhổ nước bọt lên chiếc cúp, cười khẩy: "Mẹ kiếp, đồ mạ rẻ tiền của bọn xướng ca vô loài. Nhưng thôi, tao nể tình siêu sao Sơn Thạch quỳ gối xin tha. Một tuần! Đúng một tuần nữa tao quay lại, thiếu một cắc tụi tao đốt xưởng!"


Chúng cười hô hố, ném chiếc cúp trầy xước vào bao tải rồi kéo Trần Hữu Chí đi thẳng ra ngõ mưa. Chí ngoái lại nhìn Thạch với ánh mắt vừa thèm khát vừa sợ hãi, rồi biến mất vào màn đêm đen kịt.


Xưởng mộc chìm vào sự im lặng chết chóc. Sơn Thạch quỳ sụp xuống đống mùn cưa ướt sũng. Anh cẩn thận nhặt chiếc bài vị của cha lên, dùng vạt áo khoác lau sạch bụi bẩn bám trên nét chữ khắc chìm. Nước mắt anh quyện với nước mưa lạnh buốt lăn dài trên má. Sự nhục nhã ê chề đè nặng lên lồng ngực anh như đá tảng. Người cha quá cố của anh cả đời sống thanh bạch, chết trong nghèo khó để giữ lấy nghề đóng đàn tre nứa, vậy mà hôm nay, tôn nghiêm của ông lại bị chà đạp bởi chính người thân trong gia đình.


Không thể ở lại đây thêm phút nào nữa, Thạch cần một nơi tĩnh lặng để giải thoát tâm trí khỏi tiếng ù tai đang ngày càng dữ dội. Anh ôm lấy chiếc hộp gỗ nhỏ đựng bài vị của cha, lầm lũi bước ra ngoài mưa.


Anh đi vô định qua những con phố ngoại ô u tối, hướng về phía Nhà hát kịch nghệ cũ ngoại ô Sài Gòn. Đây là công trình bị bỏ hoang từ thập niên 90 sau một vụ hỏa hoạn bí ẩn mà người dân đồn đại là có ma ám. Đối với Thạch, nơi đây không đáng sợ bằng lòng người. Nó là thánh đường đổ nát, nơi cha anh từng âm thầm lui tới nghiên cứu âm nhạc trước khi qua đời.


Vượt qua hàng rào kẽm gai rỉ sét, Thạch lẻn vào bên trong nhà hát. Không gian tối tăm, lạnh lẽo bao trùm. Mùi ẩm mốc của những hàng ghế đệm mục nát và trần nhà sập đổ xộc thẳng vào mũi. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ nứt trên mái vòm hắt xuống sân khấu chính xơ xác.


Thạch đi đến góc sân khấu đổ nát, nơi có một bục gỗ bị sụt lún. Anh quỳ xuống, dùng đôi tay chai sạn bới tung lớp đất cát ẩm ướt dưới nền. Sau mười phút đào bới, ngón tay anh chạm vào một bề mặt gỗ cứng. Anh lôi lên một chiếc rương gỗ nhỏ bọc da đã mục nát, khóa đồng gỉ sét.


Thạch dùng một thanh sắt nhọn cạy mạnh chiếc khóa. Chiếc nắp rương mở ra, để lộ những tập tài liệu ố vàng, ẩm mốc bên trong. Đó chính là "Sổ tay nghiên cứu âm học của ông Trần Hữu Bằng". Thạch run rẩy lật từng trang giấy chép tay bằng mực tàu. Những sơ đồ phân bổ tần số ngũ âm tương sinh (Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ) hiện ra dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc điện thoại vỡ màn hình. Đây là bí kíp công nghệ mộc mạc mà cha anh đã dành cả đời để hoàn thiện – cách dùng tre nứa tự nhiên để tạo ra dải tần trị liệu tâm lý con người.


Nhưng ở đáy rương, dưới những trang giấy ố vàng, Thạch tìm thấy một vật phẩm nằm ngoài dự tính: một cuộn băng cối cũ kỹ (master tape) có nhãn đề chữ viết tay mờ nhạt: "Hồn Tre Khóc – Nguyễn Thị Nhã, 1992".


Nguyễn Thị Nhã... mẹ ruột của Hạ Vy, ca nương ca trù danh tiếng đã phát điên và qua đời trên chiếu diễn năm xưa.


Thạch run rẩy ôm lấy cuộn băng cối và tập sổ tay vào lồng ngực. Một tia hy vọng mong manh bỗng trỗi dậy giữa đống đổ nát của cuộc đời anh. Thanh âm bản địa của cha, giọng hát của mẹ Vy... đây chính là thứ vũ khí duy nhất có thể giúp anh phá vỡ sự độc quyền tàn bạo của Aether-Global, đưa âm nhạc truyền thống cải biên lên bản đồ thế giới và giải thoát thế hệ trẻ khỏi làn sóng âm nhạc gây nghiện độc hại.


Anh vội vã quay trở về căn gác trọ nghèo ven bến Bình Đông, nơi anh và cô em gái nuôi Trần Hạ Vy đang thuê tạm bợ qua ngày. Căn gác mái rộng chưa đầy 12 mét vuông nóng bức, mái tôn thấp lè tè dột nát.


Thạch đặt cuộn băng cối vào chiếc máy phát cassette cũ kỹ nhặt nhạnh được ở chợ Nhật Tảo. Anh nhấn nút "Play".


Chiếc máy kêu cạch một tiếng, bánh răng rỉ sét quay chậm chạp. Từ trong chiếc loa rè phát ra một tràng tiếng rè rè của băng từ cũ, rồi đột ngột, một giọng hát cất lên.


Đó là một giọng hát không lời, u uẩn, réo rắt đến rợn người. Tần số ngũ âm cực thấp phát ra từ giọng ca của ca nương Nguyễn Thị Nhã rung động mạnh mẽ trong không gian chật hẹp, trực tiếp va đập vào màng nhĩ của Thạch. Tai trái bị điếc của anh nhói đau dữ dội, máu đen loãng khẽ rỉ ra từ lỗ tai thấm vào chiếc tai nghe cũ kỹ. Nhưng anh không thể tắt máy. Giọng hát đó có một ma lực khủng khiếp, nó chứa đựng nỗi đau tột cùng của đất mẹ, tiếng khóc của tre nứa bị thiêu rụi, và cả lời nguyền điên loạn của dòng họ.


Giữa lúc tiếng hát u uẩn đang đạt đến cao trào nghẹt thở, Thạch bỗng nghe thấy một âm thanh khác xen lẫn vào dải tần âm nhạc.


Đó là tiếng khóc nghẹn ngào, nấc nghẹn của một cô gái trẻ phát ra từ phía sau cánh cửa gỗ ọp ẹp ngoài ban công gác trọ.


Thạch giật mình tắt máy cassette. Anh lao ra mở cửa.


Dưới cơn mưa đêm xối xả hắt vào ban công rỉ sét, Trần Hạ Vy – cô em gái nuôi 16 tuổi – đang ngồi co rúm trên nền xi măng lạnh buốt. Chiếc nón lá rách vành rơi lăn lóc bên cạnh đống vé số ướt sũng dính bết vào nhau. Vy ôm chặt lấy hai đầu gối, bả vai mảnh mai run lên bần bật trong chiếc áo bà ba rách vai. Đôi mắt đen lánh u sầu của cô ngập tràn nước mắt, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu đang ngước lên nhìn anh trai, môi mím chặt để ngăn tiếng gào khóc đau đớn.


Vy đã đứng đó ngoài mưa lạnh hằng giờ, chứng kiến tất cả sự bất lực, nhục nhã của anh trai và tiếng hát ma mị của người mẹ quá cố vang vọng ra từ phòng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!